|

CÔNG NỮ NGỌC HOA, NÀNG
LÀ AI?
Thân Trọng Thủy
Trước khi Hội đồng Trị
sự Nguyễn Phúc tộc cho ấn hành cuốn “Nguyễn Phúc tộc Thế phả” (nhà
xuất bản Thuận Hóa, 1995) th́ khi đề cập đến bốn người con gái của
chúa Săi Nguyễn Phúc Nguyên, hầu hết các tài liệu lịch sử v́ không
biết tiểu sử của hai công nữ Ngọc Vạn và Ngọc Khoa (hoặc có thể v́
lư do khác)nên chỉ ghi là “khuyết truyện”.
Tập san BAVH (1) ghi như sau:
1)-Ngọc Liên: [Mẹ là hoàng hậu(2)] Vợ của Nguyễn Phúc Vinh, con
trưởng của Mạc Cảnh Huống, phó tướng, trấn thủ Trấn Biên, về sau đổi
là Nguyễn Hữu Vinh. (3)
2)-Ngọc Vạn: (Mẹ là hoàng hậu) Không để lại dấu tích.
3)-Ngọc Khoa:(Mẹ là hoàng hậu) Không để lại dấu tích.
4)-Ngọc Đỉnh:(không rơ mẹ là ai) Lấy Nguyễn Cửu Kiều, Nghĩa Quận
công, con của Lê Quảng, tước Quận công(3)Bà mất năm Giáp Tư (1684).
Từ khi “Nguyễn Phúc tộc Thế phả” được xuất bản tại Huế (1995)th́
tiểu sử hai công nữ Ngọc Vạn và Ngọc Khoa mới được công bố rơ ràng :
-
Nguyễn Phúc Ngọc Vạn (con gái thứ hai của Săi
vương) Năm Canh Thân(1620)bà được Đức Hy Tông (Săi vương) gả cho vua
Chân Lạp là Chey Chetta II. Về sau nể t́nh bà, vua Chân Lạp cho
người Việt lập một dinh điền tại Mô Xoài (Bà Rịa ngày nay).
-
Nguyễn Phúc Ngọc Khoa (con gái thứ ba của
Săi vương)Năm Tân Mùi (1631)bà được Đức Hy Tông gả cho vua Chiêm
Thành là PôRôMê. Nhờ có cuộc hôn phối nầy mà t́nh giao hảo giữa hai
nước Việt Chiêm được tốt đẹp.
Sách “Dân tộc Chàm lược sử” cũng có ghi chép về cuộc hôn phối Việt
Chiêm nầy.
Sau khi “Nguyễn Phúc tộc Thế phả”được phát hành và sau khi đài
truyền h́nh VTV ở Sài G̣n chiếu phim “Thời gian vĩnh cửu”(1996)
- phim do đài truyền h́nh CV21 của Nhật và đài VTV của Việt Nam phối
hợp thực hiện – th́ năm 1997, trong sách Hội An do nhà xuất bản Đà
Nẵng ấn hành, ở chương 3 mục 1”Hai người đàn bà Hội An ở Nhật Bản”,
tác giả Nguyễn Văn Xuân viết: ”Sotaro, âm là Mộc Thôn Tông Thái
Lang. Ḍng họ nầy rất giàu có và đă sang ở Hôi An rất sớm, bằng cớ
c̣n lưu lại là một bức thư ngắn bằng chữ nôm gởi cho chúa Nguyễn
Mộc Thôn là chủ một chiếc tàu riêng. Ông cư trú tại đây làm ăn và
gây nhiều cảm t́nh mật thiết với chúa Nguyễn Phúc Nguyên. Ông được
chúa Nguyễn tin cậy, giao cho nhiều trọng trách ở Hội An. Vào năm
1619 chúa Nguyễn lập cho ông một tờ thư xác nhận ông đă tự nguyện ở
dưới gối (tức là làm chức quan trung thành với chúa ). Sau đó chúa
cho ông lấy họ Nguyễn tên Đại Lương, cự danh Hiển Hùng. Chúa cũng
mưu sự giao thông lâu dài, tốt đẹp với Nhật Bản nên gả con gái là
Ngọc Khoa cho ông. (cf Trần Gia Phụng/Ai đưa công chúa
sang ngang)
Trên “Đặc san Quảng Đà”năm Mậu Dần 1998 do nhà xuất bản Sông Thu ở
Los Angeles, California, Hoa Kỳ xuất bản tháng 6/1998, trong
bài”Những nét đại cương về thành phố Hội An, mục”Hội An và giai
thọai công chúa Ngọc Khoa”đưa ra cả hai thuyết về công chúa Ngọc
Khoa như sau:
1. -Công chúa đă kết hôn với vua Chăm Pa là Po Ro Mê.
2. -Công chúa kết hôn với một thương khách người Nhật Bản đến buôn
bán nhiều năm tại Hôi An (1603 – 1619)tên là Araki Sotaro, tên Việt
là Nguyễn Đại Lương. Bà đă theo chồng về Nhật năm 1620, gặp lúc Nhật
cấm tàu buôn xuất dương, đành ở lại Nagasaki, lấy
tên Nhật là Okakutome, gọi thân mật là Anio. Họ sinh hạ được một
người con gái, đặt tên là Yasu. Sotaro qua đới năm 1636 và công chúa
Ngọc Khoa cũng mất vào năm 1645;ngôi mộ của hai người đươc chôn cất
trong khuôn viên chùa Daionji, nơi họ đă bỏ công sức xây cất và
trùng tu. (Trần Gia Phụng/Ai đưa công chúa sang ngang).
Trong bài viết trích dẫn trên, tác giả Trần Gia Phụng, lập
luận rằng bà vợ của thương nhân Sotaro chắc chắn không thể là công
nữ Ngọc Khoa. Nhưng tác giả Trần Gia Phụng không xác định bà vợ đó
là ai. Ông chỉ phỏng đoán rằng:
1. -V́ muốn tăng giá trị của người đàn bà ông yêu mến, Sataro có thể
nói với gia đ́nh hoặc với bà con rằng vợ của ông là công chúa hay ǵ
đi nữa, làm sao ai biết được?
2. -Bà vợ của Sataro có thể là một người bà con trong ḍng họ Nguyễn
Phúc, có thể đă được Nguyễn Phúc Nguyên, khi ông c̣n là hoàng tử
trấn nhậm ở Quảng Nam, tác thành cho hai bên lập gia đ́nh với nhau.
Biết đâu Nguyễn Phúc Nguyên nhận người đàn bà nầy làm con nuôi trong
gia đ́nh để làm tăng giá trị của cuộc hôn nhân? Dù thế nào đây cũng
là một điều lư thú có thể nghiên cứu thêm bằng những tài liệu về
phía Nhật Bản (Trần Gia Phụng/bài đă dẫn).
Nhận xét:
1)- Về phiên âm tên Araki Sotaro: taro âm Hán Việt là thái
lang. Theo phong tục Nhật Bản, thái lang là tên đặt cho
người con trai trưởng. (Có vài tài liệu ghi là Sataro Araki, đó là
ghi theo kiểu người Âu, tên trước, họ sau). Tên Việt Nam của Sataro
là Nguyễn Thái Lang, có lẽ là dựa theo chữ taro. Có vài tác
giả gọi là Nguyễn Đại Lương, chắc là do nhầm lẫn v́ chữ Thái
và chữ Đại (Hán tự) chỉ khác nhau cái dấu chấm, c̣n
chữ Lương là phần bên trái của chữ Lang.
Araki Sotaro đọc theo âm Hán Việt là Hoang Mộc Tông Thái Lang. Tác
giả Nguyễn Văn Xuân phiên âm là Mộc Thôn Tông Thái Lang e không đúng
(Mộc thôn = Kimura)
2. - Như trên đă nói, tác giả Trần Gia Phụng phỏng đoán vợ của
Sotaro có thể là một người con nuôi và ông gợi ư phải nghiên cứu
thêm những tài liệu về phía Nhật Bản. Có lẽ ông muốn nói đến bản
dịch bộ sách “Ḥa văn ngọai thiên thông thư”(trong đó ghi
chép những liên hệ của người Nhật đến buôn bán ở Hội An từ năm
1559 đến 1674, kể cả câu chuyện của Sataro) mà ta
chưa có.
Trong một bài viết của một cựu du học sinh ở Nhật Bản
nhan đề là “Người Việt Nam đầu tiên ở Nhật Bản” tác
giả có nhắc đến cuốn “Những Samurai của biển”(Umi no Samuraitachi)
do Ichiro Shiaishi viết có ghi chép về cuộc hôn nhân Nhật Việt nầy.
Chúng ta chờ đợi những phát hiện mới từ phía những tài liệu Nhật Bản
nầy.
3)-Cũng trong bài viết “Người Việt Nam đầu tiên ở Nhật Bản”,
tác giả ghi rơ ràng…. ”Công chúa Nguyễn Thị Ngọc Hoa, c̣n có
tên là Vương Gia Cửu là người Việt đầu tiên đến định cư ở Nhật Bản.
Một tác giả khác, ông Mai Thanh Hải, trong cuốn”Chuyện
kín cấm thành”(nhà xuất bản Văn Hóa Thông TinVN, 2008), trong
chương”Lấy chồng ngọai quốc”, trang 16 viết rằng….. ”…Chúa
Nguyễn Phúc Nguyên có 5 con gái, cô lớn tên là Ngọc Liên, ….. cô út
là Ngọc Đỉnh…. c̣n lại ba con gái nữa….. công nữ Ngọc Vạn gả cho vua
Chân Lạp, …công nữ Ngọc Khoa gả cho vua Chăm Pa là PôRôMê, và công
nữ Ngọc Hoa gả cho một thân vương Nhật Bản đứng đầu các doanh
nhân sang làm ăn buôn bán ở cửa biển Hội An. (Bà Ngọc Hoa không để
lại tư liệu, hồi ức nào)”
C̣n nữa, Việt Sử Giai Thọai có dẫn lời của cụ Đào Trinh
Nhất(4), cho biết Chúa Nguyễn Phúc Nguyên có 5 con gái theo thứ tự
là Ngọc Liên, Ngọc Vạn, Ngọc Khoa, Ngọc Đỉnh và Ngọc Hoa.
Không ai trong 3 tác giả trên cho biết xuất xứ của thông
tin trên cho nên ta không biết cái tên Ngọc Hoa lấy ở đâu ra.
Thế c̣n BAVH th́ sao?
BAVH năm 1933, cuốn 4 trang 268, trong bài “Carnet d’un
collectionneur”(sổ tay của một nhà sưu tập), đoạn nói về những vùng
có kiều dân Nhật bản xưa ở Đông Dương(Anciennes colonies japonaises
en Indochine) chép như sau:
Parmi les armateurs japonais qui
commerçaient avec l’Indochine, au XVIIe
siècle, il convient plus
spécialement de retenir les noms de deux d’entre eux qui
commerçaient avec l’Annam : Araki Sôtarô et Shichirôbei Eikechi.
Sôtarô avait épousé en 1620, une
jeune fille de la famille royale de Cochinchine. Elle s’appelait Amô
et suivit son mari au Japon.
Lorsque l’édit du Shogun interdit,
en 1636, toute sortie du Japon des sujets japonais, ou toute entrée
de ceux qui s’étaient expatriés, elle était encore dans ce pays.
Elle mourut en 1645. Elle est
enterrée au temple Daion-ji à Nagasaki, et les descendants de son
mari conservent un miroir qu’elle avait apporté d’Annam (1).
(Trong số chủ tàu buôn Nhật Bản
giao thương với Đông Dươngvào thế kỷ 17, đặc biệt ghi nhận hai người
trong số họ đă buôn bán với An Nam:Araki Sotaro và Shichirôbei
Eikechi. )
Vào năm 1620, Sotaro kết
hôn với một tiểu thư thuộc hoàng gia….
BAV H không hề nhắc đến cái tên Ngọc
Hoa, cũng không khẳng định tiểu thư đó là con gái của Chúa Nguyễn,
mà chỉ nói chung chung :thuộc hoàng gia….
Trở lại thông tin của tác giả Mai Thanh Hải “Bà Ngọc Hoa không để
lại tư liệu, hồi ức nào” nếu ta hiểu ư ông muốn nói là “bà
vợ VN của Sotaro không để lại tư liệu, hồi ức nào’th́ e không
đúng. Bởi v́ qua những tài liệu đă phổ biến, ta đă nghe nói
đôi điều về bà:
- Bà là con của chúa Săi, (hoặc là người trong hoàng gia) năm
1619 được gả cho một thương nhân Nhật Bản tên là Araki Sotaro.
-
Bà có tên Nhật là Wakaku, tên thân mật là
Anio.
-
Bà theo chồng về Nhật năm 1620, định cư ở
Nagasaki.
-
Bà mất năm 1645, sống lâu hơn chồng 10(hay
9?)năm và- thật hi hữu – bà chết cùng ngày cùng tháng với chồng.
-
Bia mộ chung của hai ông bà được chôn ở chùa
Đại Âm Tự(Daionji), Nagasaki.
- Hai người có một con gái tên là Yasu (Gia Tu).
-
Viện Bảo tàng Nghệ thuật Nagasaki c̣n
lưu trữ chiếc gương soi của bà.
-
Hằng năm từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 10, trong
lễ hội Okunchi ở Nagasaki có một màn đám rước do hai em bé đóng vai
Sotaro và Wakaku đứng trên mũi một chiếc thuyền buôn. (Okunchi là
một lễ lớn, là niềm tự hào của Nagasaki).
Những điều nghe nói đó nay đă được tác giả Trương Văn Tân làm
sáng tỏ thêm qua một bài kư sự viết sau lần trở lại thăm viếng Nhật
Bản gần đây. Thiên kư sự (với h́nh ảnh minh họa) có tên là:”Một
thoáng Phù tang”được đăng ở trang web
www.erct.com .
Trong đọan nói về “Nàng công nương họ Nguyễn” tác giả
viết như sau:
“…Tôi đi xe điện t́m đến con đường lịch sử Teramachi-dori(đường
Xóm Chùa). Ở giữa con đường Xóm Chùa là Đại Âm Tự(Daionji) Ngôi chùa
nầy có ít nhiều liên hệ đến Việt Nam. Phía sau ngôi chùa là một
nghĩa trang lâu đời dọc theo triền núi, có hàng ngàn, hàng chục ngàn
ngôi mộ chôn hài cốt của giai cấp quí tộc và giai cấp vơ sĩ
“samurai” vài trăm năm trước.
….. Tôi đến thăm chùa với mục đích t́m ngôi mộ của một vị công
nương Việt Nam, con của Chúa Săi Nguyễn Phúc Nguyên được
gả về Nagasaki năm 1619, kết hôn với Araki Sotaro(Hoang Mộc Tông
Thái Lang)một thương nhân nổi tiếng đương thời và cũng là nhà hàng
hải kiệt xuất thuộc ḍng dơi samurai.
……Trước cổng mộ thành phố Nagasaki có dựng một bảng tóm tắt tiểu
sử của ông Araki Sotaro và và người vợ, một công nương Việt Nam với
cái tên Nhật Wakaku(Vương Gia Cửu)….. Tôi t́m hiểu thêm về mộ phần
của Araki Sotaro qua thông tin trên trang sao chụp từ sách tài liệu
của nhà chùa. Được biết, Araki Sotaro sau khi thành hôn với công
nương Wakaku đă tự đặt thêm một cái tên Việt Nam là Nguyễn Thái
Lang. Công nương Wakaku nổi tiếng và được người dân Nagasaki gọi
bằng cái tên thân mật là Anio-san……Công nương mất năm 1645, như vậy
bà sống ở Nhật 26 năm, được ban pháp danh là Diệu Tâm, một pháp danh
rất Việt Nam. cũng theo trang thông tin nầy, hơn hai trăm năm sau,
vào thời Minh Trị, mộ phần của Araki Sotaro và Anio-san đă được con
cháu đời thứ 13 cải táng và mộ phần hiện tại chỉ có đời thứ 3,
thứ 12, 13 và 14(Araki Sotaro là đời thứ 1) (hết trích)
(Độc giả có thể xem toàn bài kư sự “Một thoáng phù tang”của
Trương Văn Tân trên www, erct. com hoặc trên diendan. org)
Đọc bảng tiểu sử và t́m hiểu phần tiếng Nhật trên đó tôi có nhận xét
sau:
-
Phần tiếng Nhật: về lai lịch, bảng tiểu sử
ghi:”Vương Gia Cửu, một người con gái bà con bên ngọai của Quốc
vương An Nam. Chính quyền Nagasaki đă dùng chữ
musume =người con gái (thường)chứ không dùng chữ hime(chữ
nầy dùng để chỉ con gái của tướng quân Nhật, vợ tướng quân Nhật hoặc
dùng để dịch chữ “Princess”).
- Phần tiếng Anh: Ở đọan viết bằng tiếng Anh, chữ relative
được dùng để chỉ liên hệ giữa công nương Wakaku và quốc vương An
Nam, chứ không phải dùng chữ daughter (During a trip to An Nam
(Viet Nam)in 1619 Araki Sotaro was betrothed to Wakaku, a
relative of the King of An Nam).
Tôi bắt đầu tin rằng công nữ Wakaku chỉ là con nuôi của Chúa Săi.
Măi đến khi tôi t́nh cờ t́m được một tài liệu của Hội Hữu Nghị
Nagasaki – Việt Nam (Nagasaki-Việt Nam Frienship Association)th́ sự
thật đă sáng tỏ:
Trong bài Sotaro Araki and Princess Anio có đọan sau:
There
was a man in Nagasaki, Sotaro ARAKI, who lived from the late 16th
century to the early 17th century. At first he was a samurai in
Kumamoto not far

Bảng
tiểu sử ông Araki Sotaro và vị công nương Việt Nam do thành phố
Nagasaki
dựng
lên (h́nh của Trương Văn Tân)
south of Nagasaki, and moved to Nagasaki in 1588 and started living
there on an estate. Japanese were quite active in those days, going
down south and building many Japanese towns in Southeast Asia.
Sotaro, getting aboard a goshuin-sen (officially-licensed trading
ship), went to visit the Philippines, Vietnam, Thailand, Cambodia
and was said to have acquired a vast fortune from trade. In 1619 in
what is now Hue, he met and married Wakaku, a woman of maternal
bloodline of the Vietnamese King who adopted her as a
daughter. Sotaro went home with his new bride, and built an
emporium (trading house) in Motoshikkui-machi in Nagasaki. He was
surely the first Japanese to have an international marriage and
came back to Japan with a King’s daughter, albeit an adopted one.
Princess Wakaku, while living in Nagasaki, was called Ani-o-san and
was well-liked by the Nagasaki citizens.
Xin tạm dịch đọan cần thiết:…”Năm 1619 tại nơi mà hiện nay gọi là
Huế, ông gặp gỡ và kết hôn với một người con gái thuộc ḍng
bên ngọai được Vua An Nam
nhận làm con nuôi. Sotaro trở về nước với cô dâu mới, và gầy
dựng một trung tâm thương mại tại Motoshikkui-machi, ở Nagasaki. Có
lẽ ông là người
Nhật đầu tiên kết hôn với người nước ngoài và trở về Nhật với
một công nữ con Vua, cho dù chỉ là con nuôi…. ”
Đến đây có thể tạm kết luận như sau:
Chúa Săi có 4 người con gái được ghi vào sử sách và tiểu sử cũng
khá rơ ràng. Ngoài 4 công nữ đó, Chúa c̣n một người con nuôi gả cho
một thương nhân Nhật Bản thuộc ḍng dơi vơ sĩ đạo, giàu có và có thế
lực. Bà theo chồng qua sinh sống ở Nhật trong 26năm, được người
Nhật ở Nagasaki quí mến. Khi bà chết, mộ bà được chôn cạnh mộ chồng
ở bên trong một ngôi chùa tại Nagasaki, sau nầy con cháu đời thứ 13
đă cải táng đi đâu không rơ.
Riêng về câu “thuộc ḍng bên ngọai của vua An Nam”
theo thông tin từ tài liệu Nhật bản th́ nếu hiểu vua An Nam
tức là ám chỉ Chúa Săi th́ bên ngọai đây là chỉ họ Mạc. (Thương nhân
các nước ghi ghé Đàng Trong, họ xem chúa Nguyễn là vua An Nam, hơn
nữa “tại nơi mà nay gọi là Huế”giúp ta hiểu vua An Nam chính
là Chúa Săi)
Chuyện của bà là một chuyện có thật và tên thật của bà là ǵ không
c̣n cần thiết nữa. Đă có người gọi bà là Công nữ Ngọc Hoa, thôi th́
ta hăy cứ tạm gọi bà bằng tên đó cũng được.
Chú thích:
(1)BAVH:Bulletin des Amis du vieux Hué=Tập san của Hội Đô Thành
Hiếu cổ. (cf Généalogie des Nguyen avant Gia Long, năm 1920, trang
324).
(2) Hiếu Văn hoàng hậu, tức là bà MạcThị Giai, con gái của Mạc
Kính Điển, bà gọi MạcCảnh Huống là chú ruột. Con gái bà là Ngọc
Liên lại lấy Nguyễn Phúc Vinh (tức Mạc Kính Vinh, con của Mạc
Cảnh Huống) Vậy Ngọc Liên vừa gọi Mạc Cảnh Huống là ông chú
vừa gọi là cha chồng.
Chưa hết! Bà MạcThịGiai là chắt nội, cháu nội, cháu gọi bằng bác,
là chị, là em của tất cả vua nhà Mạc trị v́ từ 1527 đến 1625.
(3) Hai phó tướng nầy được cải họ, cho mang quốc tính.
(4) Cụ Đào Trinh Nhất sinh năm 1899, con cụ ĐàoNguyênPhổ, rể cụ
Lương Ngọc Quyến. Cụ Đào Trinh Nhất là học giả, và là nhà báo lỗi
lạc. Cụ là tác giả cuốn “Nước Nhựt Bổn-30 năm duy tân”.
(Tác giả bài viết xin thành thật cám ơn chị Quỳnh Chi đă giúp giải
những từ tiếng Nhật trong bài).
Thân Trọng Thủy.
|