Từ thuở xưa nào đă gặp nhau…..
Cảm tưởng những ngày
đầu tiên đặt chân đến xứ Bắc Cali.
Thân gửi đến các bạn
exryu Bắc Cali.
Cung Điền
Sau gần 24 tiếng chờ máy bay
tại hai phi trường Charles De Gaule (Paris) và Chicago, cùng ngồi
trong máy bay, tôi đặt chân đến phi trường San Jose lúc 11pm. Cuộc
hành tŕnh thật chật vật v́ bị khám xét quá ngặt nghèo tại phi
trường Charles De Gaule. Rời Paris nhằm đúng ngày 11-8, có tin cảnh
sát Anh khám phá một dự định khủng bố trên máy bay từ Luân Đôn sang
Mỹ. Chuyến bay trễ hai tiếng và hai chai rượu ngon định mang tặng
anh Vũ hữu Thành và một người bạn khác đă bị tịch thu ngay tại phi
trường v́ không được phép mang bất cứ một dung dịch nào trong hành
lư xách tay. Ra khỏi phi cơ, không thấy ai có vẻ chờ ở cửa ra, tôi
đi thẳng tới chỗ lấy hành lư, t́m cái valise gửi từ Chicago. Tay đẩy
hai chiếc valise trở về chỗ những người đang đợi, hy vọng gặp anh Vũ
hữu Thành, người mới quen qua email, nhưng chưa từng biết mặt. Thấy
một người á đông có vẻ đang chờ, chạy lại hỏi có phải ông ta chờ một
người từ Paris, nhưng không. Thất vọng và tự hỏi đêm nay sẽ ngủ tại
hotel nào đây ? Sửa soạn ba số điện thoại, một của anh Vũ hữu Thành,
một của người em họ tại Fremont và một của ông chú họ tại San jose,
nhưng phân vân chưa dám gọi v́ trời đă quá khuya. Tôi lại đẩy hai
chiếc valise về chỗ lấy hành lư. Chỗ này đă thưa người của chuyến
bay UA từ Chicago, thay vào đó là những người từ chuyến bay mới tới
. C̣n đang chần chờ, chợt thấy một người tay mang một bó hoa hồng và
một tờ giấy đề Welcome to Stanford. Tôi chạy lại tự giới thiệu và
hỏi có phải là anh Thành ? Thành cười và nói đă chờ tôi từ lâu.
Trong 4 cái khoái được tả trong một bài thơ chữ Hán : Thập niên đại
hạn phùng cam vũ…cái mừng và sung sướng của tôi lúc bấy giờ đúng là
nỗi mừng : Cố lư tha hương ngộ cố tri.
Trong 24 tiếng vừa qua, tôi chỉ
ăn có độc một bữa trên máy bay chặng đường Paris-Chicago, và bữa ăn
thật dở. Chợp mắt được một lát trên chặng đường Chicago - San jose,
tôi không ăn snack – cũng lại mấy hạt đậu phọng rang- chỉ uống một
ly nước, về đến nhà anh Thành , đă quá nửa khuya. Chị Nga, chị của
anh Thành cho ăn cơm với canh miến . Đói và mệt, bát cơm và bát canh
miến lúc đó tôi nghĩ c̣n ngon hơn cả vị bát cơm nguội và món « Đại
Phong »của Trạng Quỳnh mà chúa Trịnh cảm thấy sau khi bị bỏ đói. .
Phải viết thêm rằng ngay khi vừa đặt chân tới nhà, anh Thành đă có
nhă ư gọi điện thoại về Paris để tôi báo tin cho gia đ́nh hay đă tới
San Jose bính yên.
Giấc ngủ chập chờn,
phần v́ lạ nhà, phần v́ trái giờ, tôi dậy khá sớm sáng thứ bẩy. Sau
khi ăn sáng, tôi được anh Thành chở đi coi căn nhà thuê trong
campus, nhưng không vào được v́ không thấy ch́a khóa dưới thảm như
người trong sở dịch vụ thuê nhà đă hứa qua email. Thành dẫn tôi đi
quanh trong campus và tới nhà băng gần đó để mở chương mục, v́ tại
xứ Mỹ, ngoài số bảo hiểm xă hôi, số dùng thường xuyên là số chương
mục và số mật để rút tiền. Chúng tôi đi ăn trưa, phải nói ăn chiều
mới đúng, v́ cũng đă quá 3pm. Sau đó để mua đồ đạc cho căn nhà mới
thuê, Thành dẫn tôi tới nhà một người Mỹ gốc Tấu, biết được qua mạng
internet, mục moving sale. « Kỳ kèo bớt một thêm haỉ » (phải nói
Thành rất rành trong chuyện này, chắc nhờ đă làm chuyện này nhiều
lần để giúp những người tới làm việc tại pḥng thí nghiệm của anh
tại Stanford), chúng tôi mua được một bộ bàn ghế, bộ ghế dài trong
pḥng khách và mấy thứ lặt vặt khác. Bữa cơm tối được chị Nga và chị
Shigeko, vợ của anh Thành, cho ăn món thịt ḅ nhúng dấm và đưa cay
bằng sake. Ngày hôm sau Thành dẫn tôi tới nhà người em họ để gặp ông
chú họ hẹn tại đó. Chúng tôi và vợ chồng ông chú được đăi ăn bánh
cuốn và bánh flan làm tại nhà . Ở xứ này, muốn đăi bạn bè, thiên hạ
có thể ra ngoài mua rồi mang về nhà, nhưng cái quư là được ăn những
món làm ngay tại nhà . Tuy ở nhà Thành có ba bữa, nhưng được chị Nga
cho nếm đủ món đặc biệt quê nhà như canh chua, cá kho, thịt kho
trứng mà hồi tôi c̣n ở Paris ít được ăn v́ nhà tôi ăn chay.
Ngày thứ hai, Thành
dẫn tôi đi kư giao kèo thuê nhà, và sau khi giúp tôi mang valise vào
nhà mới, Thành để tôi tại nhà để tới pḥng thí nghiêm . Tôi phải
viết thêm trong buổi dọn nhà mới này, Thành c̣n mang cho tôi mượn
cả chăn , nệm để ngủ trong khi chờ đồ đạc mua được chở tới sau, và
nhất là dẫn tôi đi mua một chiếc xe đạp để đi lại trong campus.
Một tuần qua khá
mau trong căn nhà mới thiếu một vài thứ lặt vặt, và chưa phải đi ăn
ngoài v́ được chị Nga bới cơm gửi qua Thành. Campus Stanford quá
rông, nên trong 3 ngày đầu, tôi lạc đường, phải hỏi thăm mấy lần,
mặc dù trong tay bao giờ cũng thủ sẵn bản địa đồ đi từ nhà đến pḥng
thí nghiệm. Trưa thứ bẩy, Thành tới chở đi ra phi trường San
Francisco đón anh Nguyễn văn Chuyển từ San Diego lên trong chuyến Mỹ
du từ Tokyo. Mặc dù đă gặp anh Chuyển vào năm ngoái khi cùng nhà tôi
sang Nhật để đưa đám người bạn thân, cố giáo thụ Watanabe tại Osaka,
tôi thấy anh Chuyển vẫn tươi trẻ với mái tóc bạc trắng . Buổi tối
trùng phùng giữa ba chúng tôi được chị Nga cho ăn món gỏi rau muống
tôm thịt cùng bánh tráng, đưa cay bằng rượu đỏ xứ cali, và ăn cơm
với canh chua nấu măng và nhiều món khác rất quê hương. Chúng tôi
cụng ly, cạn một chai rượu 1 lít rưỡi bao giờ không hay. Trời đă về
khuya, Thành đề nghị tôi ngủ lại nhà v́ ngày mai c̣n hẹn với anh chị
em exryu xứ bắc Cali tại quán Ánh Hồng Trong nắng ấm của San Jose,
chúng tôi tới chỗ hẹn sớm hơn để xem và mua sách tiếng Việt. Cuộc
gặp gỡ được mở đầu bằng mấy lời của anh Lê viết Chung, đại diện 12
anh chị em bắc Cali có mặt, mừng anh Chuyển ghé qua thăm và mừng tôi
từ nay nhập dân Exryu bắc Cali. Sau mấy câu trả lời cảm ơn của anh
Chuyển, tôi cũng nhắc lại cảm giác sung sướng và nỗi vui mừng khi
được gặp anh Thành ra đón tại phi trường vào khuya, và so sánh nỗi
vui mừng của kẻ xa xứ gặp được người đồng hương c̣n hơn cái nỗi vui
sướng : sư cụ động pḥng hoa chúc dạ. Mọi người cười đùa vui vẻ.
Trong những người tới chung vui, có anh Lại văn Khiết, người sang
Nhật cùng một năm với anh Chuyển và tôi, c̣n những người khác th́
đây là lần đầu tiên tôi được gặp . Trong phái nữ, ngoài chị Hoa,
vợ anh Khiết, có chị Dương bạch Nhựt cùng cô con gái rất xinh, chị
Cao thanh Vân và cháu gái . Những người khác là các anh Trương hà
Sanh, Nguyễn đoan Hùng, Nguyễn Tiến, Đỗ văn Điền, Nguyễn anh Tuấn,
Huỳnh kim Đạo và anh Phước . Mấy món thịt ḅ 7 món vơi dần với cuộc
chuyện tṛ. Món cuối cùng rất đặc biệt là món lẩu chua cá. Ăn xong,
chúng tôi được anh Đỗ văn Điền mời về nhà uống trà và ăn bánh, cùng
được xem cây cỏ trong vườn. Sống ngay tại Paris đă gần 38 năm, nay
được thảnh thơi tṛ chuyện, uống trá ăn bánh trong vườn đối với tôi
là một điều sảng khoái. Anh Chuyển mở nước tưới cây và chúng tôi
tṛ chuyện trong gió mát của khu vườn. Sau đó rời nhà anh Điền, cả
bọn tới nhà anh chị Huỳnh kim Đạo. Vườn nhà anh chị Đạo khá rông, và
lại được đi thăm thú cây cảnh trong vườn, với lời chỉ dẫn rành rọt
của chị Nhựt và anh Đạo . Chúng tôi được chị Đạo và cháu cho ăn bánh
xèo cùng chạo tôm bọc hủ ky, và bánh lọc. Bữa ăn và cuộc tṛ chuyện
qua mau, chúng tôi phải đứng dậy ra về v́ nhà chị Nhựt khá xa. Mọi
người chia tay, ḷng bịn rịn với lời hứa sẽ gặp lại nhau sớm, và
riêng tôi được mọi người cho số điện thọai, nhắn nhủ nếu cần giúp
đỡ cứ việc gọi điện thoại . Ngoài ra giữa anh Thành và tôi c̣n được
anh Điền hẹn đi câu trong một ngày vào tháng 11 tới .Thành chở tôi
trở về căn nhà trong campus, trời đă vào khuya, bầu trời đầy sao.
Chiều thứ hai, anh
Thành và anh Chuyển rủ tôi đi coi mặt trời lặn tại Half moon Beach
gần Palo Alto. Ba chúng tôi nhâm nhi một chai rượu vang trắng, ăn
hải sản, nói chuyện xưa, chuyện hồi c̣n sinh viên ở xứ mặt trời mọc,
và chờ mặt trời lặn trên biển Thái b́nh Dương . Tiếng nhạc jazz trầm
buồn trong pḥng dẫn tôi trở về khoảng không gian gần 40 năm về
trước vào một tối mùa đông , cũng trong một quán nhạc jazz tại
Shibuya cùng anh Nguyễn đ́nh Long. Có khác chăng là giờ đây tóc đă
hoa râm, và anh Long không ở đây, mà ở tận quê hương, ở bên kia bờ
biển Thái B́nh Dương, cách nhau cả nửa trái điạ cầu . Nh́n ra ngoài,
từng đàn hài âu bay ngang qua băi biển, xa xa nhấp nhô một cánh buồm
nhỏ, và xa tắp tận chân trời ráng hồng, mặt trời đỏ từ từ lặn xuống
mặt đại dương.
Tới bắc Cali mới
trên một tuần, được gặp gỡ những bạn bè exryu , tuy là lần đầu
tiên, nhưng các bạn thật chí t́nh, mở rộng ṿng tay đón tôi, một
người khách lạ. T́nh cảm nồng hậu của các bạn khiến tôi quên được
một phần nào nỗi buồn của kẻ mới xa nhà. Một câu thơ của Tô thủy Yên
thoảng qua trong đầu , diễn tả được t́nh cảm này với các bạn, tuy sơ
mà như :
Từ thuở xưa nào đă gặp nhau.
Cung Điền, những ngày cuối hạ
tại Stanford (24-8-2006)