
Một tác
phẩm của Antoine Watteau
1
Đêm mồng ba tháng mười một, năm
Minh Trị thứ mười chín. Công nương
Akiko, lúc ấy vừa được mười
bảy tuổi, đi với ông cha hói đầu
của ḿnh, bước lên thang lầu
Rokumeikan
[1], ở đây đêm nay có
tiệc khiêu vũ. Những cụm hoa cúc to
lớn được tay người
uốn nắn từ lúc mới trồng,
xếp thành ba lớp hàng rào dọc hai bên
cầu thang rộng răi dưới ánh đèn
khí chiếu sáng. Ba màu hoa cúc, hồng
nhạt, vàng đậm và trắng bạch
từ phía sau, hỗn loạn đua nhau x̣e
ra những cánh hoa giống như những chùm
chỉ len. Từ trong pḥng khiêu vũ trên
đầu cầu thang, cuối hàng rào hoa cúc,
những âm thanh vui tươi của giàn
nhạc ồ ạt tràn đến không
ngớt, tựa như những tiếng
thở dài sung sướng không nén
được.
Akiko đă được đi học
tiếng Pháp và khiêu vũ từ lúc c̣n thơ.
Nhưng đêm nay, đây là lần đầu
tiên trong đời, cô được đi
dự một buổi tiệc khiêu vũ chính
thức. V́ thế ngay lúc c̣n ở trong xe
ngựa, đôi lúc cha cô gợi chuyện, cô
chỉ có toàn những câu trả lời bâng
quơ. Một loại cảm giác thấp
thỏm, có lẽ phải h́nh dung đó là
một nỗi lo lắng, hồi hộp
đến độ sung sướng, đă
bám chặt ḷng cô. Trước khi xe
ngựa dừng lại trước Rokumeikan,
cô đă đưa cặp mắt thấp
thỏm nh́n không biết bao nhiêu lần
những ngọn đèn leo lét của
đường phố Tokyo chạy qua bên
ngoài cửa xe.
Nhưng khi vào bên trong Rokumeikan, chẳng
bao lâu t́nh cờ cô gặp được
một vài chuyện khiến cô quên đi
những lo lắng kia. Khi hai người
vừa đến khoảng giữa thang
lầu, th́ đă kịp chân một ông quan
lớn người Tàu đang đi lên trước.
Ông quan lớn vừa lách tấm thân
mập ph́ để hai người đi
qua, vừa nh́n Akiko với cặp mắt chưng
hửng. Bộ dạ phục khiêu vũ màu
hồng mới mẻ, miếng băng
vải màu xanh buộc ngang cổ lộ
vẻ cao quí, lại c̣n có mùi thơm
của một cành hoa hồng trên vầng tóc
xanh đen - thật t́nh đêm nay diện
mạo của Akiko có đầy đủ
vẻ đẹp của một thiếu
nữ Nhật bản tân tiến, đủ
làm kinh ngạc đôi mắt của ông quan
lớn người Tàu c̣n để bím tóc
đuôi sam dài ḷng tḥng này. Cũng vừa lúc
đó, một người Nhật trẻ
mặc áo đuôi én đang nhanh chân
xuống thang lầu, giữa chừng khi
vừa qua mặt hai người, anh ta
chợt quay mặt lại một cách
phản xạ, đổ dồn cặp
mắt sửng sốt vào lưng Akiko.
Rồi như đă nghĩ ra được
lư do tại sao, anh ta đưa tay sửa
lại chiếc cà vạt trắng, nhanh chân
luồn qua đám cúc, xuống hành lang.
Hai người đi dứt cầu thang
đến lầu hai. Trước cửa vào
pḥng khiêu vũ ở lầu hai, ngài bá tước
chủ tiệc, ngực cài huân chương,
có râu quai nón hoa râm, đă cùng với phu nhân
có vẻ lớn tuổi hơn, kiểu cách
trong bộ trang phục đời Louis
thứ mười lăm, ung dung đón khách.
Akiko đă không bỏ sót rằng ngay chính
ngài bá tước nầy, khi nh́n dáng điệu
của nàng, đâu đó trên gương
mặt lăo luyện của ngài đă
chớp hiện ra một vài nét kinh ngạc
ngây ngô. Ông cha hiền lành của Akiko,
mỉm cười vui thích, liền ngắn
gọn giới thiệu con gái ḿnh với bá
tước và phu nhân. Akiko hưởng
được cái cảm giác vừa
thẹn thùng vừa sung sướng hănh
diện lẫn lộn trong ḷng. Nhưng,
chỉ trong khoảnh khắc rảnh rang
đó, nàng cũng có thừa thời
giờ để ư đến một điểm
có vẻ hạ cấp trên gương
mặt quyền quí cao ngạo của bá tước
phu nhân.
Hoa cúc nở đẹp khắp nơi
trong pḥng khiêu vũ. Và ở khắp nơi,
những cánh quạt ngà, những cành hoa,
những vành ren của các phu nhân đang
chờ người mời, lay động
trong mùi hương khoan khoái, giống như
những làn sóng thầm lặng. Akiko
liền rời cha, nhập bọn với
một đám phu nhân đẹp đẽ
lộng lẫy. Đó là những thiếu
nữ có lẽ tuổi cũng xấp
xỉ nhau, tất cả đều mặc
dạ phục màu hồng nhạt hoặc màu
xanh dương giống nhau. Những người
nầy khi đón nhận nàng, miệng ai cũng
líu lo khen ngợi tới tấp vẻ đẹp
của nàng đêm nay.
Nhưng, khi nàng vừa vô đám, liền
có một sĩ quan hải quân người
Pháp lạ mặt, từ chỗ nào không
biết, đă lặng lẽ đến
cận bên nàng. Hai tay buông thẳng, chàng
trịnh trọng cúi chào nàng theo kiểu
Nhật bản. Akiko cảm thấy có chút máu
hồng ửng lên má ḿnh. Nhưng cái chào
ở đây có ư nghĩa ǵ, không cần
phải hỏi cũng đă rơ. Cho nên nàng
đă quay lại phía công nương
mặc dạ phục màu xanh đứng bên
cạnh, nhờ giữ giùm chiếc quạt
đang cầm tay. Cùng lúc đó, không
ngờ chàng sĩ quan hải quân người
Pháp nầy, thoáng hiện nụ cười
trên má, và bằng một thứ tiếng
Nhật với dấu nhấn lạ lùng,
đă rơ ràng nói với nàng.
- Xin hân hạnh mời cô nhảy một
bản.
Liền đó, Akiko đă ra nhảy
với chàng sĩ quan hải quân người
Pháp vũ khúc “Ḍng sông xanh”[2]
điệu valse. Chàng sĩ quan nhảy
với cô là một người đàn ông
có đôi má rám nắng, có mắt mũi
đẹp đẽ, râu mép đậm. Nàng
quá thấp bé nên không thể đặt bàn
tay mang găng dài lên vai trái trên bộ quân
phục của người cùng nhảy. Nhưng
người sĩ quan hải quân thành
thạo này đă khéo léo d́u nàng nhẹ nhàng
lướt khắp nơi trong đám đông.
Đôi lúc lại c̣n th́ thầm bên tai nàng
những lời ca ngợi nhă nhặn
bằng tiếng Pháp.
Nàng vừa tủm tỉm thẹn thùng
đáp lại những lời nói êm ái
đó, đôi lúc đưa mắt nh́n quanh
pḥng khiêu vũ nơi họ đang
nhảy. Dưới lá cờ Tàu có con
rồng xanh uốn ḿnh vươn móng, và dưới
những băng nhiễu tím nhuộm nổi
huy hiệu hoàng tộc, những đóa hoa cúc
trong b́nh thấp thoáng giữa làn sóng người,
màu trắng sáng láng nhẹ nhàng, nhưng có
lúc lại là màu vàng kim tối sẫm. Ngoài
ra, v́ bị cuốn đi trong làn gió âm
điệu hoa lệ bùng lên sùng sục như
rượu sâm banh của giàn nhạc Đức,
làn sóng người lũ lượt đó
triền miên di động đến độ
chóng mặt. Akiko khi giao mắt với
một người bạn đang nhảy khác,
trong lúc bận rộn này, cũng đă
gởi cho nhau cái gật đầu tỏ
vẻ vui sướng. Nhưng, ngay trong
khoảnh khắc đó, có một tay
nhảy khác, không biết từ đâu,
giống như một con nhậy điên to
lớn, đă hiện ra nơi đó.
Nhưng Akiko đă biết
rằng ánh mắt của chàng sĩ quan
hải quân người Pháp đang theo dơi
từng hành động của nàng. Điều
nầy đă nói lên rằng một người
ngoại quốc hoàn toàn chưa quen
thuộc với nước Nhật nầy
đă hết sức quan tâm đến cách
nhảy thanh lịch của nàng. Một công
nương đẹp đẽ như
thế này cũng sống trong ngôi nhà làm
bằng tre và giấy, giống như
một búp bê sao? Và với đôi
đũa kim loại nhỏ nhắn, cũng
đă gắp những hạt cơm trong cái
chén nhỏ chỉ bằng bụm tay có
vẽ hoa xanh để ăn sao? Những
nghi vấn nầy kèm theo nụ cười
tủm tỉm thân thiện đă hiện lên
trong ánh mắt chàng không biết bao nhiêu
lần. Những điều đó đối
với Akiko vừa tức cười đồng
thời lại vừa làm nàng hănh diện.
Thế nên đôi lúc khi ánh mắt của
người cùng nhảy nh́n xuống gót chân
nàng với vẻ hiếu kỳ, mỗi
lần như vậy đôi giày nhảy màu
hồng nhạt yểu điệu của nàng
càng lướt nhẹ hơn trên sàn nhà trơn
tru.
Nhưng rồi viên sĩ quan nhận
thấy công nương mảnh mai như con
mèo con nầy có vẻ mệt, nên nh́n vào
mặt nàng với vẻ lo lắng.
- Tiếp tục nhảy thêm có được
không?
Akiko vừa thở hổn hển, lần
nầy trả lời lại rơ ràng.
- Non, merci.
Chàng sĩ quan hải quân người Pháp
vừa tiếp tục nhịp bước
điệu valse, vừa lách qua những vành
ren và hoa lũ lượt di động xung
quanh, chậm răi đưa nàng đi về
phía mấy chậu hoa cúc ở bờ tường.
Và sau khi quay một ṿng sau cùng, đă khéo léo
để nàng ngồi xuống trên chiếc
ghế ở chỗ đó. Vừa xong, chàng
ta ưỡn ngực quân phục ra một
lần rồi cũng giống như lúc năy,
trịnh trọng nghiêng ḿnh chào theo kiểu
Nhật.
*
Sau đó, khi đă nhảy xong những
điệu polka [3] và mazurka [4],
Akiko cặp tay chàng sĩ quan hải quân người
Pháp, đi ngang qua ba lớp hàng rào hoa cúc
trắng, vàng và hồng nhạt, đi
xuống pḥng rộng ở dưới thang
lầu.
Ở đây, trong đám người
mặc áo đuôi én và những người
mặc áo vai trắng đi đi lại
lại không ngớt, có một dăy bàn ăn
để đầy bát đĩa bằng
bạc hoặc bằng thủy tinh. Có
đĩa chất thịt và núm tùng lộ [5]
thành núi, có đĩa chất xăng-quít và
kem thành tháp cao nghều nghệu, có
đĩa lại chất lựu và sung thành
kim tự tháp. Đặc biệt, trên
một bức tường của căn pḥng
không trang hoàng hoa cúc, có một hàng rào tréo
màu vàng kim đẹp có dây nho do tay người
uốn nắn khéo léo, ḅ chằng chịt
xanh tươi. Giữa lá nho, những chùm
nho tím đỏ giống như tổ ong, buông
xuống đầy cành. Akiko gặp ông cha
đầu hói của ḿnh đang bập
thuốc x́ gà, đứng với một thân
sĩ cùng lứa tuổi trước hàng rào
tréo màu vàng kim. Ông cha nh́n thấy dáng
của Akiko, khẽ gật đầu
với vẻ măn nguyện, nhưng sau đó
đă hướng mặt sang người
đi chung, và lại bắt đầu
thả hồn trong khói thuốc.
Chàng sĩ quan hải quân người Pháp
cùng đi với Akiko đến một bàn
ăn, cùng nhau lấy kem ăn. Nàng để
ư rằng trong lúc đó, cặp mắt ông
bạn kia vẫn thỉnh thoảng nh́n chăm
chú vào tay, tóc, hoặc cần cổ buộc
băng vải xanh của nàng. Việc đó
đối với nàng dĩ nhiên không có ǵ
khó chịu. Nhưng, nhất thời điều
đó làm nẩy ra nỗi nghi ngại trong ḷng
nàng, một loại nghi ngại mà phụ
nữ thường có. Vừa lúc đó, khi
một phụ nữ trẻ, có lẽ là người
Đức, cành hoa trà đỏ cài trên
ngực nhung đen, đi qua bên cạnh hai
người, nàng đă nghĩ ra lời khen
ngợi như sau, như để nói bóng
gió nỗi nghi ngại kia.
- Phụ nữ tây phương, đẹp
thật ạ.
Chàng sĩ quan hải quân khi nghe câu
nầy, không ngờ đă nghiêm nghị
lắc đầu.
- Phụ nữ Nhật bản cũng
đẹp đấy chứ. Đặc
biệt, tỉ dụ như cô…
- Không có chuyện đó đâu.
- Không, không phải tôi nịnh đâu.
Ngay bây giờ, y như vầy, cô cũng có
thể đi dự những tiệc khiêu vũ
ở Paris đấy chứ. Chắc
chắn mọi người sẽ sửng
sốt. V́ cô giống như công nương
trong tranh của Watteau [6] đấy.
Akiko không biết Watteau là ai. V́ thế câu
nói của chàng sĩ quan hải quân đă
gợi đến ảo ảnh xinh đẹp
của thời quá khứ, có lẽ là -
kỹ niệm về những bồn phun nước
trong cánh rừng âm u với những cụm
hoa hồng dần dần tàn úa, một phút
sau đó, cũng đă phải biến
mất đi, không để lại một
dấu vết ǵ đối với nàng. Nhưng,
Akiko vẫn c̣n đủ nhanh trí hơn người,
vừa lay động th́a kem, nàng đă không
quên bám vào một chủ đề khác c̣n
lại.
- Tôi cũng muốn dự tiệc khiêu vũ
ở Paris xem sao.
- Đâu. Tiệc khiêu vũ ở Paris cũng
hoàn toàn giống như đây thôi.
Viên sĩ quan hải quân vừa nói như
thế vừa nh́n đám hoa cúc và làn sóng
người đi quanh bàn ăn của hai người,
và khi chợt thấy nụ cười
mỉa mai của nàng ch́m xuống đáy
mắt, chàng dừng th́a kem lại, nói thêm,
nửa như lầm bầm với chính ḿnh:
- Không phải chỉ Paris. Tiệc khiêu vũ
ở đâu cũng giống nhau cả.
Một giờ sau, Akiko và chàng sĩ quan
hải quân người Pháp, vẫn cặp
tay nhau, cùng với nhiều người
ngoại quốc và nhiều người
Nhật tập hợp ở bao lơn ngoài
pḥng nhảy, dưới trời sao.
Bên kia bao lơn cách một lan can,
những cây tùng bách trồng ở hoa viên
rộng, âm thầm chen cành lẫn nhau. Ánh
đèn lồng tṛn nhỏ màu đỏ,
treo rải rác trên các ngọn cây. Dưới
bầu không khí lành lạnh, mùi lá khô và mùi
rêu nhẹ nhàng bốc lên từ hoa viên phía
dưới, bồng bềnh như hơi
thở của mùa thu buồn man mác. Ngay phía
sau trong pḥng nhảy, làn sóng của hoa và
những vành ren vẫn tiếp tục lay
động không ngừng dưới băng
nhiễu tím nổi h́nh hoa cúc mười sáu
cánh [7]. Những cơn lốc âm
thanh chói tai của giàn nhạc vẫn
cứ ra tay roi vọt không một chút dung
tha trên biển người nầy.
Dĩ nhiên, từ trên bao lơn nầy, cũng
có tiếng cười nói ồn ào không
dứt lay động bóng đêm. Thêm vào
đó, khi ngọn pháo bông tuyệt đẹp
bay lên bầu trời trên đầu đám
tùng bách tối đen, mọi người
bỗng náo động hẳn lên. Đứng
lẫn trong đám người đó, Akiko
từ năy đến giờ cũng đă
vui vẻ tṛ chuyện với các công nương
hợp ư ở nơi đó. Để ư th́
thấy chàng sĩ quan hải quân người
Pháp kia vẫn choàng tay Akiko, im ĺm
đưa mắt nh́n lên trời sao trên hoa
viên. Dưới mắt nàng, điều
đó không biết sao làm nàng cảm
thấy như chàng đang nhớ nhà. Cho nên
Akiko từ dưới nh́n lên mặt chàng
khẽ hỏi, với giọng nửa nũng
nịu.
- Chắc là đang nghĩ đến
việc nước phải không?
Sĩ
quan hải quân vẫn với đôi mắt
đượm vẻ mỉm cười,
lẳng lặng quay mặt về phía Akiko.
Rồi thay v́ trả lời là “Non”, th́
lại chỉ lắc đầu như đứa
con nít.
- Nhưng ông có vẻ đang nghĩ điều
ǵ kia mà.
- Thử đoán xem là điều ǵ đi.
Lúc đó trong đám người tập
hợp ở bao lơn, có tiếng rít dài như
tiếng gió. Akiko và viên sĩ quan hải quân
không hẹn cùng nhau ngừng tṛ
chuyện, cả hai nh́n về phía trời
đêm đang đè ép đám tùng bách trong
hoa viên. Ở đó, vừa đúng lúc pháo
bông có màu xanh và màu đỏ, búng màng
đêm tung ra như tay nhện, sắp
biến mắt. Akiko không biết tại sao
lại nghĩ rằng, chùm pháo bông đó
đẹp đến nỗi làm cho ḷng ḿnh
buồn.
Một khoảng lâu sau, chàng sĩ quan
hải quân người Pháp âu yếm nh́n
xuống gương mặt của Akiko, nói
với một giọng có vẻ triết lư.
- Tôi đang nghĩ đến chuyện pháo
bông. Pháo bông giống như cuộc đời
của chúng ta.
2
Mùa thu năm Taisho thứ bảy (1918).
Akiko của năm nào đang trên đường
đi đến biệt thự gia đ́nh
ở Kamakura, t́nh cờ ngồi chung
chuyến xe lửa với một nhà văn
trẻ quen biết. Chàng thanh niên lúc đó
đă để lên kệ xe một bó hoa cúc
để tặng người quen ở
Kamakura. Akiko của năm nào, bây giờ là
lăo phu nhân H. nói mỗi lần nh́n thấy
hoa cúc là lại có chuyện để
hồi tưởng, và đă kể lại
chi tiết kỷ niệm của buổi
tiệc khiêu vũ ở Rokumeikan cho chàng trai
nghe. Chàng thanh niên tỏ ra hết sức
hiếu kỳ khi được nghe chính
miệng người nầy kể lại
một kỷ niệm như thế.
Khi câu chuyện chấm dứt, chàng thanh
niên đă lơ đăng hỏi lăo phu nhân
H.
- Bà có biết tên của vị sĩ quan
hải quân người Pháp ấy không?
Phu nhân H. đă có một câu trả
lời hết sức bất ngờ.
- Biết chứ. Ông nói ông tên là Julien
Viaud đấy.
- Vậy à. Vậy ông ấy là Loti đấy
rồi. Đúng là Pierre Loti, người
viết truyện “Phu nhân hoa cúc” đấy.
Chàng thanh niên cảm thấy vui vẻ
hứng thú. Nhưng phu nhân H. vừa nh́n
mặt chàng trai với vẻ lạ lùng,
vừa lầm bầm trong miệng không
biết bao nhiêu lần.
- Đâu, không phải là người có tên
là Loti đâu. Ông ấy tên là Julien Viaud kia
mà.
Shincho hiệu tháng giêng năm Tai-sho
thứ 9
Lê Ngọc Thảo dịch
từ nguyên tác tiếng Nhật
---------------------------
Chú thích của dịch giả:
[1] Rokumeikan: Dinh thự
được xây cất vào năm Minh
Trị thứ 16, tại Yamashita cho, Kojimachi
ku, Tokyo, theo kiểu Condole, tây phương.
Đây là nơi hoàng tộc dùng để
tổ chức những buổi dạ
hội, những tiệc khiêu vũ … để
tiếp đăi sứ thần ngoại
quốc trong những cuộc đàm phán
sửa đổi điều ước
v.v…
[2] Ḍng sông xanh: nhạc khiêu vũ,
điệu valse của nhà soạn nhạc
Johann Strauss ngườI Áo (1804-1849), cha đẻ
của nhạc valse kiểu Vienna.
[3] Polka: nhịp 2/4, có nguồn
gốc từ Bohemia (nước Séc ngày nay)
với điệu nhảy nhẹ nhàng.
[4] Mazurka: nhịp 3/4 có
nguồn gốc từ những vũ khúc dân
ca Polland.
[5] Núm tùng lộ : núm “
truffe” tây phương, có màu đen.
[6] Watteau (1684-1721): họa sĩ
người Pháp, thường vẽ tranh
của những bửa tiệc ngoài
trời, rất tao nhă.
[7] Cúc mười sáu cánh: cúc
biểu hiệu dành riêng cho hoàng tộc
Nhật Bản.
Bị chú : Bài đă đăng trên E-Văn
www.evan.com.vn. Chia sẻ
trên ERCT với sự đồng ư của anh Thảo.
Anh Thảo (67, Japan) cũng là dịch giả quyển
Nihon bunkashi của Ienaga Saburo và đă được xuất
bản đầu năm 2004.