|

Cuốn sách
“L’Alchimiste” và con chim “Canary”
Ngô Khôn Trí (Exryu
Canada)
Thứ bảy vừa qua, thức dậy lúc 8 giờ sáng, sớm hơn mọi thứ bảy
b́nh thường, tôi và 2 đứa con khiêng những thùng đồ cũ không c̣n
dùng nữa ra xếp trước cửa garage, để bầy bán lại cho hàng xóm chung
quanh. Ở Montréal này, người ta gọi là “Vente garage”. Nhiều người
làm việc này vào mùa hè v́ “nhất cử lưỡng tiện”, vừa giải quyết đồ
đạc bề bộn trong nhà, lại vừa có chút ít tiền tiêu. Trước kia khi
con tôi c̣n nhỏ, qua việc này tôi đă dạy cho chúng biết về giá trị
của đồng tiền. Cũng gần hơn 10 năm rồi, mới làm lại “Vente garage”
nên đồ đạc ứ lại khá nhiều . Đồ đạc đem bán gồm có: áo quần, giầy
dép, sách vở, đèn bàn, games cũ, bàn chơi đẩy đĩa, scooter (xe hẩy)
, xe trượt tuyết trẻ em, cây vợt cũ, banh tennis cũ, có cả lồng chim
cũ , v.v…

Vente garage
Xui cho tôi v́ hôm đó mới sáng sớm mà trời đă u ám và nóng bức .
Do quen ở trong nhà có máy lạnh nên mồ hôi trên đầu, trên trán cứ
tuôn ra không ngừng, và v́ là tuần lễ nghỉ hè nên hầu như không có
bóng người qua lại, chỉ vỏn vẹn có 2 bà già ở bên nhà đối diện đến
mua 2 cuốn truyện và 2 đồ chơi transformer cho cháu của bả. Khoảng
10 giờ, một cơn mưa rào đổ xuống làm tôi và đứa con gái vội vă bưng
đồ vô lại nhà, mệt muốn đứt hơi v́ thằng con trai đă xin phép đi
chơi thể thao với bạn trước đó , vợ tôi cũng đă đi làm thế cho 1
người bạn trong sở rồi. Sau cơn mưa, trời nắng và sáng lên, thấy có
vài người và xe chạy ngang nên chúng tôi quyết định đem đồ ra trở
lại với hy vọng là ….
Chiều hôm đó, khi vợ tôi đi làm về, con gái tôi nói:
-Maman, bữa nay Papa giỏi lắm, bán được cái bàn chơi đẩy đĩa rồi,
bớt chật nhà.
Tôi mỉm cười nói:
-Hôm nay đi ăn cơm ở ngoài nhe.?
….
Tối hôm đó, trong lúc ngồi xem TV chung, tôi nói:
-Hôm nay, tuy hơi mệt nhưng rất vui v́ nhà cửa thấy gọn và có dịp
tṛ chuyện với người hàng xóm. Định bán chiếc xe đạp cũ nhưng thấy
tiếc nên giữ lại. Năm nay, ḿnh không đi du lịch nên hôm nào kéo
nhau đạp xe đạp xuống “Vieux Montreal” chơi rồi đi xem pháo bông
giống như hồi xưa nữa nhe em? Lâu lắm rồi gia đ́nh ḿnh không có dịp
đạp xe đạp chung.
Vợ tôi trả lời :
- Đâu cần đi đâu xa, đạp xe đạp đến “Parc Angregnon” gần nhà, rồi
đi xuống “Canal Lachine”. Ở đó cảnh đẹp lắm , anh sẽ ngạc nhiên và
không nghĩ rằng gần nhà ḿnh có những cảnh đẹp như vầy đâu.
-Vậy à, nhưng làm sao em biết ?, tôi hỏi
Vợ tôi trả lời :
-Em đă đi qua hồi lúc trường tổ chức cho học sinh và cha mẹ đi
chơi chung, lúc con c̣n học tiểu học đó. Nghỉ hè đâu nhất thiết là
phải lên máy bay mới là nghỉ hè. Đi hết Montréal này cũng đủ thỏa
măn rồi.
Tôi trố mắt :
-Đúng đó! Đâu cần phải tính chuyện đi xa xôi, cái gần nhất là
ngay chính Montréal này, là thành phố du lịch nổi tiếng, tổ chức đi
chơi quanh Montréal này cũng đủ vui rồi.
Con gái tôi chạy lên lầu cầm cuốn sách « L’alchimiste » xuống đưa
cho tôi và nói :
-Nè Ba, cuốn sách này con t́m thấy lại hôm qua lúc soạn đồ để bán,
cuốn sách này rất hay nên con giữ lại. Papa đọc đi.
Con trai tôi nói vô :
-Đúng đó Ba, cuốn sách này là 1 tác phẩm nổi tiếng, nên đọc 1 lần
cho biết, con cũng rất thích nó.
Con gái tôi nói thêm :
- Con nghĩ Ba sẽ thích nó. Ở trường, cô giáo đă cho thảo luận về
nội dung của cuốn sách này rồi. Ai cũng thích nó hết.

Vừa ngạc nhiên và vừa hiếu kỳ muốn biết 2 đứa con tôi hiểu như
thế nào ? nên tôi đă vô internet t́m bản dịch ra tiếng Việt để đọc,
hiểu chính xác hơn là đọc bản tiếng Pháp. Tôi đă t́m ra ở địa chỉ
như sau:
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n3n3n2n3n31n343tq83a3q3m3237nvn
L’achimiste dịch ra tiếng Việt là “ Nhà giả kim” –(Tiếng
Anh là “The Alchemist”, và tiếng Bồ Đào Nha nguyên gốc là “ O
Alquimista”) là một cuốn sách bán chạy nhất, được xuất bản lần đầu ở
Brasil vào năm 1988 và là cuốn sách nổi tiếng nhất của nhà văn Paulo
Coelho. Đây là một câu chuyện nói về « Nỗi khát khao muốn theo đuổi
giấc mơ của một cậu bé chăn cừu ». Bản nguyên gốc được viết bằng
tiếng Bồ Đào Nha. Cho đến năm 2004 đă được dịch sang 56 ngôn ngữ,
bán được hơn 40 triệu bản tại hơn 150 quốc gia. Đây thực sự là một
trong những cuốn sách bán chạy nhất trong mọi thời đại.
<< Một chàng trai trẻ tên là Santiago,
lớn lên trong một gia đ́nh nghèo. V́ muốn đi chu du khắp thế giới
nên đă bỏ học ở một trường ḍng, xin cha mẹ 1 số tiền để mua một đàn
cừu. Là người chăn cừu, cậu đă chu du khắp vùng quê Andaluisa, phía
nam Tây Ban Nha, trong vài năm, tận hưởng một cuộc sống vô tư lự và
phiêu lưu.
Câu chuyện bắt đầu khi Santiago chuẩn bị
trở lại một thành phố nhỏ, nơi một năm trước đây, anh đă gặp một cô
gái xinh đẹp, con của một thương gia. Mặc dù chỉ tṛ chuyện với cô
ta vài câu nhưng cậu đă có những t́nh cảm đặc biệt dành cho cô,
khiến cậu phải suy nghĩ về thân phận, về cuộc sống bấp bênh của một
người chăn cừu như cậu, và mong muốn có được 1 cuộc sống ổn định để
hy vọng lọt vào cặp mắt xanh của nàng.
Khi đến thành phố ấy, đầu tiên cậu t́m
đến nơi những người gypsy bói toán để giải mă một giấc mơ lặp lại mà
cậu đă có từ lâu. Cậu luôn mơ rằng có một đứa trẻ đang chơi với
những con cừu của cậu, rồi cầm tay cậu dẫn tới chân kim tự tháp tại
Ai Cập để chỉ cho cậu nơi có một kho tàng bí mật. Nhưng Santiago
luôn tỉnh giấc ngay trước khi đứa trẻ chỉ chính xác nơi cất giấu. Bà
thầy bói gypsy nói rằng cậu phải đi t́m kho báu ấy, v́ nếu đó là do
một đứa trẻ nói, th́ nó là có thật.
Thoạt tiên cậu không tin vào lời bà
gypsy, nhưng rồi xuất hiện một ông già, tự xưng là vua xứ Salem,
khuyên cậu rằng đó là « Truyền thuyết bản thân », là « mục đích sống
» của chính cậu. Ông kể cho cậu một câu chuyện tuyệt vời về một
người đi t́m hạnh phúc.
Santiago quyết định đi đến châu Phi. Cậu
bán đàn cừu, mang tiền lặn lội tới Tangier để chuẩn bị đi tới kim tự
tháp, nhưng ở đó cậu bị lừa và bị cướp. Không c̣n đồng xu dính túi,
thất vọng, cậu đi lang thang tới một cái đồi, cậu thấy một cửa hàng
pha lê buôn bán ế ẩm và vắng khách. Dù bị từ chối khi xin vào làm
việc cho cửa hàng nhưng cậu t́nh nguyện lau chùi những cái ly pha lê
bụi bậm, để đổi lấy chút thức ăn v́ quá đói. Nhờ lúc ấy có 2 người
khách vào mua một số ly pha lê nên người chủ Ả rập vui mừng, nên đă
thuê cậu ở lại. Santiago nghiệm rằng số mệnh của mỗi con người đều
đă được định sẵn .
Sau gần một năm, cậu quyết định rời tiệm
pha lê. Mặc dù cậu đă có đủ tiền mua một bầy cừu mới, gấp đôi số cừu
cậu bán đi hồi trước, nhưng cậu quyết định tiếp tục theo đuổi giấc
mơ xưa của ḿnh là đi t́m "Truyền thuyết bản thân" , kho báu dưới
chân kim tự tháp.
Cậu gia nhập đoàn lữ hành đến một sa mạc
nơi gần các kim tự tháp. Cậu làm quen với một người Anh đă t́m kiếm
những nhà giả kim chân chính suốt 20 năm nay. Người Anh này có rất
nhiều sách về thuyết giả kim khiến cậu kinh ngạc. Cậu học được rất
nhiều điều dọc đường đi. Cậu dần dà hiểu rằng cảm nhận bằng trực
giác nghĩa là tâm linh ḿnh bất chợt ch́m ngập trong ḍng chảy của
toàn vũ trụ, nơi cuộc đời của mọi con người đều liên kết thành một
chuỗi, nơi mọi chuyện đều tỏ rơ, v́ tất cả đều “đă được viết sẵn” từ
trước rồi. Mọi loài trên trái đất đều có tâm linh, dù đó là khoáng
vật, cây cỏ hay thú vật; thậm chí ngay cả một ư niệm cũng thế.
Đoàn người tiến dần về phía ốc đảo. Khi
người Anh nọ thử quan sát sa mạc và học ngôn ngữ sa mạc, th́
Santiago đọc những cuốn sách của anh ta và học về thuật giả kim.
Người Anh nói với cậu rằng mục đích của những nhà giả kim là tinh
lọc kim loại bằng cách nung luyện trong nhiều năm.
Khi họ tới ốc đảo, đoàn lữ hành được
chào đón, và được khuyên phải dừng bước v́ có chiến tranh giữa các
bộ tộc phía trước. Cậu đă giúp người Anh t́m ra một nhà giả kim. Và
ở nơi đó, cậu gặp Fatima, và yêu cô ngay từ cái nh́n đầu tiên.
Fatima là một phụ nữ sa mạc, và hiểu rằng Santiago phải đi t́m "Truyền
thuyết bản thân" của ḿnh. Cũng chính lúc ấy nhà giả kim ở ốc đảo
nhận ra rằng chính Santiago là một học tṛ có thể học được thuật giả
kim từ ḿnh.
Cậu lưỡng lự khi phải rời ốc đảo v́ t́nh
yêu với Fatima. Do đó, cậu ở lại ốc đảo chấp nhận làm cố vấn cho
trưởng tộc, bởi v́ cậu đă giúp bộ tộc tránh được một cuộc tấn công
đột ngột vào ốc đảo bằng sự linh cảm sắc bén của ḿnh. Nhưng nhà giả
kim đă báo trước cậu sẽ mất đi khả năng nh́n thấy "điềm báo", rồi sẽ
mất chức, và sẽ hối hận v́ đă không theo đuổi giấc mơ đi t́m kho
tàng của ḿnh.
Sau đó, với sự khích lệ của Fatima, cậu
đă rời ốc đảo, lên đường đi Kim tự tháp. Tới một vùng sa mạc cai
quản bởi những chiến binh hung dữ, cậu phải vượt qua nhiều thử thách,
trổ tài biến thành gió, thấu hiểu ngôn ngữ của vũ trụ, để được phép
đi qua. Tới đây, nhà giả kim từ biệt chàng trai, và chàng một ḿnh
đi tới chân Kim tự tháp.
Cậu đi suốt hai tiếng rưỡi trên sa mạc,
cố lắng nghe trái tim ḿnh, v́ nó sẽ cho cậu biết chính xác kho tàng
chôn giấu chỗ nào.
“Kho tàng của cậu ở đâu th́ trái tim cậu
cũng ở đó”, nhà luyện kim đan đă bảo cậu thế.
Nhưng tim cậu lại nói về những chuyện
khác. Nó hănh diện kể về một gă chăn cừu đă rời bỏ đàn cừu của ḿnh
để theo một giấc mộng mà gă đă mơ thấy hai lần. Nó nói về vận mệnh
và về những người cũng đă từng lên đường đi t́m những vùng đất xa
xôi và đàn bà đẹp, đương đầu với những người đương thời cùng những
thế giới quan và định kiến của họ. Suốt dọc đường nó kể về những
chuyến viễn du, những khám phá lớn, những sách vở và những biến
chuyển lớn lao. Chỉ vào lúc cậu định leo lên một đồi cát, đúng ngay
giây phút đó, không hơn không kém một giây, tim cậu mới th́ thào:
“Hăy ghi nhớ nơi mà cậu sẽ khóc. Tôi cũng sẽ có mặt ở đó và đó cũng
là nơi chôn giấu kho báu của cậu đấy”.
Cậu từ từ leo lên đồi cát. Trăng lại
tṛn vành vạnh giữa bầu trời đầy sao. Cậu đă rời ốc đảo được đúng
một tháng. Đồi cát chỗ sáng chỗ tối dưới ánh trăng trông như mặt
biển gợn sóng làm cậu nhớ lại cái lần ḿnh buông cương để ngựa đi
t́m dấu hiệu mà nhà luyện kim đan đ̣i hỏi. Ánh trăng soi trên sa mạc
im vắng và soi cả những chuyến viễn du của những người đi t́m kho
báu.
Lát sau, khi cậu leo lên được đỉnh đồi
cát th́ tim cậu rộn lên mừng rỡ. Kim Tự Tháp Ai Cập nằm kia, đồ sộ
và hùng vĩ trên mặt sa mạc loáng ánh trăng tṛn. Cậu qú xuống và
khóc v́ ngợp trong hạnh phúc. Cậu tạ ơn Thượng Đế đă khiến cậu tin
vào vận mệnh ḿnh cũng như đă khiến cậu gặp được vị vua già, chủ cửa
hàng pha lê, anh chàng người Anh và nhà luyện kim đan. Nhất là đă
khiến cậu gặp được cô gái sa mạc và cô đă cho cậu biết rằng t́nh yêu
không bao giờ cản trở người trai theo đuổi vận mệnh ḿnh. Các Kim Tự
Tháp hùng vĩ có từ hàng ngh́n năm trước như nh́n xuống cậu. Nếu muốn
cậu có thể quay về ốc đảo ngay bây giờ, lấy Fatima và sống cuộc đời
của người chăn cừu b́nh thường. Ngay cả nhà luyện kim đan cũng sống
trong sa mạc, dù ông biết thứ ngôn ngữ vũ trụ và biến được ch́ thành
vàng. Cậu chẳng cần phải chứng tỏ với một ai kiến thức và tài sản
của ḿnh. Trên bước đường thực hiện vận mệnh ḿnh cậu đă học được
mọi điều cần thiết và đă được sống như cậu hằng mơ tưởng. Bây giờ
th́ cậu đă tới được nơi chôn giấu kho báu rồi. Nhưng một việc chỉ
được coi là hoàn tất khi nào đạt mục tiêu.
Cậu đă khóc trên đồi cát này. Nh́n xuống
mặt cát cậu thấy một con bọ hung đang bới chỗ nước mắt cậu vừa rơi
xuống. Trong những ngày ở sa mạc cậu học được rằng ở Ai Cập bọ hung
là dấu hiệu của Thượng Đế. Thế là thêm một điềm báo nữa! Cậu bắt đầu
đào, vừa đào vừa nhớ tới điều người bán hàng pha lê từng nói: ai
cũng có thể xây được Kim Tự Tháp trong vườn của ḿnh. Bây giờ th́
cậu thấy có bỏ cả đời để chồng đá lên nhau cũng chẳng bao giờ thành
nổi một Kim Tự Tháp được.
Cậu đào suốt đêm chỉ một chỗ đó mà chẳng
t́m thấy ǵ. Kim Tự Tháp hàng ngh́n năm kia lặng lẽ nh́n xuống cậu.
Nhưng cậu không bỏ cuộc; cậu tiếp tục vừa đào vừa phải cản ngọn gió
cứ lùa cát vào lại lỗ trũng. Hai tay cậu mỏi nhừ, tấy lên nhưng cậu
tin vào trái tim ḿnh. Nó đă bảo cậu phải đào chỗ những giọt nước
mắt rơi xuống.
Rồi cậu chợt nghe có tiếng chân trong
lúc đang moi đá. Có mấy bóng người đang lại gần. Họ quay lưng về
phía ánh trăng nên cậu không thấy được mặt mũi lẫn mắt họ.
“Mày làm tṛ ǵ đấy?” Một cái bóng hỏi.
Cậu không đáp mà thấy sợ, sợ mất kho báu
“Bọn ta chạy lạc v́ các bộ lạc đánh nhau,
nên rất cần tiền”, một bóng khác nói. “Mày giấu ǵ ở đấy?”
“Tôi chẳng giấu ǵ cả”, cậu đáp. Nhưng
một cái bóng khác túm lấy cậu, kéo ra khỏi hố. Một tên khác lục túi
cậu, thấy thỏi vàng.
“Nó có vàng trong người”, gă đó kêu.
Ánh trăng rọi vào mặt gă và cậu nh́n
thấy thần chết trong đôi mắt họ.
“Chắc là nó c̣n giấu trong cát nhiều
vàng nữa”, một gă khác nói.
Chúng bắt cậu đào tiếp, nhưng rút cục
vẫn chẳng thấy ǵ hết. Thế là chúng xúm lại tẩn cậu, măi cho đến khi
mặt trời ló dạng. Quần áo cậu rách bươm và cậu cảm thấy ḿnh gần kề
cái chết.
“Đằng nào ḿnh cũng sẽ chết th́ tiền c̣n
quí báu ǵ nữa?”
Cậu nhớ lại nhà luyện kim đan đă từng
nói: “Ít khi tiền cứu được người ta khỏi chết”
Thế là cậu thú thực: “Tôi t́m kho báu”,
rồi với đôi môi dập nát và sưng vù cậu kể cho bọn kia rằng đă hai
lần mơ thấy một kho tàng giấu gần Kim Tự Tháp này. Gă có vẻ là đầu
sỏ lũ này im lặng một lúc rồi bảo đồng bọn: “Thả nó ra. Nó hết sạch
rồi. Chỗ vàng này chắc là nó lấy cắp được”.
Cậu úp mặt xuống cát
“Thôi bọn ḿnh đi”, tay đầu sỏ nói.
Rồi gă quay sang cậu: “Mày không chết
được đâu. Mày sẽ c̣n phải sống để nhớ rằng đừng nên ngu xuẩn thế.
Hai năm trước, ngay chính chỗ này, tao cũng đă nhiều lần mơ rằng tao
phải đi Tây Ban Nha, t́m một ngôi nhà thờ làng đă sụp lở mà lũ chăn
cừu thường đưa cừu vào đó làm chỗ trú chân. Trong pḥng thay áo lễ
có mọc một cây cầu, dưới rễ nó chôn giấu một kho vàng. Tao đâu có
ngu để chỉ v́ một giấc mơ mà vượt sa mạc”
Rồi chúng bỏ đi. Cậu lảo đảo đứng dậy,
nh́n về phía Kim Tự Tháp. Tháp mỉm cười với cậu, cậu cười lại. Tim
cậu tràn ngập niềm vui. Giờ th́ cậu t́m thấy kho báu rồi.>>
Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi hỏi 2 đứa con tôi rằng : « Làm
sao nó t́m ra kho tàng », th́ chúng trả lời : « Chính tên cướp nói
cho nó biết kho báu ở đâu »
Cuối cùng, chàng chăn cừu đă phát hiện ra kho báu đích thực không
đâu xa xôi, nó nằm ngay ở dưới chân cây cổ thụ trong căn nhà hoang
mà ngày xưa cậu vẫn đưa đàn cừu đến ngủ.
Tôi ngẫm nghĩ v́ sao con gái tôi kêu tôi đọc cuốn truyện này. Th́
ra chung quanh ta có rất nhiều cái quí giá mà chúng ta không biết
đến. Để theo đuổi giấc mơ xa vời , người ta đă phải trả 1 cái giá
rất đắt, hy sinh cả t́nh yêu của ḿnh, có khi là ngay cả tính mạng
của ḿnh. Thế mới biết trên đời cái ǵ cũng có cái giá để trả hết.
Sáng hôm sau, trong lúc vừa phơi áo quần ở sau nhà, vừa suy nghĩ
về ngụ ư khuyên dạy của tác giả cuốn sách mà 2 đứa con giới thiệu,
ḷng tôi thấy vui sướng v́ biết chúng đă trưởng thành hơn những ǵ
tôi nghĩ về chúng. Bỗng tôi chợt nghe tiếng chim kêu « chít chít »
rất gần , ngoảnh cổ nh́n lên cành cây nhưng không thấy ǵ. Tiếng
chim kêu rất đều như kêu gọi ai, tôi nh́n xuống sân cỏ th́ thấy 1
con chim nhỏ lông vàng rất đẹp. Tôi bèn bước xuống tới gần nó, con
chim không bay đi nó hót to hơn như muốn cầu cứu, thấy vậy tôi đưa
tay ra định bắt th́ nó vụt bay mất qua khỏi hàng rào của sân vườn.
Định đầu hàng không theo bắt nữa v́ nghĩ rằng không dễ ǵ bắt được
chim. Nhưng không hiểu sao, tôi có 1 niềm tin là « nếu muốn sẽ làm
được » nên chạy đi t́m cây sào vớt lá hồ bơi, mở cửa hàng rào đi t́m
nó. Nó bay đi không xa, nó đang ở dưới 1 góc cây. Dùng cây sào vớt
lá tôi đă bắt được nó. Tôi không ngờ, tay ôm con chim, nh́n tới nh́n
lui hai ba lần , vội vă chạy vô garage t́m cái lồng chim chưa bán
được hôm bán « Vente garage » cách đây 2 hôm. Sau đó, tôi gọi điện
thoại cho vợ tôi hay như để muốn khoe là tôi đă bắt được chim, v́
mấy ngày trước chúng tôi đă từng thấy 2 con chim vàng đậu trên cành
hoa trong vườn rất xinh và tôi đă nói là : « ước ǵ tôi bắt được
chúng ».

Con Chim vàng bắt được sau nhà (26-07-2010)

Nơi bắt con chim vàng lúc phơi đồ
Cây sào xúc lá trong hồ bơi
Vào internet để t́m hiểu về con chim vàng vừa mới bắt, tôi biết
được đó là loại chim Canary (hay là Serin trong tiếng Pháp), tên
đúng của nó là : « Irish Fancy Canary ». Người ta t́m thấy chúng tại
các ḥn đảo Canary, là 1 con chim nhỏ có tiếng hót hay nhất trong
các loài chim nuôi trong nhà, nặng 15~30g, dài 12~14cm, tuổi thọ
6~10 năm nhưng có con sống thọ tới 20 năm. Mùa xuân là mùa t́nh yêu
của nó, đẻ được 3~6 trứng, cần 14 ngày để ấp trứng. Người ta khuyên
nên chọn lồng có h́nh chữ nhật hơn là lồng tṛn, có chiều dài
20~40cm là được, không cần phải là lồng lớn v́ đối với con chim cái
lồng là cái nhà của nó và nó cảm thấy an toàn khi ở trong lồng. Nó
thích đánh đu và thích có cái bồn nhỏ để tắm,v.v…
Chiều hôm đó, vợ tôi nói: « Con chim nhỏ nó nhanh lắm làm sao anh
bắt được hay vậy. Nhưng nếu anh bắt được th́ số con chim đó là của
anh rồi. »
Tôi nói : « Con chim này dịu dàng lắm, mới bỏ vào lồng có 2 tiếng
sau là nó đă quen và hót rồi. Anh rất thích tiếng hót của nó »
Vợ tôi nói tiếp : « Số con chim đó là của anh nên anh bắt nó dễ
dàng. Thôi th́ mỗi sáng đem ra ban-công với anh, vừa đọc sách vừa
nghe nó hót »
« Á há, có lư », tôi trả lời.
Thế là mỗi buổi sáng, sau khi lau chùi cái lồng , thay nước uống,
cho thức ăn, tôi đem con « Scotch Fancy Canary » ra ban-công, đặt kế
bên cái ghế dài . Ngồi ngă lưng vừa nghe nó hót, vừa thưởng thức ly
cafê và đọc sách. Dĩ nhiên là cuốn sách « L’archiniste ».
Thật tuyệt vời.
Montréal ngày 29 tháng 7 năm 2010
Ghi lại vài kỷ niệm đẹp trong cuộc sống
Ngô khôn Trí
|