Tập Thơ

"Tình Muộn"

MN

 

Tình Muộn

Đêm nay ngồi ngắm vành trăng
Đưa tay ngoắc gọi chị Hằng xuống chơi
Ta không có rượu để mời
Thì thôi, hãy xuống cùng ngồi làm thơ

Chú cuội lí lắc cười đưa
Chị Hằng không xuống dù chờ nát thây
Thôi thì ngươi hãy lên đây
Cùng ta với rượu giải khuây...nhớ người

Đếm từng mảnh vụn sao rơi
Quay cuồng tình muộn giữa trời bao la
Bóng trăng soi nỗi sầu ta
Thả trên bờ cỏ phôi pha dáng gầy

Ta không uống rượu mà say
Mốt mai rồi sẽ quắc quay nhớ người.

mn

 

 

 

 

 

Nhung Nhớ Gọi Tên Anh

Trăng lung lay, trăng lung lay
Trên mặt hồ gió đẩy, trăng say
Trăng lung lay, trăng lung lay
Rung động tình như vạt sương bay

Ai khiến hồn mình thổn thức đêm nay!
Bạn tri âm xúi ta cạn chén thề
Trăng lung lay, tay trong tay
Ta muốn, và chưa, ngại ai quên lối về

Trong hoang vắng vọng tìm hư ảnh
Hai nửa đời thiếu nhau, thêm lạnh
Tình xa tình nên cũng trăng đau
Người xa người trăng cũng phai màu

Sẽ ta như bèo nước lênh đênh
Cùng mảnh trăng trôi cuối bãi, đầu ghềnh
Trăng úa vàng, tình như vết phỏng
Thổn thức say, nhung nhớ gọi tên anh.

mn

 

 

 

 

Hành Lang

Hành lang dài vô tận
Dài hơn những ngàn đêm
Ta với sầu lẽ bóng
Bước vào phần mộ riêng

Hành lang nhiều phiền muộn
Thèm uống ngụm cà phê
Đánh thức người bé mọn
Thức đời mình u mê

Hành lang dài hun hút
Hơn cả những xác đêm
Ta với sầu những bước...
Đi vào phần mộ riêng

Hành lang buồn lạnh lẽo
Xa vút mãi không cùng
Như bình hoa tàn rụi
Khóc cuộc tình lâm chung...

mn

 

Gần Hay Xa

Anh gần hay xa
Như vầng nhật nguyệt
Chiếu sáng hồn ta
Những tia nắng tuyệt

Anh gần như trăng
Soi nhau phong trần
Soi nguồn bất hạnh
Vết buồn chung thân

Đam mê ngọt ngào
Như điệu ca dao
Khúc quanh gió chướng
Để lại đời nhau

Gặp lại một lần
Vẫn tường ngăn cách
Ngổn ngang nghi hoặc
Ghi dấu buồn ta

Vết đau trống ngực
Cùng những phôi pha
Anh và nỗi nhớ
Lúc gần lúc xa.

mn

 

 

 

 

 

Huế Và Anh

Lúc đó ta về - Huế của anh
Ngập ngừng ngắm bóng nước Hương Giang
Đại Nội chiều mưa giăng mây phủ
Ta thấy trong thơ - Bóng của chàng

An Cựu, Đông Ba thật dễ thương
Tóc anh bạc nắng chiều tha hương
Mưa đủ làm sương giăng ngõ rẽ
Ta có anh mộng trắng canh trường

Huế bỗng là anh - Huế bỗng thơ
Mưa chiều xa lộ bỗng ngẫn ngơ
Kể từ buổi ấy thương chi la.
Trầm mặc đa tình - Có biết chưa?

Anh dẫn ta vào huyền thoại xưa
Thăm chùa Thiên Mụ đứng bơ vơ
Thoảng nghe đâu đó câu: răng, rứa...
Huế và anh - Biết có đợi chờ?

mn