|
|
Đồng hồ reo
báo thức mỗi sáng con gái tôi dậy đúng sáu giờ, theo thói quen tắm,
ăn điểm tâm và chuẩn bị thức ăn trưa mang đến trường. Nhưng hôm
nay Vi đánh thức tôi, khóc nước mắt ràng rụa vừa cho biết King đă
chết. Con chó đă sống với cô suốt mười hai năm, cùng nhau lớn, cùng
vui đùa sinh hoạt, nên có t́nh cảm đặt biệt với nó. Độ hai tháng gần
đây King có những triệu chứng bất thường như bị đau nhức, hay rên
xiết về đêm và bỏ ăn. Nhà tôi đem nó đến bác sĩ thú y nhưng không
hiệu quả. Mấy ngày nay nó nằm cạnh TV không cử động, tối qua trước
khi đi ngủ tôi cho nó sửa tuy khó khăn nhưng ráng uống v́ đói. King
chết gây cho gia đ́nh bầu không khí buồn bă, Vi như mất người em
trai cũng là người bạn thân. Suốt buổi sáng hôm ấy gian nhà trở nên
trống vắng, tôi lấy chiếc khăn tắm lớn gói King chờ Vi về sau buổi
học. Hôm ấy là ngày nắng lập đông gió hiu hiu lạnh, trước nhà những
chiếc lá cuối cùng của cây anh đào thờ thẩn rơi vàng sân như khóc
buổi biệt ly.
Làm thủ tục
hỏa thiêu xong, chúng tôi nhận nuôi con chó khác ở sở thú y, đây là
một con Pug nhỏ khoảng hai mươi lbs, lông màu ngà mặt mũi tai chân
đen rất dể thương. Hai tuần sau Prince được đem về nhà, nó rất năng
động linh hoạt mang niềm vui đến cho mọi người, giúp chúng tôi quên
sự thiếu vắng King. Chó là loại động vật không thích đơn độc, nó
theo Vi như h́nh với bóng. Vào buổi trưa hay nằm ngủ phơi nắng ở
vườn sau, chó đực là động vật có bản năng thống trị nên khi có con
vật lạ vào vườn sau đều bị đuổi đi. Những con chim đáp xuống uống
nước ăn bông cỏ đều bị Prince rượt, ngay những con sóc chuyền từ
ngọn cây xuống hàng rào t́m trái chín trong vườn cũng bị nó cḥm
lên đe dọa. Xuân sang bên rào nhiều khóm hoa hồng nở rộ trong sáng
vui lây cùng những con vật như đang chơi đuổi bắt. Chiều chiều Vi
thường dắt Prince đến công viên vui đùa cùng các con chó khác. Những
con mèo hay chồn ban đêm léo hánh đến ăn
vụn lương khô của nó đều bị rượt đuổi không tha. Buổi tối Vi coi TV
ở sofa, Prince nhảy vào ḷng liếm mặt rồi nằm gọn trên đùi cô lim
dim đôi mắt nghỉ ngơi sau một ngày linh hoạt.
Sáu tháng
trôi qua, như dự định chúng tôi sẽ đi nghỉ hè ở Âu Châu bốn tuần vào
dịp HN Exryu 2007 tại Paris. Một ngày trước khi lên đường tôi gởi
con chó ở nhà người em trai. Hôm sau dậy sớm chuẩn bị đi phi trường,
trước khi ra cửa tôi điện thoại cho người em, được biết tối qua
Prince ngủ ở patio giữa đêm đă chui rào đi mất. Em tôi cho biết từ
sáng sớm đă t́m khắp khu chung cư gơ cửa từng nhà nhưng không ai
thấy, nếu nó đi từ đầu hôm th́ đă ra khỏi khu vực. Nghe tin Vi khóc
oà lên. Có lẽ lạ chỗ Prince muốn t́m về với chúng tôi, chốn không
quen nên bị lạc. Quá thất vọng nhưng không làm ǵ hơn, không đủ th́
giờ tôi phải nhờ người em in những tờ rao vặt t́m chó thất lạc dán
chung quanh chung cư và đến trung tâm thú y báo cáo, hy vọng nó
được đưa vào đây. Không thể bỏ cuộc du hành đă chuẩn bị hơn một năm
trước, chúng tôi rời nhà đi phi trường.
Suốt chuyến
bay đến Rome, Vi luôn buồn bă nghĩ đến Prince, cử chỉ khuôn mặt h́nh
ảnh thân thương sẽ không gặp lại, khiến cô rơi lệ. Không biết nó gặp
được người tốt cho ăn uống hay đang bị đói lạnh ở một góc nào đó
hoặc bị xe cán lúc băng ngang đường, càng nghĩ càng thương tiếc hơn.
Nếu Prince chết tại nhà như King có lẽ Vi không suy nghĩ vẫn vơ.
Chúng tôi mong ai t́m thấy Prince thương yêu nó, được sống no ấm.
Đến Rome gia đ́nh tôi đă viếng ṿi phun nước nhân tạo Trevi nổi
tiếng linh thiêng. Đứng trước ṿi nước hiển linh Vi đă thành khẩn
cầu nguyện có một phép mầu nào đó dẫn dắt Prince trở về.
Ngày hôm sau
chúng tôi lên du thuyền Canival từ hải cảng Civitavecchia bắt đầu
cuộc du lịch mười hai ngày trên Địa Trung Hải. Chương tŕnh tham
quang nhiều thành phố ven bờ biển của các nước Ư, Hy Lạp, Thổ Nhỉ
Kỳ…. Chiếc du thuyền đẹp to có trên hai ngàn du khách, ngoài thức
ăn ngon pḥng ngủ đẹp, được du ngoạn mỗi ngày khi ghé các hải cảng,
trên tàu c̣n nhiều tṛ tiêu khiển cho khách mọi lứa tuổi. Từ ngày
đầu Vi gia nhập nhóm bạn trẻ sinh hoạt chung với khoảng năm mươi
thiếu niên nam nữ. Những buổi sinh hoạt ngoài trời ở sân thượng của
du thuyền, bơi lội tập thể trong hồ, hội thảo, những tṛ chơi tranh
đua trên máy điện toán, những buổi hát dân ca, Karaoke và khiêu vũ
buổi tối….dành cho thanh thiếu niên. Nhóm nầy đă có những sinh hoạt
riêng biệt trong khi phụ huynh tham dự những tṛ giải trí khác như
uống rượu trong bar và đến casino thử thời vận….Qua những sinh hoạt
nầy Vi gặp Paul, cậu thanh niên cùng tuổi, sống ở Florida, người da
trắng cao đẹp trai, thanh tú, lể độ. Mỗi ngày cậu đến đón Vi cùng
nhau đi hợp bạn, Paul có vẻ thích Vi và ngược lại. Suốt mười ngày
sinh hoạt thể thao, hội thảo, văn nghệ… đă tạo cho đôi thanh thiếu
niên bột lộ tâm t́nh. Khi nói chuyện ở pḥng khách, lúc cô cậu đàn
hát trên boong tàu với cây guitar giữa khung cảnh nước trời. Đêm
cuối trước khi chuyến du hành chấm dứt chúng quyến luyến không muốn
rời nhau. Cả hai đă tṛ chuyện ở hành lang trước pḥng chúng tôi đến
một giờ khuya và hẹn sáng hôm sau cùng điểm tâm lần cuối trước khi
giả biệt.
Suốt mấy ngày
sau khi chia tay trên du thuyền Vi ít nói cười hơn trước. Tôi thông
cảm tâm trạng cô lúc ấy, ở tuổi mười sáu cuộc hội ngộ của Vi cùng
King, Prince, Paul đă nẩy sinh t́nh cảm đặt biệt đem đến niềm vui.
Những cuộc gặp gở kỳ ngộ nầy theo Phật giáo gọi là duyên,
tiếng Việt có các danh từ cơ duyên, nhân duyên, nợ duyên , hữu
duyên….. Những danh từ nầy dễ hiểu
nhưng khó giải thích v́ chúng trừu tượng, mô tả sự tao ngộ hy hữu
giữa con người. Hai cá thể riêng biệt sinh ra ở hai môi trường khác
nhau, có thể cách xa nửa ṿng trái đất, do một duyên phần nào đó đă
mang họ lại gần nhau rồi sinh t́nh cảm. Cảm t́nh nầy được biểu hiện
bằng nhiều h́nh thức như t́nh yêu nam nữ, t́nh bằng hữu, t́nh
thương hại…Từ chữ duyên có câu duyên đến duyên đi, duyên
khởi duyên tận. Sau một thời gian tao ngộ, v́ một hay nhiều lư
do nào đó ngoài ư muốn phải xa nhau, để lại những vết thương ḷng.
Trong đời chúng ta ai cũng trải qua nhiều lần hợp tan, lúc hợp vui
bao nhiêu, khi tan buồn bấy nhiêu. Có những cuộc chia tay vào tuổi
thanh xuân được ghi nhớ cũng là những vết thương ḷng khó quên suốt
cuộc đời. Lúc biệt ly đôi khi gây xúc cảm cực độ, có người liều sống
chết để duy tŕ mối duyên nầy, thành công th́ thật là
duyên măn, ngược lại dù tranh đấu hết sức cũng không đạt kết quả
tốt, ta cho là định mệnh.
Có sanh có
tử có hợp có tan,
đó là luật xoay dần của tạo hoá, dù biết thế nhưng ít ai không bùi
ngùi khi buổi tiệc tàn khi duyên tận duyên đi. Vi và Paul
cùng sống trên nước Mỹ chưa bao giờ gặp nhau, duyên đến chúng đă
tương phùng trên Địa Trung Hải, duyên đi chúng chia tay, không biết
bao giờ gặp lại. Trong sáu tháng Vi đă ba lần mất những ǵ cô thương
yêu. King có duyên với cô hơn đă sống chung nhà mười hai năm, Prince
được sáu tháng, Paul chỉ vỏn vẹn mười ngày. Chia ly hai con chó và
một người bạn, sự mất mác nầy đă mang lại cho cô nổi buồn khó quên.
Thuyết nhà Phật khuyên, mọi việc đừng nên cưỡng cầu hăy tùy duyên,
nếu ta c̣n sống trên đời và có duyên với nhau sẽ có dịp trùng phùng.
Với Vi, King đă là quá khứ, mong rằng cơ duyên đưa đến ngày nào đó
cô t́m được Prince và gặp lại Paul.
Riêng cá nhân
tôi thuyết cơ duyên cũng khá đặc biệt. Thời gian ở Nhật tôi có người
bạn thân, tuy học khác trường nhưng chúng tôi gặp nhau hoặc nói
chuyện qua điện thoại mỗi ngày. Cuối tuần chị thường viếng cư xá tôi
cư ngụ hoặc tôi đến “ngủ lang” nơi chị, nhiều đêm tâm sự đến sáng.
Vào một mùa bận học thi, v́ không muốn mất th́ giờ tôi ăn uống bất
thường, chị đă mang cơm đặt trước cửa pḥng kèm câu ghi chú dặn phải
ăn đầy đủ để có sức học ban đêm, rồi lặng lẻ ra về. Thật cảm động,
chị đă đối xử với tôi như chị em ruột thịt. Thời gian sinh viên sáu
năm qua mau, chúng tôi rời Nhật, không hẹn nhưng đến Mỹ sống cùng
thành phố. Chúng tôi liên lạc tṛ chuyện thăm viếng, qua điện thoại
bàn hết đề tài nầy sang đề tài khác, nói cười vui vẻ. Hiện tại mỗi
khi có những nan đề trong gia đ́nh hay ngoài xă hội chúng tôi vẫn
hỏi ư kiến giúp nhau giải quyết. Chị ấy sinh trưởng tại miền cát
trắng Nha Trang, tôi chào đời lớn lên tại Sàig̣n chưa bao giờ biết
nhau trên đất mẹ. Chúng tôi gặp nhau ở Tokyo kết bằng hữu, t́nh bạn
đă tồn tại hơn bốn mươi năm. Chị và tôi tuy mỗi người từ một vùng
đất khác nhau nhưng có duyên được trùng phùng. Thật hữu duyên
thiên lư năng tương ngộ.
Ngược lại
trong gia đ́nh, tôi chỉ có một cô em gái, kém hơn mười ba tuổi. Thời
thiếu nữ của tôi ở Việt Nam em c̣n quá nhỏ, đến năm hai mươi tuổi
tôi rời gia đ́nh đi học xa, chúng tôi không có chung thời ấu thơ.
Năm 1990 gia đ́nh em đến Mỹ, đây là lúc chúng tôi có dịp gần nhau
sau hơn hai mươi năm. Tuy cư ngụ không xa nhưng cả hai đều lo sinh
kế, ít có thời giờ gặp mặt, trừ những lúc gia đ́nh giỗ tiệc, ngoài
việc thăm hỏi sức khoẻ và nói về chồng con, chúng tôi không có đề
tài khác. Có lẻ v́ tuổi tác chênh lệch không cùng sở thích, chúng
tôi ở hai môi trường khác nhau mỗi người có một số bạn riêng v́ thế
đề tài chung rất hạn hẹp. Sau vài năm ở Mỹ em quyết định trở về Việt
Nam làm thương mại, chị em lại xa cách. Tôi và cô em gái tuy cùng
máu mũ, sinh ra trong một gia đ́nh nhưng không duyên luôn xa cách.
Nên vô duyên đối diện bất tương phùng.
Hồi tưởng lại
thuở thiếu thời khi rời Tokyo, tôi đă trải qua tâm trạng thật buồn
v́ phải chia tay những người bạn thời cấp sách đến trường, bỏ lại
bao nhiêu kỷ niệm ở xứ hoa anh đào. Vào tuổi ấy tôi đang đứng trước
ngưỡng cửa cuộc đời tương lai mù mịt, không biết con đường sắp đi sẽ
đến đâu, phân vân biết có duyên gặp lại hay lần chia tay ấy là vĩnh
viễn. Lúc đầu định cư ở California tôi vẫn sống trong hoài niệm,
thường nghĩ về những người bạn thân cùng trang lứa mà cơ duyên đưa
chúng tôi cùng đến Nhật suốt thời gian du học. Tại thành phố lạ nếu
t́nh cờ gặp nhau, chúng tôi tay bắt mặt mừng như t́m lại được anh
chị em trong gia đ́nh. Từ năm 1999, mỗi hai năm tại HN Exryu tôi đều
được gặp lại những người bạn cũ mà tưởng ḿnh đă quên, mỗi lần như
thế kư ức lại quay về dĩ văng tuổi niên thiếu. Thời gian như bóng
câu qua cửa, tuổi đời chồng chất tóc đă bạc màu, một người rồi một
người bạn lần lược qua đời. Mới thấy đó th́ mất đó, thật bùi ngùi
thương tiếc. Có phải duyên phần chúng tôi đă tận nên vĩnh
viễn chia ly?
Cô Ba Tokai
California, December 2010
|
|