|
|
Các bác thân,
Chưa hết tháng
giêng, Tết vẫn c̣n đậm nét. Mới
đây tôi lại được bạn gởi
cho mấy bài thơ xuân, trong đó có bài thơ
của thiền sư Măn Giác đời nhà Lư.
Lục trong folder cũ gặp bài này viết hơn
ba năm trước. Đọc lại, sửa vài
dấu chấm phết, vài câu văn cho suông
sẻ - v́ bài viết thật ra chỉ là một
hai cái điện thư qua lại - c̣n ư th́
vẫn vậy, xin gởi chia sẻ với cả
nhà.
Ư vẫn vậy,
có nghĩa là trong hơn ba năm thấy ḿnh
vẫn chẳng thu thập ǵ thêm. Sự học
như con thuyền trên gịng nước ngược,
không tiến ắt phải lùi.
LH
(Xuân Bính Tuất)
(H́nh
của DC)
Một Cành Mai
Nếu đă từng đọc
sách về Thiền tông Việt Nam có lẽ ít
nhiều ai cũng biết đến bài Cáo
Tật Thị Chúng của thiền sư Măn Giác.
Chỉ có 6 câu thôi mà bài thi kệ của ngài
đă chuyên chở bao nhiêu tinh hoa của Phật
pháp, đă trở thành bất hủ. Tết nào
tôi cũng được bạn gởi cho đọc,
không người này th́ người khác. Gởi
cho nhau bài thơ như một lời chúc
tụng, thâm trầm mà đẹp đẽ
nhất.
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhăn tiền qúa
Lăo tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đ́nh tiền tạc dạ nhất chi
mai
Tôi không nghĩ đây là
một bài thơ b́nh thường của một
thi sĩ dầu là một thi sĩ ngoại
hạng. Đây là một bài thi kệ có mục
đích khai thị, một công án, một ch́a khoá
mở cánh cửa thiền. Đây là lời răn
dạy cuối cùng rất siêu thoát của
một thiền sư để lại cho đồ
chúng của ngài, cho hàng đệ tử có hoài băo
giải thoát. Ngôn ngữ của một thiền sư
đă thấu triệt tính cách bất nhị
của vạn pháp, tâm tư đă đạt
được trạng thái an nhiên và tịch
lặng nhất, đă giác ngộ, đă thực
chứng, th́ dù không gọt đẽo, không
uốn nắn, không cố ư gieo vần, nghe cũng
như thơ.
Dịch thơ chữ Hán đối
với tôi đă khó, mà dịch thơ thiền
lại càng khó hơn v́ bài dịch phải
vừa có thi vị vừa thiền vị. Và
dịch một bài thi kệ đă được
coi như một công án đảm nhận vai tṛ
chỉ đạo cho thiền giả th́ lại càng
khó bội phần. Bài thơ có nhiều bản
dịch Việt ngữ khác nhau, trong số đó
bản dịch của cụ Ngô Tất Tố
được biết đến nhiều
nhất, được truyền đọc và trích
đăng thường nhất.
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cuời
Trước mắt việc đi măi
Trên đầu già đến rồi
Đừng tưởng xuân tàn hoa
rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai
Đă gọi là công án th́ chỉ dành cho
người trong cuộc. Có cố gắng phân tích,
mổ xẻ, có bàn luận tới lui th́ cũng
chỉ là một loại hí luận. Ai mà dám
diễn giải và hiểu cho rốt ráo
"tiếng vỗ của một bàn tay"??
Bản chất của thiền không căn
cứ vào ngôn ngữ, không đặt nền
tảng trên sự suy luận triết học mà là
bằng vào công tŕnh thắp sáng hiện hữu,
như khẩu lệnh của Bồ Đề
Đạt Ma ngày nào: giáo ngoại biệt
truyền, bất lập văn tự, trực
chỉ chân tâm, kiến tánh thành Phật.
Những điều tôi muốn chia sẻ ở
đây chỉ là vài cảm nghĩ thô thiển
về bài thơ mà chưa bao giờ tôi đón
nhận được tâm ư của tác giả
một cách đích thực. Nếu có th́ chỉ
là khái niệm, một thứ dụng cụ
của tri thức và suy luận, và từ khái
niệm đến chân lư th́ xa lắc lơ. Hành
giải không tương ưng nên tôi vẫn
sẽ chỉ đứng ṿng ngoài. Và nhất là
tội lộng ngôn về bản dịch cụ Ngô
Tất Tố mặc dầu không chủ ư, xin thành
tâm sám hối với cụ.
**
Thi sĩ Mường Mán quà cáp biếu xén
lung tung trong ngày sinh nhật của người yêu
rồi kết thúc bài thơ bằng hai câu này:
Chỉ xin đôi lúm đồng tiền
Và bàn tay nắm xuống thuyền sang sông
Đọc một bài thơ t́nh
thấy xao xuyến, bâng khuâng nhưng có hiểu
đúng ư tác giả hay không th́ có lẽ
chẳng hề hấn ǵ. Cô nàng sang sông theo người
khác mà hiểu thành cô nàng bị xỏ mủi
dẫn về nhà th́ có thể... hạ hồi phân
giải (!). Nhưng đọc một bài thi
kệ được coi như lời dạy
bảo của tôn sư mà hiểu không đúng th́
có lẽ hơi nguy cho những ai muốn
"trực chỉ chân tâm", muốn
"kiến tánh". Bản dịch của
cụ Ngô Tất Tố đọc nghe hay quá, nghe
xuôi tai quá nhưng sao tôi cứ bị cấn cái
với hai câu giữa:
Trước mắt việc đi măi
Trên đầu già đến rồi
Sự trục nhăn tiền qúa
Lăo tùng đầu thượng lai
Hai trạng từ "măi",
"rồi", dịch kèm theo hai động
từ "đi", "đến", sao nghe
như có tiếng thở dài, nghe như có lời
than văn. "Biết rồi, khổ lắm, nói măi"
rất là không thích hợp với phong thái an nhiên,
tự tại của thiền sư. Thiền sư
đă chứng nghiệm được thực
tại tuyệt đối, đă bất tử
ngay trong ḍng sinh tử th́ làm ǵ có chuyện ngài
băn khoăn hay than thở trước cái thăng
trầm của thế sự. Và... trước
mắt việc đi măi, động từ
"đi" dịch từ chữ "quá"
của nguyên tác, đi măi sao nghe... bùi ngùi qúa
đỗi. "Đi", làm cho người ta liên
tưởng đến một sự di chuyển
trên phương diện không gian. Đi là đi
tới một nơi nào khác và đi măi h́nh
như có lưu luyến một cái ǵ phải
bỏ lại sau lưng.
Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế !!
Thiền sư đă có trong bàn
tay hạt kim cương sáng chói của "ưng
vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm". Tâm thức
ngài thênh thang như mây, như nước th́
đâu có bóng dáng của lưu luyến, của
vướng mắc, đắm nhiễm. Đâu có
ǵ bỏ lại sau lưng.
**
Các hiện tượng đều vô thường,
đều không thoát khỏi bốn giai đoạn
thành, trụ, hoại, diệt. Xuân đến hoa
nở, xuân đi hoa tàn, ḍng đời biến
đổi không ngừng và thời gian th́ bao
giờ cũng để lại dấu vết.
Sinh, diệt, thường, đoạn, đến,
đi ,nhiều, một - tám ư niệm có mặt
trong thế giới của tích môn. Nhưng
rồi hai câu cuối:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đ́nh tiền tạc dạ nhất chi
mai
Hai câu cuối là một
loại khẩu quyết chắc nịch, có tác
dụng thắp sáng ngọn đuốc trí
tuệ. À, th́ ra chẳng có ǵ mất đi
cả. Mọi thứ vẫn đâu c̣n đó. Có
khác chăng là nhận ra hay không cái bản lai
diện mục, cái cành mai của chính ḿnh. Và cành
mai ấy hẳn tượng trưng cho mùa xuân thường
tại, là hiện tướng của bản
thể chân như bất sanh bất diệt
của vạn pháp?
**
Vài bản dịch khác:
Xuân đi, rơi trăm đóa
Xuân đến, nở trăm bông
Trước mắt, ḍng đời
chảy
Trên đầu, tuổi chất chồng
Xuân tàn hoa rụng, đừng bảo
hết
Sân trước đêm qua, hạt nẩy
mầm
(Sempai Châu Ngọc Bính)
Xuân đi trăm hoa răi
Xuân đến trăm hoa khai
Xem chuyện đời trước
mắt
Tóc trên đầu đă phai
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Tối qua sân trước một cành mai
(Vơ Đ́nh)
Spring comes: flowers blossom,
Spring goes: they fade and fall.
Before our eyes, life takes its course.
On our head, grey hair appears.
Yet, don’t say
That when spring ends,
There’s nothing left.
Last night, in the front yard,
a branch of plum gleamed
in the dark.
(Vơ Đ́nh và CHTN Nha
Trang)
Người bạn cũng có
gởi cho một bản dịch nhưng dặn không
được mang lên bàn mổ. Ừ, th́ không bàn.
Chỉ... ơ hay, sao lại đổi
“nhịp” thế này ?!!

Xuân đi hoa rụng tơi bời
Xuân về hoa lại ngợp trời
nở tung
Sự qua trước mắt khôn cùng
Cái già thoát chốc đầu tùng đà
mang
Xuân tàn chớ bảo hoa tan
Ngoài sân đêm trước rộn ràng cành
mai
|
|