|
|
Lá thư Bắc Kinh Đào Tơ (64, Tokodai)
Ra khỏi phi cơ, điều tôi
nhận thức đầu tiên là mấy cái queue
dài tḥng cho người ngoại quốc, tương
phản với con số nhiều nhưng ngắn
hơn của những queue dành cho dân mang thông hành
Trung quốc. Và phi trường có vẻ tươm
tất, hiện đại, tuy bảng hướng
dẫn không được rơ ràng như những
phi trường quốc tế khác mà tôi đă có
dịp đặt chân tới. Ra khỏi quan thuế, vừa bước
qua cái cửa kính, c̣n đang bỡ ngỡ th́
đă thấy nhà tôi đưa tay vẫy từ
đám đông đứng chờ bên ngoài. Chưa
kịp mừng "tái ngộ" sau hơn ba mươi
ngày xa cách th́ tôi đă giật bắn ḿnh v́ có
ai đó đang cố kéo cái xe đẩy với
3 chiếc hành lư khổng lồ của tôi theo
một hướng ra cửa. Thấy mặt tôi tái
mét nhà tôi cười trấn an: ông tài xế
đang kéo hành lư của ḿnh ra xe đậu
ở bến đậu xe đó. Tôi thở phào níu
tay nhà tôi rảo bước theo chân bác tài. Nhưng
chưa thở b́nh thường lại được
bao lâu th́ khí quản tôi gần như bị
nghẹt v́ sức nóng như ập vào người
và cái áp suất nặng nề như bao vũa
chung quanh tôi. Lên xe, chạy ra khỏi bến
đậu xe th́ thấy một bầu trời
thật thấp và xám xịt, không một ánh
nắng, như gần sập tối chạng
vạng. Mới chưa đầy sáu giờ
chiều một ngày hè mà trời đă tối
sớm thế này sao. Tôi hỏi nhà tôi không khí
ở đây bị ô nhiễm đến thế
à. Th́ được cho biết là không phải
trời Bắc Kinh thấp như vậy, mà cũng
không phải là hậu quả của độ ô
nhiễm cao, mà
đó là đám hơi nước khổng lồ
đang giăng lửng lơ bên trên, làm áng
hết cả bầu trời không cho một ánh
nắng nào lọt xuống. Khí hậu Bắc Kinh
bao giờ cũng như vậy vào mùa hè, với
độ ẩm thường lên cao đến
85%, ngay từ thuở nơi này chưa phát
triển đến độ có nạn ô
nhiễm. Nhưng nhà tôi cố an ủi: cũng có
những ngày hè trời xanh và sáng sủa hơn,
và mùa thu, mùa xuân ở đây khá đẹp. Không
bao lâu nữa đă hết hè rồi, tôi thầm
tự an ủi tôi. Từ phi trường đến
khách sạn, xe đi qua những con đường
tuy không rợp mát bóng cây như con đường
từ phi trường Singapore vào thành phố, nhưng
cũng xanh mướt cỏ cây hai bên đường.
Có thể thấy rơ ràng đây là công tŕnh
nhằm gây ấn tượng đẹp về
Bắc Kinh cho du khách đến viếng thành
phố này hay dùng nơi đây làm cửa ngơ vào
Trung quốc. Gần đến thành phố, xe
cộ bắt đầu dập d́u như mắc
cửi, và đây mới là lúc thấy được
cái tài lấn đường của mỗi người
lái xe. Hèn ǵ nhà tôi quyết định sẽ không
lái xe trong suốt thời gian nhận nhiệm
sở nơi này, và dĩ nhiên tôi cũng sẽ
đi đến cùng một kết luận. Hôm sau tôi có dịp được
đưa đi nhiều nơi trong thành phố
Beijing, thấy nó rất lớn và thật khang
trang, cho tôi cảm giác như đang ở
giữa thành phố Đông Kinh hơn là một nơi
của xứ Trung quốc mà tôi đă đến
lần sau cùng cách đây 8 năm. Thủ phủ
của một xứ với dân số cao nhất
thế giới có khác, dù là một xứ
cộng sản. Riêng Bắc Kinh, con số trú dân
chính thức của nhà nước là mười
sáu triệu, nhưng ai cũng biết con số
thực thụ c̣n cao hơn, ít nhất vài
triệu nữa, bởi số người mà dân
bản xứ gọi là dân lưu động,
tức là những người từ các vùng khác
đến đây làm việc không cố định
và tùy mùa. Tôi đi qua những đường
sá to rộng, phần lớn rất sạch
sẽ, không thiếu những cửa tiệm sang mà giá biểu cũng không cao
lắm. Nhưng dĩ nhiên tôi chưa đi sâu vào
mọi nơi nên chưa biết hết được,
đây chỉ là ấn tượng đầu tiên.
Những ngày kế đó, trong lúc nhà tôi đi làm,
tôi bắt tay vào những cuộc "thám
hiểm" thành phố Bắc Kinh bằng
đường bô. Khách sạn tôi ở nằm
trong một khu khá sang của Bắc Kinh, nhưng tôi
có thể đi qua các khu mua sắm từ
những cửa tiệm sang thứ thiệt,
chứ không phải giả mạo của
những tên tuổi lừng danh và đắt
cạn túi tiền như Gucci, Prada, Chanel, ... đến
những gian hàng bán hằng hà sa số mặt hàng
giả mạo đủ tên, đủ loại;
cho đến những quày sập bán đồ
rẻ mạt, tất cả chỉ cách nhau trong ṿng
đi bộ được. Sự thay đổi
to lơn nhất mà tôi nhận thấy so với
một Bắc Kinh tôi đă viếng 8 năm trước
là thái độ của người bán hàng trong
tất cả những nơi tôi đă đi qua,
bất luận sang hay hèn. Tám năm trước,
tôi thấy người đứng bán hàng nhan nhăn
trong từng quầy, nhưng gương mặt
thờ ơ, không buồn chú ư khách đến
mua và nếu khách ngỏ ư muốn hỏi han
điều ǵ th́ tỏ vẻ bực dọc ra
mặt, trả lời nhát gừng qua loa, chỉ
miễn cưỡng mang hàng khách yêu cầu,
với thái độ ngầm mong cho khách hàng
tốt nhất là đừng mua bán chi hết, và
như thế khỏi làm rộn đến ḿnh. C̣n
bây giờ, tôi không thể nào đi ngang qua
một gian hàng mà không bị ai mời mọc,
khẩn khoản, nhiều khi cả níu kéo, cố
nài nỉ cho được tôi thử món hàng
của họ. Chỉ có một lư do để
giải thích hiện tượng khác biệt
nầy: một bên là nhân viên của hợp tác xă,
làm việc với số lương cố định
đă được bảo đảm bất
kỳ lỗ hay lời, một đàng là làm
việc với hoa hồng theo chỉ số bán
được và việc làm chỉ được
kéo dài nếu cửa tiệm không bị đóng
cửa v́ lỗ lă. Có dịp tiếp xúc thêm
với nhiều người quen từ Mỹ,
Malaysia, Hongkong đến đây làm việc lâu năm,
tôi cũng được cho biết trường
hợp tương tợ trong các nhà máy khắp nơi
trên lănh thổ Trung quốc. Cũng có nhiều trường
hợp nhà máy hăy c̣n là quốc doanh, nhưng
với một ban giám đốc cấp thời,
cầu tiến, nhân viên cũng nhờ vậy mà
tiến bộ, làm việc hăng say hơn. Tuy nhiên,
con số này hăy c̣n ít so với những quốc
doanh trong đó nhân viên cũng như ban giám đốc,
nhất là ban giám đốc, chỉ chăm chú vào
mỗi một mục đích là nhận tiền
của nhà nước, c̣n cơ sở quốc
doanh lỗ hay lời không quan trọng ǵ.
Ở những nơi như vậy làm sao có
thể t́m được thái độ làm
việc hăng hái của nhân viên? Hôm nay xin mạn phép viết đến đâyi. Chúng tôi vừa dọn từ khách sạn sang một apartment và bây giờ đang cố gắng làm cho nó trở thành một tổ gia đ́nh nhỏ bé của ḿnh, không chỉ là một nơi tá túc tạm bợ. Hẹn những lần sau sẽ viết thêm về "hành tŕnh" đi t́m apartment để mướn và vài điều mắt thấy tai nghe trong hơn một tháng tôi đă đến thành phố khổng lồ trong cái quốc gia mênh mông này. Đào Tơ (29/9/2005) H́nh của : http://www.beijinghighlights.com/index.htm
Cảm tưởng
xin gởi về : dt@erct.com |