|
Hơn 35 Năm Xuôi Ngược Ḍng Đời
Bẵng
đi một thời gian quá xưa, xưa thật là xưa .. xưa đến một cái độ mà
tôi cứ tưởng rằng cái khoảng không gian và những t́nh cảm “vàng son”
thời thơ ấu ấy sẽ không bao giờ trở lại trong kư ức tôi nữa…
Thế
nhưng mà, biết đâu, cái duyên ngộ hi hữu nào đă đưa đến trong 3
ngày qua làm tôi và một số anh em cũng đă hoan hỷ đến chia sẽ những
giây phút trùng phùng sau hơn 35 năm xa vắng tin anh. Tôi đến cũng
v́ ṭ ṃ, cũng v́ muốn biết anh đă đổi thay thăng trầm như thế nào
rồi, hay là.. anh vẩn c̣n là người anh hiền hoà Huỳnh-Thái-B́nh như
xưa nữa hay không.

…Xuôi
ngược lại ḍng thời gian, phải nói rằng tôi và một số đông bạn bè
cùng trang lứa đă biết nhiều về anh trong những thập niên 68/69..
thành thật mà nói có lẽ anh đă có những đức tính rất nhu ḿ,vui tính
dễ hoà đồng với mọi người, giao tiếp với anh mà tôi cảm như với một
người bạn đồng niên hơn là một đàn anh nhiều kiểu cách thích khuôn
phép.Và đặc biệt nhất là anh thích ca hát, hát về tinh người, t́nh
quê hương, t́nh lăng mạn..thuở ấy anh đă trở thành một “nhạc trưởng”
không ăn lương của nhóm văn nghệ, lấy tên là Hương Quê gồm nhiều tài
năng”thiên địa” như a.Lê-Văn-Phụng, chị Phùng-Kim-Yến, Dương-Văn-Quả,
Vơ-Hữu-Đức, Trần-Trí-Năng, Nguyễn-Tuệ-Huy, Mai-Văn-Hào và kể cả
thằng tôi nữa, vui lắm. Cứ mỗi lần đi cắm trại hay những dịp tết
trên Komaba hay Kokusai th́ bọn tôi đều được “xin trân trọng “mời
lên hát hoài, nói cho le (gồ) chứ thực ra , lúc bấy giờ có ai dở
hơi đem cái thời giờ đâu mà lập ra ban nhạc để làm ǵ chứ,bởi dzậy
nhớ đó mà bọn tôi ăn khách hoài hoài, cứ lè nhè mấy bản ca nào
có chút mùi vị hương quê là bà con vỗ tay rầm rộ ra phết, kiểu bà
con ḿnh th́ toàn là dân mới qua cả, ăn nói tiếng Nhật c̣n bập bẹ
lấy đâu mà thích cái ca nhạc Nhật Bổn , lại nghe trong mấy dịp Tết,
phần th́ nhớ nhà , nhớ Cha, nhớ Mẹ nữa,nên bà con mũi ḷng vỗ tay
chết đi được ! cứ kiểu rè rè nghe hoài không biết chán những bản như
là “ Giọt Mưa Trên Lá :” Nước mắt đầm đ́a.. trên xác con lạnh giá
..”, rồi th́ Trường ca Mẹ Việt Nam, Ly Rượu Mừng...ngoài ra, tôi
cũng c̣n nghiệm thấy tánh a.B́nh ít thích chơi với người đồng lứa
tuổi với ḿnh mà khoái” la cà” cái đám đàn em trong bọn chúng tôi,
vui nhất là anh hay ghé sang xóm nhà lá ổ gà của tôi và a.Phụng ở
ngay sau lưng nhà ga Okubo và cách không xa lắm là ổ vịt của
a.Lâm-Chí-Vân và Nguyễn-Văn-Minh Châu, mà anh em hay gọi là Châu
Bóng.
Có cái
cuối tuần nào mà nhà tôi không có khách viếng thăm, khi th́
Tôn-Thất-Quốc-Dũng, lúc th́ Ngô-Diệu-Kế,Vơ-Văn-Thành,
Nguyễn-Mạnh-Dũng ( Dũng Xí Xoạn ), Vơ-Hữu-Đức, Hồng-Lê-Thọ,
Trần-Quốc-Cường, Đinh-Tuấn-Anh, Nguyễn-Thái.. và phải nói đến cái
anh chàng say mê ăn ḿ gói của “vợ chồng” chúng tôi nhiều nhất là
sư huynh Mai-Văn-Hào.. mê đến cái độ mà một thời hắn thèm muốn
biết xem công thức nấu” ḿ gói” này sao mà ngon đến thế, xin thưa,
đây là nghề của anh chàng Phụng, c̣n tôi lúc ấy, chẳng hiểu v́ sao
hay lỡ trong kiếp ngu đầy tề gia nên chỉ biết đực mặt đứng ra rửa
chén hoài, c̣n cái a.Phụng th́ có cái số mă đẻ hột điều hay sao mà
có cái tật là sau khi tan ṣng, bàn bè ra về là chỉ biết nằm
xuống bấm TV coi sumo đă đời.
Sau
này nếu có dịp sang Úc t́m lại Hào chắc có lẽ tôi phải t́m đến hắn
và xin sữa lại cái tên “Ḿ Gói” thành “Ḿ Gay”th́ đúng hơn, v́ lúc
đó cuộc sống lứa đôi của tôi và a.Phụng y chang như một cặp vợ
chồng không khác : Cả hai đều ham dzui hiếu khách : Chồng nấu ăn
th́ Vợ rửa chén ! C’est La ...Cái Con Khỉ Ǵ đây ?
Một
thời không oanh liệt lắm nhưng rất là vàng son công tử bột, nay c̣n
đâu ! nếu chăng cũng chỉ c̣n là những lời nuối tiếc cái giây phút
thân t́nh ấy mà a.B́nh nay vẩn c̣n nhắc lại đêm qua trong bữa tiệc
chia tay với chúng tôi:” Anh không bao giờ quên được lúc bọn ḿnh
hay đến nhà của Phụng và Cường để ăn những gói ḿ ramen với hộp cá
voi, vui thiệt ..”
Những
h́nh ảnh thân thương này, mới thấy đó mà nay đă hơn 35 năm rồi, v́
thế làm sao tôi không khỏi bồn chồn khi hay tin anh sẽ sang chơi
Toronto kỳ này .
Thế
nhưng, tin anh đền kỳ này không phải chỉ đơn phương như một người
lữ hành ghé sang thánh phố, mà lại là một chuyến công du tŕnh diễn
văn nghệ do tờ Thới Báo mời sang, trong dịp này khán giả Toronto sẽ
có dịp được thưởng thức tài năng của giọng ca Nhật-Hạ, một nữ ca sĩ
kiêm người mẫu đă trở lại sân khấu sau một thời gian dài vắng
bóng..tôi bổng chợt ngưng ḍng suy tư khi nghe a.B́nh nói tiếp trong
một lời cảm xúc: “ Rồi Cường và bạn bè sẽ thấy những ǵ đă đến trong
đời anh,nhiều chuyện muốn nói lắm, bây giờ anh chỉ c̣n có cô Hạ và
âm nhạc để lưu lại những kỷ niệm về quảng đời đă qua và tiếp nối
cuộc sống kế tiếp cho anh mà thôi”..
Thời
gian 3 ngày qua đă trôi qua, tuy thật là ngắn ngủi đấy, nhưng anh
cũng đă thực hiện được những điều ḿnh mong muốn, từ việc đi thăm
lại bà con, bạn bè thân thuộc,và việc chính vẩn là buổi show tŕnh
diễn ca nhạc cùng với các văn nghệ sĩ,thơ sĩ,nhà báo ..phải nói bữa
tŕnh diễn này đă đem lại rất nhiều thành công với ngần hơn 500 quan
khách đến tham dự . Đêm đó, cũng theo thông lệ của anh chị em Exryu
Toronto, chúng tôi đă cùng nhau tiếp đăi anh chị B́nh-Nhật -Hạ một
bữa cơm thân mật đầy mùi vị quê hương với canh chua cá lóc, ḿ xào,
cá hấp..
Mặc
dầu đêm đă khuya trong căn nhà người chị của a.B́nh, và càng khuya
th́ không khí đầy ấp những kỹ niệm giữa ba anh em chúng tôi lại
càng xuyến xao hơn bao giờ hết, và trong khi chờ đợi chị Hạ lăng
xăng sữa soạn cho ăn bữa bún ḅ nữa đêm, th́ anh cũng đă tâm t́nh
với Huy và tôi đủ mọi chuyện, thăm ḥi đền tất cả bạn bè, anh em
xa gần mà anh đă không có dịp gặp lại hơn 35 năm qua, kể cả những
thương tiếc bùi ngùi khi nhắc đến tên của một vài người bạn đă ra
đi nữa…
Tuy bề
ngoài đă thấy anh thay đổi rất nhiều từ vật chất trong cuộc sống
cho đến tinh thần trong cuộc đời, nhưng cái vui mừng cho tôi khi
ngồi ghi lại những tâm tư này hôm nay v́ đă thấy thật sự anh chẳng
thay đổi một tư nào nhất là t́nh cảm con người của anh đối với quê
hương mà anh đă hănh diện kể lại câu chuyện gần đây khi về thăm lại
Việt Nam với 1000 ( một ngàn ) chiếc xe lăng cho những người bất
hạnh tại Sàig̣n và Đà Nẵng, mà duyên hữu năng tương ngộ th́ người đi
đón anh tại phi trường lại là a.H, vị niên trưởng của cư xá Đông Du,
mà tôi hay gọi a.H là một người cha đáng kính, một The God Father
của thế hệ trẻ Việt Nam sau này của đất nước.
Sau
cùng để thay lời kết tôi xin giới thiệu đến quư anh chị xa gần đoạn
phỏng vấn sau chuyến đi Việt Nam của anh do tờ báo Văn Nghệ Viễn
Đông ra ngày ngày 1 tháng 07 vừa qua tại Orange County, CA như sau
:
“…..
ḿnh không thể tưởng tượng được khi về Việt Nam chứng kiến những
cảnh thương tâm của những bà cụ 70,80 tuổi, da đầy nếp nhăn
nheo,lưng cồng mà họ c̣n ngồi bưng một cái rổ đựng từng bó rau hái
từ vườn sau hè nhà để ra chợ bán hay bên bờ ruộng xa xa, có đôi trẻ
thơ loanh quanh nhặt tôm tép để ngon bữa cơm chiều..”
….
Trên bờ đê quanh co, có
đôi bàn chân không
Lố gập ghềnh chân bước, quằn nặng vai gánh gồng
Đứng
buồn hiu lũy tre, ngang bờ ao nước khô,
Nhớ nụ sen trắng nào, đă tàn từ thu qua.
Xin trời
cho mưa rơi, tưới cho đều hạt bắp
Cho cành lúa thêm xanh, cho dài từng đốt mía.
Bên chợ
nghèo lao xao, có u già nhăn nheo
Bán vài cành rau héo, mời dăm trái mướp gầy.
Trên bờ
ruộng xa xa, có đôi trẻ thơ ngây,
Loanh quanh nhặt tôm tép, để ngon bữa cơm chiều..
Thưa các bạn, trên đây cũng là
những ḍng nhạc trong bản T́nh Quê, là một trong mười bản t́nh ca
mới nhất do anh sáng tác, thêm vào đó kế tiếp đây xin trân trọng
giới thiệu lại với các anh chị xa gần những h́nh ảnh của chuyến công
du tŕnh diễn văn nghệ của anh B́nh và Chị Nhật-Hạ vừa qua tại
thành phố Toronto này.

http://smg.photobucket.com/albums/v389/letien/Thai-Binh%20Nhat-Ha/?start=all
Thân ái, lê-tiến-cường
Tháng 09/ 2006
|
|