|
CHIẾC BẬC
CỬA.
Hạ Đông
Nhà cô giáo có hai lối vào. Cửa trước dành cho khách, cửa sau dành
cho học tṛ. Muốn vào cửa sau phải qua một khúc hẻm. Cả bọn thựng
tận dụng cái hẻm lộ thiên này để đứng vẩn vơ chờ cô mở cửa. Anh con
trai cô mỗi khi về thường ngồi vẽ ở chỗ này. Mỗi lúc anh vẽ, cả đám
xúm quanh. Đứa khen, đứa chê nhưng chẳng đứa nào hiểu cả. Anh vẽ
theo phong cách trừu tượng rồi lập thể. “Bài tập ở trường nhiều, anh
phải vẽ tranh thủ” Anh bảo thế!
Nhóm bảy đứa học kèm anh văn với cô ngay từ năm lớp mười. Thân
thiết nhau, chẳng đứa nào muốn thêm bớt thành viên đă lập. Học giỏi
ngoại ngữ, có ước mong đi thi khối D, gần ba năm học thêm với cô, ít
có giờ nào cô tṛ bỏ lỡ. Cô thường đùa: “Đứa nào học giỏi cô cho làm
dâu”. Cả bọn nhao nhao “Có em! Có em !”. Chẳng đứa nào chịu nhường
nhau trong tṛ đùa này, bởi đứa nào học cũng giỏi.
Anh con trai cô học ngoại ngữ cũng giỏi nhưng không thi vào
trường tuyển khối D mà thi vào ngành mỹ thuật của trường Kiến trúc.
Hè nào về nha, anh cũng kiên tŕ ngồi bên hẻm luyện vẽ. Hồi ấy cả
nhóm bắt đầu vào lớp mười một. Thấy anh say mê đường nét, nhỏ Thảo
dạn dĩ sà lại làm quen. Anh vẽ cho Thảo, rồi cho cả nhóm, mỗi đứa
một phác thảo chân dung. Anh vẽ thật tài, chỉ thoáng liếc qua vài
lần là bắt ngay được cái thần trong ánh mắt. Vẽ xong, anh bắt mỗi
đứa mua kẹo khao rồi mới đưa. Tưởng thứ ǵ chứ kẹo th́ vô tư đi. Nhỏ
nào cũng khệ nệ một bịch kẹo rơ to, nịnh anh hết cỡ. Anh cũng nịnh
lại từng đứa: “Đây nè, thấy giống Britney S… chưa?” “ Cindy C… thấy
em cũng phát ghen” “Laetitia C… cũng mức này là cùng” hoặc
“Christina A… h́nh như có bà con với em đấy” ..v..v… Khỏi phải nói,
cô bé nào nghe anh nịnh cũng thích mê, đến nỗi ngày ấy cứ măi soi
gương xem thử đâu là phần thật đâu là phần “nịnh”.
Rồi những ngày hè vui cũng qua. Anh vào lại trường, Những Spear,
Crawfort, Casta, Aguiera…cũng lại vùi đầu vào năm học mới. Thi
thoảng, có đứa nhớ tới anh, rút trong ngăn kéo lấy bức vẽ ra xem.
Rồi lại soi gương và chợt thấy ḿnh h́nh như lớn thêm một chút. Cô
giáo bảo: “Mấy đứa con nay đă lớn hơn. Tuổi này có lắm vấn đề sức
khoẻ lẫn vấn đề tâm lư. Có ǵ thắc mắc nhớ hỏi mẹ, hỏi cô.” Nhỏ Huệ
Thu lanh chanh “ Em có một thắc mắc muốn hỏi”.
Tưởng nó hỏi ǵ ? Hoá ra nó hỏi“ Bao giờ anh Hùng về hở cô” Cô
bật cười “Chắc là đến tết! Anh Hùng mới mua máy ảnh kỹ thuật số mới
cứng , đứa nào muốn có ảnh th́ nhờ” “Tết tụi con vào cửa trước nghe
cô. Cô thích đứa nào xông đất?” Con bé Ngọc Hương chen ngang: “Đứa
nào vào nhà cô trước cô cho làm dâu” Cả nhóm cười ngặt nghẽo. Cô
cũng cười rồi mắt bỗng thoáng xa xăm. Chắc là cô nhớ anh Hùng.
23 âm lịch đón ông táo, anh Hùng đă về. Ốm hơn! Râu ria, tóc dài
ngoằng, có vẻ bụi thấy rơ. Anh phát cho mỗi đứa một tấm thiệp chúc
tết thật ấn tượng “Anh và tụi bạn làm đó. Giáng sinh vừa rồi tụi anh
làm thiệp Noel bán quanh nhà thờ Đức Bà được nhiều người thích
lắm!”. Mấy nhỏ xáp vào nhờ anh chụp cho vài kiểu. Anh hẹn: “Đến
tết”. Nhỏ Ngọc Hương lặp lại câu đùa hôm trước: “Tết tụi em không
dám đến nhà anh đâu. Cô bảo đứa nào đạp bậc cửa nhà cô trước, cô bắt
làm dâu”. Anh bật cười: “Th́ mấy nhỏ hè nhau đồng loạt đưa chân cùng
xông đất nhà cô xem thử cô biết chọn ai?” Mấy đứa nheo mắt nh́n
nhau: “ Chọn em chứ ai!” Mấy anh em nh́n nhau, bật cười ngặt nghẽo.
Tết, cữ ngày mùng một sợ con gái xông đất không linh, cả bọn chọn
mùng hai ríu rít kéo nhau tới nhà cô giáo. Cửa mở nhưng chẳng đứa
nào chịu vào. Cô chợt nhớ câu đùa hôm trước nên ph́ cười. Bỗng nhỏ
Dung đến muộn quên bẵng nên đạp chân lên bậc cửa đầu tiên. Hắn bị cả
nhóm áp lại đẩy tọt vào rồi vỗ tay. “Cô có dâu mới”. Nhác thấy anh
Hùng, Dung đỏ mặt tía tai. Anh vẫn tếu như mọi khi, lại gần bên
Dung, nói một câu tiếng Anh “tự tạo” làm tất cả cười như nắc nẻ: “If
you want, I aftenoon you” (Nếu em muốn, anh sẽ chiều em!).
Hôm ấy không hiểu nhỏ Dung quưnh quáng hậu đậu thế nào, khi tạo
dáng để anh ghi h́nh, đă gạt tay làm vỡ ly nước trà. Con nhỏ buồn
thiu. Đầu năm rơi vỡ là chuyện xui. Biết ư, anh Hùng lại gần cười
cười: “No star where” (Không sao đâu!). Đứa nào đứa nấy nhao nhao:
“Anh Hùng bày em nói tiếng Anh kiểu đó với!”.
Những ngày tết qua đi với những niềm vui không cùng. Vui đến độ
quên bẵng lời hứa với anh Hùng sẽ đến lấy ảnh. Nhưng anh Hùng không
quên. Anh đến nhà từng đứa thăm và tặng ảnh. Những tấm ảnh đầu xuân
qua góc nh́n của anh sinh viên mỹ thuật đẹp một cách không ngờ. Nhà
Dung là nơi anh đến cuối cùng. Không có Dung ở nhà. Nhỏ em của Dung
giỡn: “Chị Dung đi chơi với bồ”. Hùng lưỡng lự không biết nên vào
hay không? Cuối cùng, anh viết mấy chữ, gởi con bé chuyển cho Dung.
Tối hôm ấy Hùng lên tàu vào lại trường. Nhỏ Dung đi chơi về, biết
chuyện, củng vào đầu em gái mắng: “Mày nói bậy”.
Dung nhận được từ em gái phong thư anh Hùng gởi. Mở ra, ngoài mấy
tấm h́nh của ḿnh, c̣n có một tấm là lạ. Nh́n kỹ mới thấy đó là h́nh
chiếc bậc cửa nhà cô giáo. Đằng sau tấm ảnh là mấy chữ: “Anh hy vọng
được thấy em sẽ bước qua bậc cửa này nhiều lần. Anh không tin là em
đă có người yêu. Hăy viết thư cho anh nếu điều anh không tin là có
thực”.
Một tuần sau, Hùng nhận được mail của Dung, ngoài những lời thăm
hỏi bâng quơ, phần tái bút có ghi : “ Anh dịch sang tiếng Anh “tự
tạo” hộ em câu này:
Đến bây giờ em mới tin, đầu năm làm vỡ
ly hoá ra lại là điềm hạnh phúc”.
HẠ ĐÔNG
Nguồn : Bài đă đăng trên Đà Nẵng Cuối Tuần.
Đăng lại trên ERCT với sự đồng ư của tác giả.
|