ANH ĐÀO DẠI  (Yamazakura )

Nguyên tác: Fujisawa Shuuhei

Dịch: Nguyễn Nam Trân

静かな藤沢周平の世界~映画「山桜」 - アーバンライフの愉しみ

Higashiyama Noriyuki và Tanaka Rena trong phim Yamazakura (2008)

Chắc phải gọi đó là những vầng mây hoa. Ngoài vài tia nắng mơ hồ đang xuyên qua lớp mây mỏng, cả bầu trời chỉ có mây và hoa giăng mắc. Tuy nhiên không khí lại ấm áp. Noe nghĩ lư do là, giống như mấy hôm nay, những trận gió lạnh lùng từ miền Bắc không c̣n thổi xuống nơi đây nữa.

Sau khi đi thăm mộ xong và ra khỏi cổng chùa, Noe chợt muốn lấy đường ṃn phía bên trái để về nhà. Con đường ṃn nhỏ, khúc khuỷu, chạy ven chân đồi để rồi mất hút sau cái bóng của một ngọn đồi khác nằm chắn đằng trước. Đây là lần đầu cô đi con đường này nhưng biết chắc là nếu ḿnh chọn nó, thế nào cũng ra đến được ṿng ngoài của thị trấn.

Trên bờ dốc thoai thoải của ngọn đồi, Noe thấy có những tàng hoa sà xuống mặt đường như muốn trùm lấy nó. Cô đoán những đóa hoa lấm tấm màu hồng nhạt kia phải là một giống anh đào. Và cô cũng nghĩ rằng nếu thế th́ nở có hơi sớm đấy. Năm nay, Noe chưa có dịp ngắm hoa anh đào. Cũng có thể hoa cô đang thấy chỉ là những đóa mơ hồng cuối mùa c̣n sót lại.

Như được cái ấm áp của ánh sáng mặt trời d́u dịu và bóng hoa hiện ra ở đằng xa mời mọc, Noe đi xuống phía con đường ṃn chạy ven chân đồi. Cô không cần phải về gấp. Nếu đến nhà bây giờ, mẹ cô v́ giữ ư với nhà chồng cô, thế nào cũng giục con gái sớm về đằng đó. Mẹ cô biết con gái ḿnh xung khắc với họ mà phải tiếp tục chung sống trong chịu đựng nên đến giờ bà vẫn chưa hết khổ tâm.

Noe thoáng chau mày. Cô biết ḿnh đang mang một bộ mặt u ám. Năm năm trước, lúc mới 18 tuổi, Noe đă về làm dâu gia đ́nh Tsuda. Đến năm thứ hai, chồng cô lăn ra chết. V́ chưa sinh cho nhà chồng một đứa con nào nên cô đă bị trả về bố mẹ.  

Việc cô tái giá với anh con trai nhà Isomura đă xảy ra trước đây một năm.Duy có một điều làm cô hiểu ra và buồn thấm thía là cuộc tái hôn này cũng đi đến thất bại. Cô không thể nào ḥa điệu với lối sống của gia tộc Isomura cũng như với Shôzaemon, người chồng. Dĩ nhiên, là phận dâu con, Noe phải t́m đủ cách để giữa cô và họ không có khoảng cách nào. Thế nhưng dù cố gắng bao nhiêu, cô vẫn nhận ra là ḿnh chỉ có một chỗ đứng rất ư là tồi tệ trong cái nhà này. 

Là một gia đ́nh có tên trong danh sách nhân viên tổ kế toán thu nạp (Kanjôkata) của phủ đường nhưng cả nhà Isomura chỉ say sưa với việc tích góp của cải. Họ làm ăn lén lút với bọn thương nhân trong khu phố dưới chân thành, đem tiền cho những người ấy vay. Cứ đêm đến là hai ông bà nhạc của cô lại chụm đầu vào nhau, lách ca lách cách bấm bàn toán. Những chuyện như vậy, Noe chỉ biết khi đă vào làm dâu.

Một tối nọ, trước một người đàn ông đến phân trần về một món nợ anh ta vay, ông bố chồng của cô đă có một màn hăm he thật khiếp đảm. Ông bố này khổ người to lớn, mập núc nác, nuôi không biết bao nhiêu thê thiếp trong xóm dưới chân thành. Ông sớm về hưu trí để nhường quyền chỉ huy gia đ́nh (katoku) cho cậu con trai là Shôzaemon nhưng người ta đồ chừng ông chỉ làm như vậy để có thêm thời giờ tập trung vào việc săn lùng của cải.

Nghe nói những chuyện xấu xa của họ – ngoài việc cho người trong phiên vay tiền lậu - hăy c̣n nhiều hành vi khác. Vô phúc phải làm dâu một gia đ́nh như vậy, Noe không biết thế nào hơn là cắn răng chịu đựng.

Duy có một cái cô không thể chịu đựng nổi. Đó là cô thấy nhiều dấu hiệu cho thấy gia đ́nh Isomura này tỏ ra khinh bỉ cái quá khứ bị tống về nhà cha mẹ (demodori)[1] của cô. Người trong nhà này đôi khi v́ hớ hênh đă bộc lộ tâm địa của họ.

Noe nào muốn như vậy. Cô thừa biết số phận của người con dâu bị trả về cho cha mẹ là thế nào nên đă quyết định một ḷng một dạ phụng sự nhà chồng nhằm bù đắp cái thế yếu đó. Chính ra cô đâu phải là người đi nài nỉ họ cưới ḿnh về. Ngược lại, họ là những người đă mong ước rước cô về làm dâu đấy chứ.Thế nhưng một khi đă vào trong nhà Isomura, cô cảm thấy họ luôn giữ một khoảng cách với cô và tạo ra một bầu không khí lạnh lùng, thiếu thân thiện.

Cha của Noe là một người làm việc cho quan cai trị ở quận đường (kôri-bugyô) , ăn lộc 120 hộc thóc. So với con số 65 hộc mà gia đ́nh Isomura lănh  được th́ nhà cô thuộc một đẳng cấp cao hơn. Theo cô, có lẽ cái mà nhà Isomura mong mỏi, không phải là con người của cô nhưng là khả năng làm sui gia với một gia đ́nh tầm cỡ gia đ́nh cô.

-Con không muốn nghĩ là chuyện ấy đă có thể xảy ra!!

Khi cô nói cảm tưởng ấy cho mẹ ruột nghe, bà hơi sa sầm và đă mắng át con gái:

-Hăy nhẫn nhục, con ạ! Phải xem chỗ ḿnh đang sống là nhà ḿnh. Nếu con tiếp tục chăm sóc cha mẹ chồng và chồng chu đáo th́ hai bên thế nào cũng không nghĩ tới chuyện ly hôn con nữa đâu.

Lúc bà nói như vậy, giống như lần trước khi tâm sự với Noe là gia đ́nh Isomura làm nghề cho vay, mặt bà lúc nào cũng ủ dột. Tuy nhiên, điều bà lo lắng không phải là chuyện ấy. Bà xem việc con gái ḿnh vừa mới tái hôn đó mà phải ly hôn thêm lần nữa mới là điều đáng sợ nhất.

Mặc dầu mẹ có lo lắng bao nhiêu, Noe vẫn nghĩ là một ngày nào đó, ḿnh sẽ phải rời cái gia đ́nh Isomura này thôi.

Kể từ ba tháng trước, cô đă bắt đầu cự tuyệt chuyện chăn gối với anh chồng Shôzaemon. Sự việc này đă bắt nguồn từ cái hôm đang nằm chung, anh ta lộ ra thái độ khinh bỉ qua những lời lẽ không đẹp về quá khứ ly hôn của vợ ḿnh. Giờ đây mỗi khi phải sống cùng pḥng với anh, cô đă thấy ghê sợ đến độ toàn thân nổi gai ốc. 

Mầm mống đổ vỡ đă hiện ra trước mắt. Thế nhưng nếu bước ra khỏi nhà Isomura, Noe e rằng số phận cô cũng sẽ giống như những ǵ xảy ra cho bà cô của ḿnh, người mà cô vừa đi tảo mộ hôm nay. Cô của Noe đă không đi lấy chồng mà cam chịu cảnh cô quả cho đến lúc măn phần. Chết rồi bà cũng chỉ được chôn trong một ngôi mộ nhỏ xíu để tiếp tục chịu cảnh đơn chiếc.

Vừa ch́m trong ư nghĩ, Noe chậm răi bước tiếp. Con đường này h́nh như chỉ được sử dụng bởi những người dân quê lúc đi thăm đồng nên nằm xen kẻ giữa con dốc nghiêng với những hàng cây đủ loại và mấy thửa ruộng nước đang canh tác lấn đến tận chân đồi. Do đó, đường có khúc rộng khúc hẹp, lúc tưởng chừng sắp tắc nghẽn đến nơi th́ lại nới rộng ra và cứ thế mà tiếp tục trải về phía trước.

Noe đi đến khúc đường có một thung lũng hẹp xẻ vào mặt trong của quả đồi. Phía sâu trong hẻm núi hăy c̣n có những vạt tuyết bẩn chưa tan hết. Nước rịn từ các vạt tuyết ấy chảy lan trên mặt đường rồi đổ xuống mé ruộng. Khi đi qua khúc đó, v́ vướng phải bùn nên Noe đă làm bẩn mất đôi tất tabi.

Tuy nhiên, con đường này thật vắng vẻ, không một bóng người nào. Noe nghe tiếng mấy con chim nhỏ vọng ra từ một lùm cây mà đầu cành có điểm những nụ hoa hồng hồng.

-Ôi chao!

Đúng là anh đào rồi. Mắt Noe như dán vào nó.Từ mặt đường mà tính th́ lùm cây này nằm khoảng 6 shaku (6 x 0, 33m) trên cao và lưng chừng sườn đồi. Đó là một thân anh đào khá lớn. Có thể v́ địa h́nh đă tạo ra cảm tưởng ấy nhưng cây kia đang ngả sang một bên và x̣e rộng cành để trùm lên mặt đường như một cái dù hoa lớn. Những cánh hoa này có màu hồng nhạt của giống anh đào núi nhưng khi đứng từ dưới nh́n lên, sẽ thấy cả một vầng hoa màu hồng phủ lên đầu ḿnh và có cảm tưởng đang bước vào một cơi đất trời riêng biệt

Hoa đă nở khoảng một phần ba nhưng số c̣n đang nụ th́ vẫn nhiều hơn. Noe nhủ thầm: ḿnh có lư khi chọn con đường này để đến được đây. Hoa trông thật thanh khiết. V́ chồng chất lên nhau hết tầng này đến tầng khác nên đă gây ấn tượng là hoa ở đây nở rất hào phóng. Chẳng những thế, nó c̣n tỏa ra một làn hương d́u dịu.

Trong khi đưa mắt nh́n lên ṿm hoa, bỗng dưng Noe thèm có được một cành. Nếu bẻ đem về rồi chưng trong b́nh, chắc hoa sẽ đẹp biết mấy. Không phải là loại hoa có chủ nên nếu ḿnh chỉ bẻ lấy một cành nhỏ chắc người ta cũng tha thứ cho thôi.

Vừa nghĩ ngợi như thế, Noe vươn tay để níu lấy cành hoa. Khi nh́n từ xa th́ cành này không xa mặt đất bao nhiêu và có thể bẻ được dễ dàng nhưng đến khi đưa tay lên, Noe mới thấy nó nằm ở một vị trí cao hơn điều cô dự tưởng. Muốn chạm đến nó, cô hăy c̣n thiếu mất một khoảng cách.

Vẫn mang nguyên đôi guốc geta, Noe bấm mấy đầu ngón chân xuống và rướn người nhưng hăy c̣n chưa tới. Cô bèn đổi chỗ, nhắm một cành thấp hơn và lại bấm mấy đầu ngón chân.

Sáng nay, khi Noe được gia đ́nh nhà chồng cho phép nghỉ việc một ngày, cô đă nghĩ rằng nếu ḿnh đi luôn không về th́ hay biết mấy. Có một nỗi buồn sâu sắc đang ngưng đọng trong ḷng cô. Thế nhưng khi đối diện với những đóa hoa này, tâm hồn cô đă bị nó chiếm đoạt và hoa làm cho cô quên đi mọi phức tâm. Chỉ c̣n một chút thôi, đầu ngón tay cô sẽ chạm được cành hoa nhưng dù chỉ là một khoảng ngắn, cô vẫn chưa sao chạm tới. Cô loạng choạng chực ngă, cái quai guốc geta chỉ c̣n tí nữa là đứt đến nơi. Chợt lúc ấy, cô nghe có một giọng đàn ông:

-Để tôi bẻ giúp cô nhé!

Tiếng nói ấy đến quá đột ngột, bất giác Noe đâm ra hoảng sợ và thốt ra một tiếng kêu nhỏ.

Người đàn ông làm như không để ư đến phản ứng của Noe, đưa tay lên nắm  lấy cái cành trên cao một cách dễ dàng. Đó là một samurai dong dỏng cao, tuổi độ 27 hay 28. H́nh như anh đă bước ra từ bóng râm của ngọn đồi, lúc nào th́ cô không để ư.

-Cỡ chừng này được chưa cô?

Người samurai nói thế rồi quay lại nh́n Noe. Thấy cô gật đầu, anh bèn bẻ cành cây ấy một cách gọn gàng.

Khi cô đem cành hoa vừa được anh trao ấp vào ngực ḿnh và ôm lấy, Noe mới bắt đầu bớt hoảng sợ và nói được một câu cảm ơn, Thay vào đó, cô cảm thấy đôi má ḿnh ấm nóng như có máu đang dâng. Có lẽ cô thẹn v́ nghĩ rằng ḿnh đă để cho người khác bắt gặp cái cảnh với lấy cành hoa trong một tư thế mà một người con gái không nên có.

Thấy Noe đỏ mặt, mắt người thanh niên bèn chăm chú nh́n cô trong khi miệng anh mỉm cười.

-Có phải cô là Noe, con gái bác Urai đấy không ạ? Ấy chết, tôi xin lỗi. Bây giờ cô đă là người của nhà Isomura rồi nhỉ!

- ....................

-Chắc cô đă quên nhưng Tezuka đây cô ạ! Tôi là Tezuka Yaichirô[2].

Chợt Noe nh́n anh không chớp mắt.

 

***

Sau khi chồng chết và quay về nhà bố mẹ được trên một năm th́ thỉnh thoảng có một số mối mai đưa tới, tất cả đều xa gần đến việc tái hôn của cô.

Tuy người trong cuộc là cô vẫn chưa có ư hướng đó nhưng cha mẹ cô th́ cho đó là cơ hội nên nắm lấy và họ bắt đầu xem xét một cách nhiệt t́nh. Song thân của cô, một phần thương con sớm trở thành gái góa, phần khác nghĩ rằng cũng đă đến lúc cần lo lắng chuyện tương lai của gia đ́nh nói chung. Trong lúc cô c̣n trẻ, họ phải kiếm ít nhất một ai đó chịu rước cô về. Mỗi khi có mối duyên nào coi được, ông bà đều gọi con gái đến bàn.

Tezuka Yaichirô là một cái tên nằm trong danh sách những người được mai mối. Anh làm việc ở Kinshugumi (tổ Cận Tập) tức đơn vị hộ vệ lănh chúa. Năm ấy anh 25 tuổi và hiện sống với một người mẹ. Ngoài ra th́ anh không bị ràng buộc hay có chuyện lôi thôi ǵ với ai khác.

-Tôi nghe nói anh ta theo học Kyosui (Khứ Thủy Lưu), một môn phái có kiếm pháp rất độc đáo và tŕnh độ kiếm thuật của ảnh cũng rất cao cường..

Cái mối của anh mà bà Saeki, một người thân thích của gia đ́nh, mang lại có vẻ nhận được hảo ư của cha cô. Ít khi Noe nghe cha biểu lộ sự đồng t́nh của ḿnh bằng một giọng hào hứng như vậy. Riêng Noe lại không có vẻ ǵ muốn tiến tới.

Trong đám bạn bè của người chồng trước tức Tsuda Kazunosuke, có một thanh niên tên Tomura. Anh này là một học tṛ giỏi ở vơ đường phái Ittôryuu (Nhất Đao Lưu) dưới chân thành nhưng cách ăn nói của anh ta th́ thô bạo, lại thêm tật nghiện rượu. Tuy cô chưa có cơ hội gặp Tezuka nhưng khi biết đó là một tay kiếm cừ khôi, Noe bỗng nghĩ trong đầu rằng Tezuka Yaichirô chắc cũng chỉ là một tên vũ phu thô lỗ tựa anh chàng Tomura kia thôi.

Việc mai mối của cô với Tezuka đă đi đến một sự hiểu lầm nữa khi bà mẹ nhận ra sự bất an thể hiện qua cử chỉ bên ngoài của đứa con gái. Do đó bà mới bảo với cô rằng nếu về làm dâu trong một gia đ́nh chỉ có một mẹ một con là con sẽ khổ lắm đó và cứ thế mà để cái mối duyên này lặng lẽ trôi qua. Cha mẹ của cô v́ thương xót đứa con gái vừa góa chồng chưa được bao lâu nên xem việc bắt con ḿnh tái giá ngay có cái ǵ quá gấp gáp khiến cho họ phải lưỡng lự. Do đó, họ mới không ép uổng cô.

Thế rồi sau đó, Noe đă quên bẵng – không chỉ cái tên Tezuka Yaichirô thôi – mà cả tên những chàng trai khác từng nằm trong danh sách được giới thiệu để cô tái hôn trong khoảng thời gian ấy.

-Té ra là ông này đây!

Noe vừa nh́n chăm chú người đàn ông vừa nghĩ trong đầu. Cô thấy anh chàng Tezuka Yaichirô đang đứng trước mặt ḿnh hoàn toàn không có vẻ ǵ gọi là thô bạo.Tuy là lưng dài vai rộng nhưng khuôn mặt lại hơi gầy, và cặp mắt của một người đàn ông như vậy có thể gọi là hiền hậu và chứa đựng một sự trầm tĩnh, yên b́nh.

 

映画】山桜 : 新!やさぐれ日記

     Tanaka Rena và một cảnh trong phim Yamazakura  

-H́nh như cô đă nhớ ra tôi là ai rồi, có đúng không?

-Hồi đó th́ ...

Noe ngập ngừng như thể cô muốn nói lên một lời xin lỗi.

-Em thật đă vô lễ với ông.

-Tôi không ngờ lại được tṛ chuyện với cô ở một nơi như thế này. Ôi chao, cô vẫn xinh đẹp như thuở nào.

Yaichirô cười một cách hồn hậu xong bèn xin lỗi đă giữ chân Noe quá lâu và quay gót. Anh đi ngược hướng con đường Noe vừa lấy ban năy, có lẽ về phía ngôi chùa. 

Noe ngơ ngẩn nh́n theo bóng anh như thể tiễn đưa th́ vừa đi được vài ba bước, đă thấy Yaichirô ngoái đầu lại nh́n cô. Tuy anh chăm chú nh́n Noe nhưng trong ánh mắt ấy, lại có một cái ǵ đó phải nói là rất sắc gọn:

-Bây giờ, cô đă có hạnh phúc rồi phải không?

-Thưa vâng.

-Thế ư? Tôi từng lo lắng nhiều về chuyện đó nhưng bây giờ th́ đă yên tâm.

Yaichirô mỉm cười với Noe thêm lần nữa, phất nhẹ tay chào rồi mới quay lưng. Sau đó, anh dấn bước nhanh hơn rồi dần dần khuất dạng. 

*** 

Tới được nhà cha mẹ, Noe bèn bảo Setsu, cô em gái, đem một cái b́nh lớn ra để cắm cành hoa rồi đặt nó trong thư pḥng của cha. Ông Shichizaemon, cha cô, lúc đó có nhiệm vụ tuần tra các thôn trong địa phận của phiên, đang vắng nhà, ít nhất phải từ hai đến ba hôm. Cô độ chừng đến ngày cha trở về, hoa trong b́nh sẽ nở thêm nhiều.

-Ôi chao, anh đào đẹp quá!

Bà mẹ nói thế khi vừa bước vào thư pḥng. Lúc Noe mới về, bà lẫn cô giúp việc đều đang ở trong bếp. H́nh như sau khi nghe Setsu thông báo, bà mới đến gặp Noe, vừa vặn lúc cô đang cắm hoa.

-Đẹp ghê hở mẹ?

Noe vừa cẩn thận sử dụng kéo để tỉa bớt cành hoa cho gọn ghẽ, vừa hỏi mẹ. Cô nói như để che dấu sự hồi hộp giờ đây vẫn c̣n dâng cao trong ḷng. 

Nếu ḿnh bảo vừa gặp anh Tezuka Yaichirô xong, chả hiểu mẹ có ngạc nhiên không nhỉ? C̣n nếu ḿnh bảo cành hoa này do anh ấy bẻ cho, sắc mặt của mẹ sẽ biến đổi như thế nào? V́ cảm thấy trong người đang có những xung động thúc giục ḿnh thổ lộ nó cho mẹ nên cô mới đặt câu hỏi:

-Thế mẹ c̣n nhớ ông Tezuka không nhỉ?

-Ông Tezuka nào?

-Ông Tezuka Yaichirô ấy mà!

Chỉ nêu được cái tên ấy ra thôi mà Noe đă thấy vui vui.

-Ồ! Chớ mẹ không nhớ cái ông đến hỏi con trước khi con về đằng nhà Isomura sao?

-À... à...cái mối mà d́ Kana nhà Saeki giới thiệu chứ ǵ?

Bà mẹ gật đầu nhưng khuôn mặt không khỏi lộ nét ngờ vực.

-Thế ông Tezuka ấy th́ sao nào?

-Không biết sau đó, ông ta có kiếm được người nào vừa ư chưa nhỉ?

-Ô! Chuyện đó bây giờ c̣n nói ra làm ǵ!

Thế rồi bà chỉ dẫn con phải tỉa chỗ này chỗ nọ trên cành hoa th́ nó mới gọn gàng.

-Thay v́ bàn chuyện thiên hạ, hăy lo thân cô cái đă. Nói vậy chớ, vừa mới đây khi mẹ gặp d́ Saeki Kana, t́nh cờ cũng có đả động đến chuyện ấy đấy. H́nh như ông Tezuka kia vẫn chưa vợ chưa con.

- ....................

Noe tiếp tục đưa kéo tỉa hoa nhưng miệng không nói ǵ. Cô thấy trong ḷng ḿnh như có ǵ đang rạn vỡ.

-Sao ông ta lại như thế nhỉ?

Nói xong, cô nén hơi thở chờ mẹ trả lời.

-Mẹ chỉ biết tới đó. Nói chung biết đâu chẳng tại hoàn cảnh gia đ́nh một mẹ một con. H́nh như nhà họ cũng tiếc cái mối của con lắm đó!

Trong lồng ngực Noe, cô thấy như có một vết thương khác mới bục ra.

-Tại sao d́ Saeki lại đem mối ấy giới thiệu cho nhà ḿnh hở mẹ?

-Lư do là có lời yêu cầu từ phía gia đ́nh Tezuka đấy. Mẹ cũng thấy có hơi lạ...

Mẹ cô đưa bàn tay lên che miệng rồi cười khúc khích. Bà mẹ thấy đứa con gái xưa nay ít khi mở miệng mà từ sáng nay sau khi về nhà lại đổi thái độ, lại mang hoa ra cắm, cho nên đă vững ḷng hơn.

-Con có nhớ là trước khi về làm dâu nhà Tsuda, con thường đến phố Kôgai để học Trà đạo (Cha no yu) không nào? Hồi đó con có học chung với mấy cô bạn như Iyo nhà Shiraishi đấy!

-Vâng!

-Vậy th́ có phải là trên đường đến lớp, con phải đi ngang kè sông, nơi có một ngôi nhà nhỏ giống như xưởng mộc không?

Noe buông cái kéo xuống và đặt hai bàn tay lên đùi trở lại. Khung cảnh cũ hiện ra mơ hồ trong đáy kư ức.Thật sự là tận cuối kè sông Itsumagawa, qua khỏi nơi người ta chất rất nhiều súc gỗ dành cho việc xây cất, có một ngôi nhà nhỏ trông giống như nơi làm việc của mấy tay thợ mộc. Ngôi nhà ấy hẹp và dài, đă cũ kỹ, được dựng lên chênh vênh bên kè sông và đang có nhiều nguy cơ đổ sập xuống nước.

Mỗi ngày khi đi và về, cô vẫn nghe có tiếng gà từ nơi đó vọng ra như để báo thời giờ. Nó khiến cho Noe và các bạn có đôi chút sợ hăi nên khi bước ngang qua đấy, họ cứ phải đảo mắt trông chừng. Khung cảnh bên kè sông nơi chất những súc gỗ thường xám xịt, tối tăm và buồn bă v́ không có hơi người.

-Bây giờ không biết họ đă dọn về đâu nhưng ngày đó, nơi đây là vơ đường mà ông Tezuka Yaichirô thường lui tới luyện tập. Mẹ có nghe ai đó kể rằng v́ là những anh trai trẻ cho nên khi con và các bạn đi ngang, họ đă ḍm trộm qua tấm mành rách xem chúng con là con cái nhà ai và sau đó c̣n phẩm b́nh kia nọ. Có lẽ ông Yaichirô đă để ư đến con từ dạo đó.

-Thế ra hồi đó anh ấy đă để ư ḿnh...

Noe nghĩ trong đầu.Thời gian theo học Trà đạo, cô chỉ mới 17. Noe tưởng chừng phía bên kia cành hoa đang cắm, nụ cười mỉm của Yaichirô lại bảng lảng trước mắt cô và nhận thức rằng trong một quăng thời gian dài, ḿnh đă chọn bước đi trên một con đường lầm lẫn. Dĩ nhiên là giờ đây, cô muốn quay lại th́ đă trễ.

-Nào, sắp đến giờ phải về rồi đó, con!

Làm như cuối cùng mẹ cô chợt nhớ ra mục đích của ḿnh khi bước vào gian pḥng này. Bà nh́n cái màu của cánh cửa giấy bồi đă thẩm lại từ năy giờ với vẻ lo lắng và hối hả bảo con:

-Nếu con về trễ, nhà Isomura lại sốt ruột cho coi.

Sau khi đi đặt một cửa hàng thức ăn (sakanaya) quen biết gửi đến cho nhà ḿnh một ít quà như mắm cá mực (ika no shiokara) và cá tuyết khô (hidara) bó trong bọc rạ (waradzu) để làm quà, Noe mới rời khỏi nhà cha mẹ.

Bầu trời vẫn bị che bằng một lớp mây mỏng trong khi chiều xuống dần dần. Khu phố như đang bị bao trùm bởi một thứ ánh sáng trắng xanh nằm dưới đáy nước để chào đón đêm về. Khách trên đường qua lại như những con cá đang bơi, họ cắm cúi vượt nhau nhưng không nói năng ǵ.

So với lúc về nhà cha mẹ hồi sáng, bước chân của Noe giờ đây nhẹ hẳn. T́nh huống thật ra vẫn y nguyên nhưng trong cái lồng ngực trống trải của cô  trước đó, nay lại thấy một cái ǵ có trọng lượng đang tồn tại mà nếu cho tay sờ được, sẽ nhận ra là nó rất sinh động và ấm áp.

-Anh đó đă...

Noe thầm nhủ: chuyện anh ấy để ư th́ ngay cả trong giấc mơ ḿnh cũng không dám nghĩ tới. Thế nhưng bây giờ cái cô cảm thấy là có một đôi mắt từ xa đang nh́n đăm đăm như rót vào người ḿnh. Như thể được ánh mắt ấy cổ vũ, Noe đi tiếp bằng những bước chân gấp rút.

-Thôi được, thử làm lành với Isomura thêm lần nữa vậy.

Noe cũng không ngờ ḿnh lại có ư nghĩ như thế. Trước đây, trong cuộc sống giữa cô với Isomura, như đă thấy, cô có một thái độ liều lĩnh, bất cần, nhưng bây giờ, tư duy ấy đă có chiều thay đổi.

Vả lại, nếu anh ấy nghe những chuyện như ḿnh bị nhà Isomura bắt ly hôn, chắc sẽ không vui chút nào đâu nhỉ? Cô lại nghĩ: nếu sự thể xảy ra, có khi anh ấy sẽ hết c̣n yêu ḿnh. Ví dù Tezuka Yaichirô vẫn độc thân chăng nữa, chắc ǵ anh ấy lại chịu rước một người đàn bà hai lần ly hôn về làm vợ? Suy nghĩ được như thế, Noe đă chứng tỏ ḿnh không phải là một người chưa cạn nghĩ.

Chỉ cần biết Tezuka Yaichirô từ bao lâu vẫn âm thầm để ư đến ḿnh, ḷng cô đă đủ vui. Khi nhớ lại mấy câu trao đổi giữa cô và chàng ta hôm nay, niềm vui vừa có lại làm cho con tim trong lồng ngực của cô run rẩy. Cô nghĩ cuộc gặp gỡ này sẽ là chất liệu khích lệ ḿnh sống những ngày sắp tới.

-Thế nhưng, người ấy sao mà đáng thương quá!

Noe chợt dừng bước và quay lại thủ thỉ với chính ḿnh.Nơi cô đang đứng là khu phố cạnh kè sông Itsumagawa. Cô chỉ thấy thấp thoáng dăm ba ánh đèn của các hiệu buôn. Người đi đường thưa thớt, c̣n ḍng sông giờ đă tối đen.

“Cô có hạnh phúc không?” khuôn mặt của Yaichirô khi đặt câu hỏi sắc gọn ấy lại hiện ra trong đầu. Cô thấy tủi thân khi biết ḿnh không thể nào trả lời anh một câu khác hơn là “Vâng, em hạnh phúc!”.

Trong khi có thể chọn một con đường khác, tại sao ḿnh lại tiếp tục bước trên con đường bế tắc này. T́nh cảm thương thân tủi phận tràn ngập ḷng Noe. Cô đưa ngón tay ấn trên khóe mắt để ngăn những giọt lệ sắp tràn bờ, chấn chỉnh lại t́nh cảm và nhanh chân bước.

*** 

Việc Tezuka Yaichirô đâm chết Suwa Hiraemon trong thành đă xảy ra vào cuối năm đó.

Suwa xuất thân từ một gia đ́nh tổ trưởng (kumigashira) nổi tiếng từ nhiều đời, ăn lộc cao đến 500 hộc thóc, là một nhân vật trong tương lai có thể lên đến hàng chấp chính cỡ Chuurô (Trung lăo) hay Karô (Gia lăo)[3]. Duy có một điều là dù được phỏng đoán như vậy, từ hơn 10 năm nay, ông ta vẫn dậm chân tại chỗ ở cái chức tổ trưởng. Lư do của sự chậm trễ đó thật ra không  chỉ đến từ cái tính ngạo mạn, xấc xược của ông ta..

Từ thuở thừa kế cơ nghiệp gia đ́nh, Suwa Hiraemon đă cấu kết với một số phú nông trong lănh địa để tích cực xen vào những cuộc thảo luận về chính sách nông nghiệp của phiên. Cách can thiệp của Suwa rất thẳng thừng nhưng nếu làm theo lời ông ta th́ kết quả là chỉ có bọn phú nông hưởng lợi v́ chúng sẽ có cơ hội vơ vét đám bần nông đến cạn sạch. Chuyện đó đă phơi bày ra trước mắt bàn dân thiên hạ nhưng Suwa là kẻ không bao giờ để ư đến phản ứng của người khác. Ông ta không những uy hiếp viên quan đại diện cho quận thú (gundai) và có khi nửa đêm dám xông cả vào nhà chức Gia lăo (Karô) để đưa ra yêu sách.

Quan lại chấp chính trong phiên ai cũng cực kỳ ghét Suwa nhưng ông ta là ḍng dơi của vị Gia lăo nổi tiếng, người đă từng xông pha trận mạc bên cạnh  vị lănh chúa khai sáng ra phiên, nên không thể nào gạt phắt ông ta được. Hai năm trước đă xảy ra sự cố viên gundai tên là Sukegawa Hachihei sau khi to tiếng đấu khẩu với ông ta suốt nửa ngày ở trong thành đă phải treo ấn từ quan. Ngoài ra th́ các vị khác trong chính quyền của phiên đều coi ông ta như một vết thương đă bưng mủ (warui haremono) nhưng họ chỉ có thể làm nổi một việc tức là cản trở bước tiến thân của ông ta thôi.

Tuy vậy, những năm gần đây, có tiếng đồn là Suwa đă buông xuôi ước mơ leo lên hàng quan lại chấp chính, ông chỉ c̣n chuyên tâm tom góp của hối lộ đến từ bọn phú nông trong phe phái để tân trang phủ đệ, xây dựng nhiều dinh thự mới cho t́ thiếp và sống cuộc đời xa xỉ, huy hoắc. 

Dù là thế sự can thiệp của Suwa từ bao nhiêu năm vào chính sách nông nghiệp dần dần đă dẫn đến sự tŕ trệ và suy thoái kinh tế trong phiên. Năm vừa rồi, nông dân ba thôn Shimosata, Yanami và Masuko thuộc quận Kaji đă họp nhau đông đảo tại cửa quan để cưỡng tố (gôso)[4] v́ phương thức kiểm kê (kemi) đang áp dụng chỉ đem lại lợi ích cho bọn phú nông vừa khai khẩn được ruộng mới (shinden). H́nh như lư do của sự phẫn uất ấy đến từ việc dân chúng đă mệt mỏi sau khi kháng nghị rất nhiều lần mà chẳng thấy  sửa đổi.

Nhân v́ Suwa Hiraemon to xác và ph́ nộn nên ông ta bị người trong phiên gọi lén là Ô-dekimono (Ung nhọt bự). Hôm đó, Noe đă nghe được câu chuyện Tezuka Yaiichirô chém chết Suwa từ miệng của người chồng khi anh ta từ trong thành về.

Noe cảm thấy sắc mặt ḿnh đang tái dần, cô hỏi thêm:

-Thế th́ cái ông Tezuka đó có sao không?

-Hắn ta được hai bạn đồng liêu tháp tùng và đă tự ḿnh đi bộ đến Nha Kiểm Sát (Ômetsuke)[5] trong khu Sanai để nộp ḿnh.

-Thế ông ta có bị bắt phải mổ bụng hay không?

-Đương nhiên là tội ấy phải mổ bụng. Tuy Suwa là một nhân vật bị thiên hạ nguyền rủa nhưng gia đ́nh là một danh môn. Dù sự t́nh là ǵ chăng nữa, một khi đă giết người th́ hắn khó ḷng ra về an toàn.

Sau khi dứt lời, trên khuôn mặt Shôzaemon bỗng thoáng nở một nụ cười chế nhạo:

-Tay Tezuka này quái gỡ thật.Tuy cái chết của Suwa có thể làm cho nhiều người trong phiên này thở phào nhưng bản thân hắn, đă hưởng được xu teng nào đâu!

- ..................................

-Nghe nói hắn đánh kiếm rất giỏi... có khi mục đích của hắn là muốn trổ tài cho mọi người thấy cũng nên. Nhiều kẻ tiếng là đứng về phía chính nghĩa nhưng đôi khi lại làm những chuyện dại dột như thế này. Thật là đứa dở điên dở dại.

Lúc đó, Noe đang giúp Shôzaemon thay quần áo nhưng bỗng ngừng tay khi sắp khoác cái áo chẽn haori không ống tay lên vai chồng, vứt toẹt nó lên mặt chiếu rồi ngồi xuống.

Cô nghĩ cỡ như gă đàn ông này th́ làm sao mà hiểu được tâm t́nh của Tezuka Yaichirô khi anh hành động như vậy! Cô nhớ lại h́nh ảnh dưới chân đồi, lúc người con trai bẻ cành anh đào rừng để trao cho ḿnh. Và sau khi đă để lại một câu nói đơn sơ mộc mạc, anh đă quay đi khiến cho cô chỉ c̣n thấy được cái dáng sau lưng của anh và một hạnh phúc gần tới đích mà cô đă để vuột.

“Sao thế hả!” Shôzaemon quay lại nh́n cô và hỏi th́ bắt gặp ánh mắt căm hờn của Noe đang ngước lên trừng trừng liền giở giọng gay gắt:

-Tại sao mặt sưng mày sỉa thế kia?

-...................................

-Tại không muốn nghe tao nói xấu Tezuka hả? Thế mầy có ǵ với thằng đó à?

-Xin anh cẩn thận lời ăn tiếng nói.

-Th́ đă sao nào? Hừm! Coi cái bản mặt. Nếu mầy không ưa ǵ tao và gia đ́nh này, lúc nào tao cũng sẵn sàng cho mầy ly hôn thôi.

 

***

 

-Mẹ ơi, chuyện cô Fuu[6] của con suốt đời không lấy chồng, hẳn có một nguyên nhân ǵ đó, phải không ạ?

Noe vừa sửa soạn đồ đạc để đi tảo mộ vừa hỏi mẹ ḿnh.

Thời gian qua mau, mới đó mà đă trên 3 tháng từ khi cô nhận được văn thư cho phép ly hôn (sarijô)[7] và trở về nhà cha mẹ. Hôm nay chính là ngày giỗ của người cô xưa kia không đi lấy chồng mà chịu phận gái già. Bà cô tên Fusa và là đứa em gái độc nhất của cha. Cô không lấy ai cả rồi khi vừa qua tuổi 30, đột ngột qua đời. Mặt cô đẹp nhưng lúc nào cũng buồn buồn, Noe vẫn c̣n giữ măi trong kư ức cách đối xử dịu dàng, thân ái của cô Fusa với ḿnh và em Setsu.

-Tại cô của con người không được khỏe.

Đang xếp mấy bộ kimono của cha cô ở ngoài nắng, bà mẹ trả lời như thế. Cô thấy búi tóc của mẹ cũng đă có hai ba sợi bạc đang lấp lánh dưới ánh mặt trời.

-Hơn nữa, hồi đó đă có lễ chạm ngỏ rồi đấy chứ! Phía đàng trai là một chú  đàng hoàng lắm cơ. Thế nhưng mới vừa định xong ngày thành hôn (shuugen) th́ chú ấy ốm và mất. Từ hôm đó, cô Fusa nhà ḿnh suy sụp hẳn. 

-Ôi trời!

Noe bấc giác thốt lên.Tuy đây là lần đầu tiên cô nghe mẹ kể nhưng trong câu chuyện ấy lại chứa đựng những chi tiết làm nhói tim cô.

-Ḱa, con làm sao thế? Đi ngay đi cho nó sớm sủa.

Bà mẹ quay lại phía cô và khuyên như vậy. Rồi bà lại nói thêm với một giọng hơi mệt mỏi:

-Con cũng nên cẩn thận, chớ để cho ḿnh phải rơi vào trường hợp cô Fuu nhé! Nên nhớ là thằng Shinnosuke nhà ḿnh hai ba năm nữa cũng sẽ lấy vợ đấy!

Cậu Shinnosuke này là em trai Noe. Cậu thông minh, tài tuấn, hai năm trước đă được nhận vào sống trong kư túc xá trường phiên. Hồi Tết, khi cậu về thăm nhà th́ đă trở thành một thanh niên cao to mà khi muốn nh́n, Noe phải ngước mặt lên.

Đến chùa rồi, khác với mọi lần, Noe không đi một ṿng qua khu vực sinh hoạt của gia đ́nh thầy trụ tŕ (kuri) cũng như vào chính điện mà thẳng đến nghĩa trang trên ngọn đồi đằng sau chùa.Nghĩa trang này nằm lưng chừng đồi và đang tắm ḿnh trong ánh nắng lung linh. 

Châm lửa vào bó nhang rồi cắm hoa thủy tiên đă mang đi từ nhà để cúng xong, Noe cúi đầu thật lâu trước ngôi mộ của cô Fuu. Tuy vẫn thương cô bất hạnh v́ đă chết trước khi có một tấm chồng nhưng sau khi nghe lời mẹ kể, Noe thấy rằng, so với ḿnh, chưa chắc cô đă là người bất hạnh hơn.  

Ít nhất, khi gặp gỡ ông chồng hứa đó, cô Fuu đă nhận một vết thương trí mạng để có thể chết ngay, chứ ḿnh th́ không được thế.

Xuống khỏi nghĩa trang rồi ra ngoài cổng chùa, Noe đă không chút do dự khi lấy con đường ṃn dưới chân đồi mà ḿnh đă đi năm ngoái. Hồi năy khi ở đằng xa nh́n tới, cô xác nhận đúng là cây anh đào núi xưa kia giờ đă nở hoa. Ḍng suy tưởng cô lúc ấy tự dưng chuyển qua mối lo âu về t́nh cảnh hiện tại của Tezuka Yaichirô.   .

Tuy biết là khả năng anh nhận chỉ thị mổ bụng là rất cao nhưng sau khi được Viện Kiểm Sát thẩm vấn, Yaichirô đă được đưa vào ngục xá của quan cai trị  khu vực. C̣n như h́nh phạt dành cho anh th́ v́ có những ư kiến đối lập trong giới cầm quyền cho nên họ phải đợi đến tháng tư, lúc lănh chúa từ Edo quay về phiên, để ngài quyết định. Trong nhà ngục, việc đối xử với anh cũng không đến nổi nào, c̣n có thể nói là có sự trân trọng.

Noe đă nghe được những chuyện đó từ ông Sichizaemon, cha của cô. Nói là được đối xử đàng hoàng, Yaichirô vẫn chỉ là một phạm nhân đợi ngày lănh án, nào khác ǵ kẻ đang đứng trên bờ vực cheo leo. Dù sao, Noe cũng hú hồn và cảm thấy an tâm được một phần nào. Bảo là tháng tư thật ra c̣n một tháng nữa thôi. Nghĩ đến chuyện đó, ḷng Noe quặn thắt, chỉ mong sao ngày về của chủ phiên chậm đi ngày nào là hay ngày ấy.

-Năm ngoái cũng vào thời điểm này...

Ḷng ḿnh có thể đau xót đến mức này khi nghĩ về Yaichirô là điều dù có nằm mơ, Noe cũng không hề tưởng tượng nổi. Cứ nghĩ vẩn vơ như thế, cô đă đến dưới gốc cây anh đào và đang nh́n lên.

Có lẽ v́ suốt mấy hôm nay trời lúc nào cũng ấm, tất cả các đóa đều đă nở đến phân nửa. Một làn hương d́u dịu bồng bềnh trong không khí. Với khoảng trời quang nằm đằng sau như cái khung lớn, những tầng hoa chồng chất lên nhau đă tạo thành một vài mảng tối. 

-............................

Bất chợt, một ư tưởng lóe lên trong đầu, Noe mới hấp tấp đưa mắt nh́n chung quanh. Sát một ghềnh đá trên đồi, cô nhận ra bóng một người nhà nông đang cuốc đất. Cô bèn nhanh chân chạy đến gần và lên tiếng:

-Dạ thưa...

Người nông dân quay lại nhưng không nói năng. Noe bèn vội vàng làm một cử chỉ lễ phép để nhờ vả:

-Bác có thể nào bẻ hộ một ít anh đào đằng kia không ạ?

Người nhà nông vẫn không nói ǵ nhưng đi theo Noe lên mặt đường. Đó là một ông trung niên rậm râu. Chiều cao chỉ xấp xỉ Noe nhưng khi đến bên dưới cây anh đào, ông đă khéo léo đưa lưỡi cuốc lên ngáng lấy để kéo một cành xuống vừa tầm tay và bẻ.

Đi theo con đường ven chân đồi ra đến ṿng ngoài của thị trấn, Noe cúi mặt và tất tả bước vào trong ḷng phố. Ngôi nhà của Tezuka Yaichirô nằm ở bên kia cây cầu bắc qua sông Itsumagawa và ở ngay lối vào xóm Negi. Hồi Tết năm nay, Noe đă đến đây, kín đáo ḍ hỏi và đă biết rơ vị trí của nó rồi.

So với 3 tháng trước, lúc Noe mới đến lần đầu th́ ngôi nhà vẫn không có ǵ đổi khác. Cổng ra vào vẫn đóng im ĺm nhưng không có chứng cứ nào cho thấy nó bị chính quyền niêm phong cả. Người được cử đến để canh chừng cũng không có. Cô nghĩ thế th́ những điều đó thật ăn khớp với lời cha cô nói là phiên có sự đăi ngộ đặc biệt trong trường hợp Yaichirô.

Tuy nhiên khi Noe thử đẩy cánh cửa hông dưới thấp (kugurido)[8] để nh́n xem th́ cô nhận ra là giữa một ngày nắng ấm như thế này mà cửa đưa vào gian tiền đường vẫn đóng. Chắc có ǵ khác thường đây bởi v́ cánh cửa bằng giấy bồi (shôji) bên hàng hiên cũng đang khép kín.

Khi mở cánh cửa gian tiền đường để bước vào bên trong và lên tiếng hỏi thăm, Noe bỗng thấy tim ḿnh đập th́nh thịch trong lồng ngực. Giờ đây cô biết là ḿnh đang làm một hành động táo bạo và hoàn toàn vượt qua ngưỡng cửa cấm đoán do những tập tục mà thế gian đă đặt ra.

Hơn nữa, nếu ḿnh bị người chủ nhà sắp xuất hiện bảo rằng “Tôi chưa hề nghe ai nói về cô bao giờ!” th́ chắc ḿnh cũng chỉ c̣n biết giữ im lặng mà lủi đầu về.

Thế nhưng người vừa bước ra đă không nói lời nào như vậy. Trước khi cất tiếng chào hỏi, bà đă nheo mắt nh́n cành hoa anh đào núi Noe đang ôm trong tay:

-Ôi chao, anh đào đẹp quá đi mất! 

Bà là một người đàn bà có khuôn mặt hiền hậu, tuổi trạc 45. Chỉ cần nh́n mái tóc đă bạc đi quá nửa th́ đủ hiểu là bà đă trải qua một cuộc đời đầy đau thương thống khổ. Thế nhưng trong cái nh́n của bà - hết cành hoa rồi đến khuôn mặt của Noe – có một cái ǵ đó thật dịu dàng.

-Tên tuổi cháu không phải là điều đáng cho bác bận tâm nhưng cũng xin phép thưa. Cháu là Noe, con gái nhà Urai đấy ạ.

-Cô Noe con ông bà Urai à?                                                      

0809映画

Noe (Tanaka Rena) đến thăm mẹ chàng trai (Fuji Sumiko) 

Người đàn bà nh́n Noe chăm chú rồi sau đó, một nụ cười từ từ tỏa ra trên khuôn mặt.

-Cô đấy ư? Bao lần tôi đă được nghe Yaichirô nhà tôi kể về cô đó chứ! Yaichirô rất giận dữ khi nghe tin cô đi làm dâu một gia đ́nh như nhà Isomura. Nó vừa giận cô lẫn gia đ́nh cô nữa!

- ...............................

-Thế nhưng tôi th́ lại nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ đến ngôi nhà này thăm mẹ con tôi nên lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón. Này, bước lên nhà chơi đi cô!.......Trước khi ḿnh chuyện tṛ, cho tôi xin cành hoa này nhé. Đừng để hoa phải héo.

Bà mẹ của Yaichirô nói thế xong bèn đưa tay nhận lấy cành hoa từ Noe và một lần nữa, mời cô bước lên nhà.

Trong khi cởi guốc và đặt vào chỗ của nó, không hiểu sao mà bàn tay của Noe phải đặt lên cái bậc để leo lên nhà và chân th́ sụm xuống nền đất trên lối ra vào. Cô cảm thấy ḿnh không c̣n nén nổi những giọt nước mắt đang dâng lên và sắp sửa tràn mi. Cô hiểu rơ rằng ḿnh đă đánh đường ṿng trên một lối đi không thể quay đầu lại. Đây là ngôi nhà, đáng lư ra từ đầu tôi đă phải đến. Cái nhà nầy, vâng chính nó đấy! Cớ sao tôi lại không sớm nhận ra?

Từ phía sâu bên trong, bà mẹ Yaichirô lại cất tiếng mời:

-Cô Noe ạ, cô vào trong này cho. Từ hồi có chuyện đó xảy ra, không c̣n một ma nào lai văng tới đây. Làm tôi buồn quá! Chỉ có mỗi cô Noe là đến thăm chúng tôi thôi. Cô là người đầu tiên đấy nhé.

 

Dịch ngày 20 tháng 12 năm 2022

 

Bên lề tác phẩm:
 

Anh đào dại (Yamazakura) là một truyện ngắn, nhẹ nhàng và duyên dáng lại mang nhiều ư nghĩa, nằm trong khối lượng đồ sộ các tác phẩm của Fujisawa Shuuhei (1927-97). Ông được xem là nhà văn xuất sắc của văn học đại chúng Nhật Bản. Cùng với Ikenami Shôtarô (1923-1990), Shuuhei đă thừa kế vai tṛ của người đàn anh trong lănh vực này: Yamamoto Shuugorô (1903-1967), một cây bút cự phách khác trên văn đàn. 

Đặc biệt Shuuhei rất ân cần với người phụ nữ, nhất là nói lên được cái số phận nghiệt ngă của họ trong một xă hội đàn ông, xă hội samurai. Qua mọi t́nh huống, lời văn của ông bao giờ cũng bày tỏ t́nh thương vô hạn của ông đối với họ. 

Truyện đă được NHK BS dựng thành phim truyền h́nh cùng tên vào năm 2008 với độ dài 99 phút. Nhan đề tiếng Anh của nó là “The Cherry Tree in the Hills”. Phim do Shinohara Tetsuo đạo diễn với sự cộng tác của nam diễn viên Higashiyama Noriyuki (vai kiếm sĩ Tezuka Yaichirô) và các nữ diễn viên Tanaka Rena (vai Noe) và Dan Fumi (vai mẹ Noe) và Fuji Sumiko (vai mẹ Yaichirô). Cần nói thêm rằng bà Dan Fumi c̣n là một nữ diễn viên có gien văn học v́ bà là con gái Dan Kazuo (1912-1976), tiểu thuyết gia phóng túng của một văn phái hậu chiến vốn bị phê b́nh là bọn vô lại viết văn (Buraiha) nhưng sau đă trở thành một h́nh thức vinh danh. Riêng về Tanake Rena th́ từ khi lập gia đ́nh năm 2016 với một người ngoài giới giải trí (showbiz), tuy chưa giải nghệ những đă ít thấy cô xuất hiện trên màn ảnh lớn cũng như nhỏ.

  波乱万丈の実話を演じきった田中麗奈

Nữ diễn viên Tanaka Lena thủ vai Noe

Trong ngôn ngữ của hoa th́ anh đào dại (cũng có thể dịch là anh đào rừng hay anh đào núi) tượng trưng cho sự xinh xắn, đạm bạc, trinh trắng và cao thượng. Hoa khoe sắc như đang mỉm cười với một người cô đơn đang đi giữa núi rừng vắng vẻ. Thơ Waka trong Bách Nhân Nhất Thủ (Hyakunin Isshu) , bài số 66 của chức Đại tăng chính (Daisôjô) là ngài Gyôson (Hành Tôn, 1055-1135, tọa chủ phái Tendai (Thiên Thai) có câu: 

Morotomo ni, Aware to omoe, Yamazakura, Hana yori hoka ni, Shiru hito wa nashi. 

Bài thơ này vốn được nhà biên tập Fujiwara no Teika chọn từ Kinyô Wakashuu (Kim Diệp Ḥa Ca Tập, 1127). Xin tạm dịch: 

Hỡi hoa anh đào núi, Có thấu đến t́nh ta. Gọi nhau bằng tri kỷ (morotomo) , Ai ngoài đôi ḿnh ra. 

Như vậy anh đào núi (hay anh đào rừng, anh đào dại) trong thi ca như Waka hay Haiku c̣n là tượng trưng cho sự lẻ loi, vẻ thanh u và t́nh tri kỷ. 

Cuối cùng, chúng ta đă thấy Shuuhei không đặt một kết luận cho câu chuyện nói trên. Con người nghĩa hiệp Tezuka Yaichirô trong truyện này có rất ít hy vọng c̣n sống trở về. Cũng như anh em Soga thời Kamakura hay 47 người lăng sĩ phiên Ako thời Edo, những kẻ có chính nghĩa, nhưng than ôi, hễ làm rối loạn trật tự xă hội là họ phải chết. Đó là luận lư của xă hội phong kiến đương thời. Thế nhưng dù sao Shuuhei cũng đă có cách mở ra một cánh cửa nhỏ để gieo vào ḷng chúng ta tia hy vọng nào đó khi ông dàn dựng lên cuộc gặp gỡ có phần hữu ư giữa hai người đàn bà, một già một trẻ.

Thư mục tham khảo:

Fujisawa Shuuhei, Yamazakura (Anh đào dại) từ trang 71 đến 96 trong tập truyện ngắn Shiguremichi (Đường mưa rào) trong Shinchô Bunko do nhà Shinchô, Tôkyô xuất bản lần đầu tiên năm 1981, đến năm 2000 đă tái bản đến lần thứ 77.


[1] Demodori (kẻ / việc đă ra đi rồi lại quay về) là một từ ngữ có ư khinh miệt để chỉ một người đàn bà ly hôn hay bị bắt phải ly hôn và trở về sống với cha mẹ ruột. Xưa kia, một khi lấy chồng, phụ nữ phải lệ thuộc nhà chồng. Người ly hôn như thế bị xem là của bỏ, của ôi.

[2] Có nơi phiên âm là Yoichirô thay v́ Yaichirô.

[3] Trong hệ thống chính trị các phiên trấn thời Edo (thế kỷ 17 đến 19), có thể xem họ là thứ trưởng, bộ trưởng hay thủ tướng một nước.

[4] Cưỡng tố (Gôso) là một từ có ư nghĩa lịch sử từ thời trung cổ chỉ việc tích cực đi biểu t́nh gây áp lực nhằm chống đối quan lại đang làm điều sai trái chứ không phải chỉ là xin xỏ hay kiến nghị.

[5] Ômetsuke là một nha thự do Mạc phủ Edo thiết lập để giám sát hành vi bất chính hay đăi mạn của các lănh chúa cũng như quan lại.

[6] Fuu là tên thân mật để gọi Fusa hay Fusako.

[7] Sarijô hay saribun (khứ trạng / tỵ trạng, tỵ văn) là loại giấy tờ mà người chồng nh́n nhận từ bỏ mọi quyền lợi về phía ḿnh tức là văn thư đàng trai cho phép một cô gái ly hôn. Đă có từ thời trung cổ và phổ biến cho đến cuối đời Edo.

[8] V́ vấn đề an ninh, thời xưa cổng nhà người Nhật luôn luôn có một của hông nằm dưới thấp để dễ bề kiểm soát việc ra vào các dinh thự..

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com