|
Mỗi năm, vào ngày thứ bảy,
tuần lễ thứ 3 của tháng Giêng, dân hành-cước nhiệt t́nh
(enthusiastic hikers) vùng Midwest của Hoa Kỳ lại một lần nữa đỗ về
công-viên tiểu bang (state park/s.p.) Hocking Hills đề làm một cuộc
diễn hành mùa đông – hay "Đông-dzu " (冬遊**/winter hike) dài gần 10
cây số (6 miles). Chuyến đi năm nay (2009) rơi vào ngày 17 tháng
Giêng và là chuyến "Đông-dzu " (冬遊) thứ 44 của ban tổ chức do chính
phủ tiểu bang tài trợ. Thuờng số người tham dự từ 4 đến 6 ngh́n
người, già có trẻ có, tài tử giai nhân, không phân biệt giai cấp!



Năm nay trời băng giá hơn
mọi năm. Một tuần trước "D-day" (ngày khởi hành), mỗi đêm hàn thử
biểu tuột xuống hơn 25 độ C âm (-25'C) và ban ngày chẳng lên khỏi 10
độ âm (như ta thấy cái cảnh run rẩy 3 ngày sau đó ở Washington DC
lúc ông Obama làm lễ tấn phong lên chức tổng thống - Đấy c̣n ấm hơn
Ohio nhiều!).

Buổi sáng ngày D-day, chúng
tôi lái xe đến khởi điểm "Old man’s Cave" cách Columbus khoảng 120
km gần 9 giờ sáng. Năm nay bầu trời rất tốt và quang đăng. Sau khi
nhảy nhún hâm ấm cơ thể 5-10 phút, chúng tôi cất bước lên đuờng ở
một nhiệt đô gần 20 độ âm C (hay gần 0 độ F). Đường đi hơi trơn trợt
v́ có tuyết và băng phủ. Đa số người "hành giả" đều mang theo cây
gậy "walking stick" để giúp thêm phần vững chắc cho bước đi. Trong
đó có người trang điểm cây gậy "chiến" của ḿnh với những
“medallions” như chiến lợi phẩm. Và trên chiếc áo dầu dăi phong
sương họ thường dán lên những miếng "Souvenir patches" như là những
"lá bùa" kỷ niệm về những nơi đă từng “chinh phục” để phô trương cho
sự từng trăi của ḿnh.


Cuộc hành tŕnh nầy, v́ là
đường rừng phải băng qua thung lũng và đồi thấp, thường mất khoảng 5
tiếng đồng hồ để hoàn tất chuyến đi. Giữa đường có một trạm nghỉ
chân ngoài trời với nhóm lửa than hồng để hâm ấm chân tay. Sau khi
đi qua thác nuớc Cedar Falls, nơi đây mọi người được đăi ăn một tô
súp đậu nóng hổi cùng với một ly "chó-có-lát" đậm đà. Xong rồi th́
phải tiếp tục lên đường "lết" về đến trạm cuối cùng là "Ash cave" dù
rằng có mệt đến mấy đi nữa. Nơi đây xe bus sẽ đưa mọi người trở về
điểm khởi hành gần băi đậu xe trước khi giải tán. Nhóm hành giả trở
về đến Ash Cave cuối cùng sẽ được tặng cái bánh "c̣ng" donut để an
ủi và khích lệ cho năm tới. Mọi người đều vui vẽ măn nguyện sau 1
cuộc hành tŕnh đổ mồ hôi “lạnh”!

Để giúp vui cho khách
phương xa đến tham dự, chiều ngày hôm trước của cuộc "Đông-dzu" có
đốt lửa trại và buổi tiệc tiếp tân ở nhà khách lớn (lodge). Gần cái
cḥi "cabin" của công viên nầy, “naturalists” cho trưng bày những
con chim mèo, chim ưng, diều hâu và da của thú vật đang sống trong
vùng nầy.

Đây là chuyến đi thứ 6 của
tôi. Năm nay nhờ trời "quá lạnh", tôi rất là sung sướng v́ biết rằng
đây là cơ hội ít có để chiêm ngưỡng cái đẹp của một ngày Đông. Cảnh
vật vùng nầy tuy đẹp cả 4 mùa, nhưng đối với tôi cảnh "Đông" là cảnh
huyền-bí tuyệt-vời nhất. Với những cây bị bộc tuyết và băng như "Juhyo"
(樹氷), cái thác nước đông đặc lại như những tảng cẩm thạch trắng, và
những trụ nuớc giống như trụ thạch nhũ bằng pha lê hay cái đèn
"chandelier" thủy tinh chốp nhoáng dưới ánh sáng mặt trời, nh́n măi
chẳng chán… Trong đó có cái hang gần Conkles Hollow ẩn giấu nhiều
băng đá. Khi bước vào nơi đó nguời ta có cảm giác như đi lạc vào cái
động pha lê “Crystal” trên hành tinh “Krypton” của Superman (phim do
Christopher Reeve đóng - 1978).

Khoảng 350 triệu năm trước
đây, vùng nầy là một vịnh biển cạn. Qua sự thăng trầm của địa tầng,
đất cát trầm tích tạo nên "sandstone" (sa thạch) được đội lên thành
đồi và núi. Với lớp giữa mềm hơn lớp địa tầng ở trên và dưới, nước
mưa thẩm thấu qua mạch đá tạo ra hang và động. Xong rồi tuyết và
băng-hà cạo gọt sườn núi làm sụp đổ vách đá. V́ thế ta mới có những
vực sâu cùng với hang hơm khổng lồ như Old man’s Cave và Ash Cave
ngày nay ở Hocking Hills S.P.

Người da đỏ đă có mặt ở
vùng nầy hơn 7000 năm truớc. Nhóm dân Wyandot, Delaware và Shawnee
từng đi lại và chiếm đóng vùng nầy. Đến thế kỹ thứ 18, khi người da
trắng bắt đầu về định cư ở Logan gần đấy, những hang động của
Hocking Hills đă từng là ổ đề kháng và ẩn trốn cho dân da đỏ, như
hang Pác Bó của Việt Nam hay hang Tora Bora của Á Phú Hăn.
Ngày nay du khách đến
Hocking Hills thường ghé sang thăm động Old Man’s Cave, động Ash
Cave, thác nuớc Cedar Falls, căn nhà đá Rock House, khe Conkles
Hollow và khe Cantwell Cliffs. Vùng nầy vào mùa mưa có rất nhiều
thác nước to hoặc nhỏ. Trên nóc của động bán nguyệt Ash Cave là một
thác nước con rơi xuống khoảng 3-40 m. Mùa đông khi hàn thử biểu
liên tục giữ ở mức dưới 20 độ âm nhiều ngày, nước nhỏ xuống tạo
thành một tảng nước đá h́nh nón, h́nh con ốc, có lúc trông giống như
núi Phú Sĩ bị tuyết phủ. Cảnh thật là lạ mắt!

Hocking Hills có nhiều
đường ṃn (trails) cho khách hành-cước vợt chân, tất cả khoảng 25
miles hay gần 40 km. Những trails nầy cũng thuộc vào hệ thống
Buckeye Trails kéo dài đến 1450 miles (2330 km) đi xuyên qua toàn
tiểu bang Ohio.
"Winter hike" là một môn
thể thao mùa đông của dân xứ lạnh, như cross-country skiing (truợt
tuyết) hay "snow shoeing". Đó cũng là một bộ-loại của "Volksport" và
được dân Ohio ái mộ vô cùng.

Trong lịch sử của cuộc "Đông-dzu
" (冬遊) nầy, có mấy lần thời tiết rất khắc nghiệt. Năm 1978, toàn bộ
Ohio bị một trận băo tuyết "Blizzard" khủng khiếp, đường giao thông
bế tắc. Thế mà ngày hôm đó có đến 70 "trự" đến tŕnh diện ở điểm
khởi hành như những bóng ma Yeti (người tuyết) của Hy Mă Lập Sơn.
Đây quả là "70 Đông-dzu Hành giả Bồ tát " (冬遊行者菩薩) thứ thiệt của
Ohio rồi!
Đường ṃn cho chuyến đi "Đông-dzu
" (冬遊) nầy c̣n mang tên là "Grandma Gatewood Trail" . Năm 1958, ở
tuổi 71, cụ bà Emma Gatewood đă đi hành cước "solo" trên đường rừng
Appalachian Trail từ Maine đến Georgia. Năm 1959, bà lại đi suốt từ
Missouri đến Oregon một khoảng đường ước lượng là 2000 miles (xa hơn
khoảng đường từ Ba Tri ra Huế do ông già Ba Tri của quê tôi đi ngày
xưa). Năm 1960 và 63, cụ lại đi "solo" lần nữa trên Appalachian
Trail, khoảng giữa cụ dành cho vùng quê Ohio, trong đó có Hocking
Hills và đi măi cho đến khi chết ở tuổi 85 - vào năm 1973.

Ngày nay có người bảo là
đường ṃn vùng Hocking Hills có "ma". Đối với tôi, chuyện ma chắc có
"thiệt" và tôi rất "thích" ma. V́ thế, khi lên đường hành cước tôi
lúc nào cũng muốn gặp "ma". Người Tây Phương cũng thế thôi. Họ có
ngày lễ "ma" vào tháng 10 mỗi năm. Xuất xứ của lễ nầy tôi không biết
rơ. Có phải ở Nga hay không v́ nghe nói ngày xưa dân Nga chết oan
rất nhiều vào dạo đó để làm cách mạng rồi sau nầy lại bỏ đi?

Trên đường ṃn của "Grandma
Gatewood ", vào mùa Xuân tôi thường thấy đóa hoa "Snow Trillium"
trắng như tuyết nở 2 bên đường làm cho tôi phải dừng chân đôi lúc để
chiêm ngưỡng cái đẹp. Vào mùa Hạ có con chim đen-cánh-đỏ (Red-winged
black bird) thường đón đường và bay theo kêu ghẹo người hành giả với
tiếng hót từa tựa như là "Sư-tiếu-huỳnh"*. Tiếng hót của con chim
nầy làm cho tôi tỉnh giấc "mơ" ngày (day dream!) v́ cái nóng của
thời tiết. Đến mùa Thu, những chiếc lá "Maples" vàng đỏ lót đường
cho bước chân tôi đi được êm nhẹ hay kêu gào khi tôi nặng bước. Và
vào mùa đông, những trụ băng "Tsurara" (氷柱)như những ngón tay âm
thầm chỉ đường cho tôi đi về đến nơi đến chốn kẽo lạc đường th́ nguy
lắm...Đối với tối, những điều trên là chứng minh cho sự hiện diện
của Emma, của "ma" bà đấy thôi. Chắc bạn cũng đồng ư với tôi chớ? -
Naruhodo!
Nhàn-Sĩ Huỳnh Văn Ba
---------
*Con chim "Red winged black
bird" là loài chim "di-trú"(migrant bird). Vào mùa hè chim nầy
thuờng có mặt ở vùng Bắc Mỹ như Ohio. Loài chim nầy có tính bảo vệ "không
phận" (territorial) rất mănh liệt. Khi ai đến gần tổ, chim trống
thường phản kháng bằng cách bay xung-kích và kêu gào giống như tên
người Mỹ "Steven".
|