|
|
Mùa đông năm nay đột ngột đến khi hơi thu c̣n chưa dứt hẳn. Trời trở
lạnh với những cơn mưa ào ạt, làm thấm ướt mặt đất thường khô cằn
hạn hán của Cali. Buổi sáng sớm tinh mơ trong lúc đang ngồi thiền,
tôi chợt nghe tiếng mưa rơi nhè nhẹ ngoài sân. Trong không khí tĩnh
lặng hoàn toàn của bầu trời c̣n tối, tiếng mưa như đánh thức một góc
nào đó trong tâm thức, gợi lên một khung trời kư ức xa xôi. Cả một
quăng đời đă qua bỗng hiện ra trong một thoáng chớp, như một giấc
mộng, và sự hiện hữu ngay lúc này, ở đây cũng chỉ là mộng, giấc mộng
lớn của một đời người. Biết bao nước đă chẩy qua cầu, rồi cũng trôi
vào hư vô không bao giờ trở lại. Tôi chợt nhớ đến hàng chữ Hán trên
cánh cổng gần cây cầu trong một khu phố cổ ở Thành Đô, trong dịp du
lịch qua Trung Hoa lục địa: “Thiên Niên Nhất Thuấn”. Ngàn năm cũng
chỉ là trong thoáng chốc, huống chi là trăm năm của một cuộc đời.
Con người đến rồi đi, từ giă cuộc đời rồi chẳng c̣n dấu vết ǵ, có
chăng chỉ là những kư ức để lại trong tâm niệm người ở lại. Mưa vẫn
nhỏ giọt rơi, như e ngại không dám đánh thức những người đang say
ngủ. Một khung cảnh thích hợp cho những bài thơ haiku, trong đó nói
lên thật sâu sắc sự tương quan mật thiết giữa khí tiết bốn mùa, cảnh
sắc và tâm con người. Tôi chưa từng làm thơ haiku bao giờ, nhưng
những lời thơ bỗng hiện ra thật t́nh cờ như sau:
Tiếng mưa đêm
Gió lạnh lùa khe cửa
Đời người chỉ trong một niệm
Dịch ra tiếng Anh:
The sound of rain in the night
The cold wind seeping through the door
A lifetime is in a thought only
Dịch ra tiếng Nhật :
Yoru no amaoto
Samui kaze ga doa o tourinuke
Isshou wa tada ichinen ni aru
夜の雨音
一生はただ一念にある
Trăm năm tưởng dài mà cũng chỉ gợi lại trong một niệm, ngàn năm cũng
thế. Cuộc đời là hư ảo, không có ǵ nắm giữ được, kể cả tâm tư của
ḿnh. Tâm quá khứ, tâm hiện tại, tâm vị lai đều không thể nắm giữ.
Tất cả đều qua đi và tan loăng theo ḍng thời gian, theo sự biến
chuyển của con người.
Vài tháng trước đây tôi có dịp hội ngộ với thầy và những bạn đạo
trong đạo tràng Anh Đào xưa. Nhắc đến đạo tràng Anh Đào, trong trí
óc tôi lúc nào cũng in sâu h́nh ảnh ngôi nhà trên dốc đồi gần biển
của chị H. Mỗi tháng một lần đến đó để buông xả những rắc rối cuộc
đời, t́m chút an b́nh trong những giây phút thiền tập. Không khí ở
đấy thật trang trọng nhưng cũng thật ấm cúng. Giờ đây gặp lại ai nấy
đều già đi, một số người cũng đă ra đi về bên kia thế giới. Ngôi nhà
cũng đă đổi chủ, người xưa c̣n đấy nhưng cảnh cũ đă không c̣n. Trải
qua mấy chục năm dâu biển, không biết những bạn đạo ngày xưa có ai
đă t́m được niềm hỷ lạc tuyệt vời của thiền định như thầy từng nói
đến không? Có lẽ điều đó chỉ có ai đă trải qua, đă uống nước nóng
lạnh thế nào mới tự biết mà thôi. Tuy nhiên, tôi hầu như thấy trên
mặt mọi người đều có nét b́nh an, thanh thản, mặc dù đă từng có
những biến chuyển lớn đến trong đời. Có lẽ đó là món quà quư nhất mà
sự tu tập đem lại.
Những ngày đi họp đạo tràng ấy tôi thường gọi là “một ngày đi t́m
hạnh phúc”. Hạnh phúc thay cho một tâm không rỗng tỉnh giác, không
vướng mắc những phiền năo của cuộc đời. Dù thoáng qua, những giây
phút an lạc tạm thời ấy cũng đủ tiếp thêm năng lượng cho cuộc sống
đa đoan thường ngày. Nhưng con người sinh ra đă bắt đầu từ tiếng
khóc, và trong cuộc hành tŕnh đơn độc của sinh lăo bệnh tử, có
những đau khổ tất yếu mà con người phải đối diện và vượt qua. Nếu
chỉ muốn đi t́m sự an lạc và né tránh đau khổ th́ cũng chẳng khác ǵ
sống trong ảo tưởng. Đạo Phật cho ta niềm tin không phải nơi một
đấng thần thánh thiêng liêng nào, mà trên sự hiểu biết thực chất của
vạn pháp qua nền tảng chân lư của những quy luật thiên nhiên, như
quy luật nhân quả, nghiệp báo, vô thường, tánh Không v.v.. Sự hiểu
biết chân lư ấy cho ta sức mạnh để bước đi vững chăi trong những
biến cố thăng trầm của kiếp người. Dù cho họa hay phúc, giầu hay
nghèo, thành công hay thất bại...ta vẫn phải b́nh tâm theo hoàn cảnh
tùy duyên mà sống. Trong câu chuyện trao đổi với các bạn đạo, hầu
hết đều không mơ ước những ǵ cao xa, chỉ cầu cho có được sự an định
trong đời sống. Giấc mộng b́nh thường tưởng chừng như giản dị, nhưng
nhiều khi cũng không đến tầm tay, và một lúc nào đó mỗi người đều
phải đối diện với một thực tế không tránh khỏi của kiếp nhân sinh,
vấn đề sanh tử của chính ḿnh. Một thiền sư ngày xưa đă nói sanh tử
là vấn đề quan trọng nhất phải ghi khắc trong tâm, đến nỗi phải dán
lên trên trán hai chữ sanh tử, như nhắc nhở cần phải tinh tấn nỗ lực
tu tập để có thể làm chủ vận mệnh, chọn lựa hướng đi cho ḿnh, không
bị lôi cuốn vào ṿng luân hồi khổ ải.
Tâm con người là cả một thế giới bí ẩn, bao la kỳ diệu. Duy Thức Học
của đạo Phật phân tích tâm thức của con người làm 8 thức, thức của
sáu căn (mắt tai mũi lưỡi thân ư), mạt na thức (ngă thức, sự nhận
biết con người riêng biệt của ḿnh), và tận cùng sâu thẳm nhất là A
Lại Da thức, c̣n gọi là tàng thức hay tiềm thức (dung chứa tất cả
những h́nh ảnh ghi nhớ, những tập khí và thói quen, sở thích...)
Tàng thức cũng chính là nghiệp thức, đưa con người vào những cơi
giới luân hồi sinh tử. Trong câu chuyện được truyền lại và đưa đến
công án “Không” của Thiền tông sau này, có cuộc đối thoại như sau:
Tăng hỏi Triệu Châu:
-Con chó có Phật tính không?
Triệu Châu trả lời:
-Không – v́ nghiệp thức che đậy.
Như thế, ta thấy những ǵ chất chứa trong tàng thức, hay nghiệp
thức, chính là yếu tố đưa đến sự tái sinh luân hồi của con người.
Nếu chất chứa toàn những việc xấu ác, những tập khí sâu dầy của tham
sân si, chắc hẳn sẽ về những cơi giới xấu trong ṿng luân hồi lục
đạo. C̣n nếu tâm thuần khiết, buông xả, hướng thiện, chắc hẳn sẽ
được về cơi giới an lành. Thức thứ tám A Lại Da có thể “là hang sâu
đen tối của những ác ma” như lời thiền sư Bạch Ẩn nói, cũng có thể
là trí thấu suốt tỏa chiếu khắp trong ngoài như tấm gương tṛn đầy
của Đại Viên Cảnh Trí. Mỗi niệm khởi đều có ảnh hưởng và tác động
riêng của nó. Như Tổ Đạt Ma nói: “Khi một niệm khởi lên là có nghiệp
thiện nghiệp ác, có thiên đường địa ngục. Khi không có niệm khởi th́
không có nghiệp thiện nghiệp ác, thiên đường hay địa ngục nữa. ” V́
vậy, ta phải rất cẩn trọng trong những niệm khởi của ḿnh, thường
xuyên quán sát, buông những niệm ác, năng giữ những niệm lành và
thanh lọc thân ư cho được trong sạch, theo như lời Phật dạy. Một A
Lại Da Thức được chuyển hóa từ ô nhiễm sang thanh tịnh, không c̣n
những vọng niệm điên đảo sẽ trở thành Bạch Tịnh Thức không rỗng sáng
ngời, c̣n gọi là Như Lai Tạng - đó chính là Phật không sanh không
diệt nơi chúng ta.
Một người bạn nói rằng: “Ḿnh sẽ không thể nào thành Phật được, dù
có tu thế nào chăng nữa.” Thế nhưng chính Đức Phật nói “Ta là Phật
đă thành, chúng sanh là Phật sẽ thành”. Như Lai Tạng đă có sẵn nơi
chúng ta, thường trú và thường chiếu, nhưng chúng ta suốt đời khởi
vọng niệm chạy theo những ước vọng phù du nên không thấy Phật ở đâu.
Nhưng dù Phật không hiển hiện, những tia sáng phát xuất từ Phật tánh
vẫn phản chiếu nơi con người chúng ta, như những tâm niệm lành,
những hành động vị tha, những hành động lợi ích cho ḿnh và cho
người. Dù có tu hay không tu, chúng ta hăy tập sống với Phật qua sự
thể hiện những tâm niệm tốt lành, qua cái nh́n b́nh đẳng vô thiên
kiến, và một trái tim nhân ái rộng mở đến tất cả mọi người mọi vật.
Người ta thường nói, một người trước khi lâm chung hay có sự phản
chiếu rất nhanh về một đời đă đi qua với đầy đủ những biến cố. Chỉ
trong một niệm, người ta sống lại những kinh nghiệm quá khứ. Và cũng
chỉ trong một niệm, người ta bước sang một chân trời mới.
Chuyện kể lại rằng, tổng thống George HW Bush trước khi lâm chung đă
có cuộc đối thoại với cựu ngoại trưởng James Baker rằng:
-
Tôi sẽ đi về đâu?
James Baker trả lời:
-
Ngài sẽ về nơi ngài muốn. Và tôi cũng sẽ muốn về đó.
Đó là chốn thiên đường.
Những bậc chân tu đắc đạo đă biết sẵn đường đi lối về, biết đến từ
đâu và đi về đâu, nên lúc nào các ngài cũng ung dung tự tại, ra vào
sinh tử tùy theo ư nguyện. C̣n phàm phu chúng ta vẫn đắm ch́m trong
ṿng sanh tử, chỉ có thể tập sống với Phật của ḿnh, thực hành những
phương cách khai triển tánh Phật để cải thiện bản thân, thanh tịnh
thân ư, hầu chuẩn bị cho ḿnh một cuộc hành tŕnh mới về nơi an lành
như ư muốn.
Ngọc Bảo
Mùa đông, tháng 12/2018 |
|