|

Phiêu Bạt Phương Nào
Vơ Ngọc Phước
Con đường đi vào trường Kokusai từ phía Okubo Dori
là một đường dốc nhỏ, chiều dài chỉ khoảng hơn 100 mét. Khoảng hơn
vài mươi năm về trước, khúc đường vừa ngắn vừa nhỏ này khá nhộn nhịp
và ồn ào v́ ngày đêm lúc nào cũng có tiếng của đám sinh viên ngoại
quốc ở trường Nhật ngữ Kpkusai qua lại. Phía khoảng giữa đoạn đường
này lại có quán cơm Việt Nam của Bà Định. Bà Định lấy người chồng
Nhật khi ông này qua Việt Nam thời chiến tranh và theo chồng về Nhật
sau đó Quán ăn này thật nhỏ và chỉ có vài món nấu đi xào lại nhưng
lúc nào cũng khá đông khách v́ vào thời kỳ đó cả Tokyo hay có thể
nói cả nước Nhật chỉ có mỗi cái quán ăn Việt Nam này.
Thời kỳ ấy, đi qua lại quán cơm Bà Định, dù ngày
hay đêm, đều có mùi thịt kho nước mắm nên làm cho đám sinh viên
người Việt, vào những năm đầu thời kỳ 60 th́ chỉ có “vài mống” nhưng
về sau th́ đông dần lên cả trăm, có phần nào “được gần gũi với quê
hương”. Chắc v́ có người “cầm ḷng không đậu” ( Việt Nam hay Thái
Lan không biết chừng ) trước cái mùi vị nước mắm gay gắt này mà đă
có một đêm cái cửa kính chỗ chưng bày các mẫu thức ăn đă bị đập bể (chắc
để lấy ra ăn ), nhưng, sau đó mới nhận biết là “đồ giả” nên đă được
vứt bỏ ở “hiện trường”. .
Vào thời kỳ đó ở Tokyo có 3 chỗ ở cho sinh viên
ngoại quốc, tư phí th́ ở trường Kokusai gần khu vực Shinjuku c̣n
quốc phí th́ ở cư xá Komaba phía Shibuya và cư xá Inage ở tận Chiba.
So với đường vào cư xá Kokusai, đường từ nhà ga vào cư xá Komaba và
cư xá Inage có phần im vắng hơn. Tuy gần ngay ga, nhưng phía bên
đường vào cư xá Komaba lúc ấy c̣n có những vườn trồng rau, sau này
mới được xây cất thành Trung Tâm Soạn Thảo Đề Thi. Phía giữa đường
vào cư xá Komaba chỉ có quán cà-phê Colorado là chỗ mà một số sinh
viên Viêt Nam thường đến viếng. C̣n ở Inage th́ quả thật là đồng quê,
cái cư xá như nằm ở nơi hẻo lánh. v́ vừa xa cách Tokyo lại vừa biệt
lập với cái phố xá nhỏ ở miền quê này nên phần lớn sinh viên ở đây
chỉ ăn uống trong Shokudo của cư xá.
Vào thời kỳ đó, nhóm sinh viên Việt Nam, vào những
năm dầu 60 chỉ trên mươi người nhưng đến những năm đầu 70 th́ lên
gần cả trăm, thường cùng nhau gặp gở, thường là ở cư xá Komaba ( v́
có cái Shokudo lớn và các pḥng họp, cơ sở chơi thể thao, sân
tennis…), để họp mặt chơi thể thao, ca hát, học tập….với nhau hay
với bạn bè đến từ các nước khác. Tuy cũng có người này người kia hay
nhóm này nhóm nọ nhưng tựu trung, dưới con mắt của các bạn bè nước
khác, vẫn là nhóm sinh viên Việt Nam khi cùng nhau hát bài “ Ngựa
phi ngựa phi đường xa” th́ c̣n có tiếng ngựa hí hí…vang trời.
Trước đó, vào những năm 50, khi nhà văn Lê Minh
viết trên tiểu thuyết “Đi Và Sống” những chuyện về Nhật Bản nổi
tiếng như “Em Chỉ Sống Có Một Mùa Xuân”, “ Hắc Long Phục Hận”…tả
khung cảnh thơ mộng xứ anh đào, các cô gái Geisha chiều chuộng,
những cuộc đời uy dũng của các hiệp sĩ Samurai…rồi những biến đổi
canh tân không ngừng cho một nước Nhật trong thời kỳ hậu chiến đă là
sức mạnh quyến rũ cho những người đi du học Nhật, nơi mà trước đây
các chí sĩ yêu nước Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng,
Cường Để …đă bao năm khổ cực tạo dựng cuộc Đông Du để cứu nước nhưng
vận rủi việc đă không thành.
Rồi do t́nh h́nh trong nước vào năm 1975, đợt sinh
viên Việt Nam qua Nhật năm 1974 bị xem là đợt chót, c̣n được gọi là
“ nhóm Kohai nhỏ nhất”, v́ nhóm này không có được Kohai ( hậu bối )
tiếp theo. Thật ra, sau này nghĩa là phải cách hơn mươi năm sau,
cũng có hậu bối đến từ Việt Nam khi Nhật Bản mở lại chương tŕnh học
bổng Monbusho và Việt Nam cho phép du học tự túc, nhưng trong tự
nhiên đă có một cái ǵ ngăn cách giữa hai thời kỳ sinh viên Việt Nam
du học tại đây.
Vào thập niên 80 nền kinh tế của Nhật Bản rồi tiếp
đến là kinh tế của các nước Á Châu như Hàn Quốc, Thái Lan, Đài Loan
và Châu Mỹ La Tinh bị đi vào đ́nh trệ và kiệt quệ làm cho số sinh
viên đến du học Nhật ngày càng bị giảm xuống, nhất là ở phía sinh
viên tư phí. Trường Kokusai, vốn có hổ trợ của Monbusho, cũng bị cho
thu hẹp trường sở và dẹp bỏ cư xá sinh viên để lấy đất bán làm chung
cư. Số sinh viên học Nhật ngữ ở trường này trước khi vào đại học dần
dần giảm sút rơ rệt.
Cũng như đoạn đường đi vào cư xá Komaba, khúc
đường vào trường Kokusai bây giờ quả thật là im vắng quạnh hiu. Chỉ
thỉnh thoảng mới nghe thấy có một vài nhóm năm ba sinh viên nước
ngoài đi qua lại. Quán cơm Bà Định cũng không c̣n nữa. Không biết đă
được dẹp bỏ từ khi nào. Người con trai của Bà Định khi qua Saigon
làm việc cho hăng National thường cùng vợ con đến nhà tôi vào những
năm đầu 70 để rũ đi đánh bóng bàn bên phía đường Trương Minh Giảng
chắc giờ đây cũng đă quá 60 tuổi rồi, gia đ́nh không biết ra sao.
Nét nhộn nhịp ngày xưa của khúc đường quốc tế này với quán cơm Việt
Nam, cửa hàng rau quả, tiệm thuốc Tây… đă bị tan xóa dấu vết hoàn
toàn.
Sau năm 1975, ngoài một số ít c̣n ở lại Nhật Bản
để kiếm sống, phần lớn nhóm sinh viên Việt tại đây trước đó đă phải
rời bỏ nơi này để đi t́m đất mới. Kẽ qua miền Bắc Mỹ, người th́ lưu
lạc đến Úc Châu, các nước Âu Châu, xem như kẽ phương trời người cuối
biển..Nhắc nhỡ đến nhau đến những ngày xưa chỉ c̣n là quá khứ của
ngày nào. Bây giờ tất cả, dù là nhóm “Kohai nhỏ nhất” cũng đă xấp xỉ
60. Người Nhật gọi tuổi 60 này là “Kanreki” ( 還暦 ) là chắc có nghĩa
là đă “hoàn thành xong một đời rồi” để làm một cuộc đời mới chăng.
Bây giờ, trong số sinh viên Việt trước đây ở các
cư xá Kokusai, Komaba, Inage nhưng sau đó vẫn ở Nhật hay qua ở các
miền đất mới Âu Mỹ hay Úc Châu, cũng đă có một số bổng dưng bỏ đi
qua bên kia thế giới, dù bóng dáng và tiếng cười nói đùa cợt của họ
như vẫn c̣n đâu đây giữa bạn bè ngày xưa..Họ đă phiêu bạt một lần
nữa ngoài quê hương, ngoài quê cha đất mẹ. Không về quê hương thân
yêu ở Việt Nam, mà v́ quá xa cách, như ngày xưa năm nào, bóng dáng
họ có thể đang đi thẩn thơ trên những con đường nhỏ về cư xá cũ ngày
nào.
VNP
|
|