|

Chuyện
từ cái cầu tiêu
Nghiêm
Nguyễn
Một nhận xét có vẻ hơi
trái khoáy là muốn biết dân chúng trong một đất nước có một cuộc
sống hạnh phúc, lành mạnh hay không, xă hội đó có văn minh, tŕnh độ
dân trí thế nào, những điều này không đáng giá qua nền kinh tế hay
tŕnh độ khoa học kỹ thuật của quốc gia đó, nhưng qua các nhà vệ
sinh của dân chúng xứ đó có sạch sẽ tiện nghi không, có được xây
dựng đầy đủ không. Nhà vệ sinh hay gọi nôm na là cái cầu tiêu không
chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe, điều kiện vệ sinh của người dân mà c̣n
thể hiện đến nếp sống văn minh, tŕnh độ dân trí, sự quan tâm của
chính phủ đến đời sống người dân. Cho nên chúng ta sẽ hiểu v́ sao ở
Mỹ, Canada, Nhật Bản… các nhà vệ sinh thường tiện nghi, sạch sẽ hơn
nhiều so với các nhà vệ sinh ở Mễ, Tàu, Việt Nam... Không biết bây
giờ người ta có c̣n thích làm quận công hay không chứ cái thú thứ
hai trong “thứ nhất quận công, thứ nh́ ỉa đồng” xem ra không c̣n
thích hợp với thời đại hiện tại. Cho nên chính quyền Ấn Độ mới phát
động chiến dịch “làm sạch Ấn Độ”, xây 111 triệu cầu tiêu, gồm cả
công cộng và tư gia nhằm khuyến khích người dân bỏ cái thú thứ hai
sau cái ưa thích làm quận công. Được biết phân nửa người dân Ấn Độ,
khoảng hơn 500 triệu người, vẫn theo thói quen “đi đồng,” nghĩa là
phóng uế ngoài nơi công cộng, đồng ruộng, băi biển hay chỗ đất trống.
Sự phóng uế ngoài trời là một trong những nguyên nhân lan truyền các
mầm bệnh do ruồi nhặng mang từ phân người đến thực phẩm, gây các
chứng bệnh đường ruột như tiêu chảy và trầm trọng hơn có thể là dịch
tả.
Ở vùng ngoại ô
và miền quê Việt Nam, người ta thường đi các cầu tiêu cá vồ, cá tra
cất trên các mương, ao hoặc được dựng ngoài mé sông. Nếu người dân
dùng các nguồn nước này để giặt giũ, tắm rửa, nấu ăn th́ không thể
tránh khỏi bị lây lan các dịch bệnh truyền nhiễm. Không thấy chính
phủ có chương tŕnh, kế hoạch ǵ để cải thiện t́nh trạng này. Có lẽ
ngân sách quốc gia để dành cho những công tŕnh vĩ đại hơn như xây
tượng đài, lăng mộ cho các lănh tụ đă qua đời. C̣n sức khỏe, vệ sinh
của dân chúng là chuyện không đáng phải quan tâm.

Cầu tiêu ở miền quê Việt Nam
Đọc bài viết
“Chuyện cái cầu tiêu vùng quê Phần Lan” của nhà văn Nguyễn Bá Trạc*
chúng ta không khỏi khâm phục óc sáng tạo khoa học, ư thức việc ǵn
giữ vệ sinh và bảo vệ môi trường được sạch đẹp của người dân Phần
Lan qua cách xử lư chất thải ở các cầu tiêu miền quê Phần Lan.
“Cái cầu
tiêu ở vùng quê Phần Lan, nơi chúng tôi đến nghỉ Hè hàng năm, đóng
bằng gỗ. Cao 2 thước hai. Ngang 1 thước tư. Sâu 1 thước sáu. Đặt bên
b́a rừng, cách căn nhà chúng tôi nguyên là một cái chuồng ḅ được
sửa lại, khoảng 50 thước. Mở cửa vào, thấy cái bệ gỗ cao nửa thước.
Chính giữa là cái lỗ cầu. Chung quanh lỗ có đặt tấm mốp h́nh bầu dục
cắt đôi để ngồi. Bên trên có nắp đậy. Tấm mốp này có dáng tương tự
như vành trên của những bồn cầu tự hủy, bán ở các tiệm dụng cụ xây
cất. Khi vào sử dụng cầu tiêu xong, người ta múc một gáo mùn để sẵn
trong cái thùng đặt dưới chân mà đổ xuống lỗ, phủ lên lớp phân vừa
bài tiết. Mùn là những loại thực vật và những chất hữu cơ đă phân
hủy, trông như bột than lẫn gỗ vụn. Mùn ủ chung với phân người, phân
thú vật, sẽ trở thành các loại phân hữu cơ rất giầu dinh dưỡng.
C̣n một
công tác nữa phải làm trước khi đóng nắp cầu: Bên chỗ ngồi c̣n để
cái bao hoặc cái hộp đựng một loại bột. Mở ra, rắc xuống thùng phân
một ít. Loại bột này có tác dụng đẩy nhanh tiến tŕnh phân hủy, lại
làm cho ruồi bọ côn trùng đừng kéo đến, mà c̣n tỏa hương thơm,
thường là mùi chanh, mùi cam, nhờ thế cầu tiêu không có mùi khó chịu.
Một trong những nhăn hiệu thông dụng mà người Phần Lan thường dùng
là loại bột mang tên “Janne’s PuuCee” (Cái Cầu Tiêu Ngoài Trời Của
Ông Janne). Truy cập trên mạng, thấy ở VN ngày nay cũng đă sản xuất
những bao tương tự, nhưng với mục đích ủ phân chứ không nhằm sử dụng
trong các cầu tiêu như ở Phần Lan. Khi thùng phân đă đầy, người
trong gia đ́nh ra phía sau cầu tiêu, mở một tấm ván có bản lề, kéo
thùng phân ra. Họ không biểu lộ cảm giác gớm guốc, mà ngược lại c̣n
tỏ vẻ hănh diện về việc sử dụng chất thải để biến chế thành phân hữu
cơ mà bón cây trong vườn, ngay cả trong rừng, giữ cho vạn vật xanh
tươi. Bên b́a rừng có 2 khung gỗ chứa lá khô, lá vụn. Họ đổ thùng
phân vào một ngăn, xúc lá cây ở ngăn bên cạnh mà phủ lên. Năm sáu
tháng, một năm sau quay lại, phân bón đă sẵn sàng.”
Điều này có
thể biểu lộ phần nào tính chất đặc thù của dân tộc Phần Lan. Sức
mạnh của ư chí, quyết tâm kiên cường, ḷng can đảm, khả năng chịu
đựng trước những khó khăn, nghịch cảnh bất hạnh đă làm nên một đất
nước Phần Lan ngày nay. Có lẽ nhờ những đặc tính này cộng với đường
lối ngoại giao khéo léo, mềm dẻo nên một đất nước chỉ với diện tích
lớn hơn VN chút đỉnh, vỏn vẹn 5 triệu dân đă bảo vệ được chủ quyền
và nền Cộng Ḥa mà không bị sáp nhập vào liên bang Xô Viết như t́nh
trạng của hầu hết các quốc gia vùng Baltic và Balkan trước đây.
Không những thế Phần Lan bây giờ là nước có chỉ số hạnh phúc đứng
đầu thế giới, nền kinh tế song hành với nền khoa học kỹ thuật đang
phát triển vượt bậc. Tuy nhiên để được như thế Phần Lan phải chịu
không ít những hy sinh và mất mát. Một quốc gia được thế giới nể
phục không phải chỉ ở sức mạnh về quân sự, kinh tế mà c̣n ở nền văn
hóa, lối sống, tư duy của người dân của quốc gia đó có phù hợp với
đà tiến triển của văn minh thời đại hay không.
Việt Nam cũng
ở trong hoàn cảnh tương tự như Phần Lan, có láng giềng là con hổ đói
Trung Cộng. Tuy nhiên muốn giữ được chủ quyền, đất nước phát triển
như một nước Phần Lan ngày nay, VN cần phải sửa đổi và bắt chước họ
nhiều thứ. Sự bắt chước bắt đầu từ việc người dân không nên sống vô
cảm, vô tâm, chỉ biết nghĩ đến cuộc sống cho chính bản thân ḿnh mà
cần nên quan tâm nhiều hơn đến hiện t́nh đất nước, thực trạng xă hội.
Bắt đầu từ phía chính phủ không cần phải xây cất những ṭa nhà cao
ngất ngưỡng, tượng đài ngh́n tỷ, mà thay vào đó chỉ cần xây dựng các
cơ sở hạ tầng, các nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ, tiện nghi ở khắp
nơi, các cây cầu ở miền quê để những đứa trẻ không phải chui vào túi
nylon vượt sông đi học, hệ thống ống cống thoát nước để thành phố
không c̣n ngập lụt sau mỗi trận mưa… Các quan chức, lănh tụ CSVN nên
từ bỏ thói quen hống hách, quan liêu, cửa quyền, thích hành dân hơn
là phục vụ dân, mà nên bắt chước theo như lối sống b́nh dân của bà
cựu Tổng Thống Phần Lan lúc c̣n tại chức: đạp xe dạo trên các con
đường nhỏ vùng quê mà không cần lính bảo vệ đi kèm. Các "đại gia" VN
nên sống giản dị, khiêm nhượng, không nên khoe mẽ sự giàu có của
ḿnh một cách hợm hĩnh như vung tiền mua chậu hoa, chiếc giường ngủ
giá hàng trăm ngàn đô la mà nên dùng tiền của đó vào việc giúp đỡ
những người nghèo khó, những kẻ bất hạnh. Và trên hết là một chính
phủ biết tôn trọng những quyền căn bản của người dân trong nước,
biết lo lắng quan tâm đến phúc lợi của dân chúng. Nhưng những điều
này sẽ không bao giờ xảy ra khi mà trên đất nước VN chủ nghĩa độc
tài đảng trị CS vẫn c̣n ngự trị, người dân vẫn c̣n bị lănh đạo bởi
đám quan chức ngu dốt, tàn bạo và tham lam như bầy cá vồ hùng hổ
tranh ăn khi có hơi phân như nhà văn Huy Phương đă ví von.
Đầu Thu
2018
…………………………………………………………………
* Nhà văn, nhà
báo Nguyễn Bá Trạc trước đây sống ở miền Bắc California, Hoa Kỳ. Ông
sang Phần Lan định cư sau khi kết hôn với một phụ nữ của nước này.
Ngoài một số bài viết đăng báo, ông đă xuất bản các tác phẩm :
Ngọn Cỏ Bồng, Chuyện Một Người Di Cư Nhức Đầu Vừa phải, Nước Mắt
Trước Cơn Mưa (dịch từ nguyên tác Tears Before the Rain
của Larry Engelmann).
|
|