Tân liễu trai chí dị

 

Hồ Yến Vân

 

Lưu An

 

 

Lời bàn Tân Thánh Thán. 

            Suốt khoảng 2 năm qua, không nhận được bài Liễu Trai Chí Dị nào của Lưu tiên sinh đă làm cho ta có chút lo lắng, không biết người bạn tâm giao có mạnh khoẻ không, nhất là thời gian qua thế gian phải khổ đau với dịch bệnh Covid. Nhưng hôm nay, trong cái lạnh lẽo mùa đông lạnh giá ta ngạc nhiên khi nhận được bài Hồ Yến Vân của tiên sinh vừa gửi đến. Vui mừng làm sao v́ biết rằng người bạn tri giao vẫn c̣n nhớ đến kẻ hủ lậu này mà gửi bài cho ta thưởng thức, cũng nhờ  ta viết cho vài lời cảm xúc mà gửi đến đọc giả làm vui.

                Đọc qua bài viết lần này, ta có cảm tưởng lối văn biền ngẫu trong thể văn liễu trai của Lưu tiên sinh không c̣n rơ nét như trước nữa. H́nh như nó đă có chút tí nào đó hoà trộn với lối viết thông thường bằng những uốn éo câu cú, ngôn từ bóng bẩy mà tiên sinh vẫn dùng trong những sáng tác truyện ngắn, truyện dài… của tiên sinh. Nhưng nghĩ cho cùng th́ có hề chi về h́nh thức nhỉ? Cái đáng nói là làm sao cho người đọc được d́m cảm xúc vào câu truyện, mà ngẩn ngơ với sắc đẹp của mỹ nhân, dù là nàng Hồ ly biến thể, là Ma quái hiện h́nh hay là Tiên nữ giáng trần… Thế mới là đạt vậy !

                Đọc xong câu truyện “ Hồ Yến Vân “ này lại làm cho ta nhớ lại, ngày xưa, rất xa xưa khi ta c̣n là một thư sinh ở cái xứ VN thời tao loạn. Ta cũng đă một lần đi hoang rồi vô t́nh mà rơi vào một chuyện t́nh liễu trai. Người đẹp liễu trai đó, ta chỉ gặp thoáng qua, rất sơ sài nhưng không biết v́ sao mà mỹ nhân đă cho ta một đêm ân ái mặn nồng, để cho ta nhớ măi không quên. Sáng hôm sau, khi thức dậy, nàng đă bỏ đi lúc nào không biết, chỉ để lại trên gối cho ta một mảnh giấy vỏn vẹn chỉ một câu  : “ Hăy giữ lấy cảm xúc của một lần cho nhau hôm nay để nhớ nhau suốt đời !“  Đúng như vậy,  suốt nhiều năm sau đó, ta đă bao lần đi lại chốn cũ mong lại ngẫu nhiên mà gặp lại cố nhân, nhưng cũng chẳng bao giờ có được, thật buồn thay ! Ta đă nghĩ rằng có thể nàng là Hồ ly, là Ma mị hay là Tiên nữ… đă thích cảm con người lang bạt nhưng vẫn có tí chút nào đó của lăng mạn, đa mê của ta mà hiện đến cho ta một đêm khoái lạc làm cho ta nhớ măi trong đời chăng ? ! Viết ra đây, chẳng phải để khoe khoang mà ta muốn  đóng góp thêm vào câu truyện “ Hồ Yến Vân “ của Lưu tiên sinh coi như có thêm một tí mơ mộng mà gửi đến đọc giả thưởng thức trong giá lạnh ùa đông mà thôi.

                (Tân Thánh Thán)               

Chú thích:        

         -Thánh Thán: Nhà b́nh luận văn chương nổi danh, thời nhà Thanh bên Tàu, ông đă b́nh luận nhiều tác phẩm nổi danh như Tam Quốc Chí, Đông Châu Liệt Quốc, Thuỷ Hử ..v..v.. 

                -Tân Thánh Thán: Không có tài liệu nào viết về ḍng dơi, gốc gác, tài học của ông nhưng nhiều người cho biết ông cũng là một đệ tử si dại trong t́nh trường. Đă từng đi chu du khắp thiên hạ nhưng Tân Thánh Thán vẫn không quên được những dấu tích, kỷ niệm xa xưa nơi cố quốc, nên hàng năm ông vẫn t́m về để đi lại, nh́n lại những con đường, góc phố , tiệm ăn, quán xá... ngày xưa với cảm giác “Đập gương xưa t́m bóng “! Đúng là một gă Đa T́nh lắm ru ?!

 

 

&  

Vào truyện.           

            Quận Vĩnh Hoà, tỉnh Phú Nam có gia đ́nh họ Định, được coi là danh giá, giàu có nhất nh́ trong quận. Vợ chồng họ Định lại không may gặp cảnh hiếm muộn, chỉ sinh được hai người con trai. V́ lo sợ cho sự an toàn món tài sản khếch xù nên đă nhiều lần đến chùa cầu kính mong thần thánh, trời phật phù hộ mà có thêm vài đứa con nhưng cũng chẳng đến đâu. Cũng nghe người quen mách bảo, bà vợ đă phải nhún ḿnh t́m những cô gái thuộc ḍng có tiếng là mắn con về sống với chồng như dạng thê thiếp, nhưng cũng đă trải qua mấy lần mà cũng cũng chẳng ai có bầu sinh con như tính toán. Cuối cùng phải bỏ tiền ra chi trả cho những người hầu thiếp để họ t́m nơi khác mà an thân lập nghiệp.   

            Hai người con trai lại không được như ư muốn. Người con trai cả tên Định Văn Văn ngay khi sinh ra đă có tật bẩm sinh, đôi chân không phát triển b́nh thường. Thân sinh t́m đủ danh y chữa trị nhưng vẫn phải dùng xe lăn, di chuyển vẫn cần có người giúp đỡ. Văn chỉ theo học bút nghiên xong cấp tú tài rồi ở nhà phụ giúp cha mẹ. Tuy nhiên Văn lại có di truyền của song thân, dù tàn tật nhưng lại rất có tài tính toán trong thương mại. Mới 16, 17 tuổi, đă biết giúp đỡ cha mẹ quán việc kinh doanh của gia đ́nh rất thuần thục. Song thân dù buồn đau v́ trưởng nam tàn tật, không như người b́nh thường  nhưng cũng có phần vui mừng, an ủi v́ uưi tử có được sự khôn ngoan, nhạy bén trong thương trường. Khi Văn lên 18 tuổi, song thân đă nhờ mối lái t́m một gia đ́nh gia giáo, ngoan hiền, nhiều đời có con đàn cháu đống mà cưới vợ cho con trai. Nhưng cũng chẳng hiểu sao, vợ chồng quí tử đă sống với nhau gần 3 năm mà cũng chẳng có động tĩnh thai nghén ǵ . Bố mẹ Văn đă có phần lo lắng, nhiều lần bàn bạc với nhau muốn t́m cho trưởng nam một thứ thiếp, nhưng chưa dám quyết định lư do là Văn không đồng ư, xin được chờ đợi thêm tí chút. Đă thế , gia đ́nh con dâu cũng là bạn bè tâm giao, thân thiết trong thương trường nên cũng không dễ dàng phủi bỏ t́nh thân mà bạc t́nh với nhau. Con dâu cũng là người rất hiếu đễ với bố mẹ chồng, tận t́nh chăm lo cho chồng từ miếng ăn, ly nước, không chút nề nà mà giúp đỡ chồng trong những sinh hoạt hàng ngày khi chồng gặp khó khăn v́ tàn tật nên càng làm cho cha mẹ của Văn khó nghĩ mà không dám tuyệt t́nh.  

            Người con trai út, tên Định Văn Quân, dù cùng cha mẹ sinh ra nhưng bản tính của Quân hoàn toàn khác với người anh về mọi lănh vực. Quân không có tí di truyền nào trong nghề buôn bán của cha mẹ. Vừa bước sang 19 tuổi, đă lấy xong bằng cử nhân, được người bạn thân thiết của phụ thân đang làm chức vị cao trên đế kinh tỏ ư muốn giúp đỡ Quân vào giới quan trường, c̣n có ư định gả ái nữ duy nhất cho Quân.  Nhưng Quân lấy cớ c̣n trong tuổi ham chơi, cuộc sống cá nhân chưa ổn định mà khéo léo chối từ. Với việc kinh doanh của gia đ́nh th́ Quân gần như không bao giờ để mắt đến, nhiều lần song thân và anh chị cố t́m cách bắt Quân vào khuôn thước, dậy bảo từ từ mong Quân t́m được thích thú mà nhập cuộc. Nhưng cũng vô ích, có mặt bố mẹ và anh chị th́ Quân cũng miễn cưỡng để mắt tí chút vào công việc, sau đó th́ lơ là quên sạch. Riết rồi bố mẹ, anh chị cũng đành thở dài chán nản, bỏ qua để cho Quân được sống theo cá tính của ḿnh. Tuy nhiên có một điều mà mọi người, từ người phục dịch trong gia đ́nh đến nhân viên trong cơ sở làm ăn, ai ai cũng nhận thấy Quân là một người rất tốt bụng, sống chuẩn mực không ỷ nại gia thế mà hống hách với người khác, đúng nghĩa một người có tín nghĩa, đạo đức, trọng danh dự, không bao giờ quát mắng hay xiên xẹo với bất cứ ai, chính v́ vậy mọi người, ai ai cũng quí mến Quân. 

            Một điều nữa, rất khác biệt với mọi người trong gia đ́nh và ḍng họ, Quân có biệt tài về văn chương thơ phú, rất thích du lịch giao du với bạn bè cùng sỡ thích. Hễ nghe đâu có lễ hội liên quan đến thơ văn hay phong cảnh đẹp mà được bạn hữu mời gọi là Quân tham dự ngay. Tuy giao tế rộng răi như vậy, nhưng Quân cũng rất biết giới hạn, không bao giờ sa đà vào những tật ách xấu xa, bệnh hoạn của xă hội. Thỉnh thoảng cũng có những lúc chiều bạn bè văn nghệ mà vào các chốn ăn chơi như kỹ viện, tửu lầu, hát xướng… nhưng Quân cũng chưa bao giờ mang tiếng bê tha quá mức  hay nhập bọn với những phường vô lại làm xấu xí gia phong. Bạn bè, quen biết của Quân hầu hết là những người có học thức, khoa bảng, gia đ́nh danh giá trong xă hội. Đó cũng là lư do phụ thân tin tưởng mà cũng không quá kiểm soát, vẫn để cho Quân tự do liên hệ, rong chơi với bạn bè.  

            Một hôm vào cuối tháng tư âm lịch, khí hậu oi nồng, tỉnh lỵ kế bên có lễ hội, nhóm bạn bè của Quân rủ nhau sang đó vui chơi, tham dự lễ hội, nhân tiện có dịp tận mắt nh́n gặp mặt một kỹ nữ nổi danh xinh đẹp, hát hay, múa đẹp đang nổi danh trên chốn ăn chơi. Quân và nhóm bạn sang giàu đă phải bỏ ra những thỏi vàng để được vào kỹ viện ngắm nh́n người đẹp múa hát. Mọi người ai ai cũng vui mừng thoả măn, ngẩn ngơ với vẻ đẹp sắc nước hương trời của mỹ nữ nhưng với Quân, không biết có phải v́  “khuôn mẫu “ sắc đẹp khác với nhóm bạn hay v́ đă ngà ngà say nên Quân nh́n mỹ nữ cũng chẳng có ǵ để nói là nghiêng nước, đổ thành như lời thế gian đồn thổi. Ngồi một lúc, không muốn phá vỡ đam mê của bạn bè, Quân lấy cớ mệt mỏi mà bỏ ra về. Ra khỏi kỹ viện bước thấp, bước cao v́ rượu, hoà ḿnh vào đám đông trẩy hội rồi bị lạc đường, không biết đường trở về khách sạn, cứ lang thang khắp chốn, đó đây.  Cuối cùng Quân lạc vào một khu rừng b́a thành phố, càng loanh quanh càng mù mờ phương hướng mà không thể nào ra khỏi khu rừng. Đến khi trời xâm xẩm tối, Quân tỉnh rượu, thấy ḿnh đứng giữ rừng cây um tùm mới lo sợ thú dữ rừng hoang, mong t́m nơi an toàn mà trú qua đêm chờ sáng t́m đường ra khỏi rừng! Sau một lúc  nhắm mắt đi bừa, quá mệt mỏi, trời lại đổ mưa nhè nhẹ, may mắn thay, Quân nh́n thấy một hang cụt, đúng nghĩa là một hốc đá ẩn sát vào vách núi, chỉ rộng hơn 2 mảnh chiếu nhưng có vẻ khô ráo. Vui mừng Quân như bắt được hũ vàng, Quân chui vào hang, mong có chỗ an toàn mà tránh mưa qua đêm, chờ sáng hôm sau rồi sẽ t́m đường ra rừng.  

            Vào hang, đă làm Quân ngạc nhiên thấy sát vách, góc bên trong hang có một chỗ rất khô ráo trên nền có trải lớp thảm cỏ, trộn lá cây khô khá dầy. Quân mừng rỡ, nghĩ đây là nơi đă có người đến trước cư trú rồi ra đi mà bỏ lại. Quá mệt mỏi sau cả một ngày đói khát, mệt lả lang thang trong rừng nên vừa nằm xuống thảm cỏ lá cây, Quân đă ngủ thiếp đi. Buổi sáng, ánh nắng mặt trời chói rọi vào hang cùng tiếng chim chóc ca vang trong rừng đă làm Quân tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy nằm sát bên cạnh ḿnh là một thiếu nữ rất xinh đẹp, mặt hoa da phấn, đúng là một mỹ nhân đang say ngủ. Dù rất ngạc nhiên nhưng Quân im lặng ngắm nh́n người đẹp. Đến một lúc, nhăn quang đă chán chê, không giữ được ham muốn, Quân chồm dậy ôm mỹ nhân vào ḷng mà hôn hít như văi vạo trên mặt, trên thân thể người đẹp. Mỹ nhân ban đầu c̣n ngái ngủ lại bị Quân ôm chặt làm dữ nên có phần lo sợ.  Nhưng chỉ khoảng khắc sau, lấy lại b́nh tĩnh mà rút được tay ra,  đứng bật dậy, lấy hết sức giáng một cái tát như búa bổ vào mặt Quân mà hét lên :  

            -Thằng học tṛ khốn nạn này! Ta đă v́ thương cảm cho ngươi v́ đêm khuya, mưa lạnh giữa rừng mà để cho ngươi tạm ngủ qua đêm. Ngươi không biết điều mà cảm kích cô nương lại c̣n dám giở tṛ đốn mạt với ta sao ? 

            Có lẽ v́ cái tát như trời giáng, lại thêm lời chửi mắng thậm tệ của mỹ nhân đă làm Quân tỉnh giấc. Đưa mắt nh́n người đẹp với chút ngượng ngùng mà trả lời :   

            -Đây là nơi cư ngụ của nàng sao? Ta cứ tưởng là nơi hoang dă, vô chủ mà vào ngủ qua đêm…   

            Không để cho Quân nói trọn lời, người đẹp, đưa tay chỉ vào góc hang với lớp cỏ, lá cây khô khô ráo mà trả lời : 

            -Ngươi nghĩ rằng những lá cây, thảm cỏ khô ráo đó, chúng tự nhiên ḅ vào làm nệm ngủ cho ngươi sao ?!  

            Lúc này th́ Quân đă nh́n ra vấn đề, hơi chau mày ra vẻ ân hận. Đưa bàn tay lên tát nhẹ vài cái vào mặt ḿnh, ra vẻ ân hận nh́n người đẹp mà nói : 

            -Đúng là ta đă sai rồi, mong nàng thứ lỗi mà bỏ qua! 

            Rồi ngần ngừ, hơi chau cặp lông mày sâu róm, nh́n người đẹp với nụ cười thích thú, Quân nói nhẹ : 

            -Nhưng cũng xin nàng hiểu cho ta, chỉ v́ sắc đẹp nghiêng nước, đổ thành của nàng đă làm cho ta điên khùng như vậy đó, mong nàng rộng ḷng mà thứ lỗi.  

            Cũng chẳng để cho mỹ nhân trả lời, Quân sang sảng ngâm vài câu thơ trong bài  “ Phượng cầu hoàng“ của Tư Mă Tương Như khi tán tỉnh nàng Trác văn Quân, thời nhà Hán : 

            …………

            Hữu diệm thục nữ tại khuê phường
            Thất nhĩ nhân hà sầu ngă trường
            Hà duyên giao cảnh vi uyên ương
            Tương biệt cương hề cộng cao tường

            ………. 

Dịch rằng : 

            …………

            Hỡi nàng mỹ nữ  ở đài trang
            Nhà gần người xa sầu tâm trạng
            Nhờ duyên kết nối nợ uyên ương
            Cùng nhau chấp cánh kiếp tang bồng

            ………. 

            Người đẹp nghe Quân nói  lại c̣n ngâm nga những câu thơ đa t́nh dành cho ḿnh nên ra vẻ cảm động đến nỗi nh́n Quân ngẩn ngơ. Sự tức giận hoàn toàn biến mất thay vào đó là cảm động, vui mừng . Nghĩ cho cùng, thế gian có người đẹp nào mà nỡ giận hờn, trách mắng một nam nhân, dáng dấp sang trọng, điển trai như Quân lại biết dùng văn chương thơ phú mà ca tụng sắc đẹp của ḿnh được nhỉ ? Người đẹp tỏ ra cảm động, miệng cười rất xinh mà trả lời: 

            -Thiếp làm sao mà vô t́nh không nh́n thấy t́nh của chàng dành cho thiếp được? Nhưng mới gặp lần đầu mà chàng đă vồ vập quá mức như vậy,  làm sao mà thiếp không lo sợ được ? Mong chàng thông hiểu mà bỏ qua.   

            Thấy mỹ nhân đă có phần dễ dăi, Quân chẳng e dè  đưa tay kéo người đẹp nằm xuống thảm cỏ, lá cây khô mà hôn hít, làm t́nh… dù cả hai cũng chưa biết ǵ về nhau. Măi cho đến lúc mệt phờ mới tách nhau ra, Mỹ nhân đưa ngón tay búp sen gơ nhẹ vào trán Quân mà nói : 

            -Nh́n chàng, thiếp cứ nghĩ chàng là một tên học tṛ dài lưng, tốn vải chỉ biết bay bổng với văn chương, thơ phú nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài. Bên trong cũng là một kẻ tinh ranh t́nh trường, đa t́nh lắm nhỉ ? 

            Không để cho Quân trả lời người đẹp nói tiếp : 

            -Nhưng chàng có biết thiếp là ai không mà đă dám buông thả như vậy? Chàng không nghĩ thiếp sẽ hăm hại chàng sao ? 

            Không một tí ngần ngừ, Quân mỉm cười, nh́n giai nhân mà trả lời : 

            -Dù nàng là ma quỷ, hồ ly hiện h́nh hay là tiên nữ giáng trần… với ta chẳng có ǵ đáng nói, chỉ cần nàng xinh đẹp, làm cho say mê, yêu quư là được .  

            Rồi cũng chẳng để cho người đẹp  trả lời, Quân nói tiếp : 

            -Tiền tài, danh vọng mà làm chi? Ta đă từng chối từ, không màng đến nó rồi. Với ta chí lớn trong thiên hạ làm sao mà sánh được vẻ đẹp của mỹ nhân ?!  

            Rồi Quân kể cho người đẹp biết về gia thế của gia đ́nh cũng như tên tuổi, lối sống coi thường tiền bạc của ḿnh. Người đẹp cũng cho Quân biết song thân là giống ṇi hồ ly nhờ tu luyện mà thành người, cha là Hồ Lịch, mẹ là Hồ Thuư Hoa, nàng tên Hồ Yến Vân vừa bước sang tuổi 18, cũng là người con duy nhất . Gia đ́nh hiện đang sống ở một làng nhỏ phía bên kia dẫy núi của tỉnh lỵ. Suốt mấy tháng  nay mẫu thân bị bệnh, nên cứ khoảng 5, 7 ngày Yến Vân phải xuống trung tâm tỉnh lỵ để lấy thuốc chữa bệnh cho mẹ. Nhà thuốc không có sẵn nên mỗi lần đi lấy thuốc, Vân phải chờ đợi 1 hay 2 ngày để nhà thuốc chế biến. Hoàn cảnh gia đ́nh không quá dư dả nên mỗi lần đi lấy thuốc Vân không thể chi trả cho khách sạn, v́ vậy đă phải t́m hang đá ở triền núi, rồi mang lá cây rừng tạo ra một chỗ ngủ tạm qua đêm trong khi chờ đợi lấy thuốc cho mẹ. Hôm nay cũng như mọi lần khi lấy thuốc xong, trên đường trở về, trời đă tối, Vân đến hang núi, định ngủ qua đêm rồi sáng hôm sau trở về nhà, nhờ vậy mới có sự gặp gỡ với Quân . Sau khi đă hiểu câu chuyện của nhau, Quân nói : 

            -Ta cũng chẳng có ǵ bận bịu nên muốn theo nàng về nhà, trước là vấn an mẫu thân của nàng lúc ốm đau, sau là muốn cho t́nh thân của chúng ta bền chặt hơn. Nàng nghĩ sao? 

            Đáp :  

            -Thiếp rất muốn, nhưng như chàng đă biết giống ṇi chúng ta khác nhau, không dễ ǵ gần gũi nhau được. Đă thế gia cảnh thiếp nghèo hèn không đáng cho chàng thân thiết đâu, mong chàng hăy coi cuộc gặp mặt của chúng ta như gió thoảng qua song.  

            Nắm lấy tay người đẹp, kéo ra khỏi cửa hang, Quân nói: 

            -Ta không muốn nói nhiều, nếu nàng không đi, ta cũng bế nàng cùng đi ! 

            Không làm khác hơn, Yến Vân đành phải nghe theo, rồi cả hai vui vẻ, khoác tay nhau cùng đi. Đến khoảng giữ trưa th́ về đến nhà. Một căn nhà lá 3 gian đơn sơ bao quanh bởi vài luống rau, khóm hoa trong một làng nhỏ với hơn chục căn nhà lá quy tụ ở sườn đồi.  

            Với vẻ ngạc nhiên khi thấy con gái dẫn Quân vào nhà kèm theo vài lời giới thiệu sơ sài. Hồ Lịch quan sát Quân một lúc rồi đưa mắt nh́n người vợ ốm bệnh nằm trên chiếc phản gổ, bà cũng đang giương mắt nh́n khách. Quân cúi đầu chào vợ chồng chủ nhân mà thưa : 

            -Tiểu sinh nghe Yến Vân nói phu nhân ốm bệnh nên đường đột đến vấn an mà không báo trước, mong nhân gia tha lỗi. Nếu gia đ́nh có ǵ khó khăn về tiền bạc để chữa trị bệnh cho phu nhân xin cho biết, tiểu sinh chắc chắn sẽ làm được và không chối từ.  

            Nghe Quân nói, vợ chồng Hồ Lịch tỏ vẻ cảm động mà vui vẻ nói chuyện, không c̣n ánh mắt nghi ngại ḍ la nữa. Quân cũng chẳng giấu giếm nói rơ về gia thế, cơ ngơi thương mại của gia đ́nh cho họ Hồ nghe. Khi biết rơ về gia thế của Quân, Hồ Lịch có chút ngạc nhiên : 

            -Thế ra ngươi họ Định, một ḍng họ nổi danh giàu có, sang trọng của tỉnh Phú Nam đó sao? Khoảng 15 năm về trước, vợ chồng chúng ta cũng đă phiêu bạt đến đó tạm cư nên cũng đă nghe biết nhiều về gia thế, tên tuổi của phụ thân ngươi. Không ngờ hôm nay lại nhờ ái nữ mà chúng ta quen biết được với ngươi. Hân hạnh lắm ru!  

            Ngần ngừ tí chút, Hồ Lịch nh́n Quân nói tiếp : 

            -Dĩ nhiên chúng ta rất vui mừng khi được kết thân với ngươi, một danh gia trong xă hội. Nhưng ta nói thật chúng ta không dám với cao, đă thế khi song thân ngươi biết chúng ta khác giống ṇi th́ không phải là điều thuận thảo đâu. Ngươi hăy tạm ngủ qua đêm nơi nhà tranh nghèo khó này rồi sáng sớm ngày mai xin ngươi rời xa chúng ta, coi như chuyện quen biết của ngươi với ái nữ của chúng ta là chuyện qua đường. 

            Quân dùng đủ lời lẽ chấn an vợ chồng Hồ Lịch, không nề nà cho lăo biết, dù gia đ́nh giàu sang nhưng bản thân hoàn toàn không thèm tơ vương đến tiền tài danh vọng mà dành tất cả cho vợ chồng người anh. Với Quân  hạnh phúc nhất vẫn là được sống theo những ǵ mà ḿnh ước mong, xin vợ chồng lăo đừng nghi ngại. Quân cũng cho lăo biết chuyện khác giống ṇi, nếu không nói ra th́ ai biết được. Giả dụ có biết th́ song thân của Quân là thương gia, không dại ǵ mà không tính suy cái dại, cái khôn mà làm mất đứa con trai của ḿnh. Với những lời lẽ, quyết liệt của Quân đă làm vợ chồng Hồ lăo vui vẻ ra mặt. Đưa mắt nh́n vợ con ra chiều suy nghĩ rồi Hồ lăo nói : 

            -Ngươi đă nói vậy, chúng ta cũng không muốn giấu giếm ngươi một điều khác, nó rất quan trọng, ta phải nói cho ngươi rơ để ngươi không phải mang cái khổ cho chính cá nhân ngươi mà có thể cho cả cho đại gia đ́nh ngươi nữa.  

            Nói xong với cái gật đầu nhẹ đồng t́nh của người vợ, Hồ Lịch cho biết suốt gần 20 năm nay, từ khi kết hôn với Hồ Thuư Hoa, vợ của ông ta hiện nay. Cả hai đă phải lên Bắc, xuống Nam trốn chạy kẻ thù tên là Xà Mă, người bạn đồng môn, xuất thân là kiếp rắn. Xà Mă đă cùng với vợ chồng Hồ Lịch bước vào đường tu hành rồi thành công mà biến kiếp mà thành người. Trong thời gian tu hành, Hồ Lịch và Xà Mă cùng yêu thương Hồ Thuư Hoa, nhưng khi biến kiếp thành người, Hồ Lịch đă được Thuư Hoa yêu thương kết thành vợ chồng. Từ đó Xà Mă coi nó là một sự sỉ nhục nên thề sẽ t́m cách giết hai người trả thù. V́ trí mưu của vợ chồng Hồ Lịch không thể chống đối được sự truy sát của Xà Mă nên hơn hai chục năm qua, vợ chồng Hồ Lịch đă phải trốn chạy khắp mọi nơi. Nhưng cứ đến nơi nào cũng chỉ  được vài ba năm Xà Mă lại t́m thấy và rồi lại phải tiếp tục trốn chạy. Lần này cũng vậy, gia đ́nh họ Hồ mới đến cư ngụ tại làng này được không quá 3 năm, Xà Mă cũng t́m thấy, đúng lúc đó th́ người vợ Hồ Thuư Hoa lại bị bệnh tật. Thấy không c̣n đường nào trốn chạy nữa , vợ chồng Hồ Lịch đă viết thư cho Xà Mă cầu xin thương cảm cho nỗi khốn khổ v́ trốn chạy, mong v́ t́nh đồng môn mà quên đi những hận thù mà tha thứ, bỏ qua. Vài tuần trước, gia đ́nh họ Hồ đă nhận được thư hồi âm của Xà Mă cho biết chuyện tha thứ, bỏ qua th́ không bao giờ có, nhưng cứ gặp nhau, việc xử sự thế nào th́ c̣n tuỳ thuộc vào vui buồn. Xà Mă c̣n cho biết trong khoảng thời gian 3 tháng trời, bất cứ khi nào thích hợp sẽ t́m đến tận nhà để giải quyết ân oán với toàn thể gia đ́nh họ Hồ .   

            Sau khi nói rơ cho Quân nghe, Hồ lăo nh́n Quân mà nói :  

            -Chúng ta đă cho ngươi biết tất cả sự thật rồi, ta thành thật khuyên ngươi nên mau mau rời xa chúng ta càng sớm càng tốt. Tốt cho chính cá nhân ngươi mà c̣n tránh được những rắc rối cho đại gia đ́nh ngươi nữa. Xin ngươi đừng nghĩ ta hù dọa mà hại đến thân. Xà Mă không phải là người dễ coi thường được đâu ! 

            Đáp:  

            -Nói như lăo nhân gia, th́ phép vua, luật nước không c̣n nữa hay sao?   

            Hồ lăo mỉm cười mà trả lời : 

            -Luật pháp chỉ để răn đe những người b́nh thường, v́ ngu dại mà vướng vào tội ác mà thôi. Với những kẻ lọc lơi, khôn ngoan, tài năng, mưu lược vượt lên trên luật pháp như Xà Mă th́ việc bắt được chúng đền tội không phải dễ. Nếu dễ, hoàn thiện như ngươi nghĩ th́ nhân gian, xă hội này chẳng có người khốn khổ v́ áp bức, bất công !  

            Thấy Quân im lặng, ư lắng nghe, Hồ lăo ra vẻ quyết liệt mà nói : 

            -Dù sao gia đ́nh ta cũng cám ơn thịnh t́nh, ḷng tốt của ngươi,  nhưng dù thế nào th́ sáng sớm ngày mai ngươi cũng phải rời khỏi nơi đây càng sớm càng tốt để khỏi sinh ra những phiền nhiễu không hay cho ngươi và ân hận cho chúng ta. Trong khoảng 2 tháng nữa, nếu may mắn mà gia đ́nh ta thoát nạn, được Xà Mă buông tha, th́ chẳng cần ngươi phải t́m đến đây, chúng ta sẽ đến tận nhà ngươi mà cầu cạnh kết thân. Áí nữ của ta mà được bước vào làm dâu họ Định của ngươi là một ân huệ cho chúng ta vậy. Xin ngươi đừng nghi ngại, mà nên nghe lời ta trở về nhà,  chờ 2 tháng nữa. Ta hy vọng với sự cầu xin của chúng ta, Xà Mă sẽ nghĩ đến t́nh đồng môn mà tha thứ, bỏ qua, khi đó chúng ta sẽ tự ḿnh t́m đến gia đ́nh ngươi mà cầu thân.   

            Sáng sớm hôm sau, vừa xong bữa điểm tâm sơ sài, như đă xếp đặt trước, Yến Vân nhét vài cái bánh vào bịch đưa cho Quân dành cho bữa cơm trưa rồi mọi người tiễn đưa Quân lên đường. Buồn bă, Quân theo đường cũ trở về nhà, song thân và anh chị Quân không giấu được vẻ ngạc nhiên khi thấy Quân trở về nhà với thần thái vui mừng, thích nói chuyện với mọi người. Không c̣n vẻ im lặng hay miễn cưỡng trong mọi sinh hoạt buôn bán của gia đ́nh như trước kia nữa. Đă thế Quân c̣n mua sắm sửa những vật dụng trang trí trong pḥng ngủ của ḿnh. Song thân không giữ được im lặng mà cất tiếng hỏi lư do, Quân trả lời : 

            -Con đă t́m được ư trung nhân, chẳng lâu nữa con sẽ dẫn nàng về ra mắt gia đ́nh. Từ nay con sẽ vào khuôn thước, sẽ cùng với mọi người cùng cáng đáng việc kinh doanh.  

            Nghe quư tử nói, mọi người đều vui mừng, muốn được gặp ngay người đàn bà tài năng nào đă làm cho Quân thay đổi lạ kỳ như vậy? Nhưng Quân cũng lấp lửng cho biết khi nào mọi việc rơ ràng sẽ tự dẫn người đẹp về ra mắt gia đ́nh. Hàng ngày Quân vẫn ra vào nhà tỏ vẻ trông mong vợ chồng Hồ Lịch giải quyết xong thù hận với Xà Mă mà dẫn Yến Vân đến như đă hứa. Nhưng thấm thoát hơn một tháng đi qua, hoàn toàn không có động tĩnh ǵ đă làm Quân lo lắng không biết sự thù hận của gia đ́nh Yến Vân và Xà Mă có được giải quyết trong tốt đẹp như ḿnh mong muốn hay không ? Quá bồn chồn, không muốn chờ đợi thêm nữa, Quân lại khăn gói lên đường. Hai ngày sau, trên đường đi, Quân tạt vào hang đá nơi đă gặp Yến Vân với hy vọng ngẫu nhiên mà gặp lại nhau. Nhưng hang đá không c̣n sạch sẽ, ấm cúng như trước nữa, nó như đă bị người ta đập phá. Lo lắng cho sự an nguy của người đẹp, Quân vội vàng t́m đến căn nhà lá của gia đ́nh họ Hồ, nhưng nhà đă bị cháy hoàn toàn thay vào đó là 2 nấm mồ sơ sài, không mộ bia ở giữ sân, đất đắp mồ vẫn c̣n ẩm ướt chứng tỏ việc chôn cất cũng chỉ mới xẩy ra không lâu.  

            Không biết làm sao hơn, Quân hỏi cư dân chung quanh. Mọi người cho biết khoảng hơn một tuần lễ trước, vào lúc nửa đêm, có nghe thấy một cuộc căi vă giữa Hồ Lịch với người đàn ông nào đó từ trong nhà vọng ra.  Mọi người nghĩ rằng đó là sự gây gỗ b́nh thường nên cũng chẳng ai để ư. Nhưng sau đó một lúc th́ ngọn lửa bùng lên rất mạnh, gặp ngày gió to căn nhà lại xây cất bằng gỗ, lá giang nên khi mọi người hô hoán chạy đến th́ căn nhà đă hoàn toàn thành tro bụi. Sáng hôm sau khi tro tàn đă nguội, chỉ thấy thi thể của hai vợ chồng Hồ lăo đă chết cháy dưới đống đổ nát nhưng không thấy thi thể của Yến Vân. Mọi người cho rằng có thể lúc xẩy ra gây gỗ với ai đó rồi sinh ra hoả hoạn,  Yến Vân đă không ở nhà hay đă bị kẻ đốt nhà bắt mang đi rồi.  

            Chẳng biết làm ǵ hơn, buồn bă Quân chỉ thắp vài nén hương trước mộ vợ chồng Hồ Lịch vội vàng ra về để kịp đến thị trấn trước trời tối, t́m khách điếm ngủ qua đêm chờ sáng hôm sau sẽ trở về nhà. Quá mệt mỏi v́ suốt mấy ngày liền vượt rừng, trèo núi, vừa vào pḥng trọ, đang định tắm rửa rồi ngủ bù lấy lại sức th́ có tiếng gơ cửa nhè nhẹ. Với vẻ bực ḿnh, Quân mở cửa ra th́ thấy Yến Vân đầu tóc rối bù, quần áo xơ xác như vừa chui từ ống cống lên. Không để ư đến sự bàng hoàng của Quân, Vân lách nhanh vào pḥng, đóng vội cửa lại mà nói : 

            -Hăy đóng cửa lại, không cho ai vào, thiếp sẽ nói cho chàng nghe mọi sự. 

            Vân cho biết, khoảng hơn 1 tuần trước, đúng vào ngày Vân phải lên thị trấn lấy thuốc cho mẹ,  v́ nhà thuốc không có đủ nguyên liệu nên Vân phải nán lại hơn 3 ngày so với thường lệ. Măi đến buổi tối khuya vài ngày trước, khi mang thuốc về đă thấy nhà đă bị cháy thành tro với 2 nấm mồ mới đắp của phụ thân. Vân biết chắc chắn là Xà Mă đă gây ra thảm cảnh này, nhờ may mắn đúng lúc đi lấy thuốc cho mẹ mà thoát nạn. Nh́n thấy mộ của song thân, Vân chỉ dám im lặng qú lạy rồi vội vàng bỏ đi v́ nghĩ rằng Xà Mă vẫn c̣n loanh quanh, không dễ dàng ǵ mà bỏ qua khi biết Vân không có trong nhà. Sau khi rời nhà, Vân đoán chắc sớm hay muộn Quân sẽ đến t́m ḿnh, sẽ ghé vào hang đá nên Vân đă đến đó phá huỷ hang mục đích báo cho Quân biết nạn kiếp đă xẩy ra mà tránh xa. Vân cũng cho biết trước khi c̣n sống phụ thân có đưa cho Vân một gói bột thuốc độc để pḥng thân. Dặn Vân nếu không tránh xa được sự truy sát của Xà Mă hăy t́m cách đến gần mà bất th́nh ĺnh vẩy gói bột lên cơ thể hắn sẽ làm hắn bất động mà chết dần dần. Phụ thân c̣n căn dặn thêm là Xà Mă có khứu giác rất tinh trường lại quen thuộc với mùi cơ thể của giống hồ ly nhà Vân nên từ xa nhiều trượng hắn sẽ nhận được ngay, đừng dại mà mong tiếp cận hắn. Phụ thân cũng khuyên, tốt nhất vẫn là trốn chạy, t́m cách ẩn ḿnh càng xa càng tốt v́ Xà Mă rất khôn ngoan, ḷn lơi, tài trí, Vân không thể sánh với hắn được. Vẫn cũng cho biết, hiện nay Xà Mă đang ở thị trấn, hàng ngày hắn thường đến một hội quán làm từ thiện của thị trấn để diễn thuyết, kêu gọi sự đóng góp của những mạnh thường quân tham gia cùng với hắn trong hoạt động từ thiện.  

            Sau khi đă kể lể tất cả sự việc cho Quân hiểu, Vân nói: 

            -Đúng là may mắn mà thiếp gặp được chàng, xin chàng hăy v́ thù giết cha mẹ của thiếp mà báo thù. Chàng t́m cách đến gần hắn mà dùng gói bột này giết hắn. Mong chàng hiểu là thiếp không muốn kéo chàng vào chuyện ân oán nhưng v́ thiếp không thể tiếp cận với hắn được nên mới phải làm phiền mà nhờ đến chàng. Thiếp nguyện sẽ làm thân trâu ngựa trả lại nghĩa t́nh của chàng. 

            Đáp:  

            -Nàng đă nói như vậy, th́ ta làm sao mà từ chối cho được! Hăy đưa cho ta gói bột, ngay ngày mai, ta sẽ đến hội quán, tiếp cận hắn và làm như nàng chỉ dẫn. Đó cũng là việc ta phải làm v́ kẻ thù của nàng cũng là của ta vậy. Nàng đừng quá hạ ḿnh mà làm cho ta phải khó nghĩ.  

            Sáng hôm sau, nói với Yến Vân ngồi chờ tin vui, Quân rời khách đếm đến hội quán từ thiện tại trung tâm thị trấn đă thấy khá đông người đang lắng nghe một người đàn ông trung niên dáng vẻ sang trọng, trí thức, đội mũ Khổng Minh, giọng nói hoà thuận đầy vẻ đạo đức… Ông ta đang nói về những chương tŕnh từ thiện như giúp đỡ người già cô nhỡ, trẻ con vô gia cư trong xă hội ..v..v..  Người ngồi sát bên cho biết đó chính là Xà Mă, một nhân vật nổi danh quảng đại, đạo đức trong giới làm từ thiện, có tấm ḷng quảng đại đang được xă hội nể trọng. Quân cũng thấy đó là đều rất đúng, giọng nói êm nhẹ, từ tốn, dáng điệu chậm răi lại luôn luôn nói những câu khiêm nhường mỗi khi khán thính giả vỗ tay tán thưởng. Nh́n phong thái của người diễn giả, quân tin đó là một người đáng tôn kính, không thể nào là một ác nhân được. Quân cho rằng sự thù ghét của gia đ́nh Yến Vân là một sự lầm lẫn, mang tính đố kỵ người tài năng hơn ḿnh mà ra. Nghĩ như vậy, Quân bỏ hẳn ư định làm hại Xà Mă mà c̣n lắng tai nghe, kính phục những lời nói đầy đạo đức, bao dung của ông ta. Quân ngồi nghe Xà Mă nói cho đến hết giờ mới trở về khách điếm. Với vẻ mặt vui mừng mở cửa đón Quân vào pḥng, Vân nói: 

            -Chàng đă trả thù cho gia đ́nh thiếp rồi phải không? 

            Nh́n thẳng vào mặt Vân, Quân không vui lắc đầu, đưa trả cho Vân gói bột mà trả lời : 

            -Không! Ta yêu thương nàng thế nào th́ nàng đă rơ, nhưng ta không thể v́ thế mà mê muội làm chuyện bất nhân được. Dưới mắt ta Xà Mă làm một quân tử đầy ḷng nhân đạo. Dáng dấp, ngôn từ của ông ta khi trao đổi với mọi người luôn luôn nhỏ nhẹ, ân cần, khiêm cung…Một người như vậy tuyệt đối làm điều xấu xa được.  

            Ngừng lại tí chút nh́n vào khuôn mặt ngẩn ngơ của Yến Vân, Quân nói tiếp : 

            -Đúng như vậy ta yêu nàng nhưng ta là người học sách thánh hiền, hiểu lẽ phải trái, xấu tốt… Tư cách đó không cho phép ta làm những việc hèn hạ mà hăm hại người ngay, kẻ tốt được. Xin nàng hăy hiểu cho ta. Đừng nên mang cái bả t́nh yêu để bắt ta làm những điều xằng bậy. 

            Nghe Quân nói như bị tạt sô nước lạnh vào mặt. Vân cúi đầu, hai hàng nước mắt dàn dụa ngẩn ngơ nh́n Quân. Một lúc sau, h́nh như lấy được b́nh tĩnh, Vân nói : 

            -Đúng như chàng đă nhận xét về Xà Mă, nhưng đó chỉ là khuôn mặt giả đạo đức rất cao siêu của một con quỷ khát máu. Nhưng thôi nếu chàng đă nói vậy, thiếp cũng đành cám ơn và buồn đau xa rời chàng mà thôi.  

            Nói xong Vân định quay ra khỏi pḥng, nhưng chợt quay lại nh́n Quân mà nói : 

            -Thiếp vừa nghĩ ra một cách, khả dĩ giúp chàng nh́n thấy bộ mặt thật của tên giả đạo đức đó. Cách này có phần nguy hiểm cho thiếp và rất có thể cả cho chàng nữa nếu chúng ta sai lầm khi thực hiện.  

            Vân sẽ viết một lá thư hẹn với Xà Mă vào buổi chiếu tối hôm sau tại hang núi nơi mà Vân và Quân đă gặp nhau. Trong thư Vân xin lỗi, cầu xin Xà Mă v́ nghĩa đồng môn với cha mẹ mà tha thứ để Vân được sống như mọi người, không phải trốn chạy như song thân. Nhưng trước khi Xà Mă đến chỗ hẹn, Quân với túi thuốc độc, núp sát vào cửa hang, nơi kín đáo để Xà Mă không nh́n thấy được. Vân sẽ dùng lời khéo léo để cho chính miệng Xà Mă nói ra con người thật, giả đạo đức, bất nhân của hắn. Quân sẽ chính ta nghe được sự thật tốt xấu của Xà Mả rồi tuỳ ư Quân quyết định giúp hay không giúp Vân trả thù. Vân cũng nhắc nhở Quân phải rất kín đáo, tránh tuyệt đối không làm cho Xà Mă nghi ngờ mà phát hiện ra, nếu không sẽ thiệt thân đó v́ Xà Mă không phải là người kém cỏi đâu. Khi đă quyết định làm, th́ phải nhanh, chính xác nếu không th́ chắc chắn cả hai sẽ chết. Nghe Vân nói như vậy, Quân vui vẻ trả lời : 

                        -Ta sẽ nghe lời nàng mà rất thận trọng, kín đáo. Nhưng ta cũng nói rơ nếu hắn không là kẻ bại hoại như nàng nói th́ ta sẽ không làm cho nàng vừa ư được,  dù ta rất yêu thương nàng. Mong nàng hăy hiểu cho mà tha thứ, đừng nghĩ ta là kẻ vô t́nh. 

            Đúng như xếp đặt, sáng hôm sau Quân lại đến hội quá từ thiện, cùng với mọi người ngồi nghe Xà Mă nói chuyện cho đến gần trưa th́ cuộc nói chuyện chấm dứt. Quân đến gần Xà Mă trong thái độ rất kính trọng của kẻ hậu sinh với người trưởng thượng, rồi đưa cho Xà Mă lá thư của Yến Vân. Xà Mả có chút ngạc nhiên khi nhận lá thư, mở ra đọc xong,  với giọng nói hoà thuận Xà Mă hỏi về sự quen biết của Quân với Yến Vân. Nhớ lời dặn của Vân, Quân chỉ nói với ông ta là vừa quen biết mấy ngày trước trong một dịp di dạo trong rừng mà thôi. Xà Mă nh́n quân, với nụ cười rất hiền từ, thân thiện mà nói với Quân: 

            -À ra thế, công tử may mắn lắm mới quen biết với cô cháu gái ngoan hiền, xinh đẹp, rất quí yêu của ta đó. Xin công tử đừng làm cháu gái ta buồn phiền nhe !  

            Rồi Xà Mă hỏi Quân có cùng đến nơi hẹn với Yến Vân không, nhớ lời dặn của Vân, Quân lấy cớ v́ bận việc nên không thể cùng đi với Vân được.  Ông ta cũng hỏi  về khách điếm, nơi cư ngụ, Quân cũng chẳng ngại ngần mà cho ông ta địa chỉ nơi cư ngụ.  Với nụ cười hiền hoà, ông ta hứa sau khi gặp được cháu gái sẽ đến tận khách điếm cám ơn và tṛ chuyện với Quân. Xong đâu đấy, Quân trở về khách điếm, mở cửa vào pḥng, th́ Vân đă rời xa, nàng để lại gói bột thuốc độc và lá thư vắn tắt cho biết v́ nàng phải đến hang núi ngay để chuẩn bị chờ đón Xà Mă. Nàng cũng dặn Quân nhanh chóng đến hang núi trước buổi xế chiều để  không bị Xà Mă bắt gặp . Đúng như lời dặn , Quân t́m được một hốc đá kín đáo được che khuất sát bên cửa hang rồi đứng sát vách im lặng chờ đợi. Khi mặt trời vừa khuất bóng, từ rừng cây xa xa ngoài cửa hang, giọng nói hiền hoà, thánh thiện của Xà Mă vang lên : 

            -Con cháu gái yêu Yến Vân của ta đâu rồi? Sao không ra đón ta? 

            Yến Vân từ trong hang trả lời : 

            -Bá phụ Xà Mă đó ư! Tiểu nữ đang bận rộn tí chút, xin bá phụ cứ tự tiện cho. 

             Xà Mă đặt chân lên cửa hang rồi dừng lại, sát gần với chỗ Quân nấp. Đưa mắt nh́n vào hang thấy Yến Vân chỉ có một ḿnh, cất tiếng cười to, Xà đổi giọng mà nói : 

            -Con quỷ con, lộn giống kia! Ngươi mau mau qú xuống để ta hoá kiếp cho mày đi theo con mẹ và thằng cha khốn khiếp của mày. 

            Yến Vân cầu xin : 

            -Bá phụ đă giết song thân tiểu nữ rồi, đă thoả ḷng thù hận rồi. Mong bá phụ v́ t́nh nghĩa đồng môn với song thân của tiểu nữ mà tha thứ cho tiểu nữ được sống mà hương khói cho song thân. 

            Xà Mă cười vang, nh́n thẳng vào mặt Yến Vân mà nói : 

            -Ngươi nói như chuyện hoang đường vậy! Với song thân và cả với ngươi nữa dù ta có giết chết năm bẩy lần vẫn không đủ thoả măn cho ḷng thù hận của ta. Làm sao ta bỏ qua cho đứa con lộn giống như ngươi được. Thôi ngươi đừng tốn công xin xỏ nữa hăy nhận chịu số phận khốn nạn của ngươi đi. Ta không muốn phải rỗi hơi mà làm chuyện phúc đức bao dung.  

            Yến Vân đáp : 

            -Tiểu nữ nghĩ rằng bá phụ đang làm những chuyện phúc đức, thương người nên mới tưởng rằng viết thư nhờ người bạn tŕnh lên bá phụ mong được bá phụ mở ḷng tư bi mà bỏ qua…. 

            Xà Mă chẳng để cho Vân nói xong, hắn cười vang mà trả lời : 

            -Con bé lộn giống ơi ! Ngươi tưởng ta rỗi hơi mà bỏ thời gian, sức lực ra làm cái chuyện từ thiện vớ vẩn ấy sao ? Ta cũng chẳng cần giấu ǵ ngươi mà cho ngươi biết sự thật trước khi ngươi về bên kia thế giới với song thân ngươi. Những việc làm từ thiện, giúp đỡ kẻ cơ khổ, chỉ là cái vỏ bọc để cho những tên dư tiền, dư của, ngu dại đóng góp cho ta mà thôi. C̣n việc ta bỏ vào túi của ta hay  bỏ ra bao nhiêu làm từ thiện th́ ai mà biết được ?    

            Nói xong Xà Mă cười vang thích thú, nh́n Yến Vân mà nói tiếp: 

            -Ta cũng nói cho ngươi biết, sau khi cho ngươi đoàn tụ với song thân ngươi, ta cũng sẽ t́m đến khách điếm, t́m thằng thư sinh mặt trắng, quen biết với ngươi, rồi ta cũng cho nó cùng về đoàn tụ với ngươi ở suối vàng. Không những thế ta sẽ t́m đến cha mẹ, anh chị em của thằng học tṛ ngu ngốc đó mà hoá kiếp để chúng nó cùng về với gia đ́nh ngươi cho có bạn ! Với ta, bất cứ ai liên hệ, quen biết với gia đ́nh ngươi đều được ta cho lên thiên đàng hết! 

            Đứng im trong góc hang, Quân đă nghe tất cả lời nói của Xà Mă, Quân đă nhận ra bộ mặt giả nhân, giả nghĩa, độc ác của một con quỷ đội lốt người. Không một chút ngần ngại, nhanh nhẹn Quân tung gói bột lên thân thể Xà Mă. Một hiện tượng kỳ lạ tức th́ xẩy ra, Xà Mă run lên, tay chân, đầu cổ cứng đơ không cử động được nữa. Xà Mă nh́n thấy Quân từ chỗ nấp đi ra, hắn chi nói được vài tiếng bập bẹ trước khi mồm bị cứng ngắc: 

            -Ngươi dám… giết ta ư ? …           

            Quân nh́n hắn b́nh thản mà đáp: 

            -Ta không ngờ ngươi là một tên ma đầu, kẻ đạo đức giả, một con quỉ đội lốt người. Ta v́ chính đạo mà trừ khử ngươi th́ có ǵ mà dám hay không dám ?!  

            Chẳng biết Xà Mă có nghe được lời nói của Quân không nhưng khi Quân dứt lời th́ khuôn mặt và thân h́nh hắn đă co rúm lại rồi xụp đổ xuống. Thân xác của hắn cùng với y phục biến dần dần thành một vũng nước hôi thối mầu đen trên nền hang. Yến Vân sung sướng chạy đến, ôm lấy Quân mà nói : 

            -Cám ơn chàng đă nh́n thấy rơ sự việc và đă trả thù cho song thân thiếp. Từ nay thiếp hoàn toàn thuộc về chàng dù có phải làm kiếp trâu chó để trả ơn, thiếp cũng không dám từ nan. 

            Trả lời: 

            -Sao nàng nói quá lời như thế ! Ta đă không tin lời nói của nàng, suưt đă bị tên quỷ ma này cho vào tṛng như một người ngu muội. Đó không phải nhờ nàng mà ta đă trừ khử được một kẻ bại hoại hiểm độc trong xă hội, một việc đạo đức hay sao?    

            Mấy ngày sau, cả gia đ́nh Quân thấy quí tử trở về cùng với một giai nhân, mặt hoa da phấn, tánh t́nh lại hiền dịu dễ thương. Rồi không lâu sau đó, một đám cưới được tổ chức rất linh đ́nh. Khoảng hơn một năm sau Yến Vân, song sinh cho ra đời một trai, một gái kháu khỉnh dễ thương. Quân cũng không c̣n mặn mà với thơ văn, họp bạn, du lịch đó đây như xưa nữa mà dành thời gian cho gia đ́nh, ghé vai cùng với song thân, anh chị lo quán xuyến việc kinh doanh. Không những thế, vợ chồng Văn Văn, người anh cả tàn tật, con trai cả của họ Định sau nhiều năm chung sống nhưng chẳng động tĩnh ǵ với thai nghén nhưng không biết v́ sao, cũng có thai và sinh cho họ Định một thằng bé trai. Mọi người cho rằng chính Yến Vân, nàng dâu xinh đẹp đă mang may mắn cho họ Định nên ai ai cũng quư mến. 

 

Hết  

            Lưu An

( Switzerland, January, 2024 )

 


Vài hàng về tác giả :

Lưu An là bút hiệu của anh Vũ Ngọc Ruẩn. Anh Ruẩn  sinh năm 1946 tại Xuân Trường, Nam Định, Việt Nam. Bút hiệu Lưu An & Thượng Xuyên Lộ, cựu học sinh Chu Văn An 59-66, tốt nghiệp Master về Food Sciences đại học Kagoshima, Japan 1977. Anh Ruẫn hiện đang sinh sống tại Thụy Sĩ. Cảm tưởng về thơ văn của Lưu An xin gởi về  kamikawajiluan@yahoo.com

........

® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ http://www.erct.com/"