BẢY TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

 

 

1- Hoan hô – 2- Đàn bà - 3- Nụ cười ngoài sạp hàng đêm -4- Ở tiệm cầm đồ -5 - Nhà ga dưới mưa rào - 6 – Bàn bi-da- 7- Đồng 50 Sen bằng bạc

 

ĐÀN BÀ

(Onna, 1927)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân 

 

 

Mặt nạ đàn bà trong tuồng Nô (ảnh minh họa) 

Vị thiền sư ở khu phố dưới chân thành đầu tṛn như một cái hồ lô hỏi người samurai vừa đến trước cổng chùa:

-Dọc đường ông có thấy đám cháy không vậy?

-Có một người đàn bà khóc lăn ra đường. Bà ta bù lu bù loa bảo rằng chồng ḿnh vừa bị chết cháy. Chỉ nh́n thôi mà tôi đă thấy thảm.

-Ha ha ha ha ha! Bà ấy vờ khóc đấy!

-Thầy nói chi lạ thế!

-Bà ta đóng kịch chứ sao! Chồng chết, bà ấy mừng kể ǵ! Biết đâu bà chẳng có ông khác rồi. Có lẽ bà ta đă phục rượu chồng say bí tỉ nằm lăn kềnh ra rồi hợp sức với nhân t́nh lấy kim đâm vào đầu lăo cho đến chết. Sau đó họ mới phóng hỏa ngôi nhà để ngụy trang thành hỏa hoạn.

-Người ta đồn thế sao?

-Không biết tin đồn hay tin thật. Nhưng tiếng khóc đó th́...

-Tiếng khóc ấy thế nào?

-Con người cũng có lỗ tai giống như tai Phật mà!

-Nếu đúng như thầy nói th́ mụ đàn bà này đáng ghét quá đi!

Mắt người samurai trẻ long lên, ông ta tất tả chạy ra khỏi cổng chùa. Chẳng bao lâu, ông đă trở về với khuôn mặt tái mét.

-Ḥa thượng!

-Có ǵ vậy?

-Tôi đă lia một đường kiếm xử tội mụ ấy rồi!

-Ha ha ha ha! Thật à?

-Có cái là khi ánh thép của lưỡi kiếm lóe lên, tôi bắt đầu nghi ngờ lời nói của thầy. Lúc đó người đàn bà đang ôm riết cái xác đă cháy đến nám đen và khóc ỉ ôi. Bà ta chắp hai tay nh́n tôi như tỏ ḷng biết ơn v́ tôi đă giúp bà sớm về cùng một chỗ với ông chồng. Cảm ơn xong, bà c̣n mỉm cười rồi mới chết.

-Phải như vậy chứ. Ông làm thế là đúng.

-Thầy nói thế nghĩa là sao?

-Khi bần tăng đi ngang qua nơi ấy th́ bà ta khóc dối nhưng đến khi ông đi qua đó, bà lại khóc thật.

-Là người xuất gia mà sao thầy thích ăn nói hàm hồ để đánh lừa tôi như thế!

-Chỉ v́ ông không có lỗ tai giống như tai Phật đấy thôi.

-Thầy đă khiến tôi làm hoen ố lưỡi kiếm của người vũ sĩ. Đă lỡ như thế rồi, giờ đây tôi phải làm sao?

-Th́ làm cho sạch sẽ chứ có ǵ đâu. Lau nó đi!

-Hay để tôi chặt cái đầu giống như hồ lô kia?

-Chỉ làm cho kiếm bẩn thêm lần nữa thôi!

-Nếu thế th́...

-Trước hết, đưa nó cho tôi xem thử...

Khi ḥa thượng nhận lấy lưỡi kiếm bén kia, ông hô lên:

-Nào!

Thị uy xong, ông ta ném nó về phía tấm bia đá nằm trong nghĩa trang, lưỡi kiếm chém đứt cả tháp bia và dây xiềng đang ràng chung quanh. Từ trong bia đá, một ḍng máu đỏ ứa ra.

-Chao ôi!

-Đó là máu của người đàn ông bị giết!

-Máu của người đàn ông đấy à?

-Đó là máu của người đàn bà bị giết!

-Thầy định dùng yêu thuật để cḥng ghẹo tôi ư?

-Không phải yêu thuật đâu ông ạ! Đó là tháp bia ngôi mộ của ḍng họ đă từng sống bao đời trong ngôi nhà bị cháy vừa rồi.

Người samurai bắt đầu thấy người ḿnh ớn rét

-Ḥa thượng! Thầy đă dùng lưỡi kiếm báu lưu truyền của gia đ́nh tôi để mà...

-Th́ đă làm sao! Ông chỉ cần tới đó rút nó ra thôi.

Khi người samurai đưa tay nắm thanh kiếm và giật ra thật mạnh, ngôi tháp đá bỗng đổ ập xuống. Rồi theo cái đà đó, lưỡi kiếm găy đánh rắc. Tuy nhiên cái tháp bia kia không bị vết nứt nhỏ nào và vẫn được bao phủ chung quanh bằng một lớp rêu xanh mượt mà.

-Ối chao! Tôi không thể hiểu nổi.

Người samurai ngồi bệt mông dưới đất, đưa mắt lơ đăng nh́n thanh kiếm găy của ḿnh. C̣n nhà sư th́ quay người lại và thoăn thoắt bước lên chính điện.

-Đă đến giờ tụng kinh buổi sáng rồi đấy ông!

 

Dịch ngày 1 tháng 9 năm 2020

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com