|
Giận
Hờn
Cô cháu gái gọi điện thoại tới nói
xuống thăm tôi và mang mấy đứa con xuống
tắm hồ bơi luôn thể. Định bụng mua cơm
chỉ ở tiệm tầu chiều tối về ăn
cho nó tiện và nhanh v́ tôi cũng chả biết
nấu nướng ǵ c̣n nàng th́ đi làm chiều
mới về.
- Tính nấu ǵ ăn bữa nay chưa. Từ chỗ làm
nàng gọi về hỏi tôi trên điện thoại.
Nàng hỏi một câu có vẻ hơi bực ḿnh v́ sau
một ngày thứ bảy làm việc mệt mỏi. Tôi
gỉa lả trả lời.
- Th́ mua cơm chỉ về ăn cho nó tiện.
- Thôi ông ăn một ḿnh đi nhe. Tui ớn quá
rồi ông ơi.
Món cơm chỉ tầu này hơi có nhiều mỡ,
cả nhà ăn đă phát ngấy. Khi mới dọn
đến vùng này cách đây hai năm chúng tôi ăn c̣n
cảm thấy ngon v́ vị nấu c̣n mới hơi
lạ v́ chưa ăn nhiều. Rút cục cũng
chỉ có bằng đó món ăn “cơm chỉ”
được lập đi lập lại mỗi ngày.
Không tôm th́ gà, không gà th́ heo, không heo th́ ḅ, c̣n thêm món
mực nữa, chẳng c̣n cảm thấy ngon chút nào.
Ăn gọi là cho nó có ǵ trong bụng, để bao
tử c̣n làm việc.
Nói th́ nói vậy nàng cũng mua cua rang muối về
ăn nhậu, phải nói nàng làm món cua rang muối
số một không chê vào đâu được, thêm
một lon bia lạnh Heineiken th́ tuyệt khỏi chê vào
đâu. C̣n món cơm chỉ của tôi không ai thèm nhúng
đũa vào, dư lại nhiều đành phải ép
cô cháu mang về nhà một nửa. Ngày thứ bảy
qua đi vui vẻ.
Chiều hôm kế tiếp cả nhà bầy ra vườn
sau nhà ăn món ḅ nhúng dấm với thật nhiều
rau sống để cho ruột được nhuận
trường. Ăn xong tôi dọn dẹp chén đĩa.
Tráng sơ qua đĩa chén bỏ vào máy rửa chén. H́nh
như nàng cảm thấy bực ḿnh và ngứa mắt
sao đó.
- Làm thế mà coi được à! đă nói bát
nhỏ để ở trên.
Vừa nói nàng vừa cầm cái bát dí vào cái rổ
của máy rửa chén, tôi cảm thấy như bị
nàng dí cái chén vào mặt. Tôi bỗng tối tăm
mặt mày như bị cái chén đập trúng
huyệt khôn, tôi đâm lú lẫn và cơn giận
từ đâu bốc tới, quăng cái chén xuống
bồn cái bạch, tôi la lên như bị ma nhát, ai
đó nói chứ không phải tôi.
- Bà thật qua quắt! Tôi không c̣n chịu đựng
được hơn nữa.
Đi lên lầu mặc quần áo. Trước khi đi
ra khỏi nhà tôi tḥng một câu cứ như đổ
dầu vào lửa.
- Bye! Bye!
Nàng không kém tạt thêm xăng máy bay cho bốc cháy
mạnh hơn.
- Đi luôn đi! never come back again.
Tôi ra khỏi nhà lên xe chạy, như một thói quen
chiếc xe tự động hướng về phía
Little Saigon, không biết đi đâu cứ chạy cái
đă. Trời về chiều mát mẻ lúc này đă 7
giờ tối, tôi mở toang hai kiếng xe cho gió mát
thổi vào. Kỳ này nhất định không nhịn
nữa coi ai chết trước, tôi vừa lái xe
vừa lẩm bẩm. Lỗi tại nàng hết tôi không
có lỗi ǵ cả, người đâu mà nóng tính không
nhịn chồng lấy một câu, chả bù với khi
mới cưới, trời sao hạnh phúc quá vậy.
- Tối nay anh muốn ăn món ǵ em nấu cho ăn? Bây
giờ th́: khỏi nghe cha nội, muốn ăn ǵ
tự nấu lấy mà ăn, tôi không rỗi hơi
đâu mà nấu.
- Sao anh đi làm có mệt không, để em đấm
bóp cho.
Trời ơi! hở trời! bao nhiêu tính tốt
của những ngày trăng mật t́nh tứ xa xưa
nàng cho đi nhị t́ hết rồi, dĩ văng quay
trở lại như khúc phim dài hạnh phúc. Nụ cười
của nàng thu hút khiến tôi nửa hồn thương
đau khi gặp gỡ, người đâu gặp
gỡ làm chi cho ḷng tôi tê tái. C̣n hiện tại sao tôi
thấy ḷng tôi lạnh ngắt.
Cơn gió mát thổi khiến tôi dễ chịu thay v́
vào quán cà phê bên đường tôi lái xe vào tiệm
Fry’s Electronic. Đi dạo một ṿng quanh tiệm không
một chủ đích, nghĩ lẩn quẩn, quá
khứ những ngày sống chung chạy về thật
nhanh trong đầu. Những ngày đầu trăng
mật tôi chiều nàng hết mực nâng như nâng
trứng hứng như hứng hoa. Thế mà giờ
đây tôi không chịu được một chút đay
nghiến nhỏ của nàng.
Chuyện giận nhau không phải bỗng nhiên mà bùng
nổ, v́ chỉ có mỗi cái chén và bát th́ sao có
thể trở thành lớn chuyện được,
chỉ là một giọt nước cuối làm tràn ly
nước, nó âm ỉ có lẽ đă kéo dài cả tháng,
vào lúc bà chị vợ xuống chơi. Vấn đề
chỉ quanh quẩn trong việc ăn uống, nàng
muốn tôi phải làm những món ăn này và
những món ăn khác, mà trong vấn đề nấu
nướng tôi là đứa không thể tập trung
học hỏi để nấu, thế là tiếng
bấc tiếng tŕ, tôi âm thầm chịu đựng,
cơn chịu đựng kéo dài cho đến ngày gia
đ́nh đứa cháu gái đến chơi. Sự
dồn nén từ trong tâm đọng lại như
một thứ thuỷ ngân tác hại làm bùng nổ cơn
giận dữ, có lẽ không nên có những chịu
đựng kéo dài như vậy, lư ra tôi phải
ngồi nói chuyện với nàng để giảm
bớt căng thẳng đă bị dồn nén trong
nhiều ngày. Có một lần tôi vừa cười
vừa hỏi bà chị vợ.
- Tại sao các bà càng lớn tuổi càng khó tính
vậy hả bà chị?
- Mấy ông phải hiểu dùm cho các bà tới
tuổi tắt kinh, kích thích tố trong người thay
đổi khiến cho dễ có những cáu kỉnh không
đâu.
Tôi nghe mà không để ư cho lắm. Giờ trong lúc
đi lang thang trong tiệm tôi chợt nhớ lại
lời nói của bà chị, tôi giật ḿnh, cơn
giận dữ như ngọn lửa bị tắt
ngấm bởi trận mưa rào, người tôi
tỉnh hẳn ra. Ghé vào pḥng rửa mặt đặt
ngay góc tiệm, tôi vốc từng làn nước
lạnh sấp vào mặt. Ra khỏi tiệm trời
đă tối, trên băi đậu chỉ c̣n lưa thưa
vài chiếc xe hơi.
Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi
giận nhau. Trước đó đă có nhưng chỉ
là những giận hờn nho nhỏ chỉ một hay
hai bữa là đâu vào đó, chúng tôi làm lành với
nhau ngay. Kỳ này tôi đă làm một việc quá
lố mà trước đó tôi chưa từng làm, lái
xe đi ra khỏi nhà. Có lẽ đối với
một số người chồng khác, đó chỉ là
chuyện b́nh thường, nhưng với tôi đó
lại là khúc quanh của con đường t́nh nghĩa
vợ chồng, nếu không dừng lại đúng lúc
câu chuyện có thể sẽ đi xa hơn. Tôi
biết tính nàng rất cứng cỏi. Cả buổi làm
việc tôi suy nghĩ rất lung, tự hỏi có c̣n yêu
thương nàng không, và tôi biết trái tim tôi vẫn
c̣n yêu nàng măi măi. T́m ra được giải đáp
cho bài toán tôi bỗng nhiên thấy ḷng thanh thản,
tự dẹp bỏ được tự ái.
Thế là lỗi tại tôi đă không hiểu tâm lư
thay đổi của nàng, tôi lái xe chạy một
mạch về nhà nhất định xin lỗi. Về
đến nhà mặt nàng xị một đống,
đến phiên nàng giận dữ.
- Cho anh xin lỗi! Anh biết lỗi rồi.
- Đừng có nói nhiều tôi không muốn nh́n
mặt … nữa. Nàng nói trống không, b́nh thường
nàng kêu anh, tôi biết là có chuyện.
Thế là chuyện xảy đến đă đến
thay v́ nàng cho tôi ra ghế xa lông nằm, ban đêm nàng
qua pḥng đứa con gái bỏ tôi nằm chèo queo
một ḿnh trong căn pḥng rộng. Cả đêm tôi
mất ngủ, nhắm mắt để đó. Buổi
sáng thức dậy xuống pḥng family, một sự im
lặng kinh khủng, sao giờ tôi lại thèm tiếng
nói của nàng, nhẹ cũng được mà
nặng cũng được, quí hồ sao nàng mở
miệng là được rồi. Cả hai chia tay nhau
đi làm không một lời nói. Vào hăng mà đầu
óc tôi trống rỗng suy nghĩ đủ thứ, có
lẽ nàng cũng vậy. Tôi được ǵ và nàng
cũng có được ǵ hơn tôi nếu chỉ v́
tự ái, không chịu đựng được để
rồi phải chia tay! chỉ có những đứa con
là mất mát, chúng có tội t́nh ǵ đâu. Chiều
đi làm về tôi ghé tiệm hoa mua một bó hoa
hồng 24 đóa, rồi kèm theo những lời chân t́nh
gắn trên bó hoa hy vọng nàng bớt giận.
“Cho anh xin lỗi.
Ngàn lời yêu thương em yêu quí.
Dâng em triệu đoá hoa hồng.”
Nàng không nói không rằng, tôi bỏ bó hoa vào lọ và
để trên bàn. Nàng nấu cơm xong bổn
phận, rồi lên lầu ở rịt trong pḥng.
Khoảng 10 giờ tôi vào pḥng, nàng mắt lim dim tôi
ngồi bên giường nói nhỏ.
- Cho anh xin lỗi! Lỗi tại anh tất cả.
Không thấy nàng phản ứng ǵ cả, tôi biết
chưa phải lúc, nên rón rén đi ra khỏi pḥng.
Đêm nay cũng mất ngủ, cảm giác cũng
giống như gặp nàng lần đầu tiên, suy nghĩ
mông lung, lần trước mong được nàng yêu,
lần này th́ mong được tha lỗi. H́nh như
vợ chồng ngăn cách bởi một bức tường,
vượt qua khỏi bức tường giới
hạn đó hai người chỉ c̣n là hai kẻ xa
lạ, tuởng là gắn bó suốt đời nhưng
không khéo th́ chỉ c̣n là người dưng nước
lă không hơn kém.
Chiều thứ ba không khí vẫn nặng nề khó
thở. Nàng tuy đă chịu mở miệng nhưng
tiếng nói nhát gừng, buổi cơm tối vẫn
nhạt nhẽo mạnh ai nấy ăn. Sao khó chịu
thế này, sống chung mà như thế này th́ thà
rằng. Nàng đi bộ ra ngoài công viên, có lẽ cũng
có rất nhiều suy nghĩ, tôi không biết nàng nghĩ
ǵ! Nhưng điều đó không quan trọng, quan
trọng ở chỗ làm thế nào cho nàng không c̣n
giận. Gần 11 giờ tôi lại vào pḥng, lần này
tôi gồng ḿnh ngồi lâu hơn, lại cũng
những lời xin lỗi chân thành.
- Một lần nữa cho anh xin lỗi! lỗi tại
anh đă nóng giận vô lư.
Nàng muốn được yên tĩnh để suy nghĩ,
nàng đuổi khéo tôi, tôi hôn lên trán nàng rồi ra
khỏi pḥng, không một phản ứng, lành hay dữ
tôi không biết nữa tôi chỉ biết rằng tôi
đă làm đầy đủ bổn phận xin
lỗi. Dĩ nhiên thêm một đêm trơ chọi
nằm chèo queo để suy nghĩ hơn nữa về
gia đ́nh, về mối liên hệ vợ chồng.
Sáng dậy, có cái ǵ thay đổi, khuôn mặt nàng
đă bớt nặng, sau một đêm mất ngủ nàng
đă thấm về những lời xin lỗi chí t́nh
của tôi chăng, hy vọng là vậy.
Gọi điện thoại cho nàng ở sở hỏi
vẩn vơ, giọng nàng đă không c̣n lạnh
nhạt thờ ơ. Tâm hồn tôi cũng được
yên tĩnh hơn bớt sao động, làm việc
bớt mệt mỏi và tập trung hơn mấy
bữa trước.
Chiều về nàng là người cất tiếng trước.
- Ở Abertsons bán nước uống có 33 cent một b́nh.
Tôi mừng thầm trong bụng nàng đă chịu nói
chuyện thẳng với tôi tức là có ư muốn làm
lành. Tôi vội nắm bắt ngay thông điệp nàng
gởi.
- Vậy tối nay ra mua khoảng 20 b́nh nước nghe
em.
- Ờ! Ra mua không có hết sale th́ uổng.
Vậy là tốt! tôi yên chí, tôi ăn cơm ngon hơn
những bữa trước rất nhiều không c̣n không
khí đưa đám nặng chịc như ch́,
nhiều lúc đến ngạt thở. 8 giờ ăn cơm
xong tôi rủ nàng.
- Đi chợ bây giờ chưa em?
Nàng không trả lời mà cầm bóp đi ra xe. Như
vậy nàng đă hết giận rồi chăng tôi
vẫn chưa chắc lắm. Buổi tối đi
chợ tôi đưa đón nàng như những ngày
mới lấy nhau, tôi e ấp chưa dám cầm tay nàng
vội, chỉ sợ nàng hất tay ra. Chạm nhẹ vào
tay nàng rồi buông vội ra như một thử
nghiệm, một luồng máu nóng chạy rần
rần trong người tôi. Những rung động
chạm nhẹ của thủa mới thương nhau.
Hơn mười giờ tối nàng nhẹ gót lên
lầu. Tôi nh́n thấy cửa pḥng vợ chồng có
ánh đèn chiếu ra. Người tôi rung động
nhẹ cử chỉ nàng như một mời gọi, tôi
vẫn không chắc ăn lắm, biết đâu đấy
tôi không khéo nàng sẽ lại giận, th́ công tŕnh vun
sới tan theo mây khói. Tôi ngồi xem ti vi một lúc,
rồi lên lầu, trước khi lên lầu tôi ghé
mắt pḥng cô con gái, không thấy nàng ở đó, tôi
vững tâm hơn. Len lén nằm xuống bên nàng, người
tôi cứ run lên như mới ngày đầu.
Tôi thu hết can đảm th́ thầm bên tên tai nàng.
- Anh yêu em vô cùng. Cho anh xin lỗi nhé em yêu quí.
Nàng im lặng không một lời nói, có lẽ nàng
cảm động v́ lời nói chân thành của tôi, nàng
khẽ gật, cái gật đầu nhẹ c̣n hơn
vạn lời nói. Tôi ôm chặt nàng trong tay hôn nhẹ
lên đôi môi, đôi môi mà lần đầu đă làm
tim tôi rung động.
Lê Nguyễn Hiệp (bút hiệu của mtc)
Irvine, 10 tháng 8 năm 2004
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|