|
Lê Nguyễn Hiệp -
Irvine, tháng 2-2004
Ông
Năm Mê Cờ
Tiếng ồn
ào của nhóm người đánh cờ vang lên
từng chập. Từ đàng xa du khách đến chơi
khu Phước Lộc Thọ đă nghe thấy
tiếng náo nhiệt, một số người không
khỏi ṭ ṃ ghé lại thăm coi. Từng cặp
ngồi trước bàn cờ để dưới
mặt đất, người th́ đứng kẻ th́
ngồi chổm hổm, ước ra cũng phải hơn
sáu hay bảy bàn cờ, có nhiều người
ngồi phía ngoài ngó vô hoặc ngứa tay chỉ
trỏ.
- Đi pháo lên
cha nội.
- Thôi đi cha biết mẹ ǵ mà xía cái họng vào,
bộ hổng thấy con xa đứng rần rần trước
mặt hay sao tía.
- Mẹ cha nội này suy nghĩ ǵ mà chậm ŕ đến
phát tức.
- Kệ tía tui ông ui! Câm cái họng lại cho tui
nhờ.
C̣n bàn cờ bên kia bỗng nhiên giọng hát oanh vàng
the thé của ai đó vang lên từng hồi, lại c̣n
điệu bộ ngân nga nữa chứ.
- Thôi nín đi cha tướng hết quân rồi c̣n chơi
nữa chi, tang tang t́nh tang. Ông ǵa dựa theo âm điệu
của bài hát “thôi nín đi em lệ đậm vai
rồi”. Sau đó đổi tông bài khác ngang xương
như đâm vào lỗ tai người bên cạnh.
Chỉ cần nghe ông ǵa ŕnh rang ca đă thấy
ứa máu nóng lên mặt rồi, muốn xóa bàn cờ
làm lại bàn mới trả thù.
- Ai đang đi trên cầu bông rớt xuống sông
ướt cái quần ni lông. Dzô đây em rùi trời
khuya tui sẽ đưa em dzề. Nghe Ông ǵa đổi
tông ứa gan hết sức, chẳng lẽ lấy bàn
cờ gỗ đập lên đầu ổng.
Bất th́nh ĺnh giọng vọng cổ đâm hơi
vang lên như muốn chọc quê kẻ bí nước
cờ.
- Tôi đă bảo em đừng có tắm sông tắm
suối mà em cứ tắm sông tắm suối để
cho con cá ḷng tong nó …ư…ư…ư…ư...
Đang hứng chí ca vọng cổ bỗng phụt
một cái giọng tắt ngúm.
- Chiếu tướng.
- Đ.M. tướng hổng có đường chạy
nữa rùi ngồi đó mà ca tía ơi.
Người ca vọng cổ mặt x́u xuống như
cái bánh bao chiều.
Đủ thứ tạp âm vang lên. Thế giới
của những tiên ông qui tụ lại sau một ngày
làm việc cực nhọc như trâu ḅ ở xứ
Mỹ này. Bill biếc ngập lên tới tận cổ
thiếu điều muốn cắt ḷi cái cuống
họng. Nó không những là thế giới của
những nguời trẻ hoặc sồn sồn, mà c̣n
của các cụ già như ông Năm.
Ông Năm đứng chầu ŕa bên ngoài coi các tiên ông
thi thố tài năng, không phân biệt ǵa trẻ
lớn bé, từ chú nhỏ cho đến ông ǵa 80
tuổi. Thỉnh thoảng có những bàn cờ chơi
cá độ rất hấp dẫn, những người
chầu ŕa ở ngoài không được lên tiếng
chỉ trỏ. Cờ tướng là môn giải trí
nghệ thuật để tiêu khiển nhưng cũng
đă làm phiền ḷng không ít một số bà vợ,
một số bà vợ có những đấng mày râu
ham mê cờ tướng suốt ngày chỉ ở ngoài
tiệm cà phê đánh cờ th́ rầu muốn
chết.
Có một vài bà vợ rất dễ thương,
tuần nào cũng theo chồng từ vùng xa nghe nói
đâu tận măi trên Los lái xe xuống để
chồng đánh cờ c̣n bà th́ thủng thẳng đi
vào Phước Lộc Thọ ghé mắt coi nữ trang
hột soàn cho đă thèm, có những gần 200 tiệm
vàng tha hồ cho bà ngó lác con mắt. Đi một ṿng
đă đời con mắt xong bà ngoe nguẩy trở
lại.
- Anh đói không em mua thức ăn cho anh nghe.
Trời nghe sao mà lọt lỗ ráy mà mát cái ruột quá
chừng chừng, anh chồng quay lại nựng yêu.
- Em mua cho anh ổ tay cầm với ly cà phê sữa
đá.
Họa hoằn lắm mới có bà chiều chồng như
thế, có bà bị bắt buộc ngồi đợi
ngoài xe cả mấy tiếng đồng hồ cho ông
chồng chơi vài ván cờ, nếu không th́ ông đánh
cho bỏ mẹ, ông đang bực v́ bị thua mấy
ván cờ liên tiếp, ông có lẽ thuộc vào
loại thích đánh vơ mồm hơn đánh cờ. Ông
ưa chửi thề liên tu bất tận, ông chửi
nghe ngọt sớt như đường phèn, người
khó tính đến mấy cũng phải bật ra cười.
- Ối giời ơi Đ.M. mày bố cho mày đi
tầu suốt, con ơi.
- Con đánh như thế th́ bố cho con khóc bằng
tiếng Tây luôn.
- Đ.M. bố cho con mơ mơ màng màng, chết con
ngựa rồi, thit ngựa của con ăn sao mà béo
bổ quá.
Ông đưa con ngựa lên mũi hít hà một cách khoái
trá trông mặt ông lúc này không có cảm t́nh một chút
nào hết, nh́n dễ mất ḷng nhau hết sức. Ông
lên tông xuống tông trầm bổng một hồi,
bản nhạc không tên do ông sáng tác được ông
lập đi lập lại nhiều lần địch
thủ chỉ cần nghe mấy điệu ai oán này
đă cảm thấy mất tinh thần thua ván cờ
rồi c̣n sức đâu mà đánh.
Mỗi người mỗi tính và mỗi người
một hoàn cảnh riêng biệt, ông Năm biết
rất rơ từng người. Tính t́nh người
thể hiện qua cách đánh cờ.
Ông Năm mắc cười nhất anh chàng “Tư
Dế Cơm”, bàn cờ vừa bắt đầu là Tư
Dế Cơm như con dế bị ngoáy lỗ mũi
bởi sợi tóc sớt qua sớt lại, nhột quá
cất tiếng “réc réc” nghe thánh thót sóc lên tới
tận óc, tới cuối bàn th́ Tư Dế Cơm
mệt quá chỉ c̣n cất được tiếng gáy
nhát gừng cầm chừng “rẹt … rẹt
…rẹ…t” sau đó tắt ngúm. Bởi vậy ông có
biệt hiệu là “Tư Dế Cơm” cũng v́ cái
tật gáy không bỏ.
Có câu chuyện hơi lạ. Một bà vợ Mỹ
trắng lái xe thả ông chồng ở khu chơi
cờ rồi hẹn đúng 3 tiếng đồng
hồ sau sẽ lại đón. Đúng là vợ Mỹ
có khác đúng bong 3 giờ bà vợ đến đón,
ông chồng dù đang dở đánh ván cờ cũng
phải hậm hực bỏ đi về. Không về th́
bà vợ tướng nhu Sumo sẽ đè ông bẹp dí
trên giường, chắc ngạt thở quá không qua
nổi 3 cái đập tay xuống sàn của trọng tài.
Ông tâm sự, bà vợ Mỹ của ông vậy mà
biết điều lâu lâu thả chuồng cho ông đi
đánh cờ. Bởi v́ mỗi lần đi đánh
cờ về ông sung sức mạnh bạo hẳn ra,
đánh cờ người ông khỏi cần uống
thuốc Viagra.
Đánh cờ không chỉ có những người
Việt mà c̣n cả anh chàng Mỹ trắng lạc loài
không biết học được từ đâu tự
nhiên đâm mê mẩn môn cờ tướng, thỉnh
thoảng thấy lái xe từ trên Los xuống chơi.
Mỗi lần thấy anh chàng xuống là ông Năm
vội vă kiếm người đánh cờ với anh
chàng cho vui. Anh chàng đánh khá hay nhưng kẹt cái
mỗi nước đi của anh chàng phải đợi
đến chừng 5 phút. Nhưng cũng không lâu
bằng ông Hai Móm, nổi tiếng là đi cờ
rất lâu chắc cũng phải mất cỡ
chừng 10 phút ông mới nhắc được
một con cờ, nhiều người đầu hàng và
chịu thua cờ để cho mất quân v́ bàn cờ
kéo dài quá lâu tới hơn 2 tiếng đồng
hồ, ngồi ê cả đít. Cái này th́ hê hê đến
tiên ông đánh cờ cũng phải bái phục, ông Năm
hay đưa đón diễu cợt như thế.
Có anh chàng trẻ mê đánh cờ đến nỗi
thay v́ chở đồ đi giao bàn ghế cho khách hàng,
ma dẫn lối quỉ đưa đường
lại chạy ngay vào khu đánh cờ này làm vài bàn
cho đến tối mịt mới trở lại
tiệm. Mê cờ dữ à nghe. Vợ bíp lia lịa không
thèm trả lời. Ván cờ đang gay cấn th́ có
dao kề cổ cũng coi như pha.
Ông Năm ở vùng này đă lâu nên nhiều chuyện
xảy ra không biết cũng không được.
Cặp vợ chồng trẻ ly dị v́ ông chồng mê
đánh cờ quá quên cả con cái quên cả những
bữa ăn tối. Cờ tướng chẳng lẽ
lại có ma lực dữ thần vậy sao khiến chàng
mê cờ c̣n hơn mê gái. Th́ cũng cậu trẻ khác
nữa, ông Năm khuyên đi về ngay v́ vợ ở
nhà “bíp” quá trời, mới đầu anh chàng c̣n làm
mặt dữ nhất định không về bà vợ
ra tối hậu thư đ̣i ly dị, anh chàng mới
chịu êm re hổng dám đánh cờ mỗi ngày
nữa. Chính bản thân ông lúc trước cũng
bị bà vợ cằn nhằn, nhiều lúc thấy
nhớ bàn cờ, bèn nói với vợ đi ra ngoài mua
đồ ăn cho vợ thay v́ nửa tiếng ông kéo
dài đến hơn 3 tiếng đồng hồ,
thiệt t́nh ông đă ǵa mà c̣n biết sạo quá
chừng.
- Ở trong nhà người ông nó cứ rần rần
nóng ran lên chịu hổng nổi như bị kiến
cắn, ra ngoài một chút ngó bàn cờ rồi về
nhà bị vợ chửi cũng thoải mái hết
bịnh được một chút, nếu không chắc
chết quá à nghe. Ông vừa cười hê hê vừa
kể cho đám trẻ nghe.
- Con cũng vậy nghe bố. Ở nhà mà cứ nghĩ
tới bàn cờ tướng, đi ra đi vô thấy
thời gian sao ôi nó quá dài, con bèn nói bà xă anh đi ra
tiệm sách nửa tiếng rồi về ngay, con nói
sạo tỉnh queo, ra khỏi nhà là đến thẳng
ngay bàn cờ tướng làm bốn năm ván đến
hơn bốn tiếng đồng hồ, về đến
nhà thấy bà xă mặt xị một đống,
hỏi ǵ cũng không thèm nói.
- Chú dzậy mà giống tui ở cái nước
sạo. Ha ha (tới đây ông Năm không nhịn
được cười). Rồi sao nữa chú kể
tiếp cho bà con nghe coi.
- Th́ làm sao nữa bố, con thề thốt là lần
sau không dám đi chơi nữa đâu. Vậy mà tháng
sau lừa cho bà xă quên con lại mửng cũ soạn
lại.
- Coi bộ hấp dẫn ta ơi. Ông Năm thúc
dục.
- Nhiều lần như thế bà xă không nói, cuối cùng
một đêm nghe bà xă khóc thút thít.
- Anh ở lại với hai thằng con trai, c̣n em
với đứa con gái út lên ở với ông bà
ngoại.
-Tới đây con nghe chới với, bố biết con
làm sao không.
- Chú làm sao, kể th́ kể đại đi c̣n
bầy đặt ngắt ngang hông tui nghe muốn ứ
hơi.
- Nói thật bố đừng cười nhé, con
ngồi lên nắm tay bà xă xin lỗi thật ḷng nước
mắt rươm rướm, bởi vậy bố
thấy dạo này con ít đến chơi cờ là v́
vậy.
- Trời!!! tưởng chuyện ǵ gay cấn, làm tui
mất công vạch lỗ tai lắng nghe. Ông Năm
lầm bầm chửi thề.
Lâu lâu có mấy tay chuyên nghiên cứu cờ thế
bầy bàn ra để dụ các con mồi ngây thơ tưởng
dễ ăn, người phá có thể chọn đi trước
hay đi sau. Một lần thử phá là 5 đồng.
Nghề này làm ăn không khấm khá v́ đa số bà
con ra đây đánh cờ để giải sầu.
Ông Năm không nhớ đă biết đánh cờ tướng
từ lúc nào, nhưng ông vẫn c̣n nhớ như in
thời ông vào khoảng 9 hay 10 tuổi ǵ đó,
mỗi lần ông muốn đánh cờ với đứa
trẻ trong xóm bị nó ép phải đưa cho nó
kẹo bánh trước th́ nó mới chịu đánh
gọi là tiền ra mắt sư phụ, nó chấp ông
một con xe mà vẫn giết được ông như
giết nhái. Càng thua th́ càng hậm hực ông đă
tốn khá bộn bánh kẹo cho nó. Ông hay ghé vào xóm
lao động để xem những người
chạy xe thổ mộ hoặc xe ba gác đánh cờ
trong lúc họ rảnh rỗi không có khách. Ông chỉ có
một thế ra quân bất kỳ là đi trước
hay đi sau là vào pháo đầu, sau này khi đi sâu vào
nghiên cứu cờ tướng ông mới biết
thế này có rất nhiều cách biến hóa, như
trực xa phá hoành xa, trực xa phá trực xa, vân vân ,
ôi thôi có đủ các thế kỳ bí của các danh
thủ để lại đọc muốn điên cái
đầu. Cái ǵ mà Quách Trung Bí kỳ thư! ông cũng
đă từng ghé mắt qua.
Những năm đầu tiên đến Mỹ v́
bận sinh kế nên ông cũng quên lăng cái thú đánh
cờ tướng, cho đến mấy năm về trước
ông đọc trên báo có đăng tờ thông cáo tranh
giải vô địch cờ tướng của anh em
sinh viên tổ chức, ông cũng tập tễnh ghi tên
dự đấu, kết quả ông đă bị
loại ngay ra khỏi ṿng sơ kết, ông mới
biết là có rất nhiều cao thủ cờ tướng
ở bên Mỹ. Sau này cuối tuần ông thường
đến tiệm cà phê Trang hay cà phê Tao Nhân để
có bạn đánh cờ, đồng thời t́m ṭi sách
vở để học thêm các thế đánh, ông
đă lên China Town vào các tiệm sách tầu mua
được cuốn b́nh phong mă phá pháo đầu
của tác gỉa Vương Gia Lương, cuốn này
dậy cách ra quân đi hậu với hai con mă dương
lên ở đường 3 va 7 có thể phá được
thế trận pháo đầu rất công hiệu. Ông
không dừng lại ở đây, cũng t́m ṭi thêm các
thế đánh khác như tiên ông chỉ lộ, mă
đi tiên, mă qú lên tượng, pháo giác sĩ, pháo quá
cung, qui bối pháo, sĩ đi tiên, nghịch pháo
thủ, phản cung mă, pháo lên hà, pháo lui, tọa tâm pháo,
đơn đề mă. Hiện tại ông sưu
tập được hơn bốn chục cuốn sách
viết bởi các Grand Master Việt Nam và Trung Hoa như
Mai Thanh Minh, Lê Thiên Vị, Phạm Tấn Ḥa, Lư Chí
Hải, Lă Khâm, Dương Quan Lân. Học được
thế nào ông lại ra Phước Lộc Thọ để
áp dụng, ở đây nổi tiếng có ông Ba là cao
thủ chấp ông một mă 3 tiên mà cũng giết ông
như giết ngoé thật nhẹ nhàng, ông Ba c̣n có gan
chấp một người thuộc loại trung b́nh
một con xe, nh́n ông đi những quân cờ xuyên qua
xuyên lại thấy chóng mặt. Ván đấu
ngoạn mục nhất khi ông Ba chỉ c̣n một con mă,
mà ông khéo dụ vẫn ăn bên đối phương
xa pháo mă đầy đủ.
Bẵng đi một thời gian v́ bị bệnh ông Năm
tạm quên không đi ra ngoài đánh cờ nữa.
Nếu ai mà thích đánh cờ sẽ thông cảm cho cái
nỗi bức rức của ông Năm v́ không c̣n
được chơi cờ nữa. Trong một lúc
dạo chơi trên mạng lưới ông t́nh cờ vào
được một trang web có giới thiệu về
cách chơi cờ trên mạng với bất cứ ai trên
thế giới, ông ṭ ṃ ghé vào th́ thấy từng bàn
cờ được bầy ra trước mắt,
nỗi vui của ông không biết kể sao cho hết,
vậy là ông khỏi phải đi ra ngoài mà vẫn có
thể rủ các tay đánh cờ khác. Kể ra
mạng lưới này cũng hay. Cách đây mấy
chục năm để thử nước cờ
mới của ḿnh các danh thủ đă phải mất
rất nhiều thời gian có khi cả tháng hay cả năm.
Nhờ sự tiến bộ của kỹ thuật ngày
nay người ta không cần phải đi từ làng này
qua làng khác để thách đấu, một ngón
cờ hay và mới có thể truyền đi khắp
thế giới trong ṿng một ngày.
Dù có web đánh cờ tướng ông Năm vẫn
thấy nhớ nhóm đánh cờ ở đàng sau
chợ 99 Ranch Market bây giờ là Á Đông. Ngồi trước
màn ảnh nhỏ không sao hưởng hết được
cái thú đánh cờ có một đám đông người
bu quanh để coi ké, nó sống động, nó ồn
ào náo nhiệt, nó tạp nhạp đủ loại người,
khiến cho tuổi ǵa của ông bớt đi nỗi
buồn nhớ quê hương, ngồi đây đánh
cờ không khác chi được ở bên Việt Nam.
Đánh cờ ngoài trời tiếp xúc với người
bằng xương bằng thịt lại c̣n được
thở không khí trong lành mát mẻ, c̣n chi thú vị
bằng. Không biết ai là người đầu tiên
bắt đầu chơi cờ ở trước
cổng Phước Lộc Thọ, h́nh như khoảng
vào năm 1996 hay 1997 chi đó, khi ông ra đây thấy
đă có sẵn một đám đông tụ tập,
mới đầu ít sau này số người ghé chơi
cờ càng đông, sau đó người manager của
Phước Lộc Thọ t́m cách đẩy nhóm này ra
khỏi khu cổng Phước Lộc Thọ để
khỏi làm cản trở công việc làm ăn, ông Năm
dẫn dắt đám người qua khu nhà hàng Hải
Dương, ở đây có sự than phiền của các
chủ tiệm hàng v́ sự ồn ào nên ông Năm
lại t́m cách kéo nhóm vào khu thương mại New
Saigon, để có nơi chơi cờ lâu dài ông Năm
khuyên nhủ mọi người giữ ǵn vệ sinh công
cộng, bản thân ông Năm hàng ngày dùng chổi
để quét rác rưởi. Khu thương mại New
Saigon v́ ở vị trí thụt quá sâu bên trong không
tiện đi lại, làm ăn thua lỗ nên người
chủ bán cho hăng thầu xây cất để xây hơn
bốn chục căn nhà. Nhưng nhóm đánh cờ
vẫn bám trụ ở trong cái đ́nh lục giác
đàng sau sân đậu xe của chợ Á Đông,
vẫn c̣n nhiều tượng h́nh nhân chung quanh đ́nh.
Có lẽ đây là chủ trương của người
chủ mall cố t́nh để lại cái đ́nh
lục giác này cho dân đánh cờ có chỗ tụ
tập chăng? Ông thường là người đến
khu đánh cờ sớm nhất vào hai ngày thứ
bảy và chủ nhật, ngồi chờ từng người
đến để tán chuyện gẫu, rồi xem
đánh cờ, cho đến tối mịt mới
về nhà. Có người để nghe ông Năm
giải bầy tâm sự, có một lon bia cầm tay
đủ thấm men say ông nói chuyện rất tếu,
đủ mọi thứ chuyện từ bên nhà qua đến
bên Mỹ. Dân chơi cờ mặc nhiên coi ông là
bố ǵa và kính nể ông. Bởi vậy thỉnh
thoảng có những vụ gây lộn do thua cờ ông
đứng ra ḥa giải ngay.
- Các chú biết hông, một hôm tui đi ngang qua cái thùng
đựng rác bự ngơ ngơ ngác ngác, có một bà
Mỹ đang chạy xe dừng lại dúi vào tay tui 5
đồng rồi bỏ đi một mạch hổng nói
một tiếng, có lẽ bả tưởng tui là dân hôm-nét.
- Rồi bố dùng tiền đó làm ǵ.
- C̣n làm ǵ nữa chẳng lẽ lại đem dục
đi, tui ghé dzô tiệm phở làm một bụng no, hê
hê.
Nếu không có nhóm đánh cờ để ông giải
khuây cuộc đời gần đất xa trời
của ông Năm đă gần tám chục chắc
hết sức buồn nản. Những ngày b́nh thường
khoảng 3 giờ chiều ông đă bắt đầu
trông ngóng các bạn trẻ đi làm về tụ
tập lại đ́nh đánh cờ, ông ngồi trông
ngóng đám bạn trẻ quen thuộc đến
nỗi ông tưởng chừng như những đứa
con của ông trở về nhà sau những giờ làm
việc mệt nhọc ở hăng. Vắng họ,
vắng những tiếng ồn ào như chợ vỡ,
thế nào đêm đó ông ngủ cũng không yên
giấc, ông mua một số bàn cờ để
sẵn, ai hỏi mượn là sẵn sàng đưa
cho họ liền, ông thèm nh́n họ vui đánh cờ
để ông giải sầu, thỉnh thoảng mách
một vài nước cờ.
- Chào chú Tư, chú Bảy có bàn cờ nè đánh chơi
vài ván cho vui.
- Anh Tư hơn cờ tui, chắc tui thua Bố ơi.
Chú Bảy lên tiếng.
- Th́ chú Tư chấp chú Bảy hai nước tiên,
đánh ly cà phê và bao thuốc lá cho nó có độ
hấp dẫn.
- Chắc tui cũng thử chấp anh Bảy hai nước
coi ra sao. Chú Tư hắng giọng nói.
Bàn cờ được xếp ra, ông Năm và mọi
người bu lại coi đánh cờ, v́ là cờ cá
độ nên ở ngoài không được ai mách nước.
Chú Bảy được đi hai nước tiên ra chiêu
dồn dập pháo đầu mă đội xe đâm
thọc đánh tan tành dàn pḥng thủ B́nh Phong Mă, thua
hai bàn liên tiếp chú Tư đổi sang thế
thủ Phản Cung Mă tạm thời có thể cầm
cự được. Đang hăng máu chú Bảy có
tiếng phôn reo.
- Bà để tui đánh thêm vài bàn nữa rồi tui
về ngay nghe. Muốn ăn chi hông tui mua cho.
- Hổng thèm.
- Hổng ăn hả! làm chi dữ dzậy bà.
Chú Bảy hậm hực tắt phôn, rồi từ
đó quân cờ đi có vẻ lỏng lẻo tầm
bậy tầm bạ, thua bốn bàn liên tiếp, bàn
thứ tư bị chiếu tướng thay v́ cầm
con tướng lại cầm ngay con sĩ nên bị
thua, v́ luật đánh độ cầm quân cờ nào
đi quân đó, móc túi giam tiền cà phê thuốc lá
cho chú Tư, rồi đùng đùng ra xe rồ máy
chạy xịt khói đến mù trờI, tiếng bánh
xe cán trên đường nghe rít đến khó
chịu, miệng lẩm bẩm Đ.M. con mẻ làm
mất toi 10 đồng.
Ông Năm trông ngóng thằng bé mà ông coi như cháu,
vừa nhắc th́ hai cha con xà đến. Thằng bé
vừa xuống xe lập tức lên tiếng liền
sợ ông ǵa quên.
- Ba cho con tiền mua nước uống.
- Nè cầm lấy 5 đồng mua nước xong
rồi về đây ngay ngen, hổng được
đi đâu bậy bạ.
- Chú Tám “thợ sơn” có mối nào đánh độ
hông.
- Nè chú Mười đánh với chú Tám cho vui. Chú Tám
chấp chú Mười hai nước rưỡi coi
bộ được đó.
- Cái ǵ mà hai nước rưỡi bố.
- Th́ ván đầu chú đi hai nước ván kế chú
đi 3 nước rồi ván thứ ba chú đi hai nước
trở lại, đó gọi là hai nước rưỡi.
Có ra ngoài này ông Năm mới thấy có những bàn
cờ đánh rất lạ, cao thủ vỏ lâm
chấp tay cờ cũng thuộc loại khá tới 5 nước
tiên. Tay cờ được chấp thủng thẳng
đi 5 nước trước, vào pháo đầu lên
hai mă tả hữu xuất trực xa phải lên hoành
xa trái, tới đây là nắm phần chắc
thắng rồi c̣n đâu nữa. Cao thủ chỉ có
một đường chọn lựa lên tượng
thủ pháo giăng, dùng nhu chế cương, đi mă
hay vào pháo đầu là coi như từ chết cho
đến bị thương, thua không kịp đỡ.
Vậy mà có bàn thắng bàn thua, nh́n tay cao thủ đỡ
những cú tấn công chết người rất
ngoạn mục.
Ông Năm có cái thú cáp độ dùm cho các tay đánh
cờ, ông Năm biết rất rơ từng tŕnh độ
cờ mỗi người. Bởi vậy những ngày mưa
gió là những ngày ḷng ông bứt rứt khó chịu
nhất, v́ không có ai đến để vui chơi.
Cuộc đời ông có lẽ gắn bó với nơi
giải trí này cho đến lúc ông qua đời. Ông
cầu mong ông chủ mall đừng có nhẫn tâm
dẹp bỏ khu giải trí b́nh dân này, nếu không ông
không biết sẽ đi đâu. Cái đ́nh lục giác
trở thành nơi qui tụ các dân thích chơi cờ tướng,
một nét quen thuộc của Little Saigon, nó mang một
sắc thái riêng biệt trong vùng này. Ông đang t́m
lại được quê hương ông trên xứ người
qua những nhóm người đánh cờ này gồm
đủ thành phần dân tứ xứ Bắc Trung Nam.
Thỉnh thoảng ông Năm ngủ nằm mơ vỗ
bàn tay cái đét vào mặt bà Năm miệng hô
“chiếu tướng”. Bà Năm nằm cạnh
bất th́nh ĺnh bị tát một cú đau bực
lắm nhưng ráng nhịn, miệng lẩm bẩm.
- Cái lăo ǵa mắc dịch.
Lê Nguyễn Hiệp
Irvine, tháng 2-2004
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|