|
Ngă
Rẽ Cuộc Đời
Lê Hiền
Irvine, 25 tháng 8 năm 2004
Người đàn bà tuổi chừng 26 dắt theo
đứa nhỏ trắng trẻo dễ thương, tóc
hoe vàng và quăn, nh́n vào thằng bé người ta
biết ngay đó là đứa con Mỹ lai không
trật đi đâu được. Hai mẹ con vào căn
nhà ước đâu có đến hơn 2 tiếng
đồng hồ. Thằng bé đến đây
nhiều lần nên đă quen thuộc căn nhà và
mọi người. Nó vô tư chạy từ nhà trên
xuống dưới. Người mẹ sụt sùi khóc
đi ra cửa một ḿnh.
- Dượng nuôi dùm cho con thằng bé này.
- Được rồi con cứ yên tâm trở về dưới
đó, dượng sẽ chăm sóc và coi như con
ruột.
- Ở miệt con, người ta c̣n rất khắc
nghiệt nh́n hai mẹ con như thứ cùi hủi
của xă hội, xóm làng x́ xào bàn tán con không thể
sống được dưới búa ŕu dư luận
độc ác và tàn nhẫn.
- Con cứ yên tâm dù sao chỗ dượng cũng là thành
phố, tuy nhỏ.
Bà mẹ quay lại hôn và dặn con lần cuối.
- Má đi ra đàng này một chút sẽ quay trở
lại.
Thằng bé ham chơi nên chẳng để ư,
được các anh chị cưng nó vui đùa
thỏa thích, ở nhà với mẹ nó chẳng có ai chơi
đùa chỉ ru rú trong nhà. Đến chiều chơi
chán thằng bé mới chợt nhớ đến má.
- Má đâu rồi! Con muốn má.
Ông dượng dành phải nói dối để dỗ
dành nó.
- Má sắp về rồi, con đói chưa có muốn
ăn cơm không?
Thằng bé vừa khóc vừa phụng phịu nói.
- Con không muốn ăn, con muốn má ḱa.
Mấy ngày trôi qua thằng bé nhớ mẹ khóc tấm
tức hoài, hai vợ chồng ông cố dỗ dành nó,
cho nó nào kẹo bánh, kêu mấy đứa con đem
thằng bé ra sông bơi lội, thằng bé thích
nhất đi ra sông tắm, mỗi lần được
đi ra sông nó hầu như quên mất má. Những năm
sau đó nó quen dần với nếp sống xa má.
Nó sống với cha mẹ nuôi và các anh chị em, quen
nếp quen cái, thét rồi nó cũng không c̣n nhớ má
nó nữa, sau bữa đó người đàn bà đă
không bao giờ trở lại.
Nó c̣n nhớ cha nó đă đi đâu xa lắm qua măi
tận bên xứ khác làm ăn, sau này khi đủ trí
khôn nó mới biết ba nó đă trở về Mỹ
sống và biệt tích từ đó vào năm 1972. Nó cũng
đă được đi học hết lớp 12, v́
sống ở vùng quê nên nó cũng phải đi làm
ruộng phụ giúp các anh chi.
Những năm sống với cha mẹ trôi qua rất
nhanh, bây giờ thằng bé đă trở thành cậu
thanh niên 22 tuổi cao ráo trắng trẻo đẹp
trai. Phong trào đi Mỹ theo diện con lai vào năm
1990 trở thành ồ ạt, cha mẹ nó thúc đẩy
làm giấy tờ qua Mỹ dưới sự bảo
trợ của gia đ́nh người Mỹ vùng cực
đông lạnh lẽo. Ngày đến nước
Mỹ, cả gia đ́nh người bảo trợ ra
đón gồm có hai vợ chồng và hai người
con trai. Những tháng đầu là những chuỗi ngày
nhớ cha mẹ nuôi, nhớ các món ăn Việt, thèm
nói tiếng Việt, hắn đă chán những pizza,
hamburger, fried chicken. Ngoài cái dáng vẻ bề ngoài cao ráo
giống cậu thanh niên Mỹ trắng, tâm hồn nó
vẫn là người Việt, vẫn thèm món ăn
Việt hết sức. Ở được hơn năm
hắn xin ông bà bảo trợ dọn ra ở riêng,
đến gần khu cư trú có đông người
Việt để bớt đi nỗi buồn xa xứ.
Hắn xin làm đủ nghề nào là làm việc ở
tiệm phở, nghề dọn dẹp trong các hăng xưởng.
Ban ngày vẫn đi học nhưng vài năm là bỏ
hẳn, hắn theo chúng bạn vui chơi chạy xe
đua phá làng xóm, những cuộc t́nh qua đi rất
mau, yêu cuồng sống vội, được có cái tướng
bảnh trai nên có nhiều cô theo. Không có tiền th́ sài
thẻ tín dụng mệt nghỉ sau đó th́ khai phá
sản. Cuộc sống không có ngày mai mặc cho đến
đâu th́ đến, cho đến một ngày t́nh
cờ qua Cali chơi nhân tiện ghé thăm Little Saigon, vào
các tiệm cà phê nhâm nhi từng giọt đắng
để nhớ lại không khí bên nhà. Cô chiêu đăi
viên trong tiệm cà phê thỉnh thoảng liếc
mắt nh́n hắn, có lẽ cô ta bị cái vẻ đẹp
trai lai hai ḍng máu thu hút, coi vậy chứ hắn
rất nhát gái, cô gái chủ động đến làm
quen và tự nguyện làm hướng dẫn viên cho
hắn khi biết hắn từ tiểu bang miền
đông qua chơi. Được lời gợi ư như
cởi tấm ḷng, hắn vui vẻ chấp nhận ngay
v́ trông cô gái nhỏ nhắn cũng rất dễ thương.
T́nh cảm càng gắn bó thêm với những tuần
lễ trôi qua mau, hắn gọi về cho thằng
bạn se pḥng bên tiểu bang kia nói giải quyết dùm
pḥng ốc, c̣n đồ đạc cả gia tài
của hắn gói trọn trong cái va li quần áo lúc nào
cũng ở bên ḿnh, hắn quyết định ở
lại sống chung với cô gái như cặp vợ
chồng không hôn thú. Từ đó hắn chí thú làm
ăn, những ngày tháng rong chơi chỉ c̣n trong dĩ
văng, mở tiệm giặt ủi nho nhỏ để
vợ đứng trông coi với số tiền hắn
dành dụm được, c̣n hắn th́ đi làm hăng,
tiền lương bao nhiêu hắn tin tưởng
đưa cho vợ nắm giữ hết, của
chồng công vợ, mỗi tuần hắn chỉ
được vợ ban phát cho vài chục đồng
tiêu vặt, hắn cũng không thắc mắc, lại
c̣n nghĩ là có cô vợ biết giữ tiền.
T́nh nghĩa chồng vợ tưởng đến đây
là thuận buồm xuôi gió, hắn cũng chỉ mong có
thế sau những ngày tháng rong chơi với những
mối t́nh con. Nhưng những lời đồn đă
làm hắn nhức nhối con tim không ít, hắn khó
chịu vô cùng, nghe phong phanh rằng có chàng Trung Đông
nhiều tiền của nào đó đang tán tỉnh cô
gái, và thường đi ăn trưa chung với nhau.
Ban đầu hắn c̣n mặc kệ những lời
đồn để ngoài tai, cho đến khi chính
mắt hắn trông thấy vợ hắn tay trong tay
với kẻ toan chiếm đoạt. Buổi tối
đó không kềm được ḷng hắn tra hỏi
cô vợ. Tưởng là cô vợ biết nhận
lỗi nào ngờ chỉ có một câu trả lời
sống sượng.
- Tôi như vậy đó. Có hai điều tôi thấy
chúng ta nên chia tay, thứ nhất anh đă không cung
phụng tôi đầy đủ về việc gối
chăn, cái tội thứ hai của anh là nghèo không
đủ tiền cho tôi ăn sài.
- Em không thấy tôi thương em hết sức sao! bao
nhiêu tiền lương cuối tuần tôi đều
đưa cho em hết không giữ lấy một đồng.
- Tôi chán lắm rồi. Anh không c̣n được ga lăng
như dạo trước, chiều chuộng đưa
đón, thằng bồ mới của tôi nó ga lăng và
chiều tôi hết sức.
- Lẽ dĩ nhiên khi nó muốn em, muốn thể xác
em th́ cỡ nào nó chẳng chiều.
- Tôi muốn xa anh để sống chung với
thằng bồ em một tuần nếu không hợp tôi
sẽ trở lại với anh.
- Nếu em tính như vậy th́ xin đi luôn đi, không
có thằng chồng nào muối mặt trơ tráo có
thể chịu đựng được điều
kiện của em đưa ra. Dù tôi vẫn c̣n thương
em vô cùng nhưng tôi vẫn c̣n là thằng chồng có
liêm sỉ.
Từ đó hắn dọn ra ở riêng, kiếm
một công việc khác. Đẹp trai như hắn th́
thiếu ǵ con gái theo, nhưng sau cú ngă ngựa hắn
không c̣n ḷng dạ nào để theo đuổi
tiếp một mối t́nh mới. Cũng may, trong
thời gian này hăng điện tử có rất
nhiều hàng bán, hắn làm overtime không ngừng
nghỉ để quên đi nỗi đau đớn mà
người vợ hắn đă nỡ tâm để
lại chạy theo mối t́nh mới. Mới có một
tháng mà hắn xuống cân thấy rơ, mặt mày
hốc hác xanh xao như người bị bệnh, người
boss ái ngại cho hắn. Chưa bao giờ hắn
bị khổ v́ t́nh, chỉ có con gái khổ v́
hắn, chẳng lẽ đây là luật báo oán,
hắn đă bị thất t́nh có thể nói như
thế. Sau này dù có những cuộc t́nh trôi qua
lặng lẽ trong đời, hắn không c̣n tin trên
đời có được thứ t́nh yêu chung
thủy, làm ǵ có thứ t́nh đó chứ, hai bên
chỉ lợi dụng lẫn nhau.
Những năm trôi đi mau chóng thế mà cũng
thấm thoát đưọc 3 năm, và vết thương
ḷng cũng đă theo thời gian khép kín lại.
Thế mà hắn không ngờ lại có một ngày, người
vợ bỏ hắn đi lại gọi đến năn
nỉ muốn trở lại sống với hắn. Cô
ta khóc suốt trên phone khiến hắn xúc động.
- Anh trở về với em, em thương anh nhiều
lắm.
- Tôi đâu phải thằng ngu đâu mà trở
lại với cô. C̣n thằng bồ cô th́ sao.
- Em đă bị nó lợi dụng và đă bỏ sau
đó. Chắc em chết quá anh ơi.
- Bây giờ cô mới hiểu thế nào là đau
khổ của sự bị bỏ rơi.
- Phải em đă hiểu chỉ có anh là thương
em thật t́nh, trời ơi tại sao em lại không
biết trân trọng mối t́nh của anh.
- Cô hiểu th́ cũng đă trễ rồi. Ḷng tôi
giờ đă nguội lạnh, mặc dù tôi vẫn c̣n
thương em nhưng tôi không có thể sống chung
với cô nữa, có lẽ chúng ta coi nhau là bạn th́
tốt hơn.
- Em muốn gặp anh ngày mai ở Phước Lộc
Thọ.
- Được tôi sẽ chiều cô, nhưng nhớ
rằng chúng ta chỉ là bạn thôi đấy.
Gặp lại nhau, hắn thiếu điều không c̣n
nhận ra cô vợ của mấy năm về trước,
tiều tụy trông khô cằn như con mắm, đâu
c̣n vẻ tươi trẻ nhí nhảnh. Ngồi bên
nhau trong quán ăn lộ thiên ở khu thương xá người
con gái khóc thút thít, thật ngon lành. Nhưng nó th́ ái
ngại, ở ng̣ai nh́n vào người ta có thể
hiểu lầm, nghĩ cô gái đang bị chàng trai
ăn hiếp, nhưng trái ngược lại cô ta
đang dùng nuớc mắt để lôi kéo lại người
chồng cũ một thời đă bị cô đá lăn
long lóc.
- Cô vẫn c̣n khỏe à, chưa chết sao.
- Anh nỡ tâm nói với em lời đó sao. Trở
về với em đi.
- T́nh tôi đă chết dù trong tâm tôi vẫn c̣n thương
cô. Cái này là tại cô gây ra th́ cô phải gánh. Cô có
biết khi cô bỏ tôi, tôi tưởng tôi đă
chết không muốn ăn uống ǵ hết, đi làm
cả ngày về đến nhà nằm lăn trên giường
mắt mở trừng trừng nh́n lên trần nhà.
- Em xin lỗi anh, em đă không biết qúy trọng
những ǵ em đă may mắn có trong tay.
- Người ta thường đứng núi này trong núi
nọ. Cô phải lănh lấy cái nghiệp do cô tạo
ra.
Từ đó hắn và cô vợ cũ thỉnh
thoảng c̣n gặp nhau ở ngoài đường hay
trong các thương xá. Đôi khi cô đ̣i về nhà
hắn nhưng hắn chỉ cười, từ
chối khéo.
* * *
Đă 10 năm qua hắn muốn trở về thăm
cha mẹ nuôi giờ đă gần 80 tuổi, hàng tháng
hắn vẫn gửi tiền về cho cha mẹ để
báo hiếu. Người vợ cũ nghe phong phanh
hắn về Việt Nam cưới vợ nên gọi
đến để bàn ra với nhiều lư do nghe
rất kỳ cục, hắn cũng chỉ cười
kệ cho cô ta muốn nói ǵ th́ nói. Ngày trở về
thật vui vẻ được các anh chị ra đón
tận phi trường, đủ chuyện hỏi thăm
về nước Mỹ, về đến căn nhà thân
yêu người cha ǵa đă đứng sẵn dang tay
đón chờ. Sáng sớm đích thân ông ǵa chạy
đi mua phở, vừa nói chuyện vừa nh́n con
ăn. Những buổi tối nhậu nhẹt, rượu
vào lời ra có bao nhiêu tâm sự hắn thổ lộ
ra hết.
-Các anh chị có biết tui bên đó cô độc
một ḿnh không người thân nếu rủi có
chết cũng không ai hay. Hắn vừa kể vừa
khóc hu hu như con nít.
- Thi sẵn tiện về đây chú mày lấy vợ
đi cho có đôi có cặp.
- Ba biết có gia đ́nh ở ng̣ai phố nề
nếp con cái biết làm ăn.
- Kỳ cục quá ba! giờ này mà c̣n có chuyện mai
mối.
- Th́ sẵn mày về đây ba làm mối cho, dù sao người
cùng xóm cũng hiểu biết hơn. Bồ bịch th́
sao cũng được, nhưng lấy vợ th́ nên
xem tông, con nhà tông không giống lông th́ cũng
giống cánh mà. Không có vợ mai mốt trở lại
Mỹ rồi trơ trọi một ḿnh không ai coi sóc.
- Thôi th́ cũng chiều theo ba vậy, dù sao ba cũng ǵa
rồi, con muốn ba được vui ḷng. Hy vọng là
cô ta tốt không khéo sang đó con lại bị vợ
bỏ như vừa rồi.
- Lấy vợ tốt hay xấu cũng là cái số
của ḿnh, nhưng dù sao nh́n đến gia cảnh
của cô ta, ít ra ḿnh cũng có thể an tâm được
phần nào.
Những ngày sau đó, bà chị cả chững
chạc nhất nhà được cử qua để
dạm hỏi, gia đ́nh bên đàng gái đón
tiếp niềm nở, hẹn ngày cho hai trẻ gặp
nhau. H́nh như vợ chồng có cái duyên, vừa giáp
mặt nhau đă thấy cái ǵ quyến luyến như
thỏi nam nhâm hút vào nhau, cô gái nói chuyện huyên thuyên
và có vẻ tháo vát. Gia đ́nh cô gái mở tiệm may
quần áo và dạy học may, nên cũng khá gỉa,
hắn cũng hy vọng người vợ tương
lai sang bên Mỹ chịu khó làm ăn không đua đ̣i
ăn diện, có mới nới cũ, dù sao con chim
bị đạn một lần như hắn khỏi
sao hết lo lắng. Trong những lần gặp gỡ
sau hắn nói thật tất cả cho cô gái biết.
Về mối t́nh cũ đă hành hạ hắn làm sao,
lương bổng không khá lắm chỉ đủ
ăn dư chút đỉnh, vợ chồng qua đó
phải cùng nhau làm việc mới mong có tiền,
chuẩn bị tinh thần những tháng đầu
sống bên Mỹ thấy bơ vơ. Cô gái có lẽ cũng
hiểu điều đó, sự thành thật của
hắn chắc hẳn cũng làm cô gái đau ḷng. Nhưng
thà nói hết để cô gái biết để mà
quyết định, hắn không muốn lừa
dối, hắn lập dị chăng. Không! hắn
muốn có một mái ấm gia đ́nh trong sự thành
thật, tin tưởng nhau.
Cuối cùng cô gái cũng qua được đất
Mỹ sau những thủ tục bảo lănh, vậy mà
cũng mất hơn 2 năm trời. Người
vợ cũ gọi lại nói xấu đủ điều
về người chồng. Mặc dù đă được
chồng nói trước, người vợ mới qua cũng
đă bị sốc, phần buồn tẻ ở nhà
một ḿnh cô khóc suốt.
Người vợ cũ nói xấu chán thấy không có
hiệu quả cũng tự động rút lui, hắn
thở phào nhẹ nhơm.
* * *
Hai vợ chồng đứng trước căn nhà như
một giấc mơ. Hắn cầm ch́a khoá người
môi giới nhà cửa đưa tận tay, ḷng bùi ngùi,
thấy thương vợ nhiều. Người vợ
đă hối thúc hắn phải mua căn nhà trong ṿng
hai năm, mới 22 tuổi đầu cô đă biết
nghĩ như người từng trải tần
tảo làm ăn, không xe xua quần áo tự may lấy
mặc, không cả những ngày lễ đi chơi xa,
làm quần quật hai job. Hắn cũng phó mặc cho
định mệnh trong nhờ đục chịu, có ai
biết người vợ sắp cưới của ḿnh
ra sao trong tương lai! Thời gian đă giải
tỏa tất cả những nghi vấn của hắn.
Hắn ôm vợ sát vào người hơn, người
đă mang sự may mắn, b́nh an đến cho hắn.
Trong một bất ngờ hai vợ chồng hắn
đă gặp cô vợ cũ trong khu thương
mại. Cả hai bên đều ngượng nghịu,
chào hỏi qua loa. Nh́n người vợ cũ giờ
đă hơn ba mươi ăn mặc thời trang như
các cô gái 17 tuổi hở bụng đi sánh đôi
với người đàn ông trông rất bụi ra
chỗ đậu xe, cô ta ngồi sau chiếc motocycle 250
phân khối ôm eo ếch người đàn ông,
chiếc xe gầm rú phóng vụt đi bỏ lại sau
lưng làn khói đen. Có lẽ đó là sự lựa
chọn của mỗi con người. C̣n lựa
chọn của hắn là một mái ấm gia đ́nh
bằng phẳng ít thăng trầm. Mỗi người
mỗi ngă. Cầu mong cho cô ta có được
hạnh phúc.
Lê Hiền
Irvine, 25 tháng 8 năm 2004
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|