Tân liễu trai chí dị

ĐÀO KÍNH CHU

 

Lưu An 

 

 

LỜI BÀN TÂN THÁNH THÁN:

Suốt vài năm qua, có ai ai trong chúng ta không ít th́ nhiều cũng khốn khổ, lo buồn với căn bệnh kinh hoàng Corona-19. Ta cũng vậy, bước ra khỏi nhà là phải che mũi, che mặt như tên ăn cướp ngân hàng, nên cứ phải cu rú ngồi nhà, bực ḿnh mà sinh ra chửi vợ mắng con. Chán ơi là chán!

Hôm nay, trong mùi khói hương nghi ngút đầu xuân mới con Mèo, ta vừa nhận được bài tân liễu trai chí dị “Đào Kính Chu “ của Lưu tiên sinh, ngài yêu cầu ta thẩm đọc mà cho vài lời bàn, khai bút đầu năm. Thật vui v́ có việc để làm, để suy nghĩ mà lang thang với văn chương trong chốc lát. Đọc xong bản văn, rồi ta tự d́m ḿnh vào câu truyện để cố t́m ra cái ǵ đó mà Lưu tên sinh muốn nói, muốn viết … mong có căn cơ mà viết đoạn bỉnh bút này gửi cho tiên sinh như một sự đáp trả cho bạn tri âm của nhau vậy. Bài Tân liễu trai chí dị “ Đào Kính Chu “ này, theo ta nó có những điểm sau đây làm cho ta suy nghĩ:

Nhân vật Đào Kính Chu trong truyện này khi kỳ ngộ mỹ nhân dù có chút lơi lả, suồng să nhưng vẫn không đi quá đà, không mạnh bạo bốc hốt đến nỗi như muốn đè người đẹp ra mà làm chuyện gối chăn trong các truyện khác của Lưu tiên sinh.

Trong phần Chu kể lể về thời phú quí, giàu sang tột đỉnh của ḿnh, chỉ trong chốc lát v́ loạn ly mà thành kẻ không nhà, đầu đường xó chợ, tứ cố vô thân. Rồi lúc vợ chồng Sóc Hạo Dương mang cả túi kim cương vàng bạc đến tận nhà của Chu để trả ơn cứu tử nhưng Chu cũng nêu ra đủ mọi lư lẽ để chối từ… Đoạn này Lưu tiên sinh đă kéo người đọc truyện vào lư lẽ Vô Thường của Phật giáo và giảng giải ư nghĩa đích thực của chữ Đạo Đức trong đạo đức học .

Rồi lúc Chu bị lũ tham quan hăm hại, nhốt trong nhà giam bị tra khảo, đánh đập đến mức thừa sống thiếu chết, nhưng khi được người của Sóc Hạo Dương hiện ra, tỏ ư muốn giúp Chu trốn thoát khỏi nhà giam và giết lũ cai ngục. Nhưng Chu đă quyết liệt chối từ dù có phải chết v́ đ̣n roi của lũ cai ngục, nhưng Chu vẫn giữ được tiết tháo của một nhà nho chân chính. Đoạn này Lưu tên sinh đă nhét vào bản văn cái cao ngạo của người quân tử trong nho học vậy. Đọc đến đoạn này, Thánh Thán ta cũng phải im lặng tí chút mà dành ḷng ngưỡng mộ cho nhân vật Đào Kính Chu, một Kẻ Sĩ đă vượt lên khỏi cái tầm thường của nhân gian. Đúng với câu nói : “Kỳ trí khả cập giả. Kỳ ngu bất khả cập giả “ ( Dịch rằng: Cái khôn ngoan đó người ta có thể làm được, nhưng cái ngu dại th́ người ta không làm được!).

Đó là vài điều mà ta t́m thấy nó nổi bật trong câu truyện tân liễu trai “ Đào Kính Chu “ này mà Lưu tiên sinh vừa gửi cho ta thưởng thức vậy. C̣n đối với người khác, câu truyện hay hoặc dở ? hấp dẫn hay tẻ nhạt ?...th́ tùy theo người đọc mà thôi. Nhưng với riêng ta, vào những ngày lạnh lẽo cuối năm, nằm khểng trên giường mà đọc truyện liễu trai rồi để hồn minh lang thang, mơ mộng tưởng tượng ra nét đẹp mĩ miều của giai nhân th́ đúng là một điều khoái cảm nhiều lắm vậy.

Tân Thánh Thán

 

 

VÀO TRUYỆN:  

            Ngoại biên kinh thành có một thư sinh họ Đào tên Kính Chu, không biết từ đâu đến dung nhan tuấn tú, lời ăn tiếng nói thanh thoát đầy vẻ văn chương, rơ là người thuộc giới quư phái . Hàng xóm ṭ ṃ hỏi han, Chu cho biết người gốc miền Nam, thuộc giới danh gia, giàu có tại địa phương. Mẫu thân làm chủ một cơ sở buôn bán vàng bạc đá uưi, phụ thân làm quan giáo thụ chuyên lo việc học hành, thi cử tuyển lựa tài năng trẻ lên kinh đô theo học trường Quốc Tử Giám. Khi Chu vừa hoàn tất xong cấp tú tài, phụ mẫu đang tính cho quư tử lên kinh đô tiếp tục việc đèn sách làm rạng rỡ họ tộc th́ loạn ly xẩy đến. Giặc cướp nổi lên khắp nơi, cướp phá, dân t́nh khốn khổ v́ nạn binh đao… quyền lực triều đ́nh quá xa nên cũng chẳng làm ǵ hơn vài bản tấu chương cho có, rồi mọi việc đâu vẫn hoàn đó, chưa kể quan quân đại phương lợi dụng thời thế mà làm đủ điều sách nhiễu nhân dân.  

            Trong t́nh thế loạn ly đó song thân cùng hai người em bị giặc giết chết, cướp phá tan cơ ngơi, nhà nát cửa tan, Kính Chu may mắn mà thoát nạn. Từ một công tử sống trong chăn ấm nệm êm không biết ǵ đến việc sinh nhai kiếm sống mà phải thành kẻ lang thang đường phố, ngủ bờ ngủ bụi làm đủ mọi nghề để sống qua ngày. Rồi v́ hoàn cảnh đưa đẩy trôi dạt đến kinh đô, trước là t́m kế sinh nhai cho bản thân sau là mong tiếp tục việc đèn sách để không phụ ḷng mong đợi của phụ mẫu.  

            Hàng xóm nghe lời kể lể của Chu, cảm thương người bất hạnh nên kẻ ít người nhiều t́m cách giúp đỡ. Người th́ cắt chia một mảnh vườn rồi hè nhau dựng một căn nhà nhỏ cho Chu làm chỗ dung thân, người khác biết người có ăn học nên góp nhau tiền bạc kêu gọi thợ đóng bàn ghế giúp cho Chu có chỗ mở lớp dậy học cho lũ trẻ chung quanh để kiếm tiền độ nhật. Ngoài việc dậy học cho trẻ con hàng xóm, Chu c̣n làm thêm chuyện viết thư, làm đơn kiện cáo … cho cư dân. Việc sinh nhai từ những công việc đó dù có phần khó khăn nhưng nhờ những năm tháng lang thang kiếm sống nên Chu đă học được tánh cần kiệm, tính toán trong cuộc sinh nhai nên cũng đủ ngày ăn ba bữa mà c̣n dành dụm tí chút lo toan cho việc sách đèn mong có dịp tiến thân mà không làm buồn ước vọng của song thân nơi chín suối.  

            Với bản chất thiện lương lại thêm dáng dấp điển trai, lời nói văn hoa lịch sự, Chu đă chiếm được ḷng quư mến của của hàng xóm. Nhiều nữ nhân trong vùng cũng chẳng ngại ngần t́m cách lân la, thân cận mong làm người sửa túi nâng khăn. Chu đă phải t́m đủ mọi lư lẽ để chối từ, khi th́ ra vẻ làm như không biết, khi th́ lấy cớ thân phận nghèo túng, tương lai mờ mịt mà không có điều kiện để lập gia thất… Nhiều người thấy Chu không động ḷng, luôn t́m cách tránh xa những chiều chuộng, săn đón của nữ nhân cho là sự khác thường, rồi những lời đồn thổi gần xa mà nghĩ Chu có vấn đề về giới tính. Chu chỉ mỉm cười, coi như chuyện tầm phào không những bỏ ngoài tai mà c̣n vui mừng v́ không bị phiền nhiễu với những chuyện không đâu .  

            Vào một hôm nắng ấm cuối xuân, Chu tản bộ vào trong kinh thành, lang thang ngắm nh́n sinh hoạt chốn đế kinh. Đến một khu vực có tí phần nhếch nhác, nh́n thấy một nhóm khá đông tụ họp ồn ào chuyện bán buôn như một cái chợ nhỏ bên đường. Ṭ ṃ ghé mắt vào xem, đúng là một khu chợ tự phát chuyên bán thú rừng hoang dă bên đường, những chiếc lồng to nhỏ khác nhau nhốt nhiều loại thú như rắn, rùa, khỉ, heo rừng, nhím ..v..v..bầy la liệt trên vỉa hè. Khách mua là những nhân viên từ những nhà hàng hay tử lầu chuyên cung cấp những món ăn đặc sản thú rừng trong kinh thành. Chỉ vừa len ḿnh vào đám đông mùi hôi thối từ phân, nước tiểu của thú đập vào mũi đă làm cho Chu khó chịu đang định lùi ra th́ thấy một người bán hàng giơ một cái sọt nhỏ trong có 2 con sóc đưa về phía một khách mua thú đứng sát bên cạnh Chu mà nói :  

            -Khách quan đă bỏ ra hàng trăm quan tiền mua cho mỗ tất cả mấy sọt thú rồi, th́ c̣n tiếc ǵ 4 quan tiền mà không mua thêm cho mỗ 2 con sóc này nữa để tiểu nhân mau được về nhà với vợ con.  

            Người mua thú, cười vui mà trả lời :  

            -Ta cũng muốn mua cho ngươi lắm nhưng với 2 con sóc to bằng con chuột nhắt, mua về ta lại phải bỏ công ra làm thịt nhưng không một dĩa cho khách th́ ta mua làm ǵ đây?! Thôi ngươi hăy mang về nuôi nhốt rồi cố t́m bắt thêm cho ta khoảng 5 hay 10 con nữa mang ra đây ta sẽ mua cho ngươi.  

            Người bán cố nài nỉ :  

            -Thôi, khách quan coi đừng tính toán hơn thiệt với mỗ nữa, chỉ trả cho mỗ vài ba quan tiền là được rồi.  

            Chu đưa mắt nh́n 2 con sóc nhỏ bé xinh xắn với cái đuôi cong vút đang nhẩy chạy loanh quanh trong cái sọt bằng tre mong t́m khe hở để thoát ra ngoài. Chẳng tí chút tính suy, dù đă nghe rơ giá cả của người bán thú nói với người khách mua hàng, nhưng Chu vẫn hỏi:  

           -Hai con sóc đó ngài bán bao nhiêu vậy ?  

            Người bán chưa kịp trả lời th́ người khách đứng sát cạnh Chu đă hùng hổ chỉ ngón tay sát vào mặt Chu mà nói như hét :  

            -Thằng học tṛ chết tiệt này, ngươi đừng có ngu mà bước vào phá đám chuyện mua bán của ta! Khôn hồn th́ bước đi ngay, đừng để ta nóng giận mà khổ thân.  

            Thấy vẻ hằn học, dữ tợn của người mua thú, Chu sợ hăi, lùi ra xa,  định bước đi th́ hắn đă đưa tay nắm lấy vai Chu mà nói:  

            -Người muốn mua hả, th́ ta bán lại cho ngươi đó!  

            Rồi hùng hổ, vỗ một cái thật mạnh vào vai Chu mà nói :  

            -Hăy móc túi ra cho ta xem ngươi có tiền không đă !  

            Chu sợ hăi, móc túi ra cho hắn xem. Chẳng môt tí ngần ngại, tên ua hàng chụp lấy tất cả tiền trên tay Chu, đếm vội rồi nói :  

            -Được rồi với 8 quan tiền, ta bán cho người đó.  

            Nói xong chẳng cần hỏi ư của Chu, hắn cầm lồng thú trên tay người bán hàng dí vào tay Chu và nói :              

           -Cầm lấy và cút mau, đừng để ta cáu giận mà khổ !  

            Rồi b́nh thản lấy ra 4 quan tiền đưa trả cho người bán thú mà nói   

            -Thế là xong, ta đă giúp ngươi bán được hết món hàng,  mà ta cũng có lời tí chút !  

            Hành động ăn cướp ngang ngược của tên mua hàng không những làm Chu run sợ mà ngay người bán hàng cũng phải giương mắt nh́n, rồi im lặng đưa tay nhận lấy 4 quan tiền bỏ vào túi.  

            Cúi đầu cầm chiếc lồng tre với 2 con sóc nhỏ bé, Chu lủi mau ra khỏi đám đông. Đi được một quăng xa mới hoàn hồn, chau mắt nh́n chiếc sọt tre với 2 con thú mà không biết giải quyết ra sao. Mang về nhà th́ không có chỗ nhốt nuôi, kiếm tiền nuôi sống chính bản thân cũng không dễ c̣n nói chi việc nuôi thú làm cảnh !!! Buông tiếng thở dài ân hận, Chu mang sọt thú đến một lùm cây bên đường vừa mở sọt vừa nói với 2 con thú:  

            -Ta đành làm phúc mà phóng sinh cho chúng bay. Hăy khôn ngoan đừng để cho chúng nó bắt lại mà khốn nạn!   

            Hai con sóc, chẳng một tí chậm trễ ḷn nhanh qua kẽ hở của chiếc sọt phóng vào bụi cây, biến mất không để lại tí dấu vết.   

            Trở về nhà với cảm giác bực ḿnh v́ đă bị một tên mua hàng vô lại chấn lột một cách ngang nhiên giữa ban ngày, món tiền chẳng to lớn ǵ nhưng với Chu ít ra cũng đủ cho vài ba ngày cơm rau. Rồi 3 ngày sau, vừa ăn bữa cơm tối xong đang định ngồi vào bàn lo chuyện sách đèn chuẩn bị cho khoá thi Hương vào năm sau bỗng nghe tiếng người gọi từ ngoài cổng vọng vào. Đoán là khách đến thuê ḿnh viết đơn thưa kiện, Chu chậm rải đi ra mở cánh cổng. Một cặp vợ chồng quần the, áo gấm, dáng vẻ phúc hậu, tuổi khoảng tứ tuần hơi chau mày khi nh́n thấy Chu, người chồng mỉm cười nói : 

            -Công tử c̣n nhớ vợ chồng lăo phu không?  

            Chu cau mày, suy nghĩ một khắc rồi trả lời :  

            -H́nh như lăo nhân gia đă nhận lầm người rồi, tiểu sinh chưa bao giờ quen biết các vị cả .  

            Không một chút ngại ngần, người chồng trả lời :  

            -Lăo phu không lầm đâu, Không những quen biết mà công tử c̣n là ân nhân cứu mạng phu thê chúng ta nữa đó.  

            Chẳng để cho Chu trả lời, người chồng vỗ nhẹ lên vai Chu miệng cười rất hiền hoà mà nói :  

            -Công tử không mời chúng ta vào nhà, uống một tách trà  rồi hăy nói chuyện hay sao?   

            Vào trong nhà, hai vợ chồng đưa mắt nh́n căn nhà vật dụng đơn sơ của Chu, người chồng nói:  

            -Phu phụ chúng ta không thể ngờ được cuộc sống của công tử quá thanh bạch như vậy. Ta họ Sóc tên Hạo Dương, tiện nội tên Nhị Nương. Có lẽ trước khi phu phụ chúng ta nói rơ về ḿnh và lư do đến t́m gặp công tử, nếu không có ǵ ngại ngần, công tử có thể nói cho chúng ta nghe về cuộc đời của công tử không ?  

            Chẳng một chút ngại ngần, Chu trả lời :  

            -Tiểu sinh chẳng có ǵ xấu xa mà phải đắn đo, ngại ngần không dám tỏ bầy cùng nhị vị quư nhân về cuộc đời của ḿnh cả.  

            Thế rồi Chu lần lượt kể về những bất hạnh, bi đát của toàn thể gia đ́nh mà phải tứ cố mưu sinh cho vợ chồng Sóc Kính Dương nghe. Hai khách nhân im lặng ngồi nghe với thái độ rất nghiêm túc, nghe xong người chồng chẳng ngại ngần cầm lấy tay Chu, ân cần mà nói :  

            -Công tử không những là một người có chí khí mà c̣n là ân nhân cứu mạng của vợ chồng chúng ta đó. Hôm nay chúng ta đến gặp công tử nói lời cám ơn, cũng muốn dành tặng công tử tí chút tài vật mà đáp lại ḷng tốt của công tử.  

            Nói xong, người chồng đưa mắt cho người vợ, bà ta móc trong bịch xách tay ra một bịch gấm nhỏ ,mở ra rồi đẩy đến trước mặt Chu. Những viên ngọc bích đủ mầu, những khối ṿng vàng lấp lánh dưới ánh đèn đă làm cho Chu ngẩn ngơ giương mắt nh́n gói quư kim mà ngỡ ngàng . Sau khoảng khác chấn tỉnh lại , Chu đẩy gói quư kim về phía khách mà nói :  

            -Tiểu sinh đă nói rồi, tiểu sinh chưa bao giờ quen biết quư khách th́ làm sao là ân nhân cứu mạng cho quư khách được! Xin hăy thu lại món quà quư báu này để không tạo ra những phiền phức cho tiểu sinh về sau.   

            Rồi cứ thế hai bên đẩy qua đẩy lại món quà nhiều lần, người chồng đưa mắt nh́n vợ, ngần ngừ tí chút rồi nói với Chu :  

            -Phu phụ chúng ta thật ra không phải là người trần thế mà là quan Văn Thư trên thiên đ́nh, chuyên lo việc sổ sách, chi thu tài chánh trên thiên đ́nh nhưng v́ phạm lỗi mà bị đầy xuống nhân gian làm kiếp sóc trong rừng. Đó là lư do v́ sao mà vợ chồng ta lấy danh tự họ Sóc để giao tế tại nhân gian. Mấy ngày trước chúng ta v́ lơ là mà bị vướng vào bẫy rập của thợ săn thú. Đă tưởng rằng bị xẻ thịt làm mồi cho tửu lầu khách điếm nhưng may mắn nhờ ḷng nhân đạo của công tử mà thoát chết. Sau khi thoát nạn, chúng ta trở về lại rừng, quá sợ hăi mà bị bệnh mấy ngày, hôm nay mới t́m đến gặp công tử để trả ơn cứu mạng. Mong công tử nhẹ ḷng mà nhận món quà cảm tạ của chúng ta.  

            Lúc này th́ Chu đă hiểu rơ sự việc, nhưng vẫn khăng khăng đẩy món quà về phía vợ chồng khách nhân mà nói :  

            -Dù sao th́ tiểu sinh vẫn phải cám ơn ḷng tốt của nhị vị khách quan, nhưng tiểu sinh không có lư do ǵ để nhận món quà này được. Bởi v́ việc cứu mạng hai vị của tiểu sinh chỉ hoàn toàn vô t́nh, không mang chủ đích, không có ư nghĩa ǵ của một việc làm nhân đạo. Tiểu sinh bị tên vô loại bắt ép nên phải moi tiền ra trả cho hắn mong được yên thân mà đi. C̣n việc phóng sinh, tiểu sinh cũng đâu có v́ ḷng tốt mà v́ không có điều kiện để nuôi dưỡng nên phải làm mà thôi.  

            Ngần ngừ tí chút, Chu nói tiếp :  

            -Xin quư ngài đừng nghĩ quá tốt cho tiểu sinh mà phải tốn kém một cách vô lư như vậy. Cuộc sống của tiểu sinh hiện tại không giàu có nhưng cũng chẳng cần đến ṿng vàng tiền bạc nhiều như vậy. Như ngài đă biết cuộc đời của tiểu sinh đă từ đỉnh cao, sống trong nhung lụa của một gia đ́nh giàu sang, phú quư nhưng cũng chỉ chớp mắt đă thành mây khói để rồi song thân và các em phải chết thảm, thân ḿnh phải lang thang đầu đường xó chợ … Đến nay cuộc sống của tiểu sinh đă có phần ổn định, điều ước muốn duy nhất của tiểu sinh là học thành tài trước là t́m danh dự cho ḿnh, sau là làm vinh hạnh, tự hào cho cha me , các em nơi chín suối. Ṿng vàng, kim cương hoàn toàn không cần thiết cho con đường tu học của tiểu sinh.Mong quư khách thông hiểu.  

            Ngưng lại tí chút, Chu nói tiếp :  

            Mà tiểu sinh cũng xin nói thật với hai vị khách nhân, món quà tặng quá to lớn này đă chắc ǵ mang đến điều tốt đẹp, giúp tiểu sinh đạt được những ước mơ hay nó lại dẫn dắt tiểu sinh vào những tật ách v́ bạc tiền nữa là khác. Xin ngài nhận lại, cũng đừng quá bận tâm mà làm cho tiểu sinh áy náy không vui.   

            Vợ chồng họ Sóc ngẩn ngơ ngồi nghe Chu nói. Đưa mắt cho vợ nhận lại gói quà bỏ vào túi xách, người chồng gật gù, mỉm cười nh́n Chu, chậm răi mà nói :  

            -Công tử ân nhân đă nói như vậy th́ phu phụ chúng ta cũng không thể ép được. Tuy nhiên công tử đă v́ chúng ta mà phải tốn 8 quan tiền trả cho tên vô lại, chúng ta phải hoàn lại, chắc chắn công tử không chối từ chứ ?  

            Chẳng cần suy nghĩ, Chu cười vui trả lời :  

            -Điều hợp lư này th́ làm sao tiểu sinh dám từ chối khách quan được.  

            Không biết có phải đă xếp đặt trước hay hoàn toàn ngẫu nhiên, người chồng cho tay vào túi áo móc ra một nắm tiền, chẳng cần đếm số … bỏ lên bàn đẩy về phía Chu, đúng 8 đồng tiền không hơn không kém. Nhưng không phải tiền bằng đồng mà là 8 đồng tiền vàng. Chu ngẫn ngơ đưa mắt nh́n vợ chồng khách nhân, chưa kịp nói ǵ, th́ người chồng cươi vui mà nói :  

            -Lời hứa của công tử không thể thay đổi được nữa rồi. Nó là vàng hay là đồng th́ vẫn là 8 đồng tiền mà. Xin công tử ân nhân thu nhận để cho vợ chồng chúng ta có chút niềm vui khi phải từ giă ra về.  

            Biết là không thể làm khác được, Chu đành thu nhận 8 đồng tiên vàng với vài lới cám ơn. Đúng lúc Chu đứng lên để từ giă khách, người chồng đưa tay thân nắm lấy cổ tay của Chu ra vẻ thân thiện lúc chia tay. Chu cảm cổ tay ḿnh hơi nhói đau, nh́n xuống cổ tay thấy tự nhiên có một nốt ruồi son bằng hạt đậu nhỏ bổi trên mu bàn tay. hơi chau mày đưa mắt nh́n người khách ra vẻ không hiểu. Người chồng mỉm cười nh́n Chu mỉm mà nói :  

            -Công tử đừng lo lắng, bổn nhân vừa cấy vào cổ tay của công tử một miếng nhỏ móng tay của bổn nhân. Nó không có hại ǵ cho công tử, bất cứ khi nào, trong suốt cuộc đời, khi công tử cần sự giúp đỡ việc ǵ chỉ cẩn đưa lên miệng cắn hay chà sát cho nó bể ra, th́ trong chốc lát chính bổn nhân hay người hầu cận của bổn nhân sẽ hiện đến giúp công tử giải quyết sự việc ngay, nhưng công tử đừng quên là chỉ có một lần duy nhất trong đời mà thôi.  

            Nói xong rồi vợ chồng khách nhân từ giă ra về, Chu không biết họ đến bằng ǵ mà cũng chẳng thấy họ về bằng ǵ, chỉ thấy hai người bước ra khỏi cổng nhà, lúc Chu cúi đầu từ giă, ngẩng đầu lên th́ họ đă biến mất. Sau đó, Chu trở lại cuộc sống thường nhật, rồi đen bán dần 8 đồng tiền vàng cho những tiệm kim hoàn trong đế kinh lấy tiền hoàn trả lại cho những người đă giúp đỡ xây nhà, bán đất, cưu mang ḿnh trong thời gian mới đến kinh thành. Nhiều người thắc mắc v́ sao Chu có tiền trả cho họ. Để tránh miệng đời đồn đoán vu vơ, Chu cho biết gặp được người quen của phụ thân làm quan trong kinh thành giúp đỡ.  

            Khoảng hơn một năm sau, dự kỳ thi Hương, Chu xong bằng cử nhân, rồi 3 năm tiếp theo dự kỳ thi Hội, Chu xong bằng Giải nguyên ( Phó bảng ). Chu cảm thấy đă xấp xỉ bước sang tuổi 30, cuộc sống cũng có phần an định nên đệ đơn lên triều đ́nh xin bước vào chốn quan trường rồi chậm răi khi có dịp dự cuộc thi Đ́nh để lấy bằng Tiến sĩ. Với thành tích học hành tốt lại nhờ tiếng tăm của phụ thân lúc sinh tiền khi làm quan nên Chu được triều đ́nh cho chức quan Đốc học tại tỉnh Bắc sơn phía cực bắc Kinh thành chuyên lo việc học hành, thi cử của tỉnh. Ngay khi nhận chức được khoảng nửa năm, Chu đă gặp ngay những khó khăn trong giới quan trường. Quan Tổng đốc tỉnh là một tham quan, thường cấu kết với người em họ làm quan đốc học của tỉnh để bán bằng, mua chức trong tỉnh. Ban đầu mới vào làm việc, Chu không để ư nên không biết, nhưng sau vài ba tháng đă nghe và biết rất nhiều về những lem nhem trong thi cửa trong tỉnh. Chu cố t́m cách ngăn chặn không cho chuyện xấu xẩy ra trong lănh vực công việc của ḿnh, mà c̣n có ư định tố giác lên triều đ́nh để sửa trị lũ quan tham.  

            Kết quả chẳng đến đâu, Chu bị một tố ngược lại với đầy đủ nhân chứng, vật chứng cho Chu là quan tham gian lận trong những kỳ thi trong tỉnh. Chung bị bắt vào nhà giam bị bỏ đói, bỏ khát, cứ vài ngày lại bị tra tấn bắt nhận tội. Dù bị khốn khổ với những trận đ̣n thừa chết thiếu sống, Chu nhất định không chịu kư vào bản cáo trạng . Bị nhốt được khoảng một tuần lễ, thương tích đầy người, Chu đă nghĩ đến cái chết để khỏi phải chịu thêm đau đớn. Đúng lúc nằm trên nền nhà giam lạnh lẽo, rên la v́ những vết thương chi chít trên cơ thể , Chu chợt nhớ đến lời nói của Sóc Kinh Dương lúc chia tay vào khoảng 6, 7 năm về trước. Chu cắn nhẹ vào nốt ruồi son trên mu bàn tay, chỉ thấy nhói đau như muỗi chích, nốt ruồi bị vỡ, tiết ra một giọt nước đỏ như máu rồi trong khoảng khắc giọt nước bốc hơi và biến mất. Chu nhíu mày chờ đợi việc kỳ diệu xẩy ra nhưng chẳng có ǵ khác lạ Chu đă nghĩ chỉ là chuyện đùa vui của người khách mà thôi. Nhưng một lúc sau, khoảng cháy hết cây hương, không biết từ đâu một nam nhân khoảng 35, 40 tuổi quần áo chỉnh tề mầu toàn xanh, dáng vẻ khác với lính canh ngục, cũng chẳng có vẻ dữ tợn như lũ người đến đánh đập tra khảo Chu. Nam nhân cúi rạp người xuống nền nhà giam chào Chu mà thưa :  

            -Thưa công tử, Sóc lăo gia và phu nhân v́ có lệnh triệu hồi của Ngọc Hoàng thượng đế nên phải về trời, không thể trực tiếp đến đây theo lời kêu gọi của công tử được, mong công tử tha lỗi. Tuy nhiên tiểu nhân đă được uỷ thác gặp công tử và làm theo lời yêu cầu của công tử, xin công tử cứ ra lệnh.   

            Dù rất ngạc nhiên v́ sự xuất hiện của nam nhân, nhưng Chu vẫn nén đau, b́nh thản kể cho nam nhân nghe nỗi oan trái của ḿnh và hành động vô pháp của lũ quan tham đă làm cho ḿnh hàm oan và đau khổ. Nam nhân nghe xong rồi thưa rằng :  

            -Được rồi, tiểu nhân sẽ cứu công tử ra khỏi nhà giam ngay rồi cứu chữa vết thương cho công tử . Với những tên quan tham, tiểu nhân sẽ sai người giết chúng nó để làm gương. Xin công tử đừng lo, chuyện này chắc chắn sẽ xong trong chốc lát.  

            Nghe nam nhân nói, dù cơ thể c̣n đau đớn với những vết thương vẫn rỉ máu, Chu ngồi bật dậy, nh́n thẳng mặt nam nhân với vẻ giận dữ mà nói :  

            -Ngươi không được làm những chuyện vô pháp, vô luật như vậy được! Ta tưởng rằng ngươi hiện ra để giúp ta thanh minh, hoá giải, phơi bầy những tội lỗi của lũ quan tham trước triều đ́nh, trước toà án … mang đến cho ta sự trong sạch. Nhưng ngươi lại muốn giúp ta vượt ngục, c̣n muốn kéo ta vào tội giết người nhất là giết quan Tổng đốc và quan đốc học của tỉnh. Không ! Cái đó không phải là giải pháp của sự thanh minh tội lỗi cho ta mà là một hành động ngu xuẩn của một kẻ vũ phu không biết ǵ về kỷ cương, phép nước. Làm như ngươi nói th́ mọi người sẽ nghĩ chính ta là kẻ có tội nên mới vượt ngục giết quan nha. Ngươi hăy về đi và nói với Sóc chủ nhân của ngươi, đừng bao giờ gặp lại ta, ta không cần sự giúp đỡ vô luân của ông ta.  

            Lời lẽ đanh thép đầy tức giận của Chu đă làm nam nhân ngẩn ngơ, thân ḿnh run lên vị sợ. Nam nhân vội vàng quỳ mọp xuống nền nhà mà nói :  

            -Xin công tử rộng ḷng mà tha thứ cho tiểu nhân v́ quá vội vàng mà đưa ra những ư kiến đầy ngu ngốc. Hiện nay Sóc lăo gia và phu nhân không ở đây nhưng vẫn c̣n tiểu thư Sóc Hoàng Yến thay mặt lo chuyện thế gian. Tiểu nhân sẽ về báo tin ngay cho tiểu thư, tiểu thư chắc chắn sẽ đến gặp công tử để t́m giải pháp hợp lư mà cứu giúp cho công tử. Xin công tử vui ḷng chờ đợi hạ nhân tí chút.   

            Nói xong chẳng cần Chu ra lệnh, nam nhân vụt biến mất. Rồi cũng khoảng thời gian cháy hết nén hương, khi Chu đang rên la đau đớn v́ vết thương th́ nam nhan áo xanh lại hiện ra cùng với một cô gái tuổi khoảng đôi mươi, trang phục sang trọng yểu điệu xinh đẹp như tiên nga. Cô gái quỳ xuống trước mặt Chu, lời lẽ êm nhẹ, ngọt ngào như hoa rơi trong gió, nhỏ nhẹ mỹ nhân nói :  

            -Thưa Chu ân nhân tha lỗi cho bổn nữ, chỉ v́ bận việc mà không thể phân thân trực tiếp đến gặp công tử được mà phải sai gia nhân nên đă làm công tử phật ḷng. Bổn nữ đă hiểu rơ ư muốn của ân nhân và sẽ làm ngay như công tử yêu cầu.  

            Im lặng tí chút như để nh́n thấy sự hoà nhă trên khuôn mặt của Chu, Hoàng Yến nói tiếp :  

            -Bổn nữ chắc chắn chỉ nội trong 3 ngày mọi sự liên quan đến nỗi hàm oan của công tử sẽ được triều đ́nh minh oan bằng sắc lệnh như công tử yêu cầu. Tội ác của những kẻ tham quan sẽ được phô bầy và trừng trị trong luật pháp. Công tử c̣n ǵ để sai bảo, bổn nữ nguyện sẽ thay phụ mẫu mà làm vừa ḷng công tử ngay, xin đừng ngại ngần mà cho biết.  

            Dù vẫn c̣n đờ đẫn, ngẩn ngơ ngắm nh́n sắc đẹp nghiêng nước, đổ thành của mỹ nhân nhưng Chu vẫn đủ tỉnh táo tối thiểu để nghe và hiểu lời nói như chim hót của người đẹp. Những đau đớn từ những trận đ̣n tra khảo thập tử nhất sinh trong mấy ngày qua h́nh như biến mất, Chu tán tỉnh :  

            -Thế là được rồi, ta chẳng có ǵ để yêu cầu nàng nữa! dù có bị đau đớn thế nào từ những lũ lính canh ngục nhưng gặp được nàng đă làm cho ta quên tất cả khổ đau mà không c̣n ǵ để hối tiếc nữa. Nếu được ước mơ, ta chỉ mong mỗi ngày được gặp, nh́n thấy nàng mà thôi.  

            Mỹ nhân ra vẻ không chú ư đến lời tán tụng của Chu, nhưng qua ánh mắt của người đẹp chẳng có ai không nh́n thấy thoáng đăng niềm vui sướng khó tả. Cũng đúng mà thôi, có nữ nhân nào mà không mừng vui, tự hào khi được nghe lời nam nhân tán dương sắc đẹp của ḿnh? Đă thế nam nhân đó lại là một mỹ nam tử, đa tài như Chu nhỉ ? Trong niềm vui v́ lời khen tặng, giai nhân thỏ thẻ :  

            -Biết công tử bị thương tích khá nặng, tiểu nữ có mang theo vài món thuốc, xin công tử hăy nhịn đau để bổn nữ xoa vào những vết thương cho chóng lành bệnh.  

            Chẳng để cho Chu trả lời, người đẹp lấy hộp thuốc từ túi áo, ra hiệu cho người áo xanh nâng đỡ Chu ngồi dậy. Rồi mỹ nhân dùng bàn tay với những ngón tay thon nhỏ như ngó sen xoa xát những vết thương bầm tím trên mặt, trên thân thể của Chu. Chẳng biết có phải v́ món thuốc linh nhiệm hay v́ cảm giác mát lạnh, mềm như lụa mỏng của đôi bàn tay, ánh mắt ấm cúng của mỹ nhân mà làm Chu cảm thấy những vết bầm tím trên cơ thể như hoàn toàn biến mất thay vào đó là những cảm giác đê mê. 

            Rồi 2 ngày tiếp theo, khoảng gần trưa, người đẹp đến, bôi thuốc xoa bóp cho Chu… Chu đă bớt đau nên chẳng ngại ngần buông những lời tán tỉnh.Nhiều lần c̣n giả vờ đau nắm lấy tay hay bị mất thăng bằng ôm lấy người đẹp mà hôn.   

            Sang ngày thứ 3, ngay buổi sáng Chu đă tỉnh dậy, ngồi mơ mộng mong cho thời khắc qua mau cho đến lúc gần trưa để được gần gũi người đẹp. Chu tự nói với ḿnh, hội ngộ lần này sẽ bạo dạn để tỏ rơ bằng lời với người đẹp về t́nh yêu của ḿnh. Nhưng mỹ nhân chưa kịp đến th́ vị quan nhà giam đă mang sắc chỉ từ triều đinh gửi đến giải oan cho Chu, sai quan quân đem Chu về nhà nghỉ dưỡng bệnh, đồng thời cho Chu biết cả lũ quan tham đă bị bỏ ngục chờ ngày đem lên kinh đô xét xử.  

            Chu được quan quân hộ tống về tư dinh được một lúc th́ Hoàng Yến đến cũng như các lần trước người đẹp xoa nắn, bôi thuốc, Chu làm bạo ôm lấy Hoàng Yến, đè ngửa xuống giường mà hôn như răi gạo trên khuôn mặt mỹ nhân. Đôi tay th́ xoa nắn , xờ mó di chuyển khắp cơ thể mỹ nhân như muốn nuốt sống giai nhân vào bụng ! Có lẽ người đẹp đă cảm thấy lối tỏ t́nh yêu thương của Chu có phần quá mức, nàng dùng hết sức đẩy kẻ điên t́nh ra bên cạnh mà nói như hét:  

            -Chu ân công cũng thô bạo thế ư ? Tiểu nữ đă tưởng rằng ân công là người có ăn học, mang phong thái đĩnh đạc của người quân tử, ai ngờ cũng thấp hèn như một kẻ vũ phu thất hẹn đến thế sao ?  

            Lời trách mắng của giai nhân đă làm cho Chu khựng lại, không dám làm quá mạnh bạo nữa, nhưng kẻ điên t́nh vẫn không bỏ người đẹp ra, mà c̣n cố kéo gần lại hơn nữa mà nói :  

            -Dù nàng có cho ta là kẻ thất phu, hèn hạ nhưng vẫn được gần nàng th́ ta cũng chẳng có ǵ phải đắn đo, ân hận. Bởi v́ ta yêu thương nàng đơn giản thế mà thôi.            

            Chẳng để cho người đẹp trả lời , Chu hỏi người đẹp :            

            -Không lẽ nàng khù khờ mà chưa hiểu ḷng ta sao, mà cứ gọi là ta ân công, là công tử ?  

            Nói xong Chu chẳng ngại ngần đè người đẹp xuống giường mà tính chuyện gối chăn. Mỹ nhân đẩy nhẹ Chu ra xa, mỉm cười mà nói :  

            -Thiếp có phải là kẻ ngu dại, vô t́nh đâu mà không biết t́nh yêu của chàng dành cho thiếp trong mấy ngày qua mà không mong được đền đáp kẻ tri âm. Nhưng chàng hăy hiểu cho thiếp mà không nên quá xuồng să làm mất đi sự trong thanh của t́nh yêu mà chúng ta dành cho nhau.  

            Thấy Chu có phần êm nhẹ, Hoàng Yến nói tiếp :  

            -Chàng hăy chờ đợi phụ mẫu thiếp trở về mà thưa chuyện hẳn hoi cho đúng đạo lư, chứ lơi lả mà làm chuyện ra ngoài gia giáo của gia đ́nh th́ coi sao được.  

            Dù vẫn c̣n đau v́ những vết thương trên cơ thể chưa khỏi hẳn, nhưng lời tỏ bầy của mỹ nhân đă làm Chu bay bổng v́ sung sướng, quỳ xuống trước người đẹp mà nói:  

            -Xin tha lỗi cho ta, t́nh của nàng ta đă hiểu. Ta nguyện vẽ v́ t́nh yêu của nàng, của ta mà làm tất cả để chúng ta được gần nhau măi măi. Xin nàng đừng lo.  

            Hôm sau, Chu chờ măi đến trưa, vẫn không thấy Hoàng Yến đến , Chu đă có phần lo lắng, lo sợ ngày hôm qua v́ quá nôn nóng mà làm cho nàng giận mà không đến. Nhưng khi trời xâm xẩm tối, đang nằm trên giường nhắm mắt tự trách ḿnh, không biết từ lúc nào, vợ chồng Sóc Kính Dương cùng Hoàng Yến đến sát bên giường. Nhị Nương, mẫu thân của Hoàng Yến đưa tay sờ trán Chu mà nói:  

            -Chu công tử có phần nào khá hơn không ? Bổn phụ và phu quân thật là có lỗi, lúc công tử bị hoạn nạn lại vướng vào công việc mà không thể trực tiếp lo lắng, săn sóc cho công tử được, Xin ân nhân cảm thông mà tha thứ cho vợ chồng bổn phụ.   

            Chu bừng tỉnh mở mắt ra nh́n thấy 3 người, sung sướng mà đáp:  

            -Xin mọi người đừng quá lo lắng cho tiểu sinh. Mọi sự đă được Hoàng Yến cô nương giúp đỡ đúng như mong ước của mỗ rồi. Nếu không có tiểu thư cô nương th́ có lẽ bổn nhân đă thành người thiên cổ rồi, ơn cứu giúp này bổn nhân măi măi ghi ơn tạc dạ !  

            Tiếp theo là những lời thăm hỏi, chúc mừng của vợ chồng Sóc Hạo Dương dành cho Chu. Sau một lúc hàn huyên, Sóc Hạo Dương tỏ vẻ vui mừng mà nói với Chu :  

            -Vợ chồng bổn nhân vừa từ Thiên đ́nh trở về, đă phải vội vă đến đây trước tiên là thăm hỏi, chúc mừng công tử đă tai qua nạn khỏi, sau nữa là báo cho công tử biết một tin vui của chúng ta. Gia đ́nh chúng ta đă được Ngọc Hoàng Thượng Đế bỏ qua lỗi lầm ngày xưa rồi. Chắc không lâu nữa chúng ta sẽ từ giă nhân gian để trở lại thiên đ́nh.  

            Nói xong, vợ chồng Sóc Hạo Dương không giấu được sung sướng, chồng th́ cầm lấy tay Chu vỗ liên hồi mấy cái, vợ th́ tươi cười đưa mắt nh́n Chu như muốn chia xẻ niềm vui. Nhưng chỉ khoảng khắc trôi qua, hai vợ chồng họ Sóc giương mắt nh́n Chu khi thấy Chu im lặng, cau cặp lông mày tỏ vẻ không có ǵ mừng vui mà trái lại buồn bă buông tiếng thở dài ra vẻ chán nản. Sóc Hạo Dương linh cảm thấy có ǵ bất ổn, nh́n thẳng mặt Chu mà hỏi :  

            -Chu công tử có điều ǵ không vui, buồn chán khi biết gia đ́nh chúng ta được Ngọc Hoàng Thượng Đế gia ân mà băi bỏ h́nh phạt sao ?  

            Chẳng một chút ngại ngần, Chu nh́n thẳng vợ chồng Sóc Hạo Dương mà nói :  

            -Phu phụ các ngài có thể cho bổn nhân một ân huệ hay không ?  Bổn nhân ao ước được làm tế tử (con rể ) của nhị vị. Suốt mấy tuần qua, tiểu thư đă chữa trị, cứu giúp tiểu sinh qua cơn hoạn nạn. Sự gần gũi đă làm cho tiểu sinh cảm động mà yêu thương tiểu thư, tiều sinh xin nhị vị nhủ ḷng thương mà chấp nhận lời khẩn cầu. Nếu không được như ư, th́ mạng sống của tiểu sinh nhờ nhị vị mà c̣n, th́ chẳng có ư nghĩa ǵ nữa! …  

            Phu phụ họ Sóc nghe Chu nói mà thẩn thờ ngạc nhiên. Cả hai im lặng đưa mắt nh́n Chu rồi nh́n Hoàng Yến con gái của ḿnh v́ không thể tin được lại có chuyện như vậy. Cuối cùng Sóc Hạo Dương nh́n thẳng mặt Chu mà nói :  

            -Điều này th́ không thể được rồi dù công tử không những là người mà chúng ta cảm mến mà c̣n là ân nhân cứu mạng vợ chồng ta nữa. Ái nữ và chúng ta là người của thiên đ́nh, phải trở về với thiên đ́nh, không thể sống với những khổ ải của nhân gian được. Chúng ta đă v́ lỗi lầm mà bị đầy ải xuống chốn phàm trần nhơ nhuốc này gần chục năm qua, đă phải trả giá quá đủ rồi. Công tử đừng trông mong vào ước mơ điên rồ đó thành sự thật.  

            Im lặng môt tí chút, Sóc Hạo Dương ra vẻ tức giận, đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt Chu mà nói gằn từng tiếng :  

            -Giả dụ chúng ta có v́ ơn cứu mạng của ngươi mà đồng ư nhưng ái nữ của ta cũng chẳng ngu dại mà chấp nhận ở lại chốn trần gian với ngươi mà nhận lấy những khổ đau của loài người. Ngươi nên nh́n vào thực tế vẫn hơn .  

            Nghe Sóc Hạo Dương nói xong, Chu đưa mắt nh́n Hoàng Yến đang run sợ nh́n song thân, Chu gật đầu vài cái nhẹ như khuyên nhủ, kích thích Hoàng Yến hăy mạnh bạo hơn, rồi chẳng ngại ngần Chu trả lời :  

            -Ngài đă nói vậy, xin ngài hăy hỏi ư kiến của tiểu thư xem sao ? Bổn sinh mong ngài hăy công minh, xin đừng dùng quyền cha, thế mẹ để ép buộc người khác, dù đó là con của ḿnh phải làm theo những ǵ mà ḿnh muốn.  

            Nghe câu trả lời của Chu xong, vợ chồng Sóc Hạo Dương hướng mắt về hướng con gái, chậm răi, nói từng mà hỏi :  

            -Hoàng Yến, con đă nghe rơ tất cả rồi, cha mẹ muốn biết ư của con ra sao ? Con có dám v́ t́nh cảm nhất thời mà không về lại thiên đ́nh với mẹ cha, chịu ở lại chốn trần gian đầy khổ ải, tăm tối này không ?  

            Chẳng đợi cho Hoàng Yến trả lời, Chu nh́n người yêu mà nói :  

            -Nàng hay can đảm, đừng run sợ mà nói thật ḷng ḿnh với song thân, t́nh yêu của ta dành cho nàng thế nào th́ nàng đă hiểu rồi, ta nguyện sẽ không bao giờ phản bội và măi măi yêu thương nàng. T́nh yêu sẽ vô nghĩa, thiếu thi vị nếu nó măi măi êm ả, phẳng lặng như mặt hồ nước mùa thu lặng gió!  Hăy đến với ta, nơi trần gian dù có những khổ ải nhưng vẫn là nơi có rất nhiều thi vị của đấu tranh. Chính những điều sôi động đó trong t́nh yêu mới là mùi vị của một t́nh yêu đúng nghĩa. Nàng hăy can đảm tỏ bầy cho phụ mẫu nàng biết. Ta măi măi thương yêu nàng.  

            Có lẽ nhờ những lời động viên, thúc dục quá  cương mănh của Chu đă làm cho Hoàng Yến can đảm, tự tin đưa mắt nh́n song thân mà nói :  

            -Suốt thời gian qua, con đă gần gũi Chu công tử, con đă nh́n rất rơ t́nh yêu của chàng dành cho con và ngược lại con cũng thế. Con cầu mong cha mẹ tha thứ cho tội bất hiếu khi con không nghe lời cha mẹ để lựa chọn ở lại trần gian với chàng. Con chấp nhận, không một tí chút ngại ngần, buồn lo khi phải đối đầu với sóng gió trần gian v́ con biết chắc rằng con không đơn độc.  

            Vợ chồng Sóc Hạo Dương đă ngẩn ngơ, ngỡ ngàng khi nghe ái nữ nói. Hai người im lặng đưa mắt nh́n nhau một lúc rồi Hạo Dương lắc nhẹ đầu, buông tiếng thở dài mà nói :  

            -Hoàng Yến, nếu con đă v́ t́nh yêu mà quyết định như vậy th́ cha mẹ không c̣n có lư do ǵ ngăn cản con nữa. Nhưng với cái nh́n và suy nghĩ của cha mẹ th́ con đang bước vào sự sai lầm đó ! Cơi nhân gian đầy thị phi, bất công, gian trá và tàn ác này không phải là nơi b́nh yên cho cuộc sống. Con hay b́nh tâm mà nghĩ lại để không phải ân hận về sau.  

            Không một phút ngần ngại, Hoàng Yến nh́n song thân mà trả lời :  

            -Con cám ơn những lời chỉ bảo và lo lắng của mẹ cha, nhưng con đă quyết định rồi. Con muốn cuộc sống của ḿnh có những mùi vị của ngọt ngào và cũng có cả đắng cay. Với con sự b́nh yên trong nhung lụa, sa hoa, chỉ là sự nhàm chán, nó thiếu cảm giác của sôi động đổi thay. Đă thế trong phấn đấu, sinh nhai con đâu chỉ có một ḿnh mà con c̣n có chàng bên cạnh nữa.  

            Thế là khoảng vài tuần lễ sau, một đám cưới khá linh đ́nh được tổ chức. Chú rể là quan đốc học tỉnh, phong thái từ hoà, nhă nhặn đúng nghĩa một quan văn vào trong thanh nhă, ra ngoài hào hoa . Đă thế lại vừa được triều đ́nh khen tặng là vị quan liêm khiết, can đảm dám chống chọi với lũ tham quan. Cô dâu là một giai nhân nghiêng nước đổ thành, hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh. Khách mời toàn là những quan chức đương thời, nhân sĩ địa phương hay kinh thành đến dự. Đồ ăn th́ kể sao cho siết, toàn do những nhà hàng nổi tiếng trong địa phương cung cấp, dĩ nhiên làm sao mà không có rượu ngon Bồ đào, chén ngọc lưu ly!  

            Rồi mọi sự tiếp nối theo thời gian. Sau vài ba năm xa gia đ́nh, qua kỳ thi Đ́nh, Chu giật bằng tiến sĩ rồi được nhà vua với về cung với chức vị Đông Các Đại Học Sĩ thuộc hàng quan nhất phẩm có nhiệm vụ bàn bạc với vua trong các vấn đề an quốc yên dân. Đường phong hầu quan tước của Chu hạnh thông như thế, c̣n hạnh phúc gia đ́nh th́ cũng chẳng thua kém, sau đám cưới 5, 6 năm, Hoàng Yến sinh được 2 con trai kháu khỉnh, thông minh giống cha mẹ, cả hai vừa chớm tuổi 16 mà đă giật bằng cử nhân, tương lai rộng mở chẳng c̣n nghi ngờ ǵ mà không nối được chí phụ thân.Thật là một gia đ́nh hạnh phúc ./.  

Hết

 


Vài hàng về tác giả :

Lưu An là bút hiệu của anh Vũ Ngọc Ruẩn. Anh Ruẩn  sinh năm 1946 tại Xuân Trường, Nam Định, Việt Nam. Bút hiệu Lưu An & Thượng Xuyên Lộ, cựu học sinh Chu Văn An 59-66, tốt nghiệp Master về Food Sciences đại học Kagoshima, Japan 1977. Anh Ruẫn hiện đang sinh sống tại Thụy Sĩ. Cảm tưởng về thơ văn của Lưu An xin gởi về  kamikawajiluan@yahoo.com

........

® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ http://www.erct.com/"