|
Năm Tuất Kể Chuyện Chó Cô Ba Tokai (Exryu Bắc Cali)
Tuổi
Tuất là con chó c̣ Từ lúc nhỏ tại Việt
Nam tôi đă nghe những câu nầy, chó đă
gắn liền với đời sống nên chúng
ta có những câu thơ diễn tả chúng
một cách mộc mạc, chân t́nh. Tôi rất thích
chó, ngoài những năm sống ở cư xá
Kokusai tại Nhật và những năm vừa
định cư ở Mỹ v́ chung cư
chật hẹp, lúc nào cũng nuôi chó trong nhà. Chó
đă trở thành phần tử trong gia đ́nh tôi,
mỗi khi coi TV chúng hay nằm cạnh ghế sofa,
mỗi ngày đi làm về chúng chạy đến
mừng rỡ, đây là niềm vui đối
với tôi nhất là thời c̣n độc thân.
Trẻ con rất thích thú vật, nuôi chó trong nhà
đối với người Mỹ là một
trong những điều kiện giáo dục con cái.
Đứa trẻ chủ con chó mỗi sáng cho ra sân,
cho ăn, chuẩn bị nước uống
suốt ngày cho con chó trước khi đi
học. Chiều về chó là người bạn
thân cùng chơi đùa, trong khi tiếp xúc người
chủ nhỏ nầy đă phát huy tánh "
kẻ cả ", rồi phải cho ăn
chiều, đêm đến đem chó vào nhà trước
khi ngủ. Những điều nầy tạo cho
đứa trẻ biết bổn phận, tạo
uy nghiêm cho ḿnh và t́nh thương đối
với " người dưới ". Con gái tôi
có một cô bạn cùng lớp, đă nói với
tôi rằng gia đ́nh cô nuôi con chó mỗi khi nó
bị bệnh cô cảm thấy bất an và cô
muốn trở thành bác sĩ thú y trong tương
lai với hy vọng làm giảm sư đau đớn
cho động vật. Trung thành với chủ là đức
tính điển h́nh của chó, anh chị cũng
biết câu chuyện con Hachiko hiện nay tượng
đá vẫn c̣n trước nhà ga Shibuya - Tokyo.
Đội K-9 (Canine) của cảnh sát và cứu hỏa
Mỹ giúp cứu người, t́m nạn nhân
mất tích, giải quyết các vụ buôn
lậu rất có hiệu quả. Nhiều con hy
sinh khi thi hành nhiệm vụ tang sự được
tổ chức theo nghi thức của những anh hùng
có sự hiện diện của thị trưởng,
cảnh sát trưởng, nhân viên cảnh sát, có
súng chào và huy chương danh dự được
giữ tại ty cảnh sát địa phương.
Mời anh chị vào địa chỉ http://www.akc.org/
(American Kennel Club) xem tất cả những đặt
tính, phân loại và nhiều vấn đề liên
quan đến chó. Trong bài viết nầy tôi xin
kể hai câu chuyện chó tôi thích nhất trong
những câu chuyện về chó tôi đă nghe. V́
đă lâu nên quên nhiều chi tiết, tên nhân
vật và địa điểm không chính xác, tuy
nhiên nét chánh của câu chuyện là điều tôi
muốn chia xẻ cùng anh chị trong dịp đầu
năm Bính Tuất. Vùng Phú Nhuận đông đúc. Sáu
giờ sáng dân cư đă thức bắt đầu
một ngày mới. Những người buôn bán
thức ăn đă hoạt đông.gánh xôi, gánh
cháo, xe bánh ḿ thịt đă có khách hàng đến
mua, khu phố gần chợ tấp nập hơn
v́ những xe nhận hoặc giao hàng hóa. Trong
khung cảnh bận rộn nầy mỗi ngày người
ta thấy người đàn ông trung niên dẫn
con chó đi dạo. Bác Cần ở vùng nầy
đă hơn 20 năm, trong một căn nhà
trệt xi măng cốt sắt cất theo
kiến trúc Pháp không lớn lắm có sân trước
và cổng vào cách đương xe chạy
bởi cái vỉa hè cho bộ hành nằm cạnh
cầu Kiệu trên đường Vơ duy Nguy ngang
chợ. Bác là con cháu của gia đ́nh giàu ngày xưa
được theo học chương tŕnh trung
học Pháp rồi trở thành công chức làm
việc ở ṭa đô chánh Sài G̣n. Bác nuôi con chó
đực Labrador lớn màu đen từ lúc nó
rời mẹ, bác rất thương nó mỗi ngày
chính tay cho nó ăn uống. Mỗi sáng bác
thức sớm dẩn nó đi dạo trong khu bác
cư ngụ trước khi đi làm, con chó
mỗi ngày quấn quưt đưa bác ra ra tận
cửa, chiều đến nó đứng chờ
bác đi làm về. Trước bữa cơm
tối bác thường ném banh cho con chó bắt
trong sân trước nhà, mọi người trong xóm
ai cũng quen thuộc h́nh ảnh bác và con chó
nầy. Con vật sống với bác hơn mười
năm, t́nh thương của bác đối với
nó cũng như của nó đối với bác càng
lúc càng tăng theo thời gian, con chó như người
bạn thân của bác. Một đêm trong giấc
chiêm bao bác thấy một người đàn ông
đứng tuổi mặc quần tây, áo sơ mi
đen thắt sợi giây nịt đen đầu
đội nón nỉ đen chỉnh tề. Người
đàn ông từ xa bước đến trước
mặt bác tay dở cái nón cuối đầu chào
và nói : " Hôm nay tôi xin từ giả ông, tôi
đi." rồi quay lưng bước đi. Bác
gọi trở lại muốn biết người
nầy là ai nhưng không kịp người đàn
ông đă đi xa, bác cố gọi lớn hơn
th́ giật ḿnh tỉnh giấc mồ hôi đầy
trán. Sáng hôm sau thức đây phát giác con chó
của bác đă chết thân vẫn c̣n ấm.
Từ đó về sau khu chợ Phú Nhuận không
c̣n thấy h́nh ảnh người đàn ông
dẩn con chó đen đi dạo và bác Cần cũng
không nuôi con chó nào khác. Người ta đồn
rằng con chó đă chết đúng lúc bác chiêm
bao, người đàn ông trong mộng là tiền
thân của con chó đến chào bác trước
khi đi đào thai kiếp khác. Miền đông Hoa Kỳ ngoại
ô thành phố Chicago, gia đ́nh ông John hai vợ
chồng, một cậu trai lớn khoảng mười
tuổi và cô gái nhỏ độ lên sáu. Họ
lái xe đi nghỉ cuối tuần tại một
căn nhà mát trong khu rừng cạnh bờ hồ
là nơi có khung cảnh thiên nhiên tốt, theo
họ c̣n có cặp chó Australian Sheppard họ nuôi
trong nhà từ lúc nhỏ. Ở đây hai con chó
được tự do chạy chơi chung quanh nhà
cùng hai người chủ nhỏ, đôi khi chúng
chạy xa hơn vào rừng nhưng khi gọi tên
chúng biết trở lại. Hai ngày cuối
tuần đă hết, sáng Chủ Nhật sau
bữa ăn sáng mọi người sắp
xếp trở lại thành phố, hai con chó
vẫn lẩn quẩn theo họ. Sau hai tiếng, hành
lư đă được đặt vào xe mọi
người sắp khởi hành nhưng hai con chó
đă mất dạng. Họ đă đi quanh nhà
gọi tên hai con chó nhiều lần, đến
bờ hồ t́m mọi nơi chúng thường
tới, họ cũng đă dùng xe đạp
chạy một khoảng xa vào khu rừng t́m nhưng
vô hiệu không thấy hai con chó đâu. Thất
vọng, v́ đă xế chiều đến
giờ phải rời nhà mát họ đành
trở về thành phố bỏ lại hai con chó
trong khu rừng. Về đến nhà họ
vẫn thương tiếc hai con chó nhất là cô
cậu bé như mất đi những người
bạn thân. đă cùng chung sống nhiều năm.
Nhưng mọi việc cũng qua người
đi làm, kẻ đi học, nếp sống b́nh
thường đă trở lại với họ.
Khoảng một tháng sau, vào một buổi
chiều hai cô cậu con đang chơi sau nhà nghe
tiếng chó sủa quen thuộc chúng nh́n ra từ
xa con chó đực thân thương đang
chạy về hướng nhà. Th́ ra con chó đực
đă tự t́m về nhà mặc dù con đường
dài hơn 100 dậm qua nhiều khu dân cư,đường
xa lộ, đường xe lửa, cầu,
suối và rừng cây, con chó cái không thấy
trở về. Câu chuyện nầy đă
truyền ra từ báo chí địa phương nên
đă được đài TV thâu h́nh lại phát
trong chương tŕnh Unsolved Mysteries khoảng 10 năm
trước. Đài TV đă phái phóng viên đến
khu rừng con chó bị lạc lần theo đó t́m
lịch tŕnh con chó đă đi về, bằng cách
hỏi những người dân cư ngụ trong
vùng giữa khu rừng và nhà con chó. Có những
người bán xăng thấy con chó đă
dừng lại uống nước, có người
thấy con chó đă bươi thùng rác t́m
thức ăn và một nhóm công nhân xây cất
trong giờ nghỉ trưa thấy con chó chạy
ngang, họ gọi nhưng nó không đến
gần mà cứ tiếp tục chạy theo
mục tiêu của nó. Dựa theo kết quả
sự thăm ḍ của nhiều người đài
TV đă vẽ lại được lịch tŕnh
con chó đă đi qua. Có điều đài đă
không nói rơ người chủ đă chở
con chó đến khu rừng nghỉ mát nầy
theo lịch tŕnh nào và bao nhiêu lần trước
khi con chó bị lạc. Nhưng dù con chó theo con
đường chủ đă đi để
về lại nhà, với một khoảng cách quá
xa nó vẫn t́m được lối về
việc nầy là điều hiếm thấy không
giải thích được. Nhiều anh chị thích chó nhưng
không muốn nuôi v́ sợ chúng làm dơ nhà, chó
đủ thông minh biết nơi nào chủ
muốn chúng tiểu tiện, điều then
chốt là chúng ta phải dạy chúng ngay phút
đầu đem về nhà. Tôi có một phương
pháp áp dụng trên những con chó đă nuôi,
kết quả công hiệu 90 phần trăm
trừ những khi chúng bị đau bệnh. Anh
chị muốn biết phương pháp nầy xin
liên lạc với tôi, hy vọng sẽ hữu
dụng. Thay cho lời kết bài viết
nầy là một chuyện vui ngắn cũng
về chó, mong rằng sẽ mang lại cho anh
chị một nụ cười thoải mái đón
mừng năm mới, kính chúc Bính Tuất là năm
sức khoẻ, tài, lộc dồi dào cho mọi gia
đ́nh. Trên con hẻm nhỏ ở
Việt Nam một cô thiếu nữ đi cùng người
em trai độ 6 tuổi, thấy hai con chó đang
"dính lẹo" đứng bên tường. Câu bé hỏi: " Chị à, hai
con chó đang làm ǵ vậy ? " Cô thiếu nữ trả lời :
" Chúng đang "cải lộn". " Gần đấy một cậu
thanh niên nghe được lời đối
thoại của hai chị em, bèn nói với cô
thiếu nữ : "Tại sao cô trả lời
như thế, em nhỏ không biết cô cần nói
đúng cho em hiểu, tại sao cô nói sai sự
thật như thế ? " Cô thiếu nữ bị sửa
sai, giận nên to tiếng với chàng thanh niên :
" Ông nầy lạ, tôi trả lời em tôi
thế nào là quyền của tôi, can dự ǵ
với ông mà xen vào câu chuyện của chúng tôi.
" Chàng thanh niên ngạc nhiên đáp " " Ô ḱa, bây giờ cô muốn " cải lộn" với tôi đấy à ?? "
California, January 2006 Cô Ba Tokai
|