|
Bầy
Heo Con
Người đàn ông
luống tuổi cất tiếng từ trong nhà vọng
ra.
- Chấn! thằng chết bầm đâu rồi! sao chưa
cho heo ăn để cho bầy heo đói nheo nhóc la
ỏm tỏi thế này, tao lại quất cho mấy
roi bây giờ.
Chấn đang chơi với lũ trẻ ngoài sân nghe
tiếng cha la vội chạy nhanh vào trong sợ cha đánh
đ̣n. Mới hơn mười hai tuổi đầu
mà Chấn đă phải làm việc quần quật
suốt ngày. Sau khi học xong tiểu học nó bị
bắt phải ở nhà lo giúp việc. Trong khi người
anh kế hơn nó bốn tuổi vẫn c̣n được
đi học.
Chấn đi vội ra sau chuồng heo, trộn cơm
thiu với rau khoai lang, nấu thêm một lúc cho ấm
sau đó bỏ vào máng heo, bầy heo đói ăn
chạy sộc đến tranh nhau ăn. Heo mẹ và
bầy heo con ước chừng đến 10 con chen chúc
nhau chơ mơm vào máng ăn lấy ăn để.
Thằng bé chưa kịp đổ hết vào máng, các
chú heo con háu ăn dơ lưỡi liếm vào nồi
thức ăn c̣n ấm dính vào cả tay Chấn.
Mỗi lần thấy bóng Chấn các chú heo con sấn
lại gần v́ biết rằng thế nào chúng cũng
có cái ăn. Chấn quen với cái cảnh này, người
và vật quấn quít nhau. Nó lúc nào cũng đánh cái
quần đùi người để trần không
cả mặc áo lót. Như vậy tiện lợi
khỏi phải lo áo bẩn.
Hàng ngày từ sớm Chấn sách cái thùng nhôm đi
qua mấy nhà quen cùng khu phố, xin cơm và đồ
ăn thừa để làm đồ ăn phụ cho
heo. Mùi xú uế chua lè của đồ ăn thừa có
đến vài ngày bốc thẳng vào mũi khiến
cậu bé nhăn mặt. Nguyên dẫy phố đều
biết mặt Chấn, cứ cách hai hoặc ba bữa
Chấn lại trở về căn nhà trước
đă xin đồ ăn thừa. Cậu bé lễ phép
thưa gởi và cám ơn đàng hoàng mỗi lần
ghé qua lấy đồ ăn.
Sau đó buổi chiều khi chợ sắp tàn Chấn
lại phải ghé vào khu bán rau cải để xin
mấy thứ rau dập nát bị vất đi. Chợ
trong những ngày vào mùa mưa, lầy lội và
bẩn thỉu, Chấn thường đi chân không
lội vào chợ, có đôi chỗ trũng nước
ngập lên đến mắt cá. Ngày nào cũng như
ngày đó công chuyện xin cơm thừa và rau dập
được lập lại liên tục.
Chấn tuổi c̣n nhỏ nên vẫn c̣n ham chơi,
đôi lúc trốn ra ngoài nhập bọn với bọn
trẻ cùng xóm đi hái trôm trái cây. Về đến
nhà y rằng bị cha lấy roi mây đánh cho vài roi
để chừa cái tật đi chơi.
- Con cái nhà mất dậy đă cấm đi chơi mà
dám cả gan trốn đi! không coi tao ra ǵ cả.
Cha nó mới quất nhứ vài roi mây lên người.
Thằng bé đă khóc rống lên như thể đau
đớn lắm.
- Cha ơi! lần sau con không dám nữa đâu.
- Mày chỉ có ǵa cái miệng.
Những lần như thế mẹ nó lại đứng
ra xin dùm cho nó.
- Thôi tôi xin ông đánh nó như thế đủ
rồi.
- Thằng Chấn không mau xin lỗi cha.
Có lẽ Chấn là con nuôi hay sao đó mà bố đối
xử Chấn khác với người anh. Chấn
chỉ hiểu mang máng là đứa con nuôi khi bị
mấy đứa trẻ trong xóm trêu trọc.
- Thằng Chấn là đồ con nuôi đó tụi bay
biết không.
Chấn nghe giận lắm nhưng không làm ǵ được.
Dần dà Chấn cũng hiểu nó là đứa con nuôi.
Trời đầy đọa nó đă là đứa không
cha mẹ, chiếc chân phải lại bị tật,
đôi mắt ti hí mỗi lần đọc báo hay ngó
xa nó phải ráng dương cặp mắt cho lớn, có
lẽ nó bị cận hay sao đó, mà nó cũng
chẳng thèm để ư v́ nó có phải đi học
nữa đâu mà cần lo lắng. Làn da hơi đen
đủi với đôi bàn tay chai dầy v́ làm
lụng vất vả, làn da của con nhà nghèo. C̣n anh nó
th́ tối ngày chỉ có học trông vẻ trắng
trẻo thư sinh. Nh́n mấy đứa trẻ trong khu
phố được đi học, nó nh́n với con
mắt thèm muốn. Tŕnh độ học của nó
vừa đủ đọc báo tin xe cán chó, vài ba câu
chuyện t́nh lăng mạn, hay vài bộ truyện chưởng,
mà nó cũng đâu c̣n th́ giờ rảnh rỗi đâu
mà đọc. Tính toán th́ chỉ biết cộng
trừ nhân chia vậy là đủ sống với đời.
Mà nó cũng đâu cần học cao cho lắm, cha
hắn kia có biết chữ nhiều đâu mà buôn bán
cũng ra phết, tính nhẩm thối tiền cho người
ta rất nhanh, không trật đi đâu được.
Rơ là vẽ chuyện! cha nó thường gạt đi
mỗi lần nó mở lời muốn đi học.
- Ngữ mày mà học hành cái ǵ thôi ở nhà giúp tao
buôn bán nuôi đàn heo c̣n có ích hơn.
Trái hẳn với bề ngoài không được
mấy sáng sủa, nó rất hiền lành chất phác,
chịu khó làm việc. Mà không chịu khó cũng không
được với cha nó. Nó trở thành một
thứ người làm bất đắc dĩ. người
đi ở th́ c̣n có lương chứ nó không có
đến một đồng xu dính túi.
Bạn bè th́ ít, loe ngoe vài mống và thường nó
ít được đi ra ngoài. Nên đám heo con là
bầu bạn của nó. Chiều đến nó lo
tắm rửa cho đàn heo con dễ thương, nó ôm
từng con heo con dội nước trên người
kỳ cọ như một người mẹ. Mấy chú
heo được tắm rửa sạch sẽ mát
mẻ, vẫy cái đuôi bắn văng cả những
hạt nước c̣n đọng lại lên mặt và
người Chấn. Đúng là heo ăn đâu ỉa
đó, từng băi phân được các chú heo phóng
uế không ngừng nghỉ. Cậu bé cầm ṿi nước
xịt những phân heo trôi theo rănh nước thoát ra
ngoài sân sau. Dù đă được chùi rửa cẩn
thận mùi thúi của phân heo vẫn c̣n bám rễ không
thế nào dứt đi được. Người
lạ đi ghé ngang qua chắc chắn ngửi thấy
mùi nồng nực của chuồng heo, nhưng với
Chấn chiếc mũi đă mất khứu giác để
phân biệt, mùi vị quen thuộc đă bám vào con người
nó hàng ngày để rồi tự nó mất cái
khả năng cảm nhận. Như người
ghiền hút thuốc hàng ngày, họ không c̣n nhận ra
mùi khói thuốc hôi hám bám vào quần áo.
Trong nhiều năm dài nó đă chăm sóc biết bao
đợt heo đẻ rồi lớn lên, những con
heo mập núng nính này được đem bán cho các lái
heo. Ngày tháng trôi qua nó đă qua cái tuổi trẻ thơ,
bây giờ nó đă là một người lớn quá
tuổi đôi mươi, ông anh đă tốt
nghiệp xong cử nhân hóa c̣n nó th́ ngay cả cái
bằng tiểu học làm vốn cũng nằm ngoài ṿng
tay. Nó càng bận bịu thêm với công việc nuôi
heo và bếp núc. Chính cái công việc bếp núc tưởng
như tầm thường đă tạo cho nó căn
bản, giúp ích cho nó rất nhiều trong việc làm
ăn sau này. Những bạn bè cùng lứa tuổi
hồi nhỏ trong khu phố, đứa lên đại
học, đứa đăng vào sĩ quan, đứa
đi du học nước ngoài. Số phần may
mắn của những đứa nó biết đều
tốt đẹp cả, chúng được trời
ưu đăi, nó th́ vẫn lụi đụi trong xó
bếp với bầy heo. Nó an phận với những ǵ
đang có, một xếp đặt từ thủa
lọt ḷng mẹ, nó chỉ c̣n biết trách ông
trời. Riết cuộc sống là một sự
chịu đựng, không c̣n biết làm sao để vươn
lên, đầu óc lười suy nghĩ trong nhiều năm
trời đă trở thành thói quen thụ động,
đến đâu hay đến đó. Chấn cũng
mong muốn có một nếp sống gia đ́nh, lấy
vợ đẻ con, đi làm kiếm ít tiền để
dành. Nhưng nó không biết làm sao để thoát ra cái
thói quen đă thành nếp.
Rồi thêm hai chục năm nữa trôi đi nhanh chóng,
công việc chăn nuôi bầy heo được
lập lại hàng ngày, hết năm này qua năm khác
như một mảnh đời bám vào nó, nó đă
trở thành một người đàn ông trung niên lúc
nào không biết, vậy mà nó vẫn tưởng như
mới ngày nào. Bầy heo con cũng vẫn c̣n là
bạn của nó, hết đợt này đến đợt
khác. Đời sống t́nh cảm lứa đôi cũng
không được may mắn như cuộc đời
nó, thèm thuồng th́ có nhưng nó chẳng dám mơ
ước. Đă hơn bốn chục tuổi đầu
rồi nó vẫn sống độc thân. Các cô trong
phố toàn là các tiểu thư khuê các, có học,
họ c̣n đang mơ mộng đến những
mối t́nh cao đẹp nào đó, th́ có hơi đâu
mà để ư đến đứa dở dở
ương ương như nó, mùi hôi kỳ cục lúc
nào cũng phảng phất trên người, mùi của
heo quả thật cũng khó ngửi và bám lâu.
Nhiều cô c̣n sống sượng bịt cả mũi
lại mỗi lần nó đi phất ngang qua. ngữ này
khinh người quá lắm mai mốt có mà chống
ề, nó lầm bầm rủa thầm trong miệng.
Cho đến một hôm nó thấy có cô con gái hay gánh
đôi quang gánh rau muống ngồi bán từ sáng
sớm trước cửa nhà, nh́n dáng cô gái vẫn c̣n
trẻ tính ra phải thua nó cỡ trên một con giáp.
Khu ngă ba này có một thứ chợ thật lạ,
khỏang gần 5 giờ sáng đă thấy ồn ào. Nào
thúng, nào quang gánh được bâỳ ra cho các bà
nội trợ thích đi chợ sớm, gần đến
bảy giờ tiếng ồn ào bỗng im vắng, làm
như chưa hề có cuộc họp chợ ở
đây, có thể gọi đây là thứ chợ
chồm hổm, chỉ họp chợ khoảng hai
tiếng rồi chạy. Kiểu họp chợ này đă
xuất hiện tại khu này khá lâu từ hồi
Chấn c̣n nhỏ. Cũng chính tại ngă ba này
buổi chiều từ 5 giờ tới khoảng 9
giờ tối, có nhiều gánh hàng bán các món ăn chơi
trong đó có món hột vịt lộn, cô gái tối nào
cũng mang một rổ hột vịt lộn ngồi bán.
Nó hay lân la đến làm quen cô gái, lúc mua bó rau
muống, lúc mua ít hột vịt lộn. Nó chẳng
biết tán tỉnh, thích cô ta nó t́m đến giúp cô
cái này cái nọ, nó tỏ t́nh bằng những cử
chỉ chân thật ngây ngô, không biết những
lời lẽ tán tỉnh văn hoa bay bướm. Có
lẽ cô gái cũng cảm nhận được điều
khác thường này. Dù nó không biết nói chuyện như
người ta, nó cũng đă loáng tháng hiểu
về đời tư của người con gái, cô gái
trôi dạt từ làng quê nghèo miền trung vào đây
kiếm ăn, tự nhiên nó cảm thông với cái khó
nghèo của nguời con gái. Nó nghĩ giá nó có thể
bảo bọc và chăm sóc cho cô ta th́ hay biết
mấy. T́nh yêu như một động lực thúc
đẩy nó can đảm tŕnh bày ước
nguyện của nó cho mẹ. Mẹ nó vui mừng sao
lại có người con gái nào chịu để ư
đến nó.
- Bằng này tuổi đầu c̣n ai chịu lấy mày?
nếu có tao sẽ bằng ḷng mà chắp tay lạy
giời đă ban phúc cho mày.
Bà cụ vài hôm sau lân la làm quen cô gái. Hỏi
chuyện trên trời dưới đất, làng quê
ở đâu. Cái điều mà người con trai
rất khó mở miệng khi đứng trước người
con gái, bà đă gần tám chục mà trông c̣n mạnh
khoẻ, nói chuyện vẫn minh mẫn. Nể bà
cụ cô gái trả lời khéo léo phải lo làm ăn
kiếm tiền gởi về quê chưa muốn nghĩ
đến việc lập gia đ́nh, v́ như thế
chỉ thêm gánh nặng, hiện cô đang ở nhờ
nhà người quen cùng quê. Dù sao Chấn cũng hơn
cô một con giáp nên sợ cảnh chồng ǵa vợ
trẻ, vả lại h́nh như Chấn cũng không có
công ăn việc làm ǵ rơ ràng ngoại trừ công
việc Chấn đang nuôi đàn heo con trong nhà sau.
Chấn bỗng thấy cô gái mất biến vài hôm không
họp chợ. Hay cô ta bị cảm! Chấn nghĩ
thầm. Chấn ngày hôm sau ḷng như lửa đốt,
bận bộ quần áo vía chỉ dành mặc cho ngày
tết, thường ngày Chấn ăn vận rất
xuề x̣a có khi chỉ vận độc cái quần
cụt, Chấn mua một bịch cam đi tới xóm
lao động nghèo. Sở dĩ Chấn biết nhà v́
Chấn đă âm thầm theo cô gái về nhà nhưng
chỉ dám đi đàng sau thật xa. Chấn gơ
cửa, người đàn bà từ trong nhà đi ra,
Chấn hỏi thăm về cô gái, người đàn
bà chỉ tay vào góc pḥng, trên chiếc giường tre
ọp ẹp Chấn thấy cô gái nằm rũ người
đang thiêm thiếp. Chấn rón rén đi đến bên
giường, khẽ ngồi vào cái ghế đẩu
sợ đánh thức cô gái dậy. Hồi lâu cô gái
choàng mắt dậy ngỡ ngàng thấy Chấn
ngồi bên cạnh, cô gái bối rối thấy rơ lúc
đầu sau đó cô tỏ vẻ cảm động
v́ sự viếng thăm bất chợt này. Chấn lên
tiếng xin lỗi đă đường đột
đến thăm. Cô gái tính ngồi dậy, nhưng
đầu nặng như búa bổ lại nằm
vật xuống giường.
- Cô cứ nằm xuống nghỉ ngơi. Nếu mà cô
bằng ḷng th́ từ nay tôi sẽ là người chăm
sóc cho cô bất kể ngày đêm.
Chấn vừa thốt ra điều đă ấp ủ
bấy lâu nay. Chấn cũng tự lấy làm bàng hoàng
sau khi thốt ra lời nói trên. Quỉ đưa
đường hay sao mà nó xuất thần mở
miệng. Nó lúng túng đỏ mặt ngồi đợi
sự phản ứng bất lợi từ cô gái.
Ngược với điều Chấn lo sợ, cô gái
không nói ǵ khẽ nắm bàn tay Chấn, đôi mắt
mệt nhọc tỏ vẻ cảm động. T́nh yêu
mộc mạc nảy nở tự nhiên. Chấn
thực sự xúc động, lần đầu tiên
Chấn được nắm bàn tay một người
con gái. T́nh yêu đến chậm ở cái tuổi hơn
40. thật đơn giản như con người
của nó.
Đám cưới diễn ra đơn giản. Sau ngày
cưới hai vợ chồng được cho trú
ngụ trong pḥng duới hầm cầu thang. Gọi là cái
pḥng cho nó có vẻ riêng tư, chứ thật ra
chỉ là chỗ khoảng trống bên dưới
cầu thang, một cái giường nhỏ được
kê ngay chỗ thanh thiên bạch nhật đó. Chuyện
vợ chồng th́ thật là oái ăm, ban ngày hay trước
khi về đêm dù vợ chồng có muốn âu yếm
nhau cũng phải dằn ḷng chịu đựng.
Ấy vậy mà họ cảm thấy thật hạnh
phúc, họ măn nguyện bằng ḷng để
được sống với nhau như thế. Lấy
nhau xong ít lâu, cái con người chất phác hiền lành
như nó bỗng nhiên lại thông đạt được
một điều. Ừ nhỉ! tại sao không làm
một hàng bán bún riêu cho vợ nó ngồi bán ngay đàng
trước cửa nhà thay v́ gánh rau muống. Bà cụ
giờ c̣n có ḿnh nó, ông cụ th́ đă về
chầu chúa từ lâu, các anh chị đều lần
lượt đi ra ở nước ngoài hết từ
sau ngày nó cưới vợ. Thôi th́ con nuôi cũng là
con, bà cho nó mượn vốn mở hàng bán bún riêu.
Rồi giao hết đàn heo con cho nó nuôi luôn bà cụ
cũng chẳng thèm ngó ngàng đến bầy heo đó
nữa. Ngày hai buổi bà cụ đi lễ và chầu
ḿnh thánh trong nhà xứ gần phố, có vợ
chồng nó bên cạnh bà cụ cũng cảm thấy
yên tâm. Trái nắng trở trời cũng có một tay
nó lo lắng cho bà, họa hoằn lắm các anh chị
mới trở về ít lâu rồi lại đi ra
khỏi xứ.
Nó đi lùng mua những con ghẹ vào buổi sáng,
về sau này quen rồi người ta mang thẳng đến
giao cho nó mỗi ngày. Buổi chiều sau khi đă chăm
lo cho đàn heo con xong nó bắt tay vào việc làm riêu.
Nó chứng nào tật đó dù đă có vợ, nó
vẫn cởi trần trùng trục đánh độc
chiếc quần đùi đă sờn chỉ. Nó chăm
chỉ ngồi bóc từng con ghẹ, bẻ càng và
lột vỏ cứng, phần thịt mềm được
bỏ qua cái chậu lớn đổ đầy nước
ngay bên cạnh. Vợ nó ngồi trên giường day vú
cho con bú, vừa nh́n chồng làm việc. Những ngày
đầu lấy nhau người vợ rất lo
lắng, sợ người chồng hiền lành không
biết làm công việc ǵ để mà nuôi sống hai
vợ chồng và rồi c̣n con cái nữa. Cái lo
của chị rồi cũng từ từ tan theo ngày tháng
trôi đi. Giờ chị bỏ hẳn bán gánh rau
muống chỉ c̣n ngồi bán nồi bún riêu ngày hơn
hai tiếng, và suốt ngày ở trong nhà trông coi con không
phải đi ra ngoài như hồi xưa bán gánh rau
muống, bao nhiêu cực nhọc người chồng gánh
hết. Thỉnh thoảng hai vợ chồng dư
tiền mua vài lượng vàng làm của. Cuộc đời
chị tưởng cái nghèo sẽ bám riết suốt
đời, nào ngờ định mệnh đă sắp
xếp cho gặp người chồng bề ngoài như
quả dưa xanh vỏ mà bên trong đỏ ḷng.
Cả một nồi ghẹ to tổ chảng đă
được nó thanh toán gọn lẹ. Rửa
sạch số ghẹ được bóc vỏ ngoài
rồi cho vào cối đá gĩa cho nhừ. Mồ hôi
trán chảy xuống mặt nó, hơi mệt nhọc nhưng
có đáng là bao, nó c̣n phải để dành tiền
về sau này ráng lo cho con được có chữ hay như
người ta, đời nó đă thất học.
Đang nghĩ miên man nó giật ḿnh số ghẹ
được gỉa nát từ hồi nào, nó đổ
vào rổ lớn để lọc lại lần
cuối bớt số bă để lấy phần nước
cốt. Cuối cùng nồi bún riêu lớn đă
được nó hoàn tất, nghe có vẻ dễ
những cũng mất khá nhiều th́ giờ. Vợ nó
ngồi bán gánh bún riêu từ 3 giờ đến 5
giờ chiều là hết nồi bún riêu, nó làm khá ngon
nên khách ăn uống đến nườm nượp.
Ngày bán hai tiếng nó cũng dư sống nuôi cả
gia đ́nh. Chấn không ngờ cách pha chế làm bún riêu
của nó nghĩ ra lại được bà con hưởng
ứng khen ngon. Những sợi bún nhỏ được
thay vào bún có sợi to. Tiếng đồn đi xa, người
này kháo đến tai người nọ, hàng bún
nhiều khi khách phải xếp hàng chờ đợi làm
cản trở lưu thông trên con đường
vốn đă nhỏ bề ngang.
Bà cụ ngồi ngó khách hàng ra vô ăn uống cũng
lấy thế làm vui, ít ra bà cũng không bơ công nuôi
Chấn, nó chịu khó làm việc và c̣n dành thời
giờ săn sóc cho bà. Các con bà đă lần lượt
đi ra nước ngoài sống, bà ǵa rồi không
muốn đi xa xóm làng, ít ra ở đây bà c̣n nghe
hiểu, có những người ǵa cùng trạc
tuổi bà ngồi lê mách lẻo cũng qua được
những chuỗi ngày về chiều. Thằng bé con
Chấn đi chập chững đến bên cạnh bà
nội, kêu bập bẹ bà bà, bà ôm nó vào ḷng.
Hạnh phúc nhỏ nhoi cuối đời bà. Rút
cục chỉ có nó đứa con nuôi bà thường
bạc đăi ít để ư nhất lại là người
thân thiết gần gũi với bà đến cuối
cuộc đời.
Nhận được thư của cậu con trai
lớn từ nước ngoài gởi về than khổ
v́ hoàn cảnh gia đ́nh không được êm
ấm, hai vợ chồng nó đă ly dị, người
vợ bỏ đi lấy một người ngoại
chủng để lại mấy đứa con. Người
con dâu hồi c̣n ở chung với bà, tính t́nh cũng
được lắm, biết kính trên nhường dưới.
Vậy mà ai ngờ qua xứ người cô ta lại
thay đổi ghê gớm như thế, bà không thể
hiểu nổi. Bà suy nghĩ thương con đâm
bệnh, sau đó ra đi v́ chứng bịnh của
tuổi ǵa. Chấn chạy ngược chạy xuôi lo
đám tang cho mẹ, người mà đă nuôi nấng
Chấn từ hồi c̣n nhỏ. Các anh chị cũng
từ nước ngoài về đưa đám. Sau đó
vài tuần lễ người chị cả trước
khi lên đường trở về xứ ngoài, cầm
lá thư đưa cho Chấn bảo đây là di chúc
của bà cụ.
“Chấn con, mẹ đă nhờ người viết
di chúc này và dặn chừng nào mẹ ra đi sẽ
đưa cho con đọc. Thật ra từ nhỏ cho
đến lớn mẹ chưa một lần đối
xử tốt với con, trong khi các anh chị khác th́
được mẹ giúp đỡ. Hai vợ chồng
con cứ ở lại trong cái nhà này dù sao cũng có công
đóng góp của con, căn nhà này con đă được
nuôi dưỡng suốt hơn 40 năm trời. Mẹ
chia đều căn nhà này cho con và các anh chị,
mỗi người một phần, bây giờ con cứ
ở lại lo trông coi căn nhà, và dùng cửa hàng
để buôn bán. Mẹ nghĩ các anh chị ở nước
ngoài chắc thỉnh thoảng về thăm xứ
sở cũng cần chỗ nghỉ ngơi qua ngày. Con ráng
giữ căn nhà như một gia phả. Dù con ít
học, điều này cũng là lỗi của mẹ
đă không để con đi học, nhưng với
sự cần cù làm việc của con, mẹ chắc
con sẽ thành công trên đường đời.
Có một điều cho đến lúc chết mẹ
vẫn c̣n hối hận là đă không để cho con
học hành đến nơi đến chốn như
người anh của con. Nhiều lần con đ̣i
đi học mà mẹ viện đủ thứ lư do
để cản trở, không thử th́ sao biết con
có học được hay không? Mẹ giúp con mở
quán bán bún riêu và con đă thành công, th́ biết đâu
nếu con được học hành đầy đủ
con chẳng đă thành công như các đứa trẻ
khác cùng phố mà con hằng ngưỡng mộ
họ.”
Đọc xong Chấn ứa nước mắt hai bên
khoé mắt. Nó không ngờ mẹ nó bên ngoài cái vẻ
khó khăn nhưng vẫn kín đáo để ư đến
cuộc sống của nó. Bầy heo con đói kêu
ỏm tỏi, Chấn ngồi dậy đi về phía
nhà sau. Bầy heo thấy bóng nó đi tới lại càng
ồn ào hơn.
- Ụt ịt!!!
- Tiên sư bố mấy anh! Có để tôi yên không nào!
Chị vợ nh́n theo chồng khẽ mỉm cười.
Sao thấy anh dễ thương! tự nhiên đôi má
chị đỏ hồng lên, chị muốn thêm
một đứa con nữa với anh.
Lê Nguyễn Hiệp Irvine, tháng ba, 2004
Cảm tưởng
về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về
: lehien@erct.com
|
|