|
Vườn
Hoa T́nh Nghĩa
Mười năm qua rất nhanh tưởng chừng
mới ngày nào. Ông có thói quen dậy rất sớm v́
bệnh khó ngủ, chả ǵ cùng ṭm tèm hơn sáu bó
rồi. 5 giờ sáng vợ con c̣n ngủ, ông đặt
b́nh nước trên bếp, trong khi chờ đợi nước
sôi, ông cất bước khó nhọc đến bên
tủ trà lấy một ít trà sen bỏ vào b́nh trà
sứ, b́nh trà sứ này là đồ biếu từ
thằng bạn thân sỏ lá tặng nhân dịp sinh
nhật thứ 60 của ông, thằng này hiện đang
ngụ ở quận cam, ngữ nó cũng chẳng
tốt lành ǵ. Nó gói rất cẩn thận, đến
mấy lượt giấy khiến ông nay tay đă run
mở muốn tê rần cánh tay luôn, bố khỉ nó không
nghĩ cho ông đang bị bệnh tê thấp kinh niên,
lượt giấy cuối cùng rớt ra một tấm
thiệp.
- Tặng bác cả b́nh trà sứ quí này để an hưởng
tuổi ǵa.
Đọc xong máu ông dồn lên óc muốn đập b́nh
trà, nhưng nghĩ sao ông lại thôi v́ tiếc
của, ấy vậy mà vài năm sau b́nh trà sứ
lại được việc, giờ ông chỉ có pha
trà trong chiếc b́nh cũ kỹ này mà thôi, chứ b́nh
khác th́ lại không thấy ngon.
Tiếng nước sôi réo gọi ông, ông vội
chạy tới tắt bếp, người ông lảo
đảo té sơng xoài xuống sàn v́ vấp ngă vào
chiếc dép đi trong nhà, ông điếng người
giận cá chém thớt cầm chiếc dép ném cái
bịch vào tường, tiếng động chạm
vang lên nghe khô khan trong căn pḥng im lặng. Cỡ như
ông c̣n trẻ khoảng 10 năm về trước ông
đă chửi toáng lên rồi, già rồi nên tính nóng
của ông cũng bớt dần theo thời gian, chả
vậy mà vợ ông yêu ông ra riết nhưng ông
chẳng c̣n sức lực nào mà ḍm với ngó, rỏ
chán. Ông cắn răng chịu đau lồm cồm
ngồi dậy, chẳng lẽ lại kêu vợ ra đỡ
th́ xệ quá. Tắt bếp đổ nước sôi vào
b́nh trà, tay phải cầm b́nh trà tay kia cầm
chiếc tách nhỏ, đi lệ khệ ra vườn có
vẻ khó nhọc, tới patio ông ngồi phịch
xuống ghế thở dốc, trông giống như h́nh
ảnh người tù khổ sai Pavilion. Ngồi
xuống ghế, h́nh ảnh đầu tiên đập vào
mắt ông là tấm biển nhỏ ghi hàng chữ “Vườn
Hoa T́nh Nghĩa”.
Thế mà cũng đă 10 năm rồi nhể! hồi
đó khu vườn chỉ toàn rặt thứ cỏ khô
cháy và lớp đất pha trôn sỏi. Không được
người trông coi, thứ cỏ hoang tha hồ mọc
vô trật tự, loại cỏ hoang có bông trắng bay
tứ tung khi có ngọn gió hơi mạnh thổi qua,
cứ mỗi lần như thế ông hắt x́ liên miên,
chả là ông rất dị ứng với phấn hoa.
Hắt hơi một hồi mặt ông đỏ
gấc ngồi bệt xuống ghế thở hắt,
thế này th́ chịu sao nổi ông phải ra tay
tận diệt loài cỏ hung dữ này không khéo ông
chết mất v́ hắt hơi. Ra hôm Depot mua thuốc
diệt cỏ cũng chẳng thấm vào đâu,
tiền mất tật mang tụi hăng này quảng cáo láo
khoét quá, cái này cũng một phần do ông chứ
chả phải thuốc không công hiệu. Ông sợ dùng
nhiều thuốc quá có hại cho sức khoẻ v́ ông
loáng thoáng nghe về chất khai quang có chất độc
mầu da cam nên ông pha nửa thuốc và hơn nửa
phần c̣n lại là nước, biết đâu
thuốc ông dùng chẳng pha thứ độc hại
đó. Ông cứ làm theo ư ḿnh cho chắc ăn, pḥng
bệnh hơn chữa bệnh, vợ ông cứ nói khéo
ông sao chưa ǵa mà đă lẩn thẩn, lo vẩn vơ.
Mẹ mày biết cái chó ǵ! Mỗi lần ông muốn
trấn áp ra oai ông cứ nhắc lại mấy chữ
“mẹ mày biết chó ǵ”, có chết không cơ
chứ! cứ mỗi lần như thế vợ ông
đành ngâm miệng lại im thin thít. Vợ ông
tức lắm không làm ǵ được, nguây nguẩy
đít đi vào trong nhà miệng nói vừa đủ
cho ông nghe lơm bơm chữ được chữ không,
“ối giời! không ǵ tôi cũng đẻ ra các ông”.
Không thấy ông phản ứng, chắc tai ông lăng nên
không nghe rơ.
Dùng thuốc diệt cỏ pha trộn nước theo
lối ông sáng chế không tận diệt được
cỏ dại, ông bèn ra góc đường mướn
mấy đứa Mễ về giúp đào đất
để nhổ tận gốc. Gặp mấy thằng
lười như hủi làm chậm quá, ông bực ḿnh
xắn tay áo vào làm phụ, kết quả tối hôm
đó ông ḿnh mẩy rêm hết cả, đụng
đâu đau đó, hai cái chân đứng muốn không
vững. Tối đến ông nhờ vợ đấm
bóp, đấm quá mỏi tay bà bèn lấy cái máy đấm
bóp rà từ trên vai xuống dưới chân, mắt th́
nh́n say mê vào màn ảnh ti vi, quả là nhất cử lưỡng
tiện cái máy đấm bóp thế mà được
việc. Rị mọ riết mảnh đất hoang
đă ra dáng vẻ cái vườn với nhiều cây
ăn trái được trồng chung quanh bờ rào ngăn
cách nhà hàng xóm. Ông cũng học lóm đâu đó
được cái mốt thời đại, đổ
xi măng con đường đi ṿng quanh vuờn, nhưng
ở giữa vẫn c̣n trống không ông vẫn chưa
biết làm chi. Thôi th́ chuyện đó hăy tính sau,
giờ th́ phải làm cho xong cái patio nhỏ vừa
đủ kê cái bàn tṛn cho bốn người ngồi,
ông cũng táy máy đo đạc mua gỗ về đóng.
Được cái bên Mỹ này, đều đă có
sẵn mẫu nên chỉ việc đóng thôi, ấy
vậy mà có một lần ông sơ ư xẩy tay đập
thẳng cật lực cái búa vào ngón tay thay v́ cái
đinh, đau quá ông la oai oái, vừa ôm ngón tay vừa
văng tục cho bớt đau. Người ngoài th́
nghe chói tai chứ ông chửi nghe cứ ngọt sớt,
mà cái chửi của ông có tác dụng thật, ngón tay
đau của ông nghe chửi đă đời cũng
phải đến bớt đau đi.
Dạo này nghe ai nói ông mua rượu chát Burgundy
hiệu Carlo Rossi uống vào rất có công hiệu
về cả hai vấn đề, nên ông cứ tà tà tu
một cốc rượu chát mầu tím đưa cay
với khô ḅ “Beef Jerky” hiệu Pacific Gold, mới
đầu ông không tin nhưng uống vào thấy có
hiệu quả không ngờ, ấy mới chết. Càng
ngày ông càng lậm vào thiếu nó ông chịu không
được. Cuộc đời cứ rượu
với thịt th́ không có ǵ đáng nói, đáng
sống ra phết. Nhưng bỗng một ngày bà nhà
cảm thấy đau ngực ông vội vàng chở bà
đi chiếu điện, kết quả bác sĩ cho
biết bà bị bứu độc một thứ ung thư
vú cần phải chiếu điện để
diệt tế bào. Bà nghe choáng váng mặt mày, bầu
trời tự dưng sụp đổ trước
mặt, căn bệnh mà người phụ nữ nào
cũng sợ, tưởng chừng chỉ xảy đến
với ai đó, nhưng không ngờ nạn nhân
khốn khổ lại là bà. Bà khóc tưởng
chừng như không c̣n một giọt lệ, gọi
điện thoại cho người chị để t́m
kiếm một lời an ủi, nào ngờ người
chị xúc động khóc khiến bà thêm bấn
loạn, bị bênh này coi như cầm chắc cái
chết, bà bị ám ảnh bởi hai chữ ung thư,
tinh thần bà xa xút thấy rơ. Mấy lần chiếu
điện không ăn thua ǵ chỉ càng làm cho bà đau
đớn thêm, bác sĩ nói chỉ c̣n có nước
cắt bỏ tế bào chết th́ mới mong ngăn
chặn được. Tóc bà mới đầu
trắng xóa sau rụng chỉ c̣n lưa thưa vài
sợi, nh́n trong gương bà không c̣n nhận ra h́nh
giáng xưa nữa mà là một người xa lạ nào
đó, bà tủi thân và khóc cho số phận không may.
Ba ngày cho bà suy nghĩ, người phụ nữ có
đôi nhũ hoa là đẹp bỏ nó th́ c̣n ǵ là phái
tính, bà hỏi ư kiến ông. Ông suy nghĩ rất lung và
đi đến kết luận, tính mạng là trên
hết, c̣n những chuyện kia hạ hồi phân
giải. Cuộc giải phẩu dai dẳng mất
hết hơn 5 giờ cuối cùng cũng xong, ông vào pḥng
dưỡng bịnh thấy bà vẫn c̣n nằm thiêm
thiếp v́ thuốc mê c̣n ngấm, ông cầm tay bà
lạnh ngắt, vài giờ sau bà mới hơi tỉnh
mở mắt thấy ông ngồi cạnh, bà mở
nụ cười gượng gạo, thỉnh
thoảng mặt bà nhăn nhó v́ vết mổ hành. Ông
hỏi liên miên mà bà chỉ hơi gật với
lắc đầu. Về nhà sau hai ngày nằm bịnh
viện, bà đi lại c̣n rất khó nhọc v́
vết mổ thứ hai ở vùng bụng để
lấy mỡ đắp vào phần vú bị cắt.
Tưởng là cuộc giải phẫu một bên vú
đă tạm thời cất đi nỗi lo âu, không
ngờ lần tái khám chiếu điện 3 tháng sau
với kết quả tồi tệ hơn làm bà
kiệt sức hết c̣n hy vọng, bên phía vú c̣n
lại đang bị ăn dần và lan vào máu với
nhiều bạch huyết cầu được sản
sinh, đây mới là điều đáng sợ. Bà
lại nghĩ đến cái chết lởn vởn và
những đứa con c̣n lại chúng rất cần bà,
bà bỏ đi sao đành. Ông an ủi bà và hỏi bà
muốn ǵ, đi du lịch thế giới, bà chợt
nảy trong đầu một lời yêu cầu, ông có
thể làm cho bà ḥn non bộ có tượng đức
mẹ để cầu nguyện. Ờ! Ư kiến
thật hay, tập trung vào công việc làm ḥn non bộ
sẽ khiến bà bận rộn quên đi nỗi ám
ảnh của cái chết, bi quan là kẻ thù của người
bệnh ung thư. Ông nghe đài quảng cáo riết cũng
nhập tâm hồi nào chẳng hay.
Đầu tiên ông đi kiếm mua tượng đức
mẹ, lùng sục khắp nơi ông mới thấy
vừa ư bức tượng đức mẹ bồng
con. Những cây hoa được ông mang về từng
ít một, công việc đ̣i hỏi nhiều ngày, v́ bà
ông ra sức đào xới đổ xi măng, cái công
việc nghệ thuật mà ông chưa từng bắt
tay vào. Lưng ông v́ vác nặng nên c̣ng xuống
thấy rơ. Trong thời gian làm ḥn non bộ bà vẫn
tiếp tục khám bệnh chiếu điện liên miên,
nhiều khi kiệt sức. Tuy nhiên những lúc khoẻ
bà lê bước ra ngồi ngay cửa ra vào vườn
nh́n ông hoàn tất khu vườn. Nhiều khi ông
rất khó tính, những lúc như thế này thấy ông
cặm cụi đào xới, bà lại thấy ông
dễ thương.
Người bác sĩ cho bà thử thuốc mới khám
phá, bằng cách chiếu điện và tiêm vào người
bà một lượng thuốc khá mạnh, nguyên
tuần bà bị thuốc hành nôn mửa, ngứa ngáy
kinh khủng, người cứ rũ ra không c̣n đủ
sức chống cự, bà trăn trối lại
những lời không tốt với bà chị, sang
tuần thứ hai người chị gọi xuống
hỏi thăm th́ thấy bà cười khanh khách nói năng
như sáo, sau cơn vật vă v́ thuốc người bà
khoẻ ra. Có điều ḿnh mẩy ngứa ngáy như
bị ghẻ, cái ngứa từ trong máu ra nên khó
chịu vô cùng. Sang đợt thử thuốc mới
đợt ba, bác sĩ báo một tin mừng, lượng
bạch huyết đă bị giảm xuống rất
nhiều chứng tỏ tế bào ung thư trong máu
đă bị đẩy lui. Tin mừng đến th́ cũng
vừa lúc ḥn non bộ đă được ông hoàn
tất, với tượng đức mẹ được
ông trịnh trọng để lên tầng đá cao,
một nhiệm mầu của thánh linh căn bệnh
của vợ ông đă được chặn đứng.
Vườn hoa t́nh nghĩa, nó gắn liền với
những năm tháng vợ ông đă vật lộn
với tử thần. Những ngày tháng qua ông vừa làm
vườn vừa thầm cầu nguyện, ông vốn
dĩ là kẻ khô đạo dù là đạo gốc,
đôi khi những giọt nước mắt rơi
xuống đất khi nghĩ đến cơn đau
tận xương mà bà phải chịu đựng.
Lê Hiền
Irvine, 12 tháng 7 năm 2005
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|