|
Đồi Khỉ
(Saruzuka)
Osamu Dazai
Người dịch : Cung Điền
Ở thành phố Dazai của
xứ Chikuzen có 1 thương gia giàu tên là
Tokuzaemon. Nhờ làm chủ một tiệm rượu
lớn do tổ tiên truyền lại đă tự
mấy đời nên ông ta giàu nhất tỉnh,
lại c̣n nổi tiếng gần xa v́ có 1 cô con
gái rất đẹp. Cô ấy tên Ô-Lan, từ
thuở mới sáu, bẩy đă được
thiên hạ tấm tắc khen v́ nhan sắc hơn
người. Nh́n vẻ kiều diễm của Ô-Lan,
lắm kẻ trong tỉnh có lúc thấy tủi thân
khi đem ra so sánh với con gái của ḿnh, và
chỉ biết t́m đến men rượu để
quên đi những niềm tuyệt vọng.
Ô-Lan năm nay vừa đến
tuổi trăng tṛn lẻ. Mỗi lần khoác lên
tấm thân thanh mảnh của ḿnh những
chiếc áo Kimônô hoa gấm, vẻ đẹp
lộng lẫy của nàng lại cứ như làm
cho tất cả cỏ cây vạn vật chung quanh
được rực rỡ hẳn ra.
Nh́n nét mỹ miều sáng mơn mởn trong
ánh nắng xuân, chính cả mẹ nàng cũng
thấy ngẩn ngơ, quên khuấy đi không
biết ḿnh mới nói ǵ với con lúc năy.Tiếng đồn về nhan sắc chim sa cá
lặn bay xa, biết bao nhiêu tu mi nam tử chỉ
mới tai nghe nhưng mắt chưa nh́n đă tơ
tưởng yêu mê yêu mệt.
Gần vùng của nàng có 1 chàng
trẻ tên Kuwamori Jiroemon, bố mẹ làm nghề
cầm đồ nên gia đ́nh cũng khá
giả. Chàng này trông cũng không đến
nỗi xấu trai lắm dù có khuôn mặt hơi
bẹt với cái mũi lớn khổ, bộ râu
rậm chổi xể, và đôi mắt th́
quặp xuống. Nhưng anh chàng trông lương
thiện, có hàm răng xinh xắn, nụ cười
khá dễ thương. Có lẽ nhờ ở các
điểm đó mà hai người có duyên
với nhau chăng? Ai cũng biết t́nh yêu thường
mù quáng, điên rồ, và ta không thể đánh
giá ai qua h́nh dáng bên ngoài. Thực tế là Ô-Lan
đă phải ḷng chàng ta, câu chuyện bắt
đầu từ khi anh chàng Jiroemon vào trong quán rượu
để tránh một cơn dông. Mọi sự
xảy ra sau đó chỉ là phần nối dài
của buổi đầu từ khi anh chàng
nhờ may mắn mà lọt vào được
mắt xanh của người đẹp.
Trong khi cha mẹ đôi bên c̣n chưa
rơ nếp tẻ, Jiroemon đă đem tâm t́nh
thổ lộ cho Denroku, một người bán cá
thường lui tới tiệm cầm đồ
của nhà ḿnh. Jiroemon nhờ Denroku tới gặp
gia đ́nh Tokuzaemon để bàn bạc việc
xin cưới Ô-Lan . Dĩ nhiên là lăo Denroku
xớm xởi nhận ngay v́ đang nợ thâm niên
với tiệm cầm đồ, nay bỗng
được nhờ vả 1 chuyện mà anh chàng
Jiroemon không tự lo liệu được. Lăo ta
nghĩ : tiệm cầm đồ nằm ở khu
phố này th́ quán rượu lại ở ngay khu
phố kế cận, nếu mọi sự suông
sẻ th́ ḿnh có thể uống rượu
thoả thích mà lại có thể xin khất
chuyện trả lăi cho món nợ. Lăo chọn ngay
một bộ đồ sang trọng trong những
bộ quần áo cầm nợ ở tiệm
cầm đồ, thắng bộ vào đàng hoàng
rồi đi thẳng tới nhà Tokuzaemon với 1
vẻ thực tự tin, đến nỗi nh́n
thấy lăo người ta cũng phải tự
hỏi không hiểu đây là nhân vật nào
vậy?
“H́, h́” lăo Denroku khoái trá cười thầm, hai bàn tay khép
mở chiếc quạt nan kêu lách cách.
Lăo bắt đầu mở miệng khen
những tảng đá trong khu vườn nhà
Tokuzaemon. Phần lăo Tokuzaemon, thoạt mới trông
thấy Denroku đă muốn nổi gai ốc, nhưng
lăo trấn tĩnh cất tiếng hỏi:
-
Thưa ông đến có chuyện chi ?
-
À, cũng chẳng có chi !
Denroku trả lời b́nh tĩnh,
lựa lời nói quanh co để đưa đến
chuyện chàng Jiroemon nhờ vả : “Thưa ngài,
ngài có quán bán rượu, họ đằng này
có tiệm cầm đồ. Tuy hai công việc buôn
bán khác nhau, nhưng quy lại cũng như là
một. Để đến tiệm rượu,
trước hết phải dừng tại
tiệm cầm đồ; rời tiệm cầm
đồ, sau đó đi tới quán rượu”.
Lăo nói lảm nhảm, thuyết rằng hai
chuyện buôn bán đi liền với nhau như
thầy thuốc và nhà sư, hai gia đ́nh mà
hợp lại với nhau th́ như hùm thêm vây,
sẽ đè bẹp cả thành phố. Lăo Denroku mang hết tài ăn nói chưa
từng thấy, đến ngay cả lăo Tokuzaemon
cũng cảm thấy xiêu ḷng.
-
Cậu Kuwamori là trưởng nam, là người
thừa kế; tôi
không đ̣i hỏi ǵ thêm cả. Thế c̣n tôn
giáo của cậu ta th́ sao ?
-
À…có lẽ… lăo Denroku ngập ngừng,
rồi lăo nói buột ra với vẻ tuyệt
vọng: tôi không chắc cho lắm, nhưng
họ chắc thuộc phái Tịnh Độ (1)
-
Như vậy th́ tôi không chấp nhận –
lăo Tokuzaemon trả lời thẳng thừng,
miệng chu lại với dáng dữ dằn – Gịng họ nhà tôi theo phái Pháp Hoa (2) đă
nhiều năm. Trong suốt đời tôi, chúng tôi
tin vào ngài Nichiren (3), và sáng tối niệm
phật theo kinh Pháp Hoa. Tôi nuôi con như vậy, và
không gả con tôi cho người nào khác tôn giáo.
Lăo hằn học tiếp theo : “Thật t́nh,
đă đi làm mai, ít ra ông cũng phải ḍ
hỏi chuyện đó trước đă !”.
-
“Ờ.. mà ... tôi
... ” – lăo
Denroku toát mồ hôi lạnh sau lưng –
“họ nhà phía chúng tôi cũng theo phái Pháp
Hoa từ nhiều năm.Chúng tôi cũng tụng
niệm Phật, theo ngài Nichiren sáng tối.
Tất cả đều cung cúc theo kinh Pháp Hoa.
Thật t́nh là như vậy...”
-
Tokuzaemon vặn lại:
“Ông nói nhăng nói cuội ǵ vậy?
Tôi không gần biết cậu ta có bao nhiêu
tiền của, hay cậu ta có tài giỏi hay
kẻng trai chi nữa.
Sao? Thật
đúng như là chửi vào mặt ngài Nichiren không
bằng! Này ông thử nói cho tôi biết những
cái hay cái đẹp của cái phái Tịnh Độ
tối tăm này đi. Dám cả gan đi hỏi
cưới con tôi khi chúng tôi theo phái Pháp Hoa
từ bao năm nay. Cứ nh́n đến cái
mặt ông đă khiến tôi lộn cả
ruột. Thôi , xin ông đi khỏi đây ngay!”
Denroku túng thế phải thối
lui, mang tin buồn về cho Jiroemon.
Anh chàng b́nh thản, nói: “Chuyện tôn giáo
th́ có chi mà bực ḿnh. Gia đ́nh tôi có thể
đổi đạo dễ dàng.
Từ mấy đời nay chúng tôi không có
tín ngưỡng ǵ cả.
Pháp Hoa hay Tịnh Độ, với chúng tôi
đều như nhau”.
Rồi chẳng mất th́ giờ, Jiroemon tay
cầm tràng hạt, và bắt đầu tụng
kinh sáng chiều. Khi chàng ta xin cha mẹ hăy làm như
ḿnh, ông bà cũng không hỏi lư do. V́ chiều
con trai, cả hai tuy mắt cứ liếc dọc
liếc ngang nhưng cũng bắt đầu
vừa ngáp vừa tụng kinh Liên Hoa Diệu Pháp.
Sau đó ít lâu, Denroku lại đến
nhà Tokuzaemon. Với vẻ mặt tươi rói, lăo
tuyên bố rằng chàng Kuwamori cùng toàn gia đă
đổi sang phái Nichiren, và đă tụng kinh Pháp
Hoa. Nhưng
Tokuzaemon là người khó tính, lăo trả
lời: “Không, đức tin mà thiếu cội
rễ chỉ là hời hợt ngoài mặt. Ai cũng
thấy ngay là anh chàng chỉ đổi tông phái
để lấy Ô-Lan”.
Lăo c̣n thêm: “Thái độ như vậy
thật xấu hổ, ngài Nichiren khó mà chấp
nhận thái độ này, v́ chỉ thoáng qua là
ai cũng thấy rơ ngay cái kế này”. Lăo đă quyết định trong đầu:
“Không, ta sẽ gả con gái cho một gia đ́nh
quen biết, cùng theo phái Pháp Hoa”.
Nghe được câu chuyện,
Jiroemon kinh hoàng, vội viết thư cho Ô-Lan :
“Họ nói bố đ̣i gả em cho một
người mà gia đ́nh theo phái Pháp Hoa.
Ta tụng cái thứ kinh chán ngấy, đánh
trống đến phồng cả tay để
mong được em, thật là bực ḿnh! Cái lăo
Denroku chẳng được tích sự ǵ
cả. Chắc tên ta có cái ǵ trục trặc không
ổn. Jiroemon nghe từa tựa như Jirozaemon (4),
cái tên này làm ta thật khó chịu. Sano Jirozaemon,
cái lăo ở miền Đông đă bị hết
người này đến người khác bỏ
rơi. Nếu chuyện này xẩy ra với ta, ta
sẽ tuốt gươm và lấy một trăm
cái đầu, như lăo đă làm. Một nam nhi
như ta, chỉ có một lời. Đừng coi
ta là ngốc”.
Viết xong lá thư, Jiroemon
gửi đi ngay, nước mắt chảy dài trên
má.
Ô-Lan trả lời : “Thiếp không
hiểu thư chàng muốn nói ǵ. Xin chàng đừng
hành động nguy hiểm, tỉ như vung
kiếm hay ǵ chăng nữa. Trước khi chàng
lấy đầu một trăm người, ngay
cả một người, th́ đầu chàng
đă bị cắt mất.
Nếu có chuyện chi xẩy ra tới cho chàng,
thiếp sẽ ra sao? Xin đừng làm thiếp
sợ như vậy nữa. Đậy là chàng cho
biết chứ thiếp chưa từng nghe có ai
cầu hôn cả. Chàng lúc nào cũng mặc
cảm về cái mũi và đôi mắt quặp
– chính v́ vậy khiến chàng mất tự tín
mà đâm ra nghi ngờ thiếp. Chuyện
thiếp lấy ai, xin chàng đừng lo
lắng bây giờ. Nếu
phụ thân ép lấy người nào khác,
thiếp sẽ chạy trốn. Khi đó dặm
trường thân gái, không đi một ḿnh
được, thiếp sẽ tới với chàng.
Xin chàng nhớ lấy điều này”.
Đọc xong, Jiroemon có mỉm cười
chút ít, nhưng vẫn chưa hoàn toàn b́nh tâm. Bây
giờ chàng ta hoàn toàn tin vào phật Nichiren và
kinh Pháp Hoa. Nhăn
mặt, nhíu mày, chàng ta bắt đầu hét to
“Nam Mô diệu Pháp liên Hoa Kinh”, tay đánh
trống loạn xạ.
Ngày sau đó, Tokuzaemon gọi Ô-Lan
tới pḥng, và nghiêm nghị bảo – với ngài
Nichiren sắp đặt, nàng sẽ được
gả cho Hirosaku, một người buôn giấy
tại phố Honmachi. Lăo ta tiếp: mối liên
hệ này sẽ bền chặt đời đời,
và nàng phải hoan hỷ nghe theo.
Ô-Lan kinh hoàng, nhưng nén nỗi
cảm xúc khi cúi đầu chào phụ thân và lui
ra. Nàng tức khắc lên lầu hai, viết
vội lời nhắn : “Thiếp phải vắn
tắt. Ngày quyết định đă tới.
Thiếp sẽ đi trốn. Thiếp van chàng,
tối nay hăy tới đây gặp thiếp”.
Viết xong, Ô-Lan nhờ một người làm công
tức tốc mang đi.
Jiroemon liếc nh́n lời nhắn,
tứ chi run lẩy bẩy.
Anh ta đi tới bếp, uống một
ngụm nước để trấn tĩnh
rồi trở về pḥng khách, ngồi xếp chân
bằng tṛn giữa pḥng, nghĩ phải hành
động tức khắc, nhưng
không biết phải làm sao. Lát sau đành
đứng dậy, thay quần áo, đi tới pḥng
kế toán mở mấy cái ngăn kéo. Thấy người
giúp việc đưa mắt ḍ hỏi, chàng
lẩm bẩm: Ồ, cần
một món tiền nhỏ thôi !
Chàng ném vài đồng vào trong tay áo khoác
ngoài, rồi nhắm mắt chạy ra khỏi
tiệm.
Trên đường, Jiroemon mới
hay là đôi guốc đang đi không tiện chút
nào, nhưng lại không dám trở về, đành
tới một tiêm gần đó mua một đôi
dép rơm. Tất cả gia sản chỉ vỏn
vẹn món tiền trong túi, v́ vậy chàng
phải chọn đôi dép rẻ tiền nhất,
đế dép mỏng dính đến nỗi
chàng có cảm tưởng là đi chân không,
vừa đi vừa lo lắng và ấm ức khóc.
Khi tới sau nhà Tokuzaemon, Ô-Lan chạy ra, không
thốt lời nào, cầm tay chàng và giục
chạy ngay. Lê chân trên đôi dép rơm,
miệng thổn thức, Jiroemon để nàng
dắt đi như môt người mù.
(Ờ mà cái câu chuyện của
một cặp trai gái ngu ngốc, trẻ người
non dạ , đúng ra cũng chẳng có chi là quan
trọng. Thật ra nó
đă xong đâu, nỗi gian truân dường như c̣n đang
chờ họ ở phía đằng trước.)
Đêm đó hai người đi
được non ba mươi cây số, biển
Hakata trải dài phía trái, họ nh́n măi làn nước
xám nhạt như trong một giấc mơ .
Đói và khát, lại lo bị đuổi
theo, cả hai thấy thật sợ hăi,
bụng như thắt lại mỗi lần
nghe có tiếng chân người phía sau. Khập
khễnh bước đi như hai cái xác, họ
đặt chân tới
một doi đất
tên là Kanegasaki – giống như địa
danh Kanegasaki gắn liền với lời kinh nhà
Phật thường dạy – “Thịnh
tất suy, và Thị Sinh Diệt Pháp” (5). Sau
đó cả hai băng qua cánh đồng dưới
chân núi, tới nhà một người quen của
Jiroemon. Người chủ có vẻ lạnh
nhạt, nhưng Jiroemon cũng đă đoán
được. Anh gói một ít tiền trong
mảnh giấy, đưa cho người chủ
và khẩn khoản: “Thật là
quá quấy quả, xin ông…”
Ở trong một chỗ nhỏ như
cái kho, Ô-Lan và Jiroemon bắt đầu hiểu là
cuộc sống kham khổ đang chờ đợi
họ. Cả hai
nh́n nhau, thở dài, hốc hác và tái mét. Ô-Lan sụt sịt, cố giữ không cho nước
mắt trào ra. Nàng vuốt ve bộ lông của
Kichibei, con khỉ nàng nuôi từ lúc c̣n bé. Kichibei quấn quưt với nàng đến
nỗi có trực giác biết chạy theo khi
thấy chủ vội vàng bỏ đi trong bóng
đêm, với một người đàn ông mà nó
chưa khi nào thấy. Lúc đó, đi đă
được mấy dặm th́ Ô-Lan mới
biết có Kichibei đang theo.
Nàng mắng hét, và lấy cả
đá ném, nhưng Kichibei vẫn cứ
lết theo cho đến khi Jiroemon động ḷng
thấy con vật đă chịu khó theo xa đến
như vậy. Jiroemon
bàn nên để nó đi cùng.
Ô-Lan vẫy tay, con khỉ liền chạy
gấp tới. Khi đă được ẵm
trong tay, nó
chớp chớp mắt nh́n hai người với
vẻ mặt thật là tội nghiệp.
Giờ đây Kichibei làm 1 kẻ
hầu tin cẩn. Nó mang thức ăn lại cái
nhà kho, và ngồi đuổi ruồi cho hai vợ
chồng. Nó biết cả việc cầm lược
gỡ tóc rối cho cô chủ. Tuy chỉ là con
vật, khỉ ta cũng cố an ủi hai người,
khi th́ làm cả những chuyện không cần
thiết.
Dù đă chọn một cuộc
đời lén lút, nhưng hai người không
thể sống suốt đời trong cái kho
chật hẹp. Jiroemon đưa tất cả
tiền c̣n lại cho người bà con bạc
bẽo để xin cất một cái nhà tranh
gần đó. Nhà cất xong, cả hai bắt
đầu trồng một mảnh vườn
để tự cung cấp rau cỏ hàng ngày. Khi
rảnh rỗi, Jiroemon đi ra ngoài hái thuốc lá,
để Ô-Lan ở nhà đánh bông g̣n thành
cuộn chỉ. Bây
giờ cuộc sống khó khăn nên giấc mơ
của tuổi
trẻ bắt đầu phai nhạt dần.
Thế rồi họ đi đến
chuyện ḱnh chống nhau, nghinh nhau trong cảnh
gia đ́nh nghèo khó. Mỗi lần có tiếng
loảng xoảng từ trong nhà bếp, cả hai
đều đứng phắt dậy với ánh
mắt giận dữ.
Có thể đó chỉ là tiếng động
gây ra của một con chuột nhắt? Hai người
không tha thứ được những hạt
đậu lại bị phân chuột lấm
bẩn. Trong t́nh huống như thế, ngay cả
mùa thu mầu đỏ cỏ lá và mùa xuân hoa tím
ngàn nơi cũng chẳng khiến họ lưu tâm.
Kichibei nghĩ rằng đây là
lúc phải đền ơn Jiroemon nên thường
đến những ngọn đồi gần
đó, lượm lặt những cành bách đă
mục và những lá tùng rụng. Trở về
nhà, con khỉ ngồi trước ḷ sưởi,
mặt ngoảnh tránh làn khói, quạt lia lịa
bằng cái quạt thô sơ. Sau một vài phút,
khỉ ta có thể mang cho hai vợ chồng
một chén trà ấm, với cung cách rất khôi
hài mà họ thấy cũng dễ thương.
Dẫu không biết nói, Kichibei cũng lo
lắng đến sự nghèo khó của gia đ́nh.
Khỉ ta có thể bỏ bữa cơm tối,
chỉ ăn rất ít, va` lăn ra ngủ như
thể đă no bụng. Mỗi khi Jiroemon xong
bữa cơm, Kichibei tới bóp lưng và chân cho
ông chủ. Sau đó khỉ ta chạy vào nhà
bếp phụ Ô-Lan dọn dẹp. Mỗi lần
lỡ đánh vỡ một cái đĩa,
trên mặt khỉ ta lại thoáng hiện
vẻ xấu hổ. Được chú khỉ an
ủi, hai vo chong dần dần quên được
cảnh đời cực khổ.
Một năm trôi qua, mùa thu
lại tới. Ô-Lan sinh một đứa trai,
đặt tên là Kikunosuke. Lần đầu tiên
sau bao tháng trời, lại có tiếng cười
vang trong gian nhà tranh. Một
lần nữa , đột nhiên cả hai cảm
thấy cuộc đời thật đáng
sống. Họ vui đùa với đứa bé:
nh́n nó mở mắt này, nó đang ngáp này,
và chú khỉ Kichibei nhẩy cỡn lên với
tất cả niềm vui. Kichibei mang những
hạt dẻ hoang để vào bàn tay đứa
bé cho nó nắm. Dẫu bi. Ố-Lan mắng về
chuyện này, Kichibei cũng không chịu để
đứa trẻ một ḿnh. Chú ta thường
ở ngay bên cạnh ṭ ṃ xem xét.
Chú nh́n cḥng chọc vào khuôn mặt khi đứa
bé đang ngủ, chỉ giật ḿnh hoảng
hốt mỗi khi nghe tiếng nó th́nh ĺnh khóc. Khi
đó chú chạy ngay tới Ô-Lan, kéo váy nàng và
lôi nàng về phía nôi, ra hiệu hăy cho bú.
Rồi khi Ô-Lan cho đứa bé bú, chú nép
gần đó, say sưa quan sát.
Kichibei đúng là một người canh gác
tuyệt vời .
Tuy hài ḷng với sự chăm sóc
của con khỉ, nhưng dẫu sao hai người
cũng cảm thấy buồn cho Kikunosuke. Nếu
ra đời vào năm ngoái tại nhà Kuwamori,
đứa bé chắc đă nhận được
cả chồng quần áo ấm từ những người
thân, và ngủ trên tơ lụa, được
cả mấy bà vú chăm sóc. Sẽ không có
cả một con rận ḅ đến gần đứa
bé, và da dẻ được giữ ǵn như
ngọc. Nhưng v́ sinh ra một năm sau đó,
nó phải ngủ trong cḥi tranh, dăi dầu mưa
gió, với đồ chơi là những quả cây
và hạt dẻ, và được chỉ một
con khỉ trông coi.
Ô-Lan và Jiroemon có bàn đến
cảnh Kikunosuke khốn khó
chỉ v́ cuộc t́nh liều lĩnh của
họ, nhưng rồi cũng quên chuyện này khi
nh́n thấy đứa trẻ thật đáng yêu.
Hai người quyết định sẽ dành
dụm chút ǵ cho Kinunosuke khi đứa trẻ
đến tuổi hiểu biết. Nếu có chút
của cải, hai người có thể trở
về dàn xếp thẳng với cha mẹ hai bên.
Do thương đứa trẻ, Jiroemon hỏi thăm
người hàng xóm xem có việc ǵ làm để
kiếm thêm chút tiền nong.
Kikunosuke lớn dần lên, mụ
mẫm. Lúc nào chú bé cũng nhoẻn miệng cười,
đem nguồn sống về cho gian nhà tranh
một thời đă vắng bóng cảnh nồng
ấm. Đứa trẻ có tia mắt sáng
ngời như bà mẹ. Kichibei thường mang
những cỏ lá mùa thu từ ngoài đồng và
đong đưa chơi đùa trước
mặt đứa trẻ, để hai vợ
chồng có thể đi ra ngoài vườn đào
củ cải mà không lo lắng ǵ tới con.
Hai người cảm thấy như sống
lại với niềm hy vọng.
Khi mùa thu gần đến, người láng
giềng cho hay có mối làm ăn tốt nên
một hôm đẹp trời, Ố-Lan và Jiroemon
hoan hỉ tới thăm để muốn
biết tường tận hơn.
Hai vợ chồng vừa rời nhà
được một lát th́ Kichibei đứng
dậy, dáng mặt cứ như biết đă
đến giờ tắm cho đứa trẻ. Chú ta theo đúng cách thức như những
lần nh́n thấy Ố-Lan đă làm. Thoạt tiên,
nhúm lửa dưới ḷ, đun nước, và
khi nước bắt đầu sủi bọt th́
đổ nước nóng vào trong chậu đầy
đến mép. Kichibei cởi quần áo đứa
trẻ, nh́n mặt nó như Ố-Lan làm mỗi
lần, nựng lên nựng xuống mấy
lần, rồi bất chợt nhúng
ngay đứa bé vào trong nước.
Bé Kikunosuke hét lên một tiếng
thất thanh, dăy dụa la thét rồi ngừng
thở.
Nghe tiếng la khóc khác thường,
hai vợ chồng nh́n nhau, vội vă trở
về, thấy Kikunosuke ch́m trong bồn nước,
Kichibei thi` đang bồn chồn lo lắng.
Ố-Lan vội lôi đứa con ra, nhưng đứa
bé đă như con tôm luộc. Không kham nổi, nàng
ngă ngay xuống, khóc thét lên như một người
điên. Ố-Lan
muốn đổi mạng sống của ḿnh
để được nh́n đứa con thân yêu
một lấn nữa.
Lát sau nàng đứng dậy, nắm ngay con
khỉ đang đứng sững sờ, và dơ
thanh củi lên định phang cho nó chết.
Jiroemon cũng điên cuồng v́
đau khổ, nước mắt lă chă. Nhưng
tuy đau khổ, anh nhận thấy nên tha thứ
hơn là báo thù. Anh
dằng thanh củi khỏi tay Ố-Lan, cố
gắng giảng giải:
Con ḿnh đă chết rồi, cũng là
số mạng của nó như thế. Em muốn
giết con khỉ cũng phải, nhưng sát sinh
bây giờ chỉ gây cho linh hồn của con ḿnh
khó được lên cực lạc. Đứa
trẻ không thể trở lại được
nữa, mà Kichibei cũng chỉ muốn giúp đỡ
hai đứa ḿnh mà thôi. Hơn nữa, khỉ có
khôn mấy cũng chỉ là một con vật thôi,
nó chẳng biết ǵ
hơn đâu . Giờ đây mọi sự
đă quá trễ, không thể làm ǵ được
nữa đâu. Con
khỉ nước mắt chẩy dài, đứng
trong một góc pḥng, nh́n Jiroemon vừa khóc
vừa nói, chắp hai tay cảm ơn.
Hai vợ chồng nh́n con vật, càng cảm
thấy đau khổ, cùng nghĩ không hiểu
họ phạm phải nghiệp chướng ǵ
đời trước mà nay gặp phải
nỗi đoạn trường này ?
Chôn cất Kikunosuke xong, cả hai
người mất dần ư muốn sống,
đâm ra bệnh nặng, nằm liệt giường.
Kichibei nuôi nấng săn sóc họ tận t́nh,
cả bao nhiêu đêm không ngủ. Con khỉ cũng
không quên cả Kikunosuke. Cứ mỗi bẩy ngày
sau khi đứa trẻ mất, chú ta đi thăm
mộ, mang theo nhiều bông hoa để trang hoàng.
Vào ngày thứ 100, khi sức khỏe của Ô-Lan
và Jiroemon đă khá hơn, Kichibei buồn rầu
tới thăm mộ, và yên lặng dâng nước. Rồi, nó đâm thẳng đầu lao
bằng tre vào cổ họng, tự tử.
Jiroemon và Ố-Lan thấy vắng
mặt Kichibei, đâm ra lo âu.
Cả hai chống gậy, khập khiễng
đi ra mộ. Ho. hiểu ra mọi chuyện khi
thấy cái xác nằm chết thảm thương.
Hai vợ chồng càng thấm thía sầu
khổ nhiều hơn khi nghĩ ra rằng ít
ǵ đi nữa chính Kichibei là kẻ muốn đem
lại cho cơi đời một niềm an ủi.
Hai người dựng thêm một
ngôi mộ để chôn con vật, bên cạnh
mộ của con ḿnh. Sau
đó , Ố-Lan và Jiroemon dựng am bên cạnh
mộ, sớm hôm hương khói, tu hành. (6)
Dịch xong ngày 19-1-06 sửa
lại ngày 29-05-06.
........
Chú thích
1- Tịnh độ: nguyên nghĩa
Phạn ngữ là Phật độ, cơi Phật,
cơi thanh tịnh. Trong Đại Thừa, người
ta hiểu mỗi cơi Tịnh độ thuộc
về một vị Phật và v́ có vô số chư
phật nên có vô số Tịnh độ.
Được nhắc nhở nhiều nhất là
cơi Cực lạc của Phật A-di-đà ở
phương Tây.
Tịnh độ tông: Tông phái
được lưu hành rộng răi tại Trung
Quốc, Nhật Bản và Việt Nam do cao tăng
Trung Quốc Huệ Viễn (334-416) sáng lập và
được Pháp Nhiên (Hounen 1133-1212) phát
triển tại Nhật. Phép tu của Tịnh
độ tông chủ yếu là niệm danh
hiệu Phật A-di-đà, với hy vọng
sẽ được tái sinh trong Cực lạc
Tịnh độ, nhờ sức cứu độ
của Phật.
2- Pháp hoa tông : Pháp hoa tông c̣n được gọi là Thiên Thai tông, do
ngài Trí Giả (150-250 T.L ?) thành lập. Thiên Thai là
tên ngọn núi ở Thái Châu, miền nam Trung Hoa.,
nhưng đúng tên là Pháp Hoa, đặt theo tên
kinh Diệu Pháp Liên Hoa là bộ kinh căn bản
của tông này.
3- Nhật Liên (Nichiren
1222-1282): người thành lập lại tông
Pháp Hoa ở Nhật. Giáo
pháp của tông phái này đặt nền tảng
trên bộ Diệu pháp liên hoa kinh (cũng
được gọi tắt là kinh Pháp hoa) và
danh hiệu phải niệm hàng ngày chính là tên
của bộ kinh đó. Chỉ cần thọ tŕ
5 chữ này là thấy được toàn bộ
những ǵ Phật thuyết và thấy đủ
nhân hạnh quả đức của Phật mười
phương. Tông này có tính chất quốc gia
cực đoan, muốn xây dựng một nền
Phật giáo Nhật Bản rồi bành trướng
ra ngoài.
4- Sano Jirozaemon:
Một phú nông ở tỉnh Tochigi vào
cuối thế kỷ 17.
Trong cuộc sát hại t́nh nhân (tên là
Yatsuhashi) ở xóm lầu xanh Yoshiwara, ông này đă
làm chết và bị thương cả trăm người,
sau trở thành đề tài cho tuồng Kabuki, dưới
tên Kagotsurube Sato no Eizame.
5- Thịnh giả tất suy,
Thị sinh diệt pháp :( Giầu sang tất
tới ngày lụn bại, tất cả chúng sinh
rồi cũng chết) quan niệm vô thường
của Phật giáo. Trong kinh Niết Bàn quyển
4, Phật nói về vô thường như sau :
Chư hành vô thường
Thị sinh diệt pháp
Sinh diệt diệt dĩ
Tịch diệt vi lạc.
(Các hành vô thường
Là Pháp sinh diệt
Sinh diệt hết rồi
Tịch diệt là vui)
Nhận thức được như
thế để khỏi đau khổ, lo âu,
sợ hăi khi vô thường đến.
6- Đoạn chót trong truyện,
dịch giả tự ư để đoạn này
trong phần chú thích :Thế nhưng, khi hạ bút
như vậy, người viết có hơi
kẹt v́ không chắc họ đă khấn đức
Phật A-Di-đà của phái Tịnh Độ
hay tụng kinh Pháp Hoa. Theo nguyên bản, Saikaku
tả rằng, trong cái am đó, tiếng tụng
kinh Pháp Hoa không bao giờ ngừng. Tokuzaemon là
một lăo già ngoan cố theo kinh Pháp Hoa nhưng
nếu để lăo ta ló mặt ở đây th́
thật là khốn khổ
v́ sẽ làm hỏng bét câu chuyện thương
tâm của chúng ta. Nếu có sự thật c̣n
lại th́ ta chỉ có thể nói là Ô-Lan và
Jiroemon, dù sống trong am mà nỗi buồn vẫn
chưa nguôi lại vạch cỏ mùa thu đi ra
ngoài, cất bước một lần nữa
về phương trời vô định.
|
|