Những mối hận ngày 30 tháng Tư

Nghiêm Nguyễn

Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài một Tháng Tư !

(Thanh Nam, Xuân Đất Khách)

Thêm một lần nữa ngày kỷ niệm 30 tháng Tư lại đến. Phía thắng trận CSVN ăn mừng như một ngày "đại thắng", c̣n những người Việt quốc gia tưởng niệm, xem đó là một ngày Quốc Hận. Gọi là ngày Quốc Hận v́ ngày này những người Việt quốc gia mang những nỗi đau uất hận, là ngày khởi điểm đưa toàn cơi Việt Nam vào một giai đoạn bi thảm và đen tối nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam thời cận đại.

Sau khi chế độ VNCH bị cưỡng tử, mảnh đất miền Nam, người dân miền Nam bị đặt dưới sự thống trị, cai trị bởi một chế độ hà khắc, tàn bạo, phi nhân. Hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính chế độ Việt Nam Cộng Ḥa bị đày ải, giam cầm trong các trại tù "tập trung cải tạo". Vợ con của họ th́ bị đẩy lên vùng kinh tế mới, đèo heo hút gió, đồi núi khô cằn hay bùn lầy nước đọng sau khi tất cả nhà cửa, đất đai tài sản đă bị nhà cầm quyền cưỡng đoạt. Từ sau ngày oan nghiệt đó, không chỉ miền Nam mà toàn cơi đất nước bị tập đoàn đảng CSVN phá nát tan hoang. Tham nhũng, hối lộ từ lâu đă trở nên một quốc nạn. Hệ quả là tài nguyên bị cạn kiệt v́ sự khai thác bừa băi, nợ công mỗi lúc mỗi chất chồng. Lănh thổ, lănh hải mất dần vào tay ngoại bang. Đất nước bị băng hoại không chỉ về vật chất mà cả về tinh thần. Luân lư đạo đức bị xói ṃn, những văn hóa truyền thống bị đảo lộn, hủy diệt dần dần.

Người Việt Quốc Gia c̣n mang mối hận với người bạn đồng minh năm xưa. Người bạn đồng minh này v́ quyền lợi trước mắt đă quên đi lư tưởng tự do, trở mặt bỏ rơi người bạn cùng chung chiến tuyến của ḿnh. Tuy nhiên trách người th́ cũng phải nh́n lại ta. Trong cuộc chiến Quốc Cộng, cấp lănh đạo phía quốc gia đă quá ỷ lại, phụ thuộc vào đồng minh Hoa Kỳ mà không có sách lược, chiến lược lâu dài hay một kế hoạch tự lực dự pḥng nào trong trường hợp bị cắt nguồn viện trợ. Cho nên khi ông bạn Hoa Kỳ ngoảnh mặt th́ hoàn toàn không có kế sách nào để cứu văn ngoài việc ra lệnh lui binh tháo chạy để cuối cùng miền Nam phải bị bức tử một cách tức tưởi.

Trong nỗi đau đớn uất hận khi đất nước bị rơi vào ách thống trị của một chế độ độc tài đảng trị không biết mấy ai trong chúng ta biết trách hận chính ḿnh. Hận v́ năm xưa ḿnh đă không làm tṛn bổn phận, trách vụ của nguời trai thời chiến. Trong khi những người khác đă cầm súng chiến đấu bảo vệ đất nước th́ nhiều người trong chúng ta đă trốn tránh nhập ngũ bằng cách này hay cách khác.

Những ngày cuối cùng của cuộc chiến, những người lính không khỏi uất ức, đau đớn v́ dù họ đă chiến đấu một cách dũng cảm, tạo nhiều chiến tích vẻ vang, nhưng rồi phải bị thất trận một cách oan uổng, bị thua một cuộc chiến không đáng phải thua

này anh lính trẻ trói tay thất trận
ngày lui binh súng đạn tả tơi
tạ từ buôn bản theo đơn vị
chiều cao nguyên mắt cỏ mục vàng hoe
đêm pháo dập nghe chim trời vỗ cánh *

Hay phẫn hận, bi tráng hơn:

Thân ta là ngựa sao không hí
Cho nỗi đau lan rộng đất trời.
Hồn ta là kiếm sao không chém
Rạp ngă rừng xanh, bạt núi đồi.**

th́ một số chúng ta được sống b́nh yên một nơi nào đó vẫn c̣n lăng đăng với những vần thơ yếm thế, ủy mị, với những t́nh cảm riêng tư. Để rồi sau đó trong 44 năm qua, chúng ta đă làm được những ǵ cho đất nước? Hay là có những người đang sống một cuộc sống yên ấm, dư thừa vật chất ở hải ngoại, miệng th́ lúc nào cũng nói nặng ḷng với quê hương nhưng rất thường xuyên đi về VN để du lịch, ăn chơi, hưởng thụ. Họ không ngớt khoe khoang về những thú ăn chơi, giải trí bên nhà, ở trong những khách sạn, khu nghỉ mát (resort) sang trọng, đầy tiện nghi, ăn uống toàn những món đặc sản hảo hạng . Họ có khi nào bước chân về những vùng quê, những thôn xóm nghèo nơi mà đa số người dân vẫn c̣n sống trong đói khổ lầm than, nơi mà nhiều đứa trẻ trong mỗi bữa cơm không có được một miếng thịt hay cá trong khi họ nếm đầy đủ những món ngon vật lạ. Hoặc những kẻ mỗi năm mượn cớ tưởng niệm ngày 30 tháng Tư để tụ họp ăn uống, vui chơi, nhảy đầm.... Yêu nước, tưởng niệm theo cách lối như thế thật không khác bao nhiêu so với những kẻ thuộc phe “thắng cuộc” ăn mừng ngày “Giải Phóng”.

Bây giờ chưa phải quá muộn màng để mỗi người chúng ta tự nh́n lại bản thân ḿnh để nếu không thể góp sức vào công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ th́ chí ít cũng không làm điều ǵ tổn hại đến chính nghĩa dân tộc.

Có như thế chúng ta mới không hổ thẹn trước anh linh những tử sĩ đă vị quốc vong thân, trước vong linh những người đă bỏ ḿnh trên đường t́m tự do.

Nghiêm Nguyễn

(30 tháng Tư 2019)

* Cái Trọng Ty, Ban Mê

** Nguyễn Phúc Sông Hương, Nửa Hồn Xuân Lộc

 

© "Khi phát hành lại bài này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ
www.erct.com"