|
|
<Tập ảnh và mẫu chuyện nhỏ nầy đuợc ghi lại trong giây phút người
chụp nguời viết muốn tỏ ḷng luyến tiếc ưu ái với sempai
Nguyễn Đ́nh Long và Nguyển Văn Chuyển đă lần lược ra đi...> |
|
Đây là mẫu chuyện và tập ảnh ghi lại trong chuyến đi vừa chạy xe đạp
vừa cấm trại (self-contained tour or Adventure bicycling tour) từ
ngày 13 đến 21 tháng 6, 2008 vừa qua. (xin click vào link dưới đây
để xem slideshow :
http://picasaweb.google.com/ohiobhuynh/AlleghenyCOTrailsTour/photo#s5216376862447201858
or
Click Here)
Chuyến đi khởi đầu ở Columbus, Ohio. Chúng tôi lái xe và kéo theo đồ
nghề (xe đạp) bằng chiếc xe tải (trailer) của anh Jeff đến thành phố
Cumberland, tiểu bang Maryland (MD). Đoàn chúng tôi có 7 người gồm 5
trai 2 gái (xin xem ảnh ở dưới) đều trong tuổi "xuân-th́" và thuộc về hàng
đỉnh cao trí tuệ của làng chơi; Amen!).

Hành tŕnh di chuyển cho chuyến đi là chạy trên đường ṃn Great
Allegheny Passage (gọi tắt la GA) giữa Cumberland và Ohiopyle, và
đường ṃn Chesapeake&Ohio (gọi tắt la C&O) giữa Cumberland và
Hancock. Đuờng ṃn GA và đường ṃn C&O vốn là mạch máu phục vụ kinh
tế Mỹ vào thế kỹ 19 đến thế kỹ 20, nay đă bị phế thải và được chuyển
hóa ra con đường đất trải cát cho khách hành lạc giải trí du ngoạn
trên chân người, lung ngựa hoặc bằng xe đạp. Về thực chất hai con
đường ṃn nầy hoàn toàn khác nhau. GA vốn là đường xe lửa do công ty
Baltimore & Ohio (B&O) xây cất, sau đó sáp nhập vào công ty CSX
trước khi bị phế thải. C&O là đường thồ (gọi là towpath) cho lừa kéo
phà hay bè hàng hóa (barge) trên kinh đào (Canal). Cả hai con đường
nầy được khởi công cùng một ngày (4 tháng 7) vào năm 1828 với cùng
một mục đích là: Tây Tiến về vùng sông Ohio miền Midwest nơi rất trù
phú về nông lâm sản, và miền Tây của Virginia và Pennsylvania nơi có
nhiều mỏ than đá rất cần cho kỹ nghệ nặng mới bắt đầu ở Bắc Mỹ, nhất
là vùng vịnh Chesapeake gần thủ đô Hoa Thịnh Đổn. Tuy B&O và C&O
được hoạch định với một mục đích giống nhau, nhưng trên thực tế, 2
công ty nầy là 2 đối thủ doanh nghiệp ḱnh địch, cạnh tranh quyết
liệt cho sự tồn vong của ḿnh, qua thử thách thành bại của 2 phương
án kỹ thuật đương thời: bằng sức kéo của con "lừa" hay là sức kéo
của con "ngựa sắt". Rốt lại như chúng ta đều biết, con "ngựa sắt" đă
thắng rất vinh quang trong cuộc tranh đua bá quyền nầy, chẳng khác
ǵ trào lưu dân chủ tự do sẽ chế ngự nền chính trị kinh tế của thế
giới về sau với sự ra đi lần hồi của chế độ quân chủ cũng như độc
tài đi ngược ḍng tiến hóa của nhân loại.

Trên địa lư nước Mỹ thành phố Cumberland là một cứ điểm vô cùng quan
trọng chẳng khác ǵ Đèo Hải Vân trên đường Nam tiến của dân Viêt Nam
chúng ta. Đây là vùng eo núi gọi là "Gap", bởi v́ từ đông sang tây,
muốn vượt qua dăy trường sơn Appalachia và dăy núi Allegheny, đây là
nơi mà xe ngựa thời đó có thể xuyên qua tương đối dễ dàng. Trong
những chuyến đi trước đây (2006, 2007), chúng tôi lúc nào cũng bỏ
một ngày để nghỉ chân ở nơi nầy trên một hành tŕnh dài khoảng 500
km, đây là trạm xe nửa đường (Midway).
Phố Cumberland là thành phố cổ kính, đẹp và thơ mộng v́ c̣n nhiều
ṭa kiến trúc của tiền thế kỹ được bảo tồn cẩn thận và tu bổ. Những
quán ăn và quán cà phê rất tuôm tất cùng với những Art gallery có
phẩm chất cao. Chúng tôi thường ghé sang tiệm bán rượu trên đường
về nhà YMCA để cấm trại trên sân cỏ của nhà nầy. Cumberland cũng là
nơi dừng chân tạm thời (184.5 miles của 460 miles)- rồi trở thành
vĩnh viễn của con kinh đào C&O sau khi kiệt quệ về tài chính đầu tư,
thua lỗ qua sự cạnh tranh với hăng tàu hỏa B&O. Đường thiết lộ
Western Maryland Scenic Railroad hiện nay c̣n giữ và phục vụ một nhà
ga hành khách duy nhất nơi đây. Du khách có thể mua vé tàu hỏa do
đầu máy đốt than (steam locomotive) hay đầu máy Diesel kéo lên miền
núi Allegheny. Chuyến xe nầy sẽ ngừng ở trạm Frostburg, là một thành
phố du lịch đă được dựng lên cho trường Frostburg State University
(Maryland) ở trên đồi. Vào mùa thu với lá vàng đỏ, phong cảnh vùng
nầy rất là ngoạn muc. Lữ khách phương xa đến thăm thường ngẩn ngơ
với cái đẹp lạ lùng của núi đồi vùng cao nguyên Allegheny. Nh́n cảnh
dưới thung lũng bao la qua những “cửa sổ địa đàng" (vistas) dọc theo
2 bên đường ṃn GA, cái hoài cảm hào hứng về chuyến đi của một lữ
khách như tôi thật là khó quên được khi về.

Ngày đầu của chuyển đi là giành cho sự di chuyển đến Cumberland -
mất khoảng 6 tiếng lái xe hơi, nghỉ lại một đêm, xong rồi là lên
đường chạy về hướng Tây Bắc trên đường GA về Confluence.
"Confluence" có nghĩa là nơi 2 con sông gặp nhau. Nơi đây sông
Casselman và Laurel Hill Creek nhập vào sông Alleghiogheny. Chúng
tôi ngủ lại 2 đêm trong một băi cấm trại (outflow campground) và
dùng nó làm cứ điểm cho chuyến chạy xe đạp về hướng Tây Bắc đến
Ohiopyle State Park trước khi trở về Cumberland.
Ohiopyle là một công viên do tiểu bang Pennsylvania thiết lập, nơi
có nhiều thắng cảnh với 1 thác nước to chỉ sau Niagara ở Miền Đông
nước Mỹ. Trước thời đại xa lộ, khách phương xa đến viếng thăm vùng
nầy phải dùng xe lửa (nay đă phế thải thành đường ṃn GA) hay xe
ngựa. Nếu ai kia có ḷng ham mộ nghệ thuật kiến trúc, một chuyến ghé
xem tác phẩm vĩ đại của kiến trúc sư Frank Lloyd Wright, như ṭa nhà
mang tên lưu-thủy "Fallingwater" được xây trên-và-trong một thác
nước, chắc phải ngẩn ngờ khi ra về, tự hỏi ḿnh có phải ta đă đi lạc
vào một chốn Thiên Thai hay là Long Cung của tiền thế?

Trên đường GA giữa Ohiopyle và Frostburg có nhiều cầu thiết lộ, có
nơi bắt ngang thung lủng sâu hơn cả trăm feet. Cầu cao "Viaduct"
Salisbury dài đến 729 m, kế đến là cầu Keystone dài khoảng 350 m.
Xen vào đó là những đường hầm thông qua núi, dài nhất là Big Savage
Tunnel gần 1 mile (khoảng 1.5 km), kế đến là Borden Tunnel, Brush
Tunnel và Pinkerton Tunnel (nay đă bị phế). Trên Salisbury Viaduct
nh́n về huớng Meyersdale và Garret, những cánh chong chóng khổng lồ
của máy phát điện phong lực (wind turbine) tạo ra một phong cảnh vừa
hùng vĩ vừa dị thường, đột nhiên khiến ai kia phải trầm lặng lắng
tai nghe tiếng gió thổi vi vu trên đồi Laurel xanh ngát rồi thả hồn
theo mây trắng bay lẫn lờ dưới bầu trời của mạng Truờng-sơn
Allegheny....
Rockwood là một trạm nghỉ trước khi đến Garett trên đuờng về
Cumberland. Nơi đây có một quán cơm vốn là nhà hát Opera House xưa
kia. Ngoài việc thưởng thức món ăn nướng ḷ (grill) độc đáo, khách
của quán nầy có thể vào xem di tích của một hí truờng vào thế kỷ
19-20 c̣n được giữ lại phía sau của quán nầy. Bên kia đường "trail"
là một tiệm sửa xe đạp và một lữ-quán B&B (Bed and Breakfast) mới mở
gần đây để giúp đỡ khách phương xa lỡ đường qua đem hoặc cần đến sự
săn sóc cho con ngựa sắt của ḿnh.

Gần Deal, địa điểm cao nhất của Great Allegheny Passage (GA; 729 m),
có một "lằng" xương sống địa lư học phân chia đại lục gọi là Eastern
Continental Divide. Khi mưa rơi xuống phía Đông của lằng nầy, nước
sẽ đổ về Vịnh Chesepeake rồi ra Đại Tây Dương. C̣n nếu mưa rơi xuống
phía Tây của lằng nầy th́ bạn biết sao không? - nước sẽ được gôm góp
như những giọt lệ lưu luyến của người da đỏ xưa kia rồi t́m đường ra
biển ở Vinh Mễ Tây Cơ qua hệ thống sông ng̣i Ohio và Mississippi!
Từ Cumberland đi về hướng đông nam theo đường ṃn C&O là đi về thủ
đô Washington. Trong chuyến hành tŕnh nầy, v́ mưa lụt nên chúng tôi
phải bỏ cuộc nhiều đoạn, có đêm phải t́m Hotel để ngủ v́ t́m không
ra băi cấm trại. Con đường nầy tuy không được chỉnh đốn cao ráo như
đường GA, nhưng cũng không thua ǵ đường kia về vẽ đẹp thiên nhiên.
Thêm một điểm nữa là vùng nầy có rất nhiều địa danh lịch sử
(Historic Landmark) có tiếng trong thời lập quốc của quốc gia nầy,
thời chiến tranh Nam Bắc (1861-1865) như là Hancock, Berkeley Spring
nơi Tổng thống Washington từng thăm viếng ôn tuyền, băi chiến truờng
Harpers Ferry (West Virginia), băi chiến trường Antietam (Maryland)
nơi mà huynh đệ một nhà tương sát hàng vạn sinh mạng con người trong
một ngày chỉ v́ sự bất đồng về chính kiến, về chủ nghĩa nầy với kia,
thật là buồn thay...

Đối với bikers dân đi du lịch bằng xe đạp hoặc xe mô tô
như chúng
tôi, có những nơi mà mọi người đi sang bắt buột phải ghé thăm v́ nơi
đó nổi tiếng rất là "cool" (hết xẫy). Trên đường đi từ Hancock về
Cumberland, nơi làng Little Orleans dọc theo đuờng C&O, có quán
Bill's Place. Nơi đây vừa có cơm ngon do bà Bill nấu, vừa có la de
rượu mạnh do ông Bill service, ngoài ra là một ít hàng vặt cho khách
lở đường như bin điện, nước đá, nước ngọt, áo thun, v.v. Ông Bill
năm nay đă ngoài 80 nhưng vẫn c̣n mạnh khoẻ và tươi vui yêu đời. Đặc
biệt một điều là trên trần quán ông Bill đă được đề-co với những
đồng tiền giấy đô la Mỹ, trong đó có nhiều tấm được kư tên bởi những
tài tử, ca sĩ, chính trị gia, v,v., tổng cộng có thể đến hàng ngh́n
đô la chăng, đó là điều ước đoán của khách làng chơi. Ông bà Bill
rất dể thương nên khách phương xa nghe tiếng đều muốn đến thăm, ngay
cả người ngoại quốc nữa. Business của quán nầy do gia đinh ông Bill
đều hành, vào những ngày cuối tuần cả bầy cháu nội ngoại, cháu cố
đến phụ giúp trong việc sắp đặc hàng hóa của quán nầy. Nh́n em bé
mới 4-5 tuổi cũng tỏ ra sốt sắng trong công việc phục vụ cụ Bill, ai
lại khỏi phải thán phục sự đoàn kết của đại gia đ́nh nầy?

Sau khi từ giả ông Bill, bọn tôi lên đường đi về đường hầm Paw Paw
Tunnel. Đây là một đường hầm đặc biệt v́ dùng cho kinh đào qua núi.
Đường hầm nầy dài đến gần 1 km (dài nhất thế giới) dành cho đường
thủy lộ. Chương tŕnh đào đường hầm và kinh qua núi thoạt tiên dự
tính cho 2 năm, nhưng v́ gặp phải đá rắng, tranh chấp lao động, ngân
hủy khô kiệt, nên tŕ trệ sau 14 năm mới hoàn tất. Thương thay, khi
đào xong tunnel nầy rồi th́ thời đại "canal" cũng sắp chấm dứt. Thay
ǵ được đón chào rạng rỡ như một kỳ công của sức lao động và kỹ
thuật của đất nước, quốc hội Mỹ đă quyết định giải tán đồ án cho
đường kinh đào, nhường mọi ưu tiên cho thiết lộ đang trên đà phát
triển ào ạt khắp đại lục. Như chúng ta đă chứng kiến, hệ thống đường
sắt đă trở thành đại động mạch cho nền kinh tế cường quốc Mỹ trong
thế kỷ thứ 20, trước khi bị đe dọa bởi mạng xa lộ và đang xe hơi
tràng ngập khắp nơi vào hậu bán thế kỷ thứ 20. Nhưng chúng ta rồi
phải cùng suy nghĩ, sự phát triển của xe hơi do Henry Ford mang đến
cho nước Mỹ rồi có thể tồn tại măi măi không, hay rồi cũng sẽ bị đào
thải và thay thế bởi những kỹ thuật mới tiện lợi hơn, siêu việt hơn?.

Với giá săng càng ngày càng đắc đỏ, mối lo âu đó càng rấm rứt trong
đầu ốc mọi người. Tiểu sinh nay đă ngoài 60, chu-du sơn thủy ngàn
dậm trên yên ngựa sắt như thế nầy là một niềm vui và hạnh phúc trên
đời. Rồi biết đâu một ngày “hết xăng” nào đó, tiểu sinh tôi sẽ đến
t́m thăm bạn trên chiếc xe đạp củ kỷ, để chia xẻ những mẫu chuyện đă
từng mắt thấy tai nghe qua những chuyến đi trước đây, trong đó có
đoạn đường ṃn Great Allegheny Passage và đường ṃn C&O bất hữu,
mong rằng bạn c̣n nhớ nó cho... NARUHODO!
<Mời xem thêm
toàn tập h́nh>
|
|