|
|
LỐI VỀ
KOKUSAI
Cô Ba Tokai
Bài viết nầy mến
tặng các anh chị Exryu đă cư trú và học tại trường Kokusai Gakuyukai
Khí hậu sáng mùa xuân Đông Kinh nắng lạnh, hàng cây anh đào hai
bên đường nở rộ, cả khu phố nhuộm màu hồng phấn. Thỉnh thoảng cơn
gió làm lay động những khóm hoa, từng loạt cánh rời cành bay nhẹ rải
rác nhuộm thắm mặt đường. Đây là h́nh ảnh nhac sĩ Trịnh Công Sơn
diễn tả những cánh phượng rơi trong ca khúc Mưa Hồng đă làm xao
xuyến bao con tim người Việt yêu nhạc. Chuyến tàu điện Chuosen dừng
lại, bước xuống sân ga ḷng tôi nao nức. Nhật Bản, Tokyo, Okubo,
trường nhật ngữ Kokusai Gakuyukai dù bao năm xa cách luôn mong trở
lại, nơi tôi đă sống chuổi ngày thanh xuân vui vẻ của thời du học.

Lớp Nhật ngữ trường Kokusai, trước pḥng học lầu
một ngày 1 tháng 7 1968
Sân ga như cũ, chỉ một thềm ga cho hai hướng đi đến, bậc thang
dẫn ra cửa đă xây mới, các máy tự động được thay cho người nhân viên
soát vé ngày nào. Khung cảnh chung quanh ga hoàn toàn thay đổi,
nhiều căn nhà cao được dựng lên trông sáng sủa hơn xưa. Rẽ trái dọc
theo đường Okubo qua khỏi nhà thuốc tây, mùi thơm của những trái dâu
chín đỏ, melon xanh tươi …bắt mắt trước tiệm trái cây tại gốc ngả tư
đường. Thời gian vừa đến Nhật tôi rất thích vị thơm ngọt của các
trái đào ửng đỏ, hồng gịn màu cam óng mướt và biwa vàng mộng…. bày
bán nơi đây, v́ trước đó đă không thấy những cây trái nầy ở miền
nhiệt đới.
Qua đường Okubo ngân hàng Sanwa, xưa mỗi tam cá nguyệt khi nhận
ngân phiếu tôi đều đến cho vào trương mục đổi tiền yen chi dùng, đă
được các nhân viên trong bộ đồng phục tiếp đăi ân cần lễ độ. Bên
cạnh là Okubo Sanfuku kan, nơi nhiều cặp trai gái được gắn bó nhau
sau một hôn lễ trang nghiêm. Mỗi khi ngang đây nh́n thấy cô dâu chú
rể trong những chiềc Kimono truyền thống sánh vai nhau, tôi nghĩ
ngay câu ca “Anata no shima e, oyome ni yuku no...” và thầm chúc họ
trăm năm hạnh phúc.
Cách ngả tư không xa trước con hẽm rẽ lối vào trường Kokusai, đây
quán teriyaki ngày nào đi học về trễ tôi thường ghé vào dùng cơm tối.
Một dĩa gà với cà tím nướng thấm nước sốt, một chén canh miso và tô
cơm trắng đủ thỏa măn người sinh viên nghèo sau một ngày mệt nhọc.
Nói về hàng nướng không thể nào không nhắc đến quán yakitori gần ga
Shin Okubo. Mỗi ngày khoảng năm giờ chiều nhân công tan sở, học sinh
trên đường về và các bà nội trợ đi ngang đây đều bị lôi cuống bởi
khói bay nghi ngút, mùi thịt gà nướng thơm phức buộc phải dừng lại
mua vài xâu ăn liền hay đem về cho bữa cơm chiều. Đối diện xéo bên
kia đường là tiệm ăn Đại Hàn, có nhiều loại thịt ḅ nướng rất ngon.
Tuy nhiên món chân gị heo luộc ướp lạnh (tonsoku) được tôi thích
nhất, đặt biệt tương chắm không biết họ pha chế cách nào mà ngon
không tả !!! Càng ăn càng nghiện, khiến phải trở lại nhiều lần.
Rẽ vào con hẽm nhỏ những gian thịt cá, rau quả san sát không thay
đổi và hàng hoa tươi mỗi tuần tôi đến học cắm hoa, môn nghệ thuật
tiêu biểu cho văn hóa dân tộc Phù Tang ẩn sắc thái thiền đă được duy
truyền qua nhiều thế hệ. Mùi hoa tổng hợp quyện chung quanh khiến
tôi nhớ lại cảm giác ngày nào những buổi chiều đông vào dịp cuối năm.
Trên đường về hoa tuyết rơi… rơi, trong tiệm đầy ấp hoa tươi đủ loại
để mọi người mua trang trí nhà cửa đón mừng năm mới.
Theo con hẽm phía trái, mấy mươi năm trước là nhà hàng bà Định.
Gọi là nhà hàng cũng hơi quá, nó như một quán gia đ́nh do ông bà phụ
trách với sự giúp đỡ của hai cô con gái. Quán chứa hai mười
chỗ ngồi, buôn bán khấm khá, khách phần lớn là sinh viên Việt Nam.
Thức ăn rất giới hạn chỉ vài món không chuyên nghiệp, nhưng ở thời
điểm ấy tôi ăn cảm thấy rất ngon miệng !!! Đây cũng là trun g tâm
khách du lịch từ SàiG̣n, ngoài bán thức ăn c̣n có các dịch vụ hướng
dẩn mua sắm, ngoạn cảnh và sửa sắc đẹp. Căn tiệm cũ kỹ đă được thay
bằng một chung cư, dẫy nhà hai tầng mới sạch, không biết con gái ông
bà làm chủ nơi nầy hay đă bán cho người khác !!! V́ nghe nói ông
chồng người Nhật đă qua đời, c̣n bà Định nay độ chín mươi tuổi đang
sống trong viện dưỡng lăo.
Vách trường Kokusai ở cuối con hẽm phiá phải, đối diện là nghĩa
trang được che bởi bức tường cao. Ngày ấy về khuya đi bộ một ḿnh
ngang đây tôi rất sợ, tưởng chừng có bước chân theo sau nhất là
những đêm mưa lâm râm, càng bước nhanh phía sau càng đuổi theo dồn
dập. Trong ṿng rào nghĩa trang, nay một ngôi chùa khá lớn được dựng
lên do các nam tăng y trụ tŕ. Qua bậc tam cấp, chánh điện trang
nghiêm rộng răi có tượng các vị thần uy nghi để công chúng đến tế
bái.
Trường Nhật ngữ Kokusai mặt ngoài vẫn nguyên, qua cổng vào sân
tất cả hoàn toàn đổi khác, ṭa nhà chánh được thay bằng một căn rộng
cao lớn hơn. Tầng một vẫn là văn pḥng, bàn làm việc của các thầy cô.
Nơi chúng tôi nhận thư và điện thoại ngày nào trở thành bậc thang đi
xuống pḥng ăn dưới hầm, tuy thấp nhưng rộng sạch, sáng sủa chứa độ
một trăm năm mươi chỗ ngồi. Chỉ mười một giờ nhưng đồ ăn thức uống
cho buổi trưa đă trưng bày đầy đủ trông rất hấp dẩn.
Tầng thứ ba xưa là cư xá nữ sinh viên, tất cả có chín pḥng cho
bốn cô Việt Nam, hai Nam Dương, hai Mă Lai, hai Đài Loan. Mỗi cuối
tuần khi nhà ăn đóng cửa chúng tôi hay hợp nhau nấu các món ẩm thực
của quốc gia ḿnh cùng nhau ăn uống vui vẻ. Khoảng đất rộng phía sau
cho sinh viên vận động, có sân bóng chuyền , bóng rỗ, bóng đá và
tennis, bây giờ đă được trường dược mua cất pḥng nghiên cứu. Cây
thông trong sân trường ngày tôi đến ngọn chỉ ngang cửa sổ pḥng cư
xá nữ, khi đi đă cao quá nóc. Bạn tôi có nhiều kỷ niệm với cây thông
nầy, nó là h́nh ảnh tiêu biểu khi chị nghĩ đến trường Kokusai, thật
tiếc nay không c̣n đă được thay bằng cây anh đào hoa đang nở rộ.
Tầng hai lẫn tầng ba bây giờ toàn bộ là những pḥng học mới rộng rải,
có lẽ sinh viên ngoại quốc theo học Nhật ngữ đông hơn nên trường mở
thêm pḥng ốc để đáp ứng nhu cầu.
Phần đất cư xá nam phía sau h́nh như cũng nhỏ hơn xưa, những dẫy
nhà mới xây theo kiến trúc cận đại nhiều tầng khá đẹp , chung cho
nam nữ sinh viên. Tôi không có nhiều kỷ niệm với nam cư xá, v́ theo
kỷ luật thời ấy nữ sinh viên không được vào cư xá nam và ngược lại.
Nghe nói nơi đây đă từng có những ṣng bạc thâu đêm suốt sáng giữa
các sinh viên Thái Lan, Nam Dương, Mă Lai, Đài Loan và Việt Nam giàu
có.
Nhà ăn cũ được xây lại cũng hai tầng làm nơi sinh hoạt cho sinh
viên, được trang bị dụng cụ vận động thể thao, bóng bàn, billard và
những máy giải trí điện tử. Tầng hai trưng bày h́nh ảnh lịch sử
thành lập phát triển của trường từ năm 1935, có nhiều tài liệu cho
sinh viên và khách đến tham quang. Nơi nầy khi xưa chúng tôi thường
có các buổi văn nghệ và thể thao do các anh chị sinh viên tổ chức,
nhờ vậy chúng tôi có nhiều cuối tuần vui vẻ sau các ngày vùi trong
sách vở. Trong môi trường đó những cuộc t́nh đẹp đă nẩy sinh, tiếc
thay có vài mối t́nh đă phai nhạt theo thời gian nhưng cũng có nhiều
cặp bền vững sống bên nhau hạnh phúc. Nơi đây từng xảy ra cuộc xung
đột giữa sinh viên Việt Nam và Nam Dương khiến vài anh sinh viên bị
thương, nhờ ṭa đại sứ hai quốc gia điều đ́nh mọi việc mới êm xuôi.

Hiyashi sensei với a/c Lê văn Phụng trước pḥng ăn
cũ, nay là nhà sinh hoạt của sinh viên
(Cám ơn bức ảnh của anh Phụng)
Khung trời Kokusai, trên cao vầng thái dương rực rỡ sưởi ấm vạn
vật, xua đi khí đông lạnh lẽo, bầu trời trong vắt vài cụm mây trắng
nhẹ trôi. Khoảnh đất nầy mấy mươi năm trước, mỗi ngày tôi đă ra vào
bao nhiêu lượt, sống vô tư nh́n đời tất cả đều màu hồng. Xa xa cuối
chân mây đỉnh Phú Sĩ bạc đầu ẩn hiện, trước mắt lũ chim non líu lo
bay nhảy giữa khóm anh đào nở rộ lao xao trong nắng, tất cả như vui
mừng chào đón người đi vừa trở lại. Giây phút ấy bất chợt tôi t́m
lại được cảm xúc ngày nào, đă thật sự t́m lại được Kokusai của tôi
ngày cũ.
Lối về Kokusai dù c̣n vài dấu tích, nhưng phần nhiều đă thay đổi
theo sự tiến hóa của xă hội. Không hiểu tại sao tôi dùng chữ “về”,
thường ta hay nói “về nhà”,” về quê”, “về Việt Nam”….. để chỉ những
nơi ẩn chứa con tim. Có lẽ t́nh cảm tôi không nhiều th́ ít đă gởi ở
trường Kokusai. Cả khoảng đời thanh thiếu niên của tôi thu gọn nơi
đây từ sân trường, pḥng ăn, lớp học đến cư xá, sáu năm ấp ủ vui
buồn. Cảnh vật và cảm xúc ấy luôn tồn tại trong tôi dù đă ba mươi
bảy năm xa cách, tuy thời gian trôi qua nhưng h́nh ảnh vẫn măi sâu
đậm.
Tôi về thăm lại Kokusai nhân dịp Hội Ngộ Exryu Tokyo 2004, tám
năm không phải là một thời gian dài nhưng cũng đủ cho ”vật đổi sao
dời”. Không biết bây giờ trường Kokusai c̣n như mùa hoa đào năm ấy
không? Hội Ngộ thứ 9 của Exryu vùng Kansai năm nay là dịp chúng ta
trở về Nhật viếng lại cảnh cũ người xưa. Xin cám ơn ban tổ chức,
thân chúc các anh chị thành công mỹ măn và
Có ai về lại Kokusai,
Cho tôi gởi gắm đôi lời nhớ thương.
Cô Ba Tokai
California, April 2012
|
|