|
Bản tình ca muôn thuở
Khi anh đã đến tuổi già
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây
Hè về nắng dãi vườn cây
Ta ngồi sưởi cánh tay gầy run run
Lòng ta hoan hỉ hồi xuân
Khác nào như cặp tình nhân thiếu thời
Lắc lư em mĩm miệng cười
Tuổi già ta vẫn tô tươi chữ tình
Nhìn nhau mắt hé lung linh
Dưới dàn nho , dãi mảnh tình đôi ta
Khi anh đã đến tuổi già
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây
Ghế xưa rêu đã bám đầy
Chúng ta vẫn đến ngồi đây chuyện trò
Bao lần ân ái nên thơ
Mong câu chấm dứt , để chờ hôn nhau
Ta thường nhẫm đến những câu
“ Em yêu anh “ nói bao lâu đã nhiều
Chúng ta ôn lại ngàn điều
Chuyện tình lẩm cẩm ra điều say sưa
Nắng đào vườn mái tóc tơ
Tóc ta bạc trắng đón chờ nắng đây
Ghế xưa rêu đã bám đầy
Chúng ta vẫn đến ngồi đây chuyện trò
Yêu anh vô bến vô bờ
Hôm qua còn kém , bây giờ lại hơn
Má răn em chẳng có sờn
Tình em tha thiết , vẫn hơn trước nhiều
Thường ngày tích lại bao nhiêu
Mọi điều kỷ niệm là điều chung đôi
Luôn luôn ràng buộc hai người
Tơ tình liên kết ta thời dệt thêm
Tuổi già ngày một yếu lên
Tay anh em nắm vẫn bền lắm cơ
Yêu anh vô bến vô bờ
Hôm qua còn kém bây giờ lại hơn
Tình ta như giấc mơ tiên
Em thường ấp ủ ở bên cõi lòng
Giữ gìn lấy mảnh tình chung
Nếm dần dư vị cho lòng ngất ngây
Em còn tích trử nơi đây
Dấu bao kỷ niệm những ngày bên anh
Em như một kẻ trữ tình
Quá giàu những chuyện chúng mình yêu nhau
Tạo thành hạnh phúc từ lâu
Nằm trong ký ức tô màu lương duyên
Tình ta như giấc mơ tiên
Em đang ấp ủ cho thêm đậm đà
Khi anh đã đến tuổi già
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây
Hè về nắng dãi vườn cây
Ta ngồi sưởi cánh tay gầy run run
Lòng ta hoan hỉ hồi xuân
Tưởng đang vui thú những lần xa xưa
Lắc lư em mĩm cười đùa
Nghe em run giọng ngâm thơ diễm tình
Nhìn nhau mắt hé lung linh
Dưới dàn nho , dãi mảnh tình đôi ta
Khi anh đã đến tuổi già
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây…..
Nhà thơ Pháp : Rosemonde Gérard ( 1871 -
1953 )
Ngô
Trọng Hiếu ….dịch .
|