|
Ông
Mù Bán Vé Số
Không biết ông đến
đây từ hồi nào, có điều khi tôi có đủ
trí khôn để nhớ để phân biệt sự
vật ông đã hiện diện đi khắp phố
Ông Tạ rồi. Ông lúc nào hễ đi ra đường
là đóng cánh bộ áo dài đen bên ngoài, cái áo và cái
quần trắng bên trong, cái áo được may hai túi
dưới đựng tiền cùng vé số, tay cầm
cây gậy giống như một học trò nho nhã. Ông
bẩm sinh đã bị mù từ hồi nhỏ, người
ta hay gọi là ông Bảo bán vé số. Đúng theo
luật bù trừ, ông không nhìn thấy đường
nhưng tai ông rất thính, nhất là mấy ngón tay bén
nhạy. Ông không đeo kiếng đen như số người
bị mù khác, trời sinh sao để vậy. Hai đôi
mắt trắng dã không linh động luôn nhìn về
phía trước khi nói chuyện nhưng người
đối diện có cảm tưởng không phải
ông nhìn mình, đôi tai vểnh hẳn lên để ghi
rõ những âm thanh chung quanh ông.
Sáng sớm tinh mơ ông bắt đầu đi ra
đường tay trái cầm tập vé số tay
phải cầm cây gậy dò đường. Đi
tới ngã ba hay ngã tư ông dừng lại nghe ngóng
một lúc yên chí không còn xe chạy ông mới bước
chân xuống đường, tay đưa cây gậy
ngang dọc khua đập cọc cọc để
chắc chắn không có lỗ trũng sâu hay những viên
gạch chắn đường. Những con đường
vùng Ông Tạ thời đó chưa được
tốt đẹp có nhiều ổ gà, nhất là khi
đi vào các ngõ hẻm. Có điều tôi vẫn
thắc mắc xe hơi hoặc xe gắn máy thì còn có
tiếng động chứ xe đạp chạy
chậm rất êm làm sao ông có thể thính tai đến
mức vẫn phân biệt được đó
tiếng động xe đạp hay tiếng người
đi bộ từ xa đi đến.
Ông vừa đi vừa rao.
- Vé số kiến thiết quốc gia đây, xin
mời bà con mua.
Ban đầu người lớn và trẻ nít trong khu
phố còn thấy lạ, về sau ông gìa mù bán vé
số trở thành hình ảnh quen thuộc không thể
thiếu. Nhiều người mua ủng hộ ông,
bởi thế ông vẫn sống được qua ngày
thoải mái có đồng ra đồng vào. Đi
một vòng khắp nơi buổi chiều ông trở
về lại khu nhà tôi đứng bán tiếp.
Ông còn trẻ lắm trạc cỡ 30 tuổi nên
bọn trẻ chúng tôi gọi là chú Bảo. Mẹ tôi
hay sai tôi mua vé số chỗ chú Bảo, một hôm tôi
tinh nghịch thử coi chú có phân biệt được
tiền loại nào không.
- Chú Bảo, bán cho mẹ cháu 30 tấm vé số.
- Thằng Hiệp phải không?
Chú nghe tiếng là biết người đó là ai.
- Hiệp đây chú, có vé số cặp đôi hay
cặp ba không chú?
- Vé số đây cháu đếm lại coi có đủ
không?
Tôi không cần coi lại, chú Bảo đưa là
chắc chắn không sai đi đâu được, bàn
tay nhạy bén trời cho lướt đến đâu
như cái máy đếm trúng phong phóc. Tôi đưa
một nắm tiền giấy khác nhau để thử
tài chú. Chầm chậm không vội vã, mấy ngón tay
chú vuốt thẳng tờ giầy bạc bị tôi làm
nhầu, xong chú xoay xoay tờ giấy bạc hai vòng,
những ngón tay lướt nhẹ vào cạnh giấy,
ý chừng chú muốn đo độ lớn của
tờ giấy bạc chắc. Cuối cùng chú sờ lên
trên những hình nổi ở hai mặt giấy
bạc, chú đếm.
- Một đồng, hai đồng, năm đồng,
mười đồng….
Chú mỉm cười.
- Mày tính thử tài chú sao vậy thằng Hiệp.
Tôi cười lấp liếm.
- Dạ không dám đâu chú ơi, tại nhà cháu còn toàn
tiền lẻ.
Thỉnh thoảng chú nổi hứng ca cho bọn
trẻ tôi nghe bài hát của nhạc sĩ Trần Văn
Trạch.
- Xổ số kiến thiết quốc gia giúp đồng
bào ta… xổ số mau lên xổ số gần đến…
Giọng bắc rặc quê của chú cố gắng
bắt chước giọng nam nghe cho giống Trần Văn
Trạch, không lọt tai chút nào tức cười
muốn chết, vui thật.
Khoảng thời gian sau tôi thấy có một người
đàn bà trạc chừng 26 tuổi bầy một cái
bàn vuông nhỏ trên vỉa hè có để nhiều
tập vé số ngồi bán, thấy chú cẩn thận
dặn dò người đàn bà mới xuất hiện
trong khu phố, xếp tập vé số đâu vào đó
trên bàn xong rồi chú mới cất bước lên
đường cho một ngày dài. Hỏi ra chú mới
lấy vợ. Cô Bảo không bị mù như chú, chân
tay lành lặn, chỉ có điều không được
đẹp và trông có vẻ quê mùa chất phác. Ông
trời đã thương chú ban cho chú cô vợ chân
chất để làm bầu bạn cho qua khỏi
những ngày dài, cuộc sống của chú có ý nghĩa
hơn. Trước đó chú đã vui vẻ nhưng
từ ngày có vợ chú vui hơn nhiều. Thời đó
vào năm 1963 dọc hai bên đường Thoại
Ngọc Hầu các sập hàng nhỏ vẫn được
phép bầy bán trên vỉa hè nếu có sự đồng
ý của các chủ tiệm, mỗi cửa hàng lớn
đều có sự hiện diện của các sạp hàng
nhỏ chiếm một diện tích khiêm nhường trước
cửa.
Ngày qua ngày cô Bảo cũng đã sinh cho chú một
đứa con như bao nhiêu người vợ khác.
Đứa con trai đầu lòng ra đời lành
lạnh và khoẻ như một đứa trẻ bình
thuờng, cô Bảo nghỉ một tháng dưỡng
sức, khu phố vắng cái bàn bán vé số một
thời gian, cũng không thấy chú Bảo chiều
chiều ghé về đây phụ bán vé số với
vợ, chú về thẳng căn nhà đầm ấm có
tiếng khóc trẻ thơ. Tháng sau lại thấy cô
Bảo ra ngồi bán vé số tiếp, trên tay bồng
đứa con một tháng tuổi, thỉnh thoảng
đứa bé khóc ré, cô Bảo vạch vú ra đứa
bé đói ăn mút nghe kêu chùn chụt. Người khu
phố lại chứng kiến cảnh chiều về
chú Bảo ghé chỗ vợ phụ bán cho đến
chiều tối. sau đó vợ chồng chú cho ra đời
tiếp một đứa con trai khác và rồi ngưng
hẳn. Có lẻ chú cảm thấy không kham nổi gánh
nặng hơn nữa. Một vợ hai đứa con
quả là gánh nặng rất lớn cho một người
mù như chú. Vào thời này một gia đình có 6
hoặc 7 đứa con là chuyện rất thường.
Chú mù nhưng rất thương và có trách nhiệm
với vợ con, còn hơn cả vạn những người
chồng lành lặn mà mang đủ các tật tứ
đổ tường. Hai đứa trẻ lớn lên
vô tư vui đùa bên bàn bán vé số, quanh quẩn bên
mẹ, chạy lại ôm chầm lấy chú khi thấy
bóng chú từ phía xa đi lại. Dắt chú ngồi
ở cái ghế bên cạnh. Chú ngồi xuống
mỉm cười vuốt đầu hai đứa con,
một thứ hạnh phúc bình dị.
Để vợ ngồi bán ở khu phố Ông Tạ
chú Bảo vẫn tiếp tục đi bán dạo vé
số trong các khu xóm từ ngã tư Bảy Hiền
đến Bắc Hải, Tân Chí Linh đến Sao Mai
Nghĩa Hòa. Đôi chân chú vẫn lê đều trên các
con đường lớn nhỏ quen thuộc. Mà bây
giờ chú không những chỉ lo cho bản thân chú mà
còn cho người vợ và hai đứa con trai.
Chú vẫn đóng bộ áo dài đen như những năm
còn độc than, không thay đổi. Bóng chú vẫn
đổ dài trên con đường hẻm vào
những buổi chiều, miệt mài không ngừng
nghỉ. Giọng rao vé số của chú vẫn thanh và
khoẻ. Cây gậy vẫn theo dính bên mình chú như
một vật hộ thân, cây gậy trung thành đi trước
dẫn đường, chú mò mẫm theo sau.
Một kiếp người đáng sống.
Lê Nguyễn Hiệp
20-1-2004
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|