BẢN GIAO HƯỞNG THỨ 21 VIẾT CHO DƯƠNG CẦM

(Piano kyôsôkyoku nijuuichi ban, 1984)

Nguyên tác: Endo Shusaku


Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Résultat d’images pour mozart piano concerto

 

Thưa thầy Endo Shusaku,

Hôm trước, có dịp gặp thầy, em hết sức vui. Tuy là trước đây, khi nghe em hỏi, ông Kidô đă cho biết có nhiều xác xuất thầy sẽ đến dự nhưng em cứ nghĩ một người đa đoan công việc như thầy, gặp lúc trời cũng đang có tuyết rơi, có ngại ngùng ǵ không nếu phải ra ngoài ? Đến khi được diện kiến cái h́nh dáng quen thuộc ḿnh đă bao lần thấy trên truyền h́nh, phải thưa thật với thầy là em rất ngạc nhiên.

Nhớ hôm đó khi em cho biết là nếu có dịp, em muốn viết về truyền thuyết con yêu râu xanh Gilles de Raies[1] cũng như độc phụ Elizabeth Bartoly, em thấy đôi mắt tiểu thuyết gia của thầy chợt sáng hẳn lên. Nhưng khi thầy hỏi tại sao em có hứng thú đối với những người đàn ông đàn bà quái đản như vậy, em thấy thầy lộ vẻ không mấy hài ḷng về câu trả lời của em sau đó. Chỉ thoáng nh́n khuôn mặt của thầy lúc ấy là em đă hiểu ngay. Vậy th́ hôm nay, như thể làm tṛn một lời giao ước, em xin gửi đến thầy bức thư này. Có điều là lá thư chứa đựng một số bí mật giữa em và chồng em nên sau khi đọc xong, thầy cảm phiền đốt nó đi cho. Dù nhân vật chính của câu chuyện này nay đă mất nhưng những điều em đang thử mượn h́nh thức một lá thư để bày tỏ với thầy vẫn là một trong những bí mật cá nhân (v́ có thể hăy c̣n một số khác nữa) mà bao năm em đă chôn chặt trong ḷng.

***

Chồng em sinh năm 1923 nên cùng lứa tuổi với thầy, có phải không ạ? Nếu em bảo anh ấy tên là N. th́ chắc thầy cũng từng nghe nói đến ở đâu đó rồi. Về công việc th́ chuyên môn của anh ấy có liên quan phần nào đến kinh tế nước Đức thời cận đại.

Lúc anh ấy đang học năm thứ hai đại học th́ bị trưng binh thẳng từ nhà trường (gakuto shutsujin), gia nhập Lục quân và đồn trú ở Trung Quốc cho đến ngày chiến tranh chấm dứt. Trong khoảng thời gian đó, em cũng vừa tốt nghiệp học viện S., một ngôi trường ḍng (Missionary School).V́ cảm động trước phong cách sinh hoạt của các bà phước, em đă mong ḿnh sẽ trở thành một nữ tu như họ vậy. Ở cái tuổi mộng mơ, những cô gái suy nghĩ giống em cũng không phải là ít..

Em quen với người chồng tương lai khi gia nhập một hội nghiên cứu về tôn giáo, các thành viên vừa có nam lẫn nữ. Hội được tổ chức ở Đại học Jôchi (Sophia University). Ngoài tư tưởng Cơ Đốc Giáo, chúng em c̣n có dịp t́m hiểu các luồng tư tưởng khác khi mời các học giả đến nói chuyện mỗi tháng hai lần về Phật giáo hay triết học Nishida Kitarô[2]. Trong một buổi đến nghe diễn giảng như vậy, t́nh cờ em được sắp chỗ ngồi cạnh chồng em và đó là cơ hội giúp chúng em làm quen rồi bén duyên với nhau.

Mỗi lần cuộc họp kết thúc, chúng em thường tản bộ dọc theo bờ hào về hướng nhà ga Yotsuya, vừa đi vừa chuyện tṛ. Hồi đó, anh ấy mặc đồng phục của nhà trường trông rất nền nếp và lúc nào cũng say sưa bàn về những chủ đề nghiêm túc như nhạc Mozart và Duy Thức Luận của Phật Giáo Đại Thừa. 

-Hồi thế kỷ thứ năm, Phật giáo đă để ư đến những vấn đề như Vô thức, cái mà thời này, Freud mới đưa vào triết học của ông ta. Chứ lúc đó, Cơ Đốc Giáo nào đă đặt câu hỏi về sự có mặt của cơi vô thức nơi con người đâu. Trong khi ấy, Phật giáo, hệ tư tưởng mà bên Cơ Đốc cho là dị đoan, ngoại đạo, mới là cái biết nh́n thấu chỗ tận cùng và tối tăm nhất, nơi chất chứa những bí mật của ḷng người đấy.

Nh́n vẻ mặt đầy cảm xúc và thái độ quá tha thiết ấy của anh, không hiểu sao em lại coi thường và thấy anh sao mà kỳ cục nên bất giác mỉm cười.

-Gần đây, tôi đọc Freud nhiều lắm. Theo Freud th́ vô thức (unconscious) là chỗ dành để chứa những ư tưởng tội lỗi mà chúng ta dồn nén. Nó tương đương với cơi vô thức trong tư tưởng Phật giáo, nhưng Phật giáo lại gọi cơi vô thức đó bằng một cái tên khác: A Lại Da Thức.

Cứ thế mà anh ấy tiếp tục nói cho tới ga Yotsuya, nơi mỗi người phải chia tay v́  về nhà bằng hai đường tàu khác nhau. Rồi trong những lần sau, anh vẫn thao thao bất tuyệt với cái chủ đề là trong ḷng người ta có một góc khuất, một chỗ tối tăm nhất chất chứa bao điều bí mật...và hơn nữa, chính ở chỗ tối tăm ấy mới tồn tại cái chân tướng (honne) của con người.

Sở dĩ em đem kể cho thầy những kỷ niệm không mấy hay ho này để bận ḷng thầy cũng v́ em có lư do đấy, thầy ạ! Tuy những điều chồng em thích lập đi lập lại đă trở thành kỷ niệm khiến em nhớ về anh ấy, nhưng giờ đây em mới cảm thấy là các cuộc đối thoại giữa chúng em ngày đó đă trở thành cơ sở (genten) để sau này h́nh thành nhân cách của em. Thầy ơi! Đời người đâu có chi tiết nào gọi là vô ích hay là phí phạm đâu thầy nhỉ? Và ngay sau đây, thầy sẽ hiểu tại sao em lại đem những mẩu đối thoại riêng tư giữa vợ chồng để kể thầy nghe!

Sau giai đoạn đó, anh ấy và em vẫn tiếp tục giao du với nhau. Bản chất ôn ḥa nhưng lúc nào cũng chững chạc và nghiêm túc nơi anh ấy là cái đă thu hút em.Và có lẽ anh ấy cũng thích em bởi cái tính khiêm tốn và dịu dàng. Tuy hai bên chưa ước hẹn cưới hỏi nhưng chúng em vẫn tiếp tục ḥ hẹn thường xuyên. Gọi là một cuộc ḥ hẹn (dêto) cho ra vẻ chứ chẳng qua là cùng nhau đi xem vài cuốn phim ngoại đến từ Âu Châu mà thời đó, càng ngày xuất hiện càng ít v́ không được phép nhập cảng. 

T́nh cảm của hai đứa chỉ thực sự gắn bó khi lệnh trưng binh sinh viên học sinh được thực hiện cụ thể. Lúc ấy, chúng em có cảm tưởng mơ hồ là ngày bại trận đang sắp đến nơi. Việc những sinh viên như anh ấy phải ra chiến trường chứng tỏ t́nh h́nh Nhật Bản đă khó ḷng cứu văn.Tuy ḷng không nguôi lo lắng nhưng anh ấy không biết làm ǵ khác hơn là lên đường ra mặt trận v́ tin tưởng rằng ḿnh ra đi là để cứu nước. Hồi đó, anh ấy chỉ là một thanh niên suy nghĩ đơn thuần như thế.

Chắc thầy Endo c̣n nhớ buổi sáng trời mưa có lễ xuất quân ở bên ngoài vườn Minh Trị (Jinguu Gaien) chứ ạ? H́nh ảnh những toán tân binh diễn hành trong màn mưa ngày hôm ấy đôi khi vẫn c̣n được chiếu đi chiếu lại trên màn ảnh truyền h́nh. Đó là những sinh viên đầu đội mũ vuông góc (kakubô) của nhà trường, vai vác súng, sắp thành hàng, hết toán này đến toán khác, bước lên trên những vũng nước mưa. Em có dịp nh́n được khuôn mặt của chồng em giữa đám người đi ṭng quân ấy.

Hôm sắp được đưa vào doanh trại của liên đội vùng Chiba, anh ấy đă trao lại em cái đĩa hát có Bản giao hưởng thứ 21 viết cho dương cầm mà anh đă ǵn giữ rất cẩn thận. Em vốn biết anh ấy đặc biệt thích đoạn viết theo nhịp Andante chầm chậm trong chương thứ hai của nhạc phổ đó. Anh có lần giải thích em nghe là khác với nhạc Beethoven hay những nhạc sĩ khác, khúc nhạc ấy của Mozart rất thuần túy, nó đẹp đẹp đến độ không có ǵ trên đời sánh kịp v́ đă được kết hợp bằng những âm thanh thuần túy nhất và gạt bỏ ra ngoài mọi thứ tạp niệm.

Măi ba tháng sau ngày nhập ngũ, lần đầu tiên em mới được vào doanh trại để thăm anh ấy. Anh xuất hiện trước mặt cha mẹ anh và em trong bộ quân phục rộng thùng th́nh và có vẻ khỏe khoắn, chỉ tội cái là hai tay dộp bị và sưng phồng v́ bị phỏng lạnh. Anh đă dùng hai bàn tay dộp đỏ ấy khoành hộp cơm hộp nhiều tầng (juubako) mà chúng em đem vào để anh ăn. Em cũng trao cho anh ấy tập thơ “Thư gửi từ đảo Malte” của Rilke và một thi tập khác của Carossa . Lúc đó, em thấy khuôn mặt của anh rạng rỡ hẳn như được chiếu rọi bởi ánh mặt trời sau cơn mưa tạnh, làm như anh c̣n đói cả chữ nghĩa.

Sau bốn lần được cho phép gặp nhau như thế, bộ đội không thông báo ǵ với gia đ́nh nữa mà gửi thẳng anh sang chiến trường Trung Quốc. Thành thực mà nói, lần đầu nhận được bức bưu thiếp có đóng dấu kiểm duyệt từ bên ấy gửi về, em đă nhảy cỡn lên v́ vui mừng.

Sở dĩ em vui mừng như thế là v́ anh ấy đă không bị gửi xuống vùng các đảo miền Nam Thái B́nh Dương, nơi c̣n nguy hiểm bội phần. Lúc ấy quân đội Nhật Bản đă lâm vào thế yếu và thường xuyên chịu những cuộc phản kích mạnh mẽ của lực lượng Mỹ từ phía Nam cho nên dân chúng đang sống trong nước như chúng em hết sức nhạy cảm. Em chỉ mong mỏi sao cho anh ấy được an toàn trở về là đủ rồi. C̣n những chuyện khác th́ có ra sao em cũng không màng.

Đúng như ḷng mong đợi của những người thân, anh ấy chỉ đồn trú ở Trung Quốc suốt thời gian đó. Bắt đầu là hạ sĩ quan, anh được thăng lên thiếu úy. Đây là chuyện măi về sau em mới nghe nói nhưng anh chỉ phải theo ba cuộc hành quân tảo thanh quân du kích, kỳ dư chỉ đồn trú tại  vài nơi không có ǵ nguy hiểm cả.. Em nhớ là khi đọc những tấm bưu thiếp anh ấy gửi về, có khi em c̣n đâm ra thèm thuồng một cuộc sống nhàn nhă như anh ấy vậy.Tại sao ư? Chỉ v́ lúc ấy Tôkyô đang bị oanh kích tơi bời và người dân c̣n phải đối đầu với cảnh thiếu thốn lương thực, bi đát nào có khác ǵ cảnh chiến trường.

-Hôm qua mới bắt được con gà để nấu một nồi cháo ăn với các chiến hữu đấy!

Khi đọc những ḍng chữ hồn nhiên như vậy của anh, chúng em vẫn nói với nhau rằng không biết ai mới là người đang thực sự ở trong cảnh ngộ chiến tranh. Gia đ́nh anh ấy làm nghề bán kinh Phật (kinh đường, kyôdô) trong khu Setagaya th́ không bị hề hấn ǵ nhưng nhà cửa phía bố mẹ em đă bị thiêu rụi nên phải bỏ về nương náu với bà con ở Komae (phía nam Tôkyô). Dù nhà cửa có bị cháy tiêu nhưng em vẫn cảm thấy hạnh phúc v́ c̣n mang được cái đĩa hát của Mozart theo ḿnh mỗi lần vào nấp trong hầm trú ẩn. Đây là vật làm tin mà em mong sẽ ǵn giữ được cho đến lúc anh ấy từ chiến trường về.

***

Chắc thầy sẽ tự hỏi nội dung câu chuyện em vừa kể và câu hỏi em muốn đặt cho thầy có liên hệ ǵ với nhau không? Nhưng nếu em không giáo đầu bằng những câu chuyện cũ th́ thầy sẽ khó ḷng hiểu được những nghi vấn em định đặt ra cho thầy. Vậy xin thầy hăy nhẫn nại thêm đôi phút.

Chiến tranh chấm dứt độ nửa năm th́ đến lượt chồng em được giải ngũ về với gia đ́nh. Lúc ấy anh ấy rất gầy, đôi má xọp hẳn khiến cho ngày về, anh vẫn lụng tha lụng thụng trong bộ áo nhà binh như thời mới nhập trại. Em đă vui mừng biết mấy và chạy ngay đến cửa tiệm bán kinh Phật của gia đ́nh anh ấy, nơi lửa chiến tranh c̣n chưa đụng tới để gặp nhau. Thế nhưng cái người ra đến ngoài cổng đón em vào c̣n gầy g̣ ốm yếu hơn cả người sinh viên lúc ra đi.

-Quyển thơ em cho bị tịch thu mất rồi. Lúc anh được giải ngũ.

Đó là câu đầu tiên mà anh nói với em ở ngoài cổng. Em lẳng lặng lấy đĩa hát ra vào trao lại cho anh. Cái đĩa hát của anh ấy đấy! Bản giao hưởng thứ hai mươi mốt mà Mozart đă viết cho dương cầm. Em nhớ là lúc đó, đôi má của anh ấy đă ửng đỏ lên.

Đi học trở lại, anh ấy đă đọc sách như một người đói chữ. Lúc đi chơi với em cũng vậy, anh luôn luôn xách theo một tay nải bọc đầy những cuốn sách Tây phương mượn được ở thư viện. Các giáo sư đều yêu mến anh v́ cái tính thật thà và chăm chỉ nên đă rủ rê anh ở lại pḥng nghiên cứu làm việc cùng với họ. C̣n em th́ đă được các xơ phụ trách Học viên S. tức ngôi trường cũ của ḿnh mời dạy tiếng Anh cho các em học sinh cấp ba.

Chúng em chỉ làm đám cưới sau khi anh ấy chính thức trở thành giảng sư môn Kinh Tế Học ở phân khoa. Cộng cả hai đồng lương vào cũng chỉ đủ để chúng em sống một cách chật vật nên em đă nhờ cô bạn thân làm việc ở nhà xuất bản H. giới thiệu lănh việc dịch sang tiếng Nhật một số tiểu thuyết trinh thám Âu Mỹ của các tác giả tên tuổi như Agatha Christie hay Raymond Chandler.

Vợ chồng em mướn hai căn buồng trong một ngôi nhà đă cháy mất phân nửa nằm trước ga Meidai-mae để ở tạm.Thời đó, khu gia cư trước mặt nhà ga đều đă bị bom đạn thiêu cháy, chỉ c̣n trơ vài nóc nhà đứng thưa thớt chẳng khác vài cái răng sún c̣n sót lại trên một hàm răng. Trước cửa ga có một khu chợ đêm bán đồ lậu (yami-ichi) nho nhỏ mới thành h́nh. Vào mùa đông, đây là một chỗ thiếu an ninh đối với những phụ nữ đi làm về trễ nên em thường hẹn anh ấy ngoài ga để về cùng.

Trong không khí nồng mùi hơi đốt v́ dùng đèn acetylen của khu chợ đêm, chúng em vừa bàn bạc vừa mua ít thức ăn cho bữa cơm chiều, có hôm c̣n đan tay nhau ra về. Trên đường, có một cây keyaki cổ thụ thuộc họ cây du (nire) tuy đă cháy sém mà vẫn đứng vững sau cơn binh hỏa. Nó vươn thật cao như muốn che chắn tầm mắt chúng em nhưng em vẫn thấy phía bên kia là một bầu trời chiều đỏ rực như lửa và trên cành cây có vô số chim se sẽ nhỏ gọi là mukudori - h́nh thù giống như quả của cây – đang đậu lại. Một phong cảnh đă xa xưa nhưng sao đến nay em hăy c̣n nhớ.

Bây giờ đă đến lúc em phải đi vào chủ đề mới được. Em sẽ kể đến mức độ mà thầy sẽ cho là ăn nói thiếu thận trọng nhưng em bắt buộc phải gồng ḿnh để vượt qua cái rào cản của sự thận trọng ấy. Chỉ v́ em đang muốn bàn về sinh hoạt chốn pḥng the của vợ chồng em.

Thời thiếu nữ, em giống như một đóa hoa nở muộn. Kiến thức của em về tính dục giữa nam nữ chỉ ngang tầm người thường, thông qua vài cuốn tiểu thuyết và một số sách vở. Em chỉ có cảm tưởng ḿnh đang xem nó như ngắm nghía h́nh ảnh phố phường những đất nước nơi ḿnh chưa hề đặt chân tới. Dĩ nhiên là cho đến khi kết hôn, em vẫn chưa có một kinh nghiệm đầu đời.

Chồng em lại là một cậu con trai nhà lành, tính t́nh nhân hậu. Tuy trong người anh vừa có cả sự dịu dàng, sự nóng vội lẫn sự chất phác nhưng sau này dần dần em mới nhận ra là về mặt t́nh dục, anh hay ham hố và thích hành động theo ư ḿnh.

-Có ǵ th́ con cứ chiều ư ảnh, đă sao!

Trước ngày em về nhà chồng, mẹ em đă căn dặn như vậy và từ đó, em vẫn vâng theo lời bà. Lúc đầu, khi nằm bên dưới thân h́nh anh ấy, có lần em đă bâng khuâng tự hỏi không hiểu tại sao đa số đàn ông đàn bà đă có thể thích thú với một hành động như thế này?

Nói như thế không có nghĩa là em không thích được anh ấy ấp yêu đâu! Tuy nhiên, nhiều khi em lại nghĩ ông chồng của ḿnh đây sao mà có quá nhiều ham muốn xác thịt đến độ có thể xem như ảnh bị nó ám ảnh và không khỏi ngạc nhiên về điều đó. Anh ấy không chỉ t́m đến thân thể em ban đêm nhưng c̣n cả ban ngày, những hôm mà không phải lên trường, anh ấy cứ đeo dính sau mông như sam mỗi khi em đứng làm bếp. Mùa đông th́ có khi hai đứa đang ngồi bên dưới bàn kotatsu (bàn có đặt ḷ sưởi ngầm), anh đă bất chợt túm lấy tóc và đè ngửa em ra. Ban đầu em cứ tưởng đó là cách anh ấy thể hiện t́nh yêu cuồng nhiệt của ḿnh, thế nhưng khi nằm bên dưới và đưa mắt nh́n lên, em thấy khuôn mặt của chồng em không phải là mặt của kẻ mà em đă biết cho đến giờ này. Em rất đổi kinh hoàng khi thấy những biểu hiện dị dạng của một con người hoàn toàn khác.

Khuôn mặt này là mặt của một người chồng em chưa hề biết tới. Trên đó vẫn thoáng hiện một nụ cười mỉm dịu dàng như ngày thường nhưng hai bên thái dương lại giật giật như dấu hiệu của một sự nôn nóng. Qua nụ cười, chồng em vẫn lộ ra những nét trẻ thơ như xưa nay nhưng nh́n đôi mắt đỏ ngầu và đang lim dim v́ say sưa trong khoái cảm th́ mới biết anh không c̣n là con người trưc đó nữa rồi.

-Anh đấy à? Hay ai đây hở anh ? Anh là ai vậy?

Có lần em định la lên như vậy. Không chỉ v́ lo âu nhưng là v́ một nỗi khiếp sợ đang vây bủa lấy em. Tuy nhiên, khoảnh khắc dục t́nh dữ dội của chồng em lại tương đối ngắn. Sau khi mọi sự đă xong xuôi, sóng t́nh dịu lắng, th́ ngay tức khắc, em đă t́m được khuôn mặt cố hữu của chồng em.

Phải nói lúc đó là chuỗi ngày hai đứa được sống trong hạnh phúc. Có điều cha mẹ hai bên lấy làm tiếc là chúng em chưa có mụn con nào. Chúng em đă đến bệnh viện kiểm tra nhưng không t́m ra lư do rơ rệt. Tuy kết quả là như vậy nhưng em vẫn không đến nỗi phải tiếc nuối.  Hiện nay em làm t́nh nguyện viên ba lần một tuần trong khoa Nhi ở Bệnh viện đại học để chăm sóc những đứa trẻ đau ốm nhưng vào thời điểm đó, em hăy c̣n xem việc phải bỏ cả ngày giờ ra để lo cho một đứa bé sơ sinh là điều khiến cho ḿnh khiếp hăi. Hơn nữa, chồng em lại thường nói là anh ấy cũng không muốn có con. Trên thực tế th́ trong những lần tản bộ, cũng có lần anh ấy tỏ ra khó chịu khi nh́n thấy bóng trẻ con, lại thường đưa ra chủ trương với người đối diện là con cái sẽ làm vướng bận công việc của một nhà nghiên cứu.

Cưới nhau được hai năm, tập luận thuyết mà chồng em viết đă được các vị trong học giới đánh giá cao và anh ấy đă được trao giải thưởng Y. nh́n nhận anh như là một học giả đầy tiềm năng và có khuynh hướng mới mẻ.

Cơ quan đứng ra tổ chức giải thưởng ấy là nhà xuất bản C. Họ vừa trao một giải nghiên cứu vừa trao một giải văn chương. Lễ trao giải được tổ chức kèm theo buổi tiếp tân tại một khách sạn nằm ngay trong nhà ga Tôkyô. Chồng em đă gắn một đóa hoa giả màu trắng lên ve áo và trông anh ấy có vẻ rất phấn khởi, nhưng em không hiểu một phần có phải là v́ rượu hay không?

Em mới trêu:

-Anh đừng để rượu làm vấy bẩn áo nghe? Bộ quần áo này hên lắm đó. Em c̣n mong anh dùng nó cho lần nhận giải tiếp theo nữa đấy!

Giữa đám đông những người đến dự tiệc, v́ quá đỗi hạnh phúc, em đă vô t́nh dẫm phải bàn chân của một vị khách.

-Em xin lỗi!

Em đă nói như thế với người bị dẫm phải và ông ta không ai khác hơn là thầy. Có lẽ hôm đó thầy đă đến dự với tư cách bạn bè để chia vui với nhà văn Y., nhân vật đoạt giải văn học vào cùng ngày. Và ngẫu nhiên hơn nữa, dù có nằm mơ, em cũng không dám tin rằng bức thư em đang viết đây lại là lá thư để gửi đến thầy.

Trong lúc buổi tiệc đang diễn ra th́ có người ở quầy lễ tân bước lên mời em xuống bên dưới.

-Thưa bà, bà có quen biết một ông nào tên là Kizaki không ạ? Ông ta muốn được vào hội trường này đấy ạ. Chúng tôi cũng không biết nói sao nhưng có vẻ ông ấy đi nhầm chỗ...

Nhân v́ em chưa nghe chồng ḿnh nhắc đến cái tên Kizaki bao giờ nên lấy làm quái lạ nhưng cũng theo chân họ đến quầy lễ tân. Đúng như nhân viên ở đây vừa diễn tả, đó là một người đàn ông trung niên mà từ tướng mạo cho đến cách phục sức đều coi không được tí nào, đang đứng chờ em ở một góc hành lang và hút một mẫu thuốc lá ngắn củn như đồ đă bị ai vứt.

-Bà là bà vợ ông ấy à?

Không biết có phải v́ vừa uống rượu hay không mà em thấy khóe mắt của ông ta đỏ ngầu. Lời ăn tiếng có lại có phần cợt nhả.

-Bà cho ông ấy biết là có Kizaki quen nhau hồi đi lính t́m đến gặp nghe. Tại tôi đọc báo thấy ông có chuyện vui mừng như thế này nên đă từ dưới tỉnh Aichi ṃ lên đó.

-Té ra ông là chiến hữu ngày xưa của chồng tôi đấy?

-Không, không, thuộc cấp của ông ấy thôi. Nhưng cùng một đơn vị, từng là đồng đội.

Không hiểu sao khi nói câu đó, người đàn ông ấy lại nở một nụ cười khó hiểu.

Quay lại hội trường, em tiến sát lại bên chồng em, lúc ấy đang đứng giữa một nhóm khách. Em bèn khẽ huưch khuỷu nay vào cạnh người anh ấy để ra hiệu. Khi nghe đến cái tên Kizaki th́ khuôn mặt đang hớn hở của anh bỗng cứng nhắc lại. Những người chung quanh có lẽ không nhận ra nhưng thái độ đó không thể nào lọt qua mắt một người vợ như em. Sau đó anh làm như không có chuyện ǵ đáng lưu ư, chỉ cắt ngang câu chuyện với họ và quay sang em:

-Em nói vài câu cảm ơn quí vị ở đây đây hộ anh đi!

Bảo xong, anh bỏ em và mọi người tại đó rồi bước ra khỏi hội trường.

Em cảm thấy có ǵ không ổn nên trong khi cúi đầu thi lễ hay cảm ơn những vị khách đang đứng chung quanh, bộ máy thần kinh em vẫn tập trung vào phía sau lưng. Chỉ một lúc sau, nhà em đă quay trở lại nơi em đang đứng với mọi người, thần sắc anh ấy vẫn không có ǵ khác trước.

Đêm hôm đó, chúng em được mời đi uống thêm một chầu thứ hai và về đến nhà khá trễ. Trong khi lấy bàn chải rà lên chiếc áo vét của chồng, em đă hỏi anh ấy:

-Ông Kizaki là ai vậy anh?

Chợt em thấy khuôn mặt của chồng em đanh lại một chút. Cử chỉ đó đă làm cho em ngờ vực là chồng em có chia sẻ một sự bí mật với người đàn ông tên gọi Kizaki này mà em vẫn chưa được biết. Tự nhiên em cảm thấy có một chút ghen tuông.

Chính v́ yêu chồng nên kể từ đó, nhất cử nhất động của anh ấy em đều không bỏ qua. Biết ḿnh đang làm chuyện không tế nhị nhưng mỗi lần có điện thoại gọi đến, em đều theo dơi để nghe cách anh ấy trả lời thế nào hay xem phản ứng trên khuôn mặt anh ấy ra sao.

Một hôm, giữa lúc đang quét dọn trong nhà, em bỗng khám phá ra một chuyện kỳ lạ. Đó là trên kệ sách, bộ tự điển bách khoa chỉ c̣n trở mấy chiếc hộp đựng bên ngoài chứ ruột của chúng, tức bộ phận quan trọng nhất th́ đă biến đi đâu mất. Em không biết chồng em đă lấy chúng ra từ khi nào, và tại sao anh ấy đă cố t́nh ngụy trang để em không thể đoán biết. Thế th́ đúng là sự việc này đă xảy ra cách đây độ nửa tháng! Em sực nhớ là lúc đó, mỗi ngày anh ấy đă sử dụng hết cặp-táp đến cái tay nải bằng vải h́nh tứ giác để mỗi lần bọc một mớ sách mang theo khi ra khỏi nhà.

-Thôi, đúng rồi! Đúng là hồi đó!

Buổi chiều khi chồng em về, nghe em đặt câu hỏi, anh ấy đă trả lời tỉnh tuồng như không có chi. Vâng, anh ấy đă khéo léo che đậy:

-À, anh đem lên pḥng nghiên cứu trên trường.

Một nơi gọi là pḥng nghiên cứu của đại học th́ làm ǵ mà không có nổi một bộ bách khoa toàn thư? Cho dù pḥng nghiên cứu ấy không sở hữu nó đi nữa, thư viện nhà trường cũng phải có ít nhất một bộ chứ? Em thấy ḿnh tổn thương và buồn như một người bị đánh lừa.

Không hiểu sao em lại có cảm tưởng là chồng em đă đem bán bộ tự điển ấy rồi lấy tiền trao cho Kizaki. Cũng v́ em phỏng đoán rằng Kizaki nắm được một bí mật nào đó của chồng em nên đă dọa dẫm để làm tiền. Em nghĩ tuy đầu óc ảnh thông minh nhưng chuyện đời th́ không thông thạo nên chồng em đă rơi vào bẫy của một tên bạn ranh mănh, miệng sặc mùi rượu nhưng biết cách tống tiền. Quang cảnh ấy nhiều lần hiện ra trước mắt em và em thấy ḿnh cần phải bảo vệ anh ấy. Tuy nhiên em vẫn chưa rơ là thời kỳ ở trong quân ngũ, chồng em đă lộ ra những điểm yếu nào để bị bắt nẹt?

Đến nay, em vẫn c̣n nhớ như in. Đó là buổi xế trưa một ngày thứ bảy. Em đang ở nhà một ḿnh th́ có tiếng điện thoại Kizaki gọi tới.

-Tiếc quá, ông ạ, chồng tôi không có nhà....

 Nói chưa dứt lời, không hiểu sao em chợt hỏi thêm:

-Ông điện thoại v́ “chuyện đó” phải không?

Không thấy Kizaki nói ǵ. Em bèn hỏi sấn tới:

-Thế chồng tôi đă trao số tiền ấy cho ông chưa?

Câu nói đó đă buột ra khỏi miệng của em nhưng trong đầu, em đang tưởng tượng ra cảnh Kizaki bối rối, đôi mắt chớp lia lịa và g̣ má đỏ lên v́ sượng sùng.

Sau một thoáng im lặng,, có tiếng bên kia đầu giây:

-Tiền à? Tiền ǵ vậy?

Ông ta có vẻ hơi dằn giọng. Em bèn lấy hết can đảm và lần này đặt một câu hỏi khác với tất cả sự tự tin:

-Ủa? Chồng tôi chưa trao số tiền đó cho ông à?

Nếu ông ta trả lời rằng ông không hề biết đến món tiền đó th́ trong đầu, em đă chuẩn bị sẵn một câu ǵ khác để xí xóa, ví dụ em sẽ bảo tôi nghe chồng tôi nói anh ấy trước kia đă vay ông một món tiền và bây giờ cần phải trả....

-À nhớ ra rồi. Cái đó đó mà...

Kizaki vẫn t́m cách trả lời một cách mơ hồ, rồi sau đó mới nói thêm như c̣n muốn dọ hỏi :

-Té ra bà đă biết hết rồi đấy?

-Vâng!

-Ấy thế mà tôi tưởng những chuyện như vậy th́ ngay với vợ con, cũng không ai đem đi kể. Tuy vậy, giờ đây ḿnh sẽ dễ nói chuyện hơn. Khi nào ông nhà về, xin bà chuyển lời cho ông là tiền xây “tháp cúng dường” (stupa) đă được gửi đến tận nơi rồi.

-Tháp cúng dường?

-Ủa? Thế là ông nhà chưa nói ǵ cho bà hay sao?

-Có chứ! Tôi có nghe mà.

-Dù sao, thời chiến tranh, không cách nào khác. Thế nhưng khi có tuổi, nó thường làm con người ta ray rứt. Vả chăng trong số đó c̣n có cả bà con nít.

Cuộc điện thoại cắt ngang ở đó. Em tiếp tục dịch cuốn tiểu thuyết trinh thám cho nhà xuất bản H. mà ḿnh vừa mới bắt đầu nhưng trong óc vẫn hiện ra từng chữ một câu nói của ông Kizaki vừa vọng đến bên tai mà em không tài nào xua đuổi được.

Chiều đến, khi chồng em về, em vẫn giữ im lặng về cú điện thoại. Lúc đó, không hiểu v́ sao em lại tưởng tượng đến khuôn mặt anh ấy hồi c̣n sinh viên, khi hai đứa cùng nhau đi bộ bên bờ hào ở Yotsuya và nhớ là đôi mắt anh đă sáng long lanh khi bàn về Duy Thức Luận cũng như vai tṛ của A Lại Da Thức.

Đêm hôm ấy, sau khi được người chồng ôm ấp, em đă úp mặt lên cánh tay anh ấy và chợt đưa ra câu hỏi:

-Tại sao anh lại phải dựng “tháp cúng dường” hở anh?

Đến em mà cũng ngạc nhiên v́ cái giọng nũng nịu và ngây thơ của ḿnh. Liền sau đó, em cảm thấy cánh tay của người chồng mà em đang úp mặt lên trên có động đậy đôi chút.

-Sao anh không cho em biết ǵ hết vậy? Em đă phải hỏi ông Kizaki mới rơ chuyện đấy.

Như để đánh thêm một ngón đ̣n quyết định, em bèn dùng một giọng c̣n ngon ngọt dễ thương hơn nữa:

-Anh làm em lo quá. Sao anh dấu diếm em làm chi. Chuyện đó có đáng ǵ đâu. Trăm sự tại chiến tranh thôi mà!

-Thế là Kizaki đă khai tuốt tuồn tuột cho em đấy!

-Không chừa thứ ǵ. Kể cả chuyện đám đàn bà, con nít.

Như một kẻ sau khi đưa ra những câu chữ như chọn lựa mấy mẩu h́nh (puzzle) vương văi để thử lắp ghép cho đúng vị trí của nó trên một khung ảnh, em nằm chờ phản ứng của chồng em. Những ngôn từ mà em thu thập được tuy chưa có thể giúp em nh́n thấy được toàn cảnh nhưng đă đủ để dự báo cho em một cách mơ hồ về một điều bí mật mà em nhất định phải khui ra.

-Thế là...cho dù đă nghe hết câu chuyện nhưng em không có ư kiến đặc biệt ǵ về anh sao?

Dưới ánh sáng của ngọn đèn đặt ở đầu giường, em thấy sắc mặt chồng em như có ǵ đổi khác. Khuôn mặt đó đấy. Khuôn mặt hồi mới cưới, lúc anh ấy vít lấy tóc và đè ngửa em ra, khuôn mặt mà đến lúc đó em chưa hề biết.

-Sao anh hỏi vậy. Chứ không phải tại chiến tranh là ǵ?

Em vờ tạo ra một nụ cười mỉm như của một bà mẹ hay bà chị với chủ ư là sẽ không để cho anh ấy nh́n thấy đâu là t́nh cảm thực sự trong ḷng ḿnh.

=Thế th́ anh cũng khổ tâm như ông Kizaki à?

-Không. Anh chẳng hiểu nhưng ngày hôm ấy và cả lần sau nữa, anh chưa bao giờ có cảm giác nặng nề đến như vậy. Vả lại, lần đầu tiên khi nh́n những ngôi nhà tranh vách đất của người Tàu lặng lẽ cháy, anh đă có một cảm giác khó tả.

Chồng em chậm răi trả lời trong khi đôi mắt nh́n chăm chú lên trần nhà.

-Anh bảo lần đó...và lần sau. Như thế, tất cả là hai lần à?

Em nghe giọng nói của ḿnh đang run rẩy.

-Phải.

-Lúc nhà cháy...bên trong có cả đàn bà con nít.

-Cái đó th́ đúng là có. Bởi v́ mọi ngôi nhà đều bị khóa lại và toàn thể người trong gia đ́nh đều bị giam chặt trong đó.

-Thế rồi sao?

-Th́ châm lửa vào.

-Theo lệnh cấp trên phải không?

-Lần đầu th́ đúng là theo mệnh lệnh. Bởi v́ có thông tin là quân du kích cũng ẩn nấp bên trong. Thế nhưng lần thứ hai là do bọn anh và Kizaki tự quyết định.

Khoanh hai cánh tay ra phía sau làm gối, hai mắt chồng em lim dim như đang mơ màng.Trong khi khép hờ đôi mắt, dường như anh ấy có nghe sống lại dưới đáy tai tiếng kêu khóc của đám đàn bà con nít trong những ngôi nhà nông dân đang làm mồi cho ngọn lửa. Em cũng từng nghe những âm thanh giống như thế. Mỗi đêm khi bị dội bom, tai em đă nghe không biết bao lần những tiếng rít như một đoàn xe lửa đang phóng qua thật nhanh. Thé rồi hôm nay, em lại cùng anh ấy nằm nghe những tiếng than khóc như thế này.

Em không có mảy may t́nh cảm khinh miệt đối với chồng em cả. Có chăng là một cảm giác hầu như tê liệt đang chụp lên thân thể em. Đôi khi em thấy ở nơi người chồng mà có lúc em xem như một đứa em, có một con người thứ hai đang sống cùng với anh. Và đây là lần đâu tiên em nhận ra rằng hai bộ mặt đối lập đó đă tạo ra nhân cách ông chồng em. Điều đó đă đă làm dậy lên trong người em một sự kích động kèm theo một luồng khoái cảm. Và em nghĩ rằng đó là bản chất của con người nói chung!

Th́nh ĺnh em ḅ lên và trùm lấy thân h́nh của chồng em. Thế rồi kể từ ngày mới quen nhau đây là lần đầu tiên em dành lấy thế chủ động. Em đă khóa chặt môi anh ấy và áp sát mặt vào lồng ngực của anh và đ̣i được làm t́nh một cách vũ băo. Phần chồng em th́ cũng đă ở trong một tư thế sẵn sàng. Anh ấy đă đi sâu vào người em một cách hoang dại, đem đến cho em một khoái cảm tột cùng như vừa nhận đúng chỗ một thanh sắt cháy đỏ rực.

Em chợt gọi chồng em thật to:

-Nói đi anh! Nói cho em nghe. Cảnh tượng đám cháy như thế nào?

-Chung quanh đă bị khóa chặt để đám đàn bà trẻ con không có đường thoát, rồi bọn anh đổ xăng và châm lửa.

-Anh có nghe tiếng họ kêu gào không? Nói cho em nghe. Tiếng họ kêu như thế nào?

-Nghe chứ sao không! Có những đứa bé len được ra tới bên ngoài nhưng chúng đă bị bắn.

Anh ấy và em lăn qua lộn lại, thở hổn hển như hai con thú hoang. Cuối cùng, sau khi mọi sự đă xong xuôi, người anh rũ ra rồi lặng lẽ đứng lên rời khỏi giường ngủ, c̣n em th́ ḿnh mẩy đầm đ́a mồ hôi, mặt sấp xuống nệm và không c̣n di động nổi. Sau đó một lúc, chồng em đă quay lại giường nằm và lim dim đôi mắt.

Chỉ riêng đêm đó mà thôi chứ về sau, vợ chồng em không bao giờ đả động đến cái kư ức ấy nữa. Chồng em vẫn tiếp tục giữ một lượt hai thái độ là hiền hậu dễ thương và kiêu căng đáng ghét, thường ngày anh b́nh thản nhưng có lúc nóng vội như bị thần kinh. Cả hai khuôn mặt đầy mâu thuẫn đó đều nằm trong con người của chồng em. Tuy anh ấy lo lắng và tự hỏi tại sao ḿnh chưa bị đem ra ṭa xử như một tội phạm chiến tranh nhưng rốt cuộc đă không có ǵ xảy ra. Có thể là tất cả những người có khả năng làm chứng đều đă bị giết hay chết thiêu rồi. Chả lẽ những việc nghiêm trọng như thế mà không ai tố cáo hay sao? Đó là điều mà cho đến hôm nay, em vẫn c̣n hết sức thắc mắc..

Tuy vậy điều đó không có nghĩa là cái kư ức của đêm hôm đó coi như bị thiêu rụi và vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống vợ chồng của em đâu. Chẳng những không biến mất, nó c̣n trở thành một cái cột lửa cháy măi không ngừng trong mối quan hệ giữa em với anh ấy. Hai bên không c̣n đem câu chuyện được xem như một điều cấm kỵ (taboo) ấy ra bàn với nhau nữa nhưng đối với em, nó vẫn là một bí mật thiêng liêng luôn được ǵn giữ giữa hai vợ chồng.

Em xin tŕnh bày bằng tất cả sự thật.

Về sau, mỗi khi có dịp kê gối nằm cạnh nhau dưới ngọn đèn kê đầu giường, khi nh́n khuôn mặt chồng ḿnh lúc nào em cũng tưởng tượng mỗi một chuyện. Đó là quang cảnh một thôn làng nhỏ bên Trung Quốc mà em chưa hề đến bao giờ. Quân đội của anh ấy đă đứng trấn giữ hai lối ra vào của ngôi làng. Trong khi không ngờ, dân chúng trong làng, cả đàn bà và trẻ con đă bị xua vào một ngôi nhà thô sơ tường đắp bằng bùn trộn rơm. Ông Kizaki đă xách thùng xăng đi tưới một lượt quanh nhà, trong lúc chồng em chầm chập nh́n đồng hồ tay và canh giờ. Sau khi mọi sự đă chuẩn bị xong xuôi, họ bèn ném mồi lửa vào. Ngọn lửa đồng loạt bốc lên và bao trùm hết ngôi nhà, cháy cho đến khi tranh lợp trên mái nhà trở thành than, cùng bay theo ngọn khói đen bốc lên trời và bắt đầu nhảy múa trong không trung. Trong ngôi nhà, tiếng la tiếng khóc như ri nổi lên cùng một lượt với ngọn lửa. Có những h́nh bóng phụ nữ ẵm con thơ chạy xiêu vẹo như một ông lật đật ra phía ngoài sân. Chồng em đă nhắm họ và bắn. Rốt cuộc tất cả đă trở về với im lặng và trên dấu tích của đám cháy chỉ c̣n lơ thơ vài ngọn khói nhẹ c̣n sót lại. Cả thôn làng như ch́m trong một bầu không khí im lặng. Im lặng. Bản thân em cũng từng biết một sự im lặng tương tự khi những cuộc oanh kích đă đi qua.Thế rồi trong sự im lặng đến từ cái chết đang trùm lên tất cả, bỗng vang lên một điệu nhạc réo rắt. Đó là âm điệu của đoạn Andente trong Bản giao hưởng thứ 21 viết cho dương cầm mà chồng em yêu thích. Lúc nào em cũng nghe khúc nhạc đó khi ngắm nh́n khuôn mặt của anh ấy.

Người này đă bóp c̣ súng. Chính người này đă ra tay sát hại không biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Cái người hiện đang nằm dài trên giường và đọc sách đấy. Những lúc không đọc sách như vậy, anh ta đă đốt sạch và bắn cho chết hết những bà mẹ và đàn con của họ....Nghĩ đến đây, không hiểu tại sao em cảm thấy có một khoái cảm đang ḅ từ phía mấy ngón chân và tiến về phía đỉnh đầu khiến cho mấy lần em suưt thốt ra một tiếng kêu nhưng chồng em vẫn không hề nhận thấy ǵ khác.

-Sao vậy. Chưa buồn ngủ à? Anh th́ cầm cuốn sách này lên đọc là không buông xuống được.

Ảnh chỉ hỏi thăm em có vậy thôi. Nụ cười trên môi anh bây giờ đúng là nụ cười thơ ngây ngày xưa em có lần biết. Đó là khuôn mặt dễ mến đă khiến cho các bậc đàn anh và đám sinh viên đến chơi có thiện cảm với anh.

Thầy ơi, em xin tiếp tục tŕnh bày với tất cả sự thật.

Lúc nào đươc chồng ôm ấp, em đều mường tượng cùng một quang cảnh giống y như nhau. Nó đă làm cho em thấy có một luồng điện chạy rần rật trong người và đem đến cho em khoái cảm. Bởi v́ nó đă làm tăng t́nh yêu của em đối với chồng ḿnh. Cuộc sống hai mặt bên trong nhân cách phức tạp của anh ấy đă khiến cho em càng muốn bám chặt anh ấy hơn. Đúng vây, em chưa hề phê phán cũng như chưa hề có t́nh cảm khinh ghét đối với anh ấy, dù chỉ là một lần. Hơn nữa, em cũng không bao giờ cho rằng anh ấy có ǵ kỳ cục hay khác lạ với người chung quanh. Giả sử em là đàn ông và phải ra chiến trường, biết đâu em lại chẳng làm những hành động giống như anh ấy. Thế rồi nếu gặp cảnh vợ nhà biết được, chắc em cũng sẽ làm ngơ, coi như ḿnh không hay biết và cứ tiếp tục sống. Em không hiểu biến cố đó đă dằn vặt tâm can, làm khổ chồng em đến cỡ nào nhưng ít nhất là trước mặt vợ ḿnh, em chưa thấy lần nào anh ấy bộc lộ những tâm sự đó.

Thế rồi em đă lợi dụng những trải nghiệm của chồng để tạo ra kích thích tâm lư cho cá nhân ḿnh nhưng không bao giờ có mặc cảm xấu xa đối với hành động lợi dụng đó.

Sinh hoạt hôn nhân của chúng em đă kéo dài suốt hai mươi tám năm trong hạnh phúc cho đến khi chồng em năm mươi lăm tuổi, một hôm trong khi đi từ Đại học về nhà, anh ấy đă gặp phải một tai nạn giao thông và qua đời. Tuy vợ chồng em không bao giờ đề cập đến câu chuyện cũ, thế nhưng nếu gọi là bùng cháy th́ trong ḷng em, mỗi khi nghĩ lại, lúc nào nó cũng có thể bùng lên một cách mănh liệt. Em vẫn từng xem nó là mồi lửa để làm bốc cháy những ham muốn xác thịt trong ḷng của vợ chồng em.

Ông Kizaki từ đó cũng không ló mặt ra một lần thứ hai. Phần chồng em th́, nhờ có thành tích trong nghiên cứu, khi qua đời đă được đại học vinh danh như một học giả ưu tú và có bao nhiêu người bày tỏ ḷng thương tiếc.

Sau khi chồng em mất, em đă dành thời giờ theo học một khóa nhân viên thiện nguyện (volunteer). Hiện nay em đă có được một chỗ làm trong bệnh viện, mỗi tuần ba lần đến đó góp phần trong việc chăm sóc các bệnh nhân. Tuy vậy, chuyện đó chẳng liên hệ ǵ nên em mạn phép không chép ra đây. Hôm trước nhờ người quen mách cho, t́nh cờ em đă được giới thiệu với một doanh nhân là ông Kidô trong một buổi chiêu đăi. Và em đă ngạc nhiên biết mấy khi diện kiến ông. Không đúng thế sao? Chẳng là h́nh ảnh của thầy trên truyền h́nh hay báo chí mà em được xem và khuôn mặt của ông Kidô cứ giống nhau như đúc.

Khi nghe em bày tỏ cảm tưởng, ông Kidô đă vui miệng:

-Bà nói thế làm tôi hân hạnh quá! Đúng là khi gặp chuyện ǵ khó khăn, tôi cũng muốn đội lốt thầy Endô để tiện bề thoát thân đấy!

Và em c̣n nhớ là câu nói đùa của ông Kidô đă làm cho mọi người chung quanh cười ngất.

Hôm đó, không hiểu v́ duyên cớ nào mà ông Kidô đă đem câu chuyện của một người đàn bà tên Elizabeth Bartoly kể cho cử tọa nghe. Đó là một nữ quí tộc Hungary vào thế kỷ mười sáu, xuất thân từ một gia đ́nh danh giá. Đến năm mười bốn tuổi, bà được gia đ́nh gả cho Bá tước Nadasdy, người nổi danh như một trang dũng tướng trong cuộc chiến tranh giữa Hungary và Đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ. Thế nhưng tên tuổi của bà ngày nay không c̣n mấy ai biết tới trừ một số kẻ hiếu sự. (kôzuka). Việc làm cho bà nổi tiếng hơn cả có lẽ  cái tiếng xấu là bà đă đang tâm lần lượt sát hại không biết bao nhiêu là cô gái trẻ sống trong lănh địa do bà cai quản, chỉ với mục đích thỏa măn cái khoái lạc bệnh hoạn của ḿnh. Sau khi đă kéo dài những cuộc tra tấn dă man mà không ai dám ghé mắt nh́n, bà đă bắt họ phải chết.

Em không biết ông Kidô có mục đích ǵ khi kể lại câu chuyện nói trên. Vào đầu buổi chiêu đăi, có người đưa ra câu hỏi xem giữa đàn ông và đàn bà, ai mới là người tàn nhẫn nhất. Đến lúc đó th́ cử tọa đă có người bắt đầu ngà ngà say nên cuộc thảo luận không khỏi có những lập luận đầy thiên kiến hay pha lẫn những câu đùa cợt. Em chỉ nhớ là lúc ông Kidô kể cho nghe câu chuyện đó, mặt mọi người đă không khỏi lộ vẻ sửng sốt. Dù sao, so với hiện thực th́ đó vẫn là một câu chuyện cũ xảy ra từ bốn trăm năm về trước nên họ không thể nào cảm nhận về nó một cách rơ ràng nên chỉ có thể thốt ra những lời cảm thán ngắn gọn kiểu “Chao ơi!” hay là “Thật à? Khiếp quá!” vv...và như thế là xong.

-Tôi đă từng đặt chân đến cái lâu đài nơi bà ta đă tổ chức những cuộc thảm sát!

Đôi mắt của ông Kidô, một người sống cô đơn, đang lộ ra những tia máu nhỏ trong khi đang th́ thầm những lời như vậy. Em cũng đưa mắt nh́n vào đôi mắt của con người cô độc ấy và không hiểu sao lại nhớ về chồng ḿnh.

-Ở đâu thế ông?

-Thành phố Wien nước Áo. Di tích ngôi lâu đài đó hăy c̣n nằm trên con phố Augustina.

-Bây giờ nó ra sao rồi?

-Đă trở thành một trung tâm thương mại. À, đúng rồi, ở đó có cả một tiệm bán đĩa nhạc nữa ḱa. Tôi có nghe được những làn điệu rất du dương của Mozart. Một nơi có thời chuyên dùng để đày đọa và xử h́nh những nàng con gái trẻ mà nay ngân nga tiếng nhạc êm ái của Mozart. Và lạ cái là chẳng ai biết đến điều đó.

Ông Kidô cười đau khổ như một kẻ đang muốn buông xuôi tất cả:

-Thế nhưng biết đâu đó chẳng là một điều thích hợp!

Em chỉ nghe ông ấy nói và không góp một lời nào. Khi nghĩ đến việc chồng em đă từng yêu Mozart đến thế và cảnh tượng lặng lẽ hoang liêu của ngôi làng bị ngọn lửa của anh thiêu rụi, em không dám ngỏ với ông rằng cho đến bây giờ em vẫn được nghe khúc nhạc ấy của Mozart ở một nơi sâu xa trong đáy ḷng ḿnh. 

-Có bạn nào c̣n muốn biết thêm về bà Elizabeth ấy không?

Ông Kidô nh́n mọi người trong đám chúng em như có ư ḍ hỏi.

-Sợ đến chết khiếp! Không phải là bà ấy đă hóa điên rồi hay sao chứ?

Em v́ ngần ngại trước cái nh́n của người chung quanh nên đă lắc đầu và cố t́nh đáp bằng một câu như vậy.

-Nhưng bà có thật ḷng nghĩ như thế chăng? Chắc chắn là không đâu nhỉ?

Ông Kidô một lần nữa lại nh́n thẳng vào mắt em và đặt câu hỏi.

Sau đó độ một tuần, em nhận được một bưu kiện do ông Kido gửi biếu. Đó là một quyển sách b́a đóng theo kiểu Pháp được bao lại trong một gói giấy nhỏ. Tác giả của nó tên Périchet và  nội dung của nó kể lại truyền thuyết về bà Elizabeth Bartoly, vị nữ bá tước khát máu. Bây giờ em mới vỡ lẽ ra tại sao hôm dự buổi chiêu đăi khi ra về, ông Kidô đă bất ngờ hỏi em có biết đọc tiếng Pháp hay không? 

Khi thử đọc xem, em đă nhận ra ngay là giữa bà và em có một khoảng cách rất xa. Một phụ nữ Nhật Bản như em không thể nào làm giống như bà nghĩa là dùng những cuộc tra tấn không gớm tay ḥng t́m thấy nguồn khoái cảm mănh liệt như thế được. Trong mỗi trang sách, em nghe như vọng ra tiếng gào thét rên rỉ của những nàng thiếu nữ đang chịu nhục h́nh và v́ cảm thấy có mùi tanh tưởi hăng nồng của những giống động vật ăn thịt sống quanh đây nên đă phải nhíu mày và xếp sách nửa chừng.Thế mà ngay đêm hôm đó, từ những di phẩm của chồng ḿnh, em đă lục ra cái đĩa hát có bản giao hưởng của Mozart và nghe lại. Em vừa nghe nhạc vừa nhớ đến những lời ông Kidô đă kể. Ông cho biết nơi có dấu tích ngôi lâu đài của bà Elizabeth khi xưa th́ nay là một tiệm bán băng và đĩa nhạc. Thế th́ trong cùng một khoảng không gian trước đây từng vọng ra những lời gáo thét hay rên rỉ, người ta có thể nghe điệu nhạc du dương của Mozart đang tuôn ra như ḍng suối. Khi nhận ra điều đó, em mới vỡ lẽ ra là Nữ bá tước Elizabeth kia không phải là một người điên hay bất thường ǵ cả. Rơ ràng bà chỉ là một con người với đầy đủ mọi cảm tính của nó. Đúng như vậy. Khi Elizabeth Bartoly được chồng ḿnh ấp yêu, bà nằm úp mặt trên cánh tay của một trong những bàn tay từng châm mồi lửa thiêu cháy đám đàn bà con nít và bà ấy đă nhận được những kích thích mănh liệt đến từ h́nh ảnh thảm khốc của những nạn nhân ấy. Và bà cũng chỉ là một con người có cùng bản chất với em thôi.

Viết đến đây, em nghĩ ḿnh đă tŕnh bày đủ để thầy hiểu tại sao em đă có hứng thú với câu chuyện về nhân vật Elizabeth Bartoly như vậy.

Có thể là những người được em chăm sóc trong bệnh viện chỉ nh́n thấy nơi em một người đàn bà năm mươi tuổi làm công việc thiện nguyện, tính t́nh mát mẻ, chẳng những thế, môi luôn mỉm cười nhưng họ chắc không nhận ra rằng trong nội tâm em, hăy c̣n có một con người khác đang cùng sống với em đâu nhỉ. Thế nhưng, theo em th́ hai con người ấy đều là em cả. Chẳng những thế, nhiều lúc em c̣n thấy một khoảng tôi tối, mù mờ và khó chịu ở trong người. Tuy vậy, em xin thưa trước là trạng thái tinh thần này không vướng một chút “ư thức về tội lỗi” hay ǵ đó là khái niệm thầy thường đề cập đến. Hoàn toàn không thầy ạ. Nếu muốn ví von th́ em thấy nó giống như t́nh cảm của một ai đó khi phát hiện ra một một con côn trùng mà ḿnh không nhận diện được, đang ngo ngoe trong một vũng bùn lỏng bỏng. Thế rồi từ cái chốn tôi tối, mù mờ và khó chịu ấy, em thấy có cả một t́nh cảm hiếu kỳ đang đi xuyên qua và bật lên một lượt với nó.

Chẳng hay thầy nghĩ thế nào về những ǵ đang nằm trong một nơi sâu thẳm của ḷng em? Đọc tiểu thuyết của thầy, em lấy làm lạ khi thấy thầy như né tránh, không muốn đề cập đến những mảng tối đó. (Ông Kidô cũng có lần tiết lộ cho em những lời phê b́nh tương tự khi ông đọc tiểu thuyết của thầy). Tuy là một Ki-Tô hữu nhưng em chưa thấy thầy thực sự muốn trực diện với Cái Ác. Hoặc giả, tôn giáo quảng đại của thầy thấy không cần thiết phải đặt vấn đề về những kẻ đang sống với một tâm cảnh như vậy?

 

Dịch ngày 4/7/2024

 

Bên lề tác phẩm: 

Nhân chi sơ, tính bản thiện hay bản ác? Một vấn đề đă cũ. Nếu nhà đạo đức bảo cái tính ấy phải là bản thiện nhưng chắc họ chỉ nói với chủ tâm giúp con người hướng về những tầm cao. Endo Shusaku đă đưa ra kiến giải của ḿnh: con người ta vốn không tốt cũng không xấu, nhân tính và thú tính chỉ cách nhau bằng nếp gấp của một tờ giấy. Phần c̣n lại là công việc bền bỉ của các nhà tôn giáo và nhà giáo dục nhằm đánh thức lương tri và nuôi dưỡng những phẩm chất đẹp đẽ của con người.

Nhạc Mozart có tác dụng chữa lành những vết thương. Nó giống như những đóa hoa nở bên chiến hào. Thế nhưng chúng ta nghĩ thế nào về những kẻ sắt máu nhất như Nazi hay quân phiệt, độc tài giết người như ngóe vẫn có thể đến vỗ tay ở một buổi ḥa nhạc hay thích thú  xem một vở kịch, một điệu vũ?

Endo (Viễn Đằng)  đă tạo ra nhân vật Kidô (Quỷ Đằng) tức phiên bản cái tôi xấu xa của ông để “tung hứng” với ḿnh trong một câu chuyện có tính chất thê thảm. Có thể nói đó là một thủ pháp giúp cho độc giả khỏi phải bị giam giữ trong bầu không khí quá ngột ngạt của một cuộc ngược sát.

Phải nói thêm rằng Endo Shusaku là một nhà văn can đảm v́ đă dám bóc trần những điều cấm kỵ từng xảy ra trong chiến tranh (người ăn thịt người, ngược sát thường dân vô tội) và c̣n chưa được phơi bày cho đúng nghĩa.

Thêm một lời cuối. V́ ṭ ṃ nên trong khi dịch, tác giả đă vào mạng để t́m nghe bản Giao hưởng thứ 21 này và đă được thỏa măn với tiếng đàn quyến rũ của Yeol Eum Son, nữ dương cầm thủ xứ Hàn,  Á quân giải Tchaiikovsky 2011.  

Văn bản:

Endo Shusaku, Piano Kyôsôkyoku Nijuuichi ban (Bản giao hưởng thứ 21 viết cho dương cầm) trong Tuyển tập khổ bỏ túi (bunkobon) cùng tên do Nxb Bungei Shunjuu (Văn Nghệ Xuân Thu) Tokyo in và phát hành năm 1987, từ trang 121 đến 145, đă được đăng trong số đặc biệt của Tạp chí Bungei Shunjuu ra ngày 25 tháng 5 năm 1984). Nguyên tác Nhật Ngữ.

 

[1] Nguyên là tưng h v cho Jeanne d’Arc trong cuc tranh chp vi ngưi Anh, sau thoái hóa. theo ma thut, v sng n cư và làm nhiu ti ác. B cáo buc giết hi trên dưi 200 đa tr.

[2] Nishida Kitarô (1870-1945), triết gia Nhật Bản lỗi lạc, đồng thời với Suzuki Daisetsu.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com