|
À
... A ...A ... BA!
(Ababababa)
Nguyên
tác của Akutagawa - Lê Ngọc Thảo
dịch
Yasukichi
quen với người chủ tiệm từ lâu.
Từ
lâu, … hoặc có lẽ là từ ngày được
phái đến dạy ở trường học
của hải quân. Ngẫu nhiên có lần
hắn đă vào tiệm để mua một
hộp quẹt. Tiệm có một cửa sổ
trưng bày nhỏ, trong đó có để
những b́nh rượu cam hiệu Curacao,
những lon ca-cao, những hộp nho khô xung quanh
mô h́nh chiến hạm Mikasa
treo cờ đại tướng. Trước
cửa tiệm có bảng đỏ khoét chữ
“thuốc lá” nên chắc có bán hộp
quẹt. Hắn đưa mắt nh́n vô tiệm
nói.
-Bán
cho tôi một hộp quẹt.
Gần
cửa tiệm, sau bàn tính tiền cao nghệu có
một người đàn ông trẻ mắt lé
ngồi im ĺm chán ngắt. Khi thấy mặt
hắn, người đàn ông dựng bàn toán
thẳng lên, trả lời với vẻ mặt
thờ ơ không một nụ cười.
-Lấy
cái nầy đi. Xui quá, không c̣n một cái
hộp quẹt nào hết.
Cái
được bảo lấy đi là một
loại hộp quẹt thật nhỏ đóng kèm
theo bao thuốc lá.
-Ai
lại lấy không! Thôi bán cho tôi một bao
thuốc Asahi
đi.
-Đâu,
không sao đâu. Cứ lấy đi.
-Không.
Bán cho tôi bao thuốc Asahi đi.
-Nếu
ưng ư th́ cứ lấy đi… Bắt ông mua
làm chi một món đồ không cần
thiết.
Lời
lẽ của anh chàng mắt lé nầy đúng là
thật ân cần. Nhưng giọng nói và
sắc mặt lại hết sức nhạt
nhẽo. Khó mà ngoan ngoản nhận lấy. Nói
thế nhưng nếu ra khỏi tiệm th́
lại thấy hơi tội nghiệp cho anh ta.
Không c̣n cách nào hơn, Yasukichi đă để
lên quầy tính tiền một đồng
bạc cắc.
-Vậy
th́ bán cho tôi hai hộp quẹt đi.
-Hai
hay ba hộp cũng được, cứ
lấy đi. Không tính tiền đâu.
May
thay vừa lúc đó có một thằng nhỏ,
sau tấm bích chương quảng cáo nước
xô-đa Kinsen
treo ở cửa ra vào, đưa đầu ra.
Thằng nhỏ dáng điệu lơ mơ
mặt đầy mụn.
-Ông
chủ. Hộp quẹt có ở đây, đây nè.
Yasukichi
cảm thấy vui v́ thắng cuộc, đă mua
một hộp quẹt to. Dĩ nhiên chỉ
tốn có một cắc. Nhưng không có lúc nào
hắn cảm thấy cái hộp quẹt đẹp
bằng lúc nầy. Nhất là thương
hiệu có h́nh thuyền buồm nổi trên sóng
nước h́nh tam giác đẹp đến
độ có thể chưng nó vào trong khung h́nh.
Sau khi cẩn thận buông hộp quẹt
xuống tận đáy túi quần, hắn
hớn hở ra khỏi tiệm. …
Từ
đó suốt nửa năm, trên đường
từ trường về, Yasukichi thường
ghé mua đồ trong tiệm nầy. Bây giờ
dẫu có nhắm mắt lại hắn cũng có
thể nhớ ra rơ ràng mọi vật trong
tiệm. Vật treo lủng lẳng dưới cây
xà ngang trên trần nhà đúng là xúc xích
Kamakura. Kính màu trong khung cửa sổ trên
cửa ra vào, rọi ánh sáng mặt trời xanh
rờn lên trên mặt tường trét thạch
cao. Vật để bừa băi trên sàn nhà lót ván
có lẽ là giấy quảng cáo sữa đặc.
Có một cuốn lịch to treo dưới cái
đồng hồ trên cột nhà ở mặt
tiền. Ngoài ra trong cửa sổ trưng bày c̣n
có chiến hạm Mikasa, giấy quảng cáo nước
xô-đa Kinsen, có ghế, có điện
thoại, có xe đạp, có rượu whisky Tô
Cách Lan, có nho khô Mỹ, có x́ gà Ma Ní, có
giấy quấn Ai Cập, có cá ṃi hấp khói,
có thịt ḅ lúc lắc kho ngọt phơi khô,
hầu như không có vật nào mà hắn không
nhớ. Nhất là ở phía sau cái bàn tính
tiền cao nghệu, có gương mặt
dửng dưng của ông chủ nh́n quen đến
phát chán. Không, không phải chỉ có nh́n quen
đâu. Ông ta ho như thế nào, ông ta ra
lịnh cho thằng nhỏ giúp việc như
thế nào, ngay trong khi mua một hộp ca-cao,
“Hiệu Droste của Ḥa Lan đây., đừng
lấy Fry, mua cái nầy đi” v.v … chuyện
làm cho khách lưỡng lự biết bao…
Mỗi một động tác của ông chủ
nhà hắn đều biết hết. Biết như
thế có ǵ xấu đâu. Nhưng đúng là
chán ngắt. Đến tiệm nầy, lạ lùng
thay, đôi lúc Yasukichi có cảm giác rằng ḿnh
đă làm nghề giáo thật lâu. (Thế nhưng
như đă nói ở phần trước,
hắn chỉ sống bằng nghề giáo chưa
đầy một năm! ).
Nhưng
những thay đổi chi phối vạn vật
cuối cùng cũng đă không chừa cái
tiệm nầy. Một buổi sáng đầu hè,
Yasukichi đă vào tiệm nầy để mua
thuốc lá. Mọi vật trong tiệm vẫn như
thường lệ. Vẫn có những tấm
quảng cáo sữa đặc để bừa
băi trên sàn nhà có răi nước. Nhưng, thay v́
ông chủ mắt lé, có một người
đàn bà bới tóc kiểu Âu ngồi phía sau bàn
tính tiền. Cao lắm cũng chỉ khoảng mười
chín tuổi. Gương mặt nh́n thẳng
giống như mặt mèo. Giống như con mèo
trắng không có một sợi lông khác màu, măi
măi hé mắt trong ánh sáng mặt trời.
Yasukichi ngạc nhiên đến gần bàn tính
tiền.
-Cho
hai gói thuốc Asahi.
-Vâng
ạ.
Người
đàn bà thẹn thùng trả lời. Thế mà
lại đưa ra những gói thuốc không
phải là Asahi. Cả hai đều là thuốc
lá hiệu Mikasa có vẽ cờ h́nh mặt
trời mọc ở phía sau. Bất ngờ
Yasukichi đưa mắt từ gói thuốc sang
nh́n mặt người đàn bà. Đồng
thời hắn lại tưởng tượng
những sợi râu mèo dài ở dưới cái
mũi của người đàn bà.
-Cho
Asahi đi chớ … Mấy gói nầy không
phải là Asahi.
-À,
thật à. … Xin lỗi ông.
Con
mèo … không, người đàn bà đỏ
mặt. Chuyển biến khoảnh khắc trong t́nh
cảm nầy chính hiệu là thứ của
đàn bà con gái. Nhưng lại không phải là
những người con gái thời bây giờ mà
là những người con gái mà nhóm văn
học Ken-yusha
thích mô tả, đă biến mất từ năm
sáu năm về trước. Yasukichi vừa
lục lạo t́m tiền lẻ vừa nghĩ
đến truyện “Takekurabe”,
đến khăn bọc mở ra thành h́nh đuôi
yến, đến hoa diên vĩ, đến vùng
đất Ryogoku, đến họa sĩ Kaburagi
Kyoka, … và mọi thứ khác. Dĩ nhiên người
đàn bà trong khoảng thời gian đó cứ
đưa mắt nh́n xuống dưới bàn tính
tiền và đang ráng sức t́m kiếm
thuốc hút Asahi.
Chợt
từ bên trong ông chủ mắt lé của chúng
ta hiện ra. Chỉ cần nh́n gói thuốc
Mikasa một lần, đại khái ông ta đă
biết chuyện ǵ đă xảy ra. Hôm nay
vẫn như thường lệ, vẫn với
gương mặt khó chịu, ông ta đưa
tay xuống dưới bàn tính tiền nhanh
nhẹn lấy hai gói Asahi đưa cho Yasukichi.
Nhưng trong ánh mắt, tuy hết sức là ít,
có cái ǵ động đậy giống như là
nụ cười.
-Có
hộp quẹt không?
Nếu
cho là con mắt của người đàn bà là
mắt mèo th́ tiếng th́ thào trong họng đúng
là giọng mèo kḥ khè làm đỏm. Ông chủ
thay v́ trả lời, chỉ nhẹ gật đầu.
Người đàn bà liền đưa một
hộp quẹt nhỏ lên trên bàn tính tiền.
Rồi … lại cười với vẻ
thẹn thùng.
-Xin
lỗi ông.
Chuyện
phải xin lỗi không phải chỉ là
chuyện không đưa thuốc Asahi mà cứ
đưa thuốc Mikasa đâu. Yasukichi vừa so
sánh nh́n hai người, không biết từ lúc
nào hắn cảm thấy ḿnh đă mĩm cười.
Sau
đó, lúc nào đến đây hắn cũng
thấy có người đàn bà ngồi ở
phía sau bàn tính tiền. Thật ra bây giờ người
đàn bà không c̣n bới tóc kiểu Âu như lúc
ban đầu nữa. Tóc bới đổi sang
kiểu búi tṛn to, có bịt băng đỏ
đúng kiểu gái có chồng. Nhưng thái
độ đối với khách vẫn ngây thơ
ḱ lạ. Đối đáp không trôi chảy.
Lẫn lộn hàng nọ sang hàng kia. Thêm vào
đó, đôi khi lại đỏ mặt. Hoàn
toàn không có vẻ là bà chủ tiệm một
chút nào cả. Yasukichi lần lần bắt
đầu cảm thấy thích người đàn
bà nầy. Nói vậy không có nghĩa là đă yêu
thương ǵ đâu. Chỉ v́ chớm cảm
thấy sự vương vấn nhẹ nhàng
ở chỗ không có chỗ nào có vẻ sành
đời.
Vào
một buổi chiều nắng gắt cuối hè,
trên đường từ trường về,
Yasukichi đă ghé vào tiệm để mua ca-cao.
Hôm nay người đàn bà vẫn ngồi
ở phía sau quầy tính tiền, h́nh như
đang đọc một cái ǵ đó, có lẽ
là tạp chí “Câu lạc bộ Kodan”.
Yasukichi đă hỏi thằng bé giúp việc
mặt đầy mụn rằng có ca-cao
hiệu Van Houten
không.
-Hiện
giờ chỉ c̣n những loại nầy thôi
ạ.
Thằng
bé đưa ca-cao hiệu Fry ra. Yasukichi nh́n quanh
tiệm. Ở giữa những hộp trái cây có
một hộp Droste dán thương hiệu h́nh
một tu nữ Âu châu lẫn lộn bên trong.
-Ở
đó có hộp Droste kia ḱa.
Thằng
bé chỉ nh́n sang hướng đó một chút,
vẫn với gương mặt lơ mơ, nói.
-À,
cái đó cũng là ca-cao đấy ạ.
-Vậy
th́ không phải là chỉ có cái nầy thôi
phải không?
-Dạ,
nhưng chỉ có cái nầy thôi ạ. … Bà
chủ ơi, ca-cao chỉ có cái nầy phải
không?
Yasukichi
quay mặt nh́n người đàn bà. Người
đàn bà với cặp mắt hơi nhỏ
một chút, có gương mặt màu xanh đẹp.
Thật ra cũng không có ǵ lạ. Điều
đó hoàn toàn do tác dụng của ánh sáng
mặt trời vào buổi chiều rọi xuyên
qua tấm kính màu trong khung cửa trên cửa ra
vào. Người đàn bà vẫn để
tạp chí dưới khuỷu tay, trả
lời với giọng đầy do dự như
mọi khi.
-À.
Chắc chỉ có chừng đó.
-Nói
thật nha, ca-cao hiệu Fry đôi lúc có sâu ngo
ngoe bên trong đấy.
Yasukichi
nói với vẻ nghiêm trang. Nhưng thật ra
chẳng có lần nào hắn thấy có sâu ngo
ngoe trong ca-cao cả. Hắn tin rằng chỉ
cần nói một điều ǵ đó chắc
chắn sẽ có hiệu quả trong việc xác
định có ca-cao Van Houten hay không.
-Con
sâu đó nó to lắm đấy. Bằng cái ngón
tay út nầy đây, …
Người
đàn bà có vẻ hơi hoảng, chồm ḿnh
lên trên quầy tính tiền.
-Ở
chỗ đó cũng có, ḱa. À, trong cái kệ
ở phía sau đó cũng có.
-Toàn
là những thứ màu đỏ. Cái ở đây
cũng vậy nữa.
-Vậy
ở phía bên nầy th́ sao?
Người
đàn bà lật đật xỏ đôi
guốc azuma,
vô tiệm t́m kiếm với vẻ lo lắng.
Thằng bé với vẻ lơ ngơ đành
phải liếc mắt nh́n vô đống đồ
hộp. Sau khi châm thuốc
hút, để thôi thúc bọn họ, Yasukichi
đă nói tiếp theo.
-Cho
bọn trẻ uống sữa có sâu, tụi nó
bị đau bụng đấy. (Hắn đang
mướn một căn pḥng ở chỗ
nghỉ mát và sống một ḿnh ở đó).
Không, không chỉ có bọn trẻ không đâu.
Nhà tôi đă có lần gặp khổ. (Dĩ nhiên
hắn không có vợ). Dẫu sao đi nữa,
thận trọng th́ tốt hơn. …
Bỗng
nhiên Yasukichi ngậm miệng lại. Người
đàn bà vừa dùng khăn choàng bụng lau tay
vừa ra vẻ lúng túng nh́n hắn.
-Không
thấy có ở đâu hết ạ.
Người
đàn bà đưa mắt láo liên, cố
giữ nụ cười trên môi. Mồ hôi
đượm lại trên mũi trông thật khôi
hài. Trong một khoảnh khắc mắt của
Yasukichi gặp phải ánh mắt của người
đàn bà, bỗng nhiên Yasukichi cảm thấy như
bị ma nhập. Người đàn bà nầy,
nói là cây mắc cỡ th́ mới đúng.
Chỉ cần kích thích một chút, nhất
định sẽ có phản ứng đúng như
hắn nghĩ. Hơn nữa chuyện kích thích
lại rất đơn giản. Nh́n cḥng
chọc vô mặt cũng được.
Hoặc là lấy ngón tay đụng nhẹ cũng
được. Nhất định người
đàn bà sẽ thâu nhận ám thị của
Yasukichi từ những kích thích đó. Những
ám thị nhận được sẽ
được xử lư như thế nào dĩ
nhiên đó là chuyện chưa biết. Nếu
may ra không có chống đối, …, ừ, nuôi
mèo cũng được đấy chứ. Nhưng,
v́ một người đàn bà giống như
con mèo mà phải bán linh hồn cho ma, đúng là
chuyện cần phải nghĩ một chút đấy.
Yasukichi đă đuổi ma đang nhập ra ngoài
cùng với điếu thuốc đang hút.
Gặp chuyện bất ngờ, với đà
lộn ngược, con ma đă bay vào trong
lỗ mũi thằng bé. Chắc v́ thằng bé
nhanh nhẹn rút cổ nên nó đă liên tiếp
nhảy mũi.
-Không
có th́ đành vậy. Không c̣n cách nào cả. Thôi
đưa cho tôi một hộp Droste đi.
Yasukichi
vừa gượng cười vừa đưa
tay vô túi kiếm tiền lẻ.
Từ
đó trở đi, hắn đă nhiều
lần thương lượng như thế
đó với người đàn bà nầy. Nhưng
kí ức về việc bị ma nhập
chẳng có ǵ ngoài việc cảm thấy
hạnh phúc. Đâu, có lần trong một
diễn biến bất ngờ hắn c̣n cảm
thấy như có thiên thần hiện ra.
Vào
một buổi chiều cuối thu, nhân lúc mua
thuốc lá, Yasukichi đă mượn điện
thoại ở tiệm nầy. Ông chủ
tiệm đang loay hoay thụt ống bơm
chuẩn bị sửa xe đạp ở chỗ
có nắng trước nhà. Hôm đó h́nh như
thằng bé đang đi ra ngoài mua đồ. Người
đàn bà vẫn ở trước quầy tính
tiền như mọi khi, h́nh như đang
sắp xếp hàng hóa mới đến. Đôi
lúc nh́n cảnh tượng của một cái
tiệm như thế nầy cũng được
đấy. Có chỗ giống như tranh dân gian
Ḥa Lan, đầy tràn hạnh phúc êm đềm.
Yasukichi đứng liền phía sau người
đàn bà, đặt ống nghe trên tai. Hắn
nghĩ ngợi đến một tấm ảnh
giữ kĩ, chụp bức tranh của De Hooghe.
Thế
nhưng điện thoại măi cũng không
nối được đến đầu giây
bên kia. Không những thế, không biết
tại sao, điện thoại viên lại
cứ im bặt sau một hai lần lập đi
lập lại câu hỏi “Số mấy?” .
Yasukichi đă rung chuông gọi nhiều lần.
Nhưng trong ống nghe đặt trên tai chỉ
có tiếng lụp bụp. Đến nước
nầy th́ làm sao nghĩ ngợi đến tranh
De Hooghe được. Trước hết
Yasukichi rút từ trong túi ra quyển sách “Để
hiểu nhanh về chũ nghĩa xă hội”
của Spargo.
May thay kế điện thoại có một cái
hộp có nắp nghiêng như bàn đọc sách.
Hắn để sách lên hộp, đưa
mắt rà chữ in trong sách, tay chậm răi ngoan
cố rung chuông gọi. Đó là một
chiến thuật của hắn đối
với những điện thoại viên thờ
ơ công việc. Không nhớ là lúc nào khi vào
được điện thoại công cộng
ở trung ương Owaricho Ginza,
hắn cũng vẫn rung chuông, rốt cuộc
hắn đă hoàn toàn đọc hết cả
truyện ngắn “Sabashi Jingoro”. Hôm nay cũng
vậy, hắn nhất định sẽ không
ngừng tay chuông cho đến khi điện
thoại viên ra nhận.
Sau
khi căi lộn với điện thoại viên
đủ điều, hai mươi phút sau
hắn mới điện thoại xong. Để
cám ơn, Yasukichi đă quay ḿnh sang quầy tính
tiền ở phía sau. Nhưng ở đó không có
ai cả. Không biết từ lúc nào, người
đàn bà đă đứng trước cửa
nói chuyện ǵ đó với ông chồng. Ông
chồng c̣n đang loay hoay sửa xe đạp
trong ánh nắng chiều thu. Yasukichi vừa
muốn bước sang hướng đó. Nhưng
bất ngờ hắn đă chựng chân
lại. Người đàn bà lưng quay về
phía hắn đă hỏi ông chồng như
thế nầy.
-Hồi
năy đấy anh, có ông khách hỏi có cà phê
Zenmai
(cây ráng) không? Cà phê Zenmai có không anh?
-Hả!
Cà phê Zenmai?
Giọng
nói của ông chồng đối với vợ
cũng khó chịu như đối với khách.
-Cà
phê Genmai chứ. Nghe lộn rồi phải không?
-Cà
phê Genmai? À, cà phê sấy từ gạo lức
đấy à…. Em nghĩ sao lạ quá. Zenmai
chỉ có ở tiệm rau mà?
Yasukichi
nh́n dáng lưng của hai người. Cùng lúc
đó hắn đă cảm thấy thiên thần
lại đến nữa rồi. Thiên thần
đă bay lên chỗ treo xúc xích ở trần nhà,
từ trên ban phước đến cho hai người,
họ có biết ǵ đâu. Có chăng, chỉ có
gương mặt hơi nhăn của họ
trong mùi cá ṃi hấp khói. Bỗng Yasukichi
nhớ ra ḿnh đă quên mua cá ṃi hấp khói. H́nh
hài cá ṃi chất đống đáng thương
trước mũi hắn.
-Nầy
cô, bán cho tôi con cá ṃi nầy đi.
Người
đàn bà liền quay lại. Quay lại đúng
vào lúc hiểu ra được cây Zenmai chỉ
có ở tiệm rau. Chắc chắn người
đàn bà đă biết dĩ nhiên câu chuyện
đó đă lọt vào tai của hắn. Cái
mặt giống như mặt mèo vừa mới
nhướng mắt lên đă đỏ rần
v́ mắc cỡ. Như đă nói ở phần
trước, từ trước đến nay
Yasukichi cũng thường hay thấy người
đàn bà đỏ mặt. Nhưng chưa có
lần nào đỏ bằng lần nầy.
-Dạ,
cá ṃi à?
Người
đàn bà nhỏ giọng hỏi lại.
-Ờ,
cá ṃi đấy.
Trước
sau chỉ có lúc nầy, Yasukichi đă trả
lời hết sức đứng đắn
đáng khen.
Khoảng
hai tháng sau ngày xảy ra chuyện đó, có
lẽ vào dịp tết năm sau. Người
đàn bà đă biến mất đi đâu không
biết. Không phải chỉ trong ba hoặc năm
ngày. Vào tiệm mua đồ lúc nào cũng
chỉ thấy có một ḿnh ông chủ mắt
lé ngồi trong tiệm có để một ḷ sưởi
cũ, với vẻ chán phè. Yasukichi cảm
thấy thiêu thiếu một chút ǵ đó.
Hắn đă tưởng tượng đủ
điều cho lư do không thấy người
đàn bà. Nhưng hắn không có đủ
hứng đến hỏi ông chồng khó
chịu “bà chủ đâu rồi”. Thật ra
ông chồng, đối với người đàn
bà hay mắc cỡ đó, dĩ nhiên ngoài
việc nói “lấy cái đó đưa đây”
không có nói ǵ khác, ngay như việc chào
hỏi lẫn nhau.
Sau
đó không lâu, một ngày, rồi hai ngày,
những tia nắng ấm áp bắt đầu
chiếu xuống trên những con đường
mùa đông khô khan buồn tẻ. Thế nhưng
vẫn không thấy bóng dáng của người
đàn bà. Không khí đượm vẻ tiêu
điều chung quanh ông chủ tiệm. Không
biết từ lúc nào, dần dần Yasukichi cũng
quên mất chuyện người đàn bà không
có ở trong tiệm.
Thế
rồi, vào một đêm cuối tháng hai,
Yasukichi măi mới sớm chấm dứt
được buổi diễn giảng bằng
tiếng Anh ở trong trường, ra về trong
gió nam hâm hẩm. Tuy không cần phải mua
một món ǵ đặc biệt nhưng Yasukichi
chợt đi ngang qua trước tiệm. Rượu
Âu và đồ hộp v.v… được trưng
bày lộng lẩy trong ánh đèn điện. Dĩ
nhiên không có ǵ lạ. Nhưng bất ngờ
để ư th́ thấy có một người
đàn bà ngồi ở trước tiệm, hai
tay ôm một đứa trẻ sơ sinh, không
ngớt gợi chuyện với nó. Từ
tiệm bước ra đường, dưới
ánh đèn đường to rộng, Yasukichi
biết ngay lập tức người mẹ
trẻ đó là ai.
-À
….a … a … ba!
Người
đàn bà đi đi lại lại trước
tiệm âu yếm vuốt ve đứa bé sơ
sinh một cách thích thú. Trên đà lúc lắc
đứa trẻ, ngẫu nhiên mắt của người
đàn bà đă gặp phải mắt của
Yasukichi. Ngay tức khắc, Yasukichi đă tưởng
tượng ra dáng vẻ do dự của cặp
mắt của người đàn bà. Tiếp
đến, ngay trong đêm, hắn cũng tưởng
tượng ra gương mặt đỏ
rần của người đàn bà. Nhưng người
đàn bà vẫn dửng dưng. Cặp mắt
lẳng lặng mĩm cười, gương
mặt không hề lộ vẻ mắc cỡ. Không
những thế, sau một phút ngạc nhiên, người
đàn bà nâng đứa trẻ lên, đưa
mắt xuống nh́n đứa trẻ, trước
mặt người khác mà vẫn lập đi
lập lại không một chút mắc cỡ.
-À
… a … a … ba!
Đi
ngang qua người đàn bà, vô ư Yasukichi đă
bật cười. Người đàn bà không c̣n
là người đàn bà của ngày nào. Một
bà mẹ gan ĺ. Một trong đám những bà
mẹ đáng sợ xưa nay, ban đầu cũng
chỉ v́ con, nhưng cuối cùng đă dám gây
ra nhiều tội ác tày trời. Dĩ nhiên
sự biến đổi này tốt cho người
đàn bà nên chúc lành thế nào cũng đáng.
Có cái mới đây c̣n là cô vợ trẻ trung
như thiếu nữ, nh́n lại đă thành bà
mẹ chai dạn cỡ đó th́ ... Yasukichi
vẫn tiếp tục đi. Hắn thẩn
thờ đưa mắt nh́n bầu trời trên
dăy nhà. Trong ngọn gió nam thổi trên bầu
trời có vầng trăng tṛn mùa xuân lấp
ló tỏa sáng.
Lê ngọc Thảo dịch
Kuala
Lumpur tháng 12 năm 2005
*
Lê Ngọc Thảo :
Sinh quán: Quơn
long, quận Chợ gạo, tỉnh Định Tường
(tỉnh Tiền Giang nay). Tiểu học Chợ
gạo, Trung học Nguyễn đ́nh Chiểu
(Mỹ tho) (1959-1966). Sang Nhật năm 1967, Đại
học Tohoku, Cao học Công nghệ Thông tín.
Hiện là Kỹ sư thiết kế hảng Sony
EMCS Nhật bản. Sở thích: Săn lùng (&T́m
hiểu) Rau dại (Sansai) và Nấm (Kinoko) Nhật
bản. Nghiệp dư: Dịch thuật dữ
liệu văn hóa và văn học Nhật bản
sang tiếng Việt. E-mail: lnthao@erct.com
.............
®
"Khi phát hành lại thông tin
từ trang này cần phải có sự đồng
ư của dịch giả
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"
.....
ERCT
nhận từ tác giả ngày 9 tháng 8 năm 2006
- lên mạng ngày 12/8/2006
|