"Mạnh dạn mà làm"

Nguyên tác "Yaritai koto wo yare" - やりたいことをやれ
của Honda So-ichiro -
本田宗一郎

Chương 9 :  Sống t́m kiếm niềm vui

 
 

* Sống t́m kiếm niềm vui
* Mua trọn xe ḿ bán rong
* Ư thích của người ta
* Nhắc tên người đối thoại khi nói chuyện
* Lấp liếm th́ không xong đâu
* Cấp trưởng pḥng là chức vụ quan trọng nhất
* Sửa đổi theo lối của ḿnh
* Chỉ có một sự nghiệp duy nhất
* Trí tuệ lũy tích của nhân loại
* Chơi cho lịch mới là chơi
* Đời người chính là canh bạc
* Đặc quyền của tuổi trẻ

* Mũi thổ thần bằng đá
* Những lần suưt chết đáng nhớ
* Cấu tạo của năo
* Chỗ để học
* Thắng cuộc đua
* Việc ǵ cũng cần làm nghiêm túc
* Bài trừ ư thức giai cấp
* Tao ngộ với động cơ máy móc
* Cuộc đời khô khan vô vị nếu không có lời nói đùa
* Con quay xoay tṛn
* Tinh thần tiên phong khai phá
* Chớ sợ thất bại

 
 

Sống t́m kiếm niềm vui

Tôi sống, không ngừng t́m kiếm niềm vui. Tôi không tiếc công ḿnh tận lực cố gắng chịu đựng mọi khổ nhọc để có được niềm vui sống.

Tuy nhiên, không phải niềm vui nào cũng được cả đâu. Cho dù là niềm vui đối với ḿnh đi nữa, mà nếu trái với chính nghĩa của xă hội, hay vi phạm đạo đức của con người, th́ không được. Nếu thế th́ mọi cố gắng tận lực của ḿnh không có ư nghĩa ǵ cả. Chẳng hạn niềm vui sướng của một kẻ tội phạm khi thành công trong tội ác, chính là loại niềm vui đó. Niềm vui sướng mà con người khổ nhọc t́m kiếm, tất yếu phải có chính nghĩa, và không đ̣i hỏi những hy sinh từ người khác, đồng thời nên đưa đến niềm vui sướng cho người khác nữa. Tôi muốn hành vi t́m kiếm niềm vui sống của ḿnh nối kết với sự phục vụ cho hạnh phúc của người khác nữa.

 

Mua trọn xe ḿ bán rong

Cho dù đang ngủ mà có ư sáng về kiểu xe loé lên trong trí th́ dù có khuya đến mấy đi nữa, tôi cũng tức th́ lớn tiếng bảo vợ mang giấy bút đến cho tôi ngay.

Có một đêm mùa đông, tôi đang nằm trong pḥng ngủ, suy nghĩ về kiểu mẫu mới, mà cứ nghe tiếng tiêu rao hàng của xe ḿ bán rong vang vọng ĺ lợm bên tai măi, không làm sao tập trung suy nghĩ được. Mà xe ḿ cũng là nghề kinh doanh, muốn bán hàng th́ phải thổi tiêu rao hàng đó thôi.

Tôi bèn gọi vợ, bảo ra mua trọn số ḿ trong xe ấy đi. Thế là yên tĩnh, và tôi có thể tập trung được vào suy nghĩ của ḿnh.


 

Ư thích của người ta

Ư thích của người ta th́ thiên h́nh vạn trạng. Không làm sao mà thoả măn tất cả được. Chế tạo sản phẩm cũng vậy, mà quan hệ giữa người nầy người khác cũng vậy.

Lấy ví dụ chuyện người ta mua xe hơi, chẳng hạn. Từ kiểu xe, màu sắc, cho đến cơ cấu của xe, tất cả đều được chọn lựa theo ư thích của từng người mua. Thế nhưng, đến chuyện tính năng của xe, tức là mă lực của xe, th́ không c̣n có thể nói chuyện ư thích ǵ nữa. Nếu cùng một dung tích mà mă lực hơn kém nhau th́ hẳn là quyết định cuối cùng của người ta không c̣n tùy thuộc vào sở thích nữa. Chắc chắn sức mạnh mă lực ấy là yếu tố quyết định rồi.

Quan hệ giữa người nầy người khác cũng vậy. Nếu cứ cố chiều theo ư thích của người khác mà thôi th́ cuối cùng lại mất đi chính ḿnh. C̣n nếu cố gắng nâng cao năng lực của ḿnh lên, th́ ư thích của người khác chắc chắn sẽ không c̣n chi phối được nữa.

 

Nhắc tên người đối thoại khi nói chuyện

Về mặt cảm giác quốc tế th́ người Nhật thường bị phê phán là không thạo cách ứng xử. Thường dựa vào những cung cách hành xử theo cảm giác Nhật Bản mà cho là cách ứng xử thông dụng quốc tế đấy, nhưng theo tôi th́ hoàn toàn không phải thế. Không phải là cung cách theo lối Nhật Bản gồm những quy tắc ứng xử phiền phức chỉ trọng phần h́nh thức, mà chính là sự truyền đạt cho nhau những t́nh cảm thật sự của con người bằng những biểu hiện thật tự nhiên.

Chẳng hạn, trong cơ bản của việc ứng xử, có chuyện ghi nhớ tên người. Trong lễ nghĩa của người Âu Mỹ, cần phải đưa danh tính của người đối thoại vào lời chào hỏi và lời tṛ chuyện, để vừa xác nhận quan hệ hỗ tương giữa đối tượng và chính ḿnh, vừa thúc tiến câu chuyện. Người Nhật th́ không thế. Chỉ chuyện cực kỳ đơn giản là đưa danh tính của người địa phương vào câu chuyện mà vẫn không làm được, là một trong những nguyên nhân lớn nhất làm người Nhật bị ghét bỏ. Ở điểm đó, người Nhật Bản bị thiệt tḥi vô cùng.


 

Lấp liếm th́ không xong đâu

Con người nếu thật t́nh muốn lư sự, th́ có thể biện luận mọi chuyện thành ra chính đáng hay hợp lư, ngay cả những chuyện thậm vô lư. Đến bọn người sử dụng những kỹ thuật cao cấp th́ lại c̣n có thể khoác thêm vẻ uy quyền nữa kia.

Đến mức ấy th́ những người không quen dùng lời nói một cách khéo léo tự tại kiểu đó, sẽ chẳng làm ǵ được họ cả. Bởi vậy, tôi không tin cậy vào lời nói hay chữ viết. Trong thế giới khoa học kỹ thuật, chuyện lấp liếm bằng ngôn từ ấy không thể xuôi lọt được. Trong lư luận mà có sai sót hay nhảy vọt, th́ thực nghiệm sẽ chỉ ra ngay là "chỗ nầy sai rồi". Chỉ cần thiếu một bộ phận nhỏ là bộ máy chắc chắn không hoạt động được. Có lẽ v́ sống măi trong thế giới nghiêm túc như thế nên tôi không làm sao mà tin cậy trăm phần trăm được những người sống bằng nghề buôn bán lời nói hay chữ nghĩa.

 

Cấp trưởng pḥng là chức vụ quan trọng nhất

Để quản lư người làm th́ cấp trưởng pḥng [[1]] là chức vụ quan trọng nhất. Bởi lên cao hơn, đến cỡ trưởng khối hay giám đốc th́ không c̣n để mắt thấu đáo được như thế.

Tuy nhiên, thứ trưởng pḥng ham có thật nhiều bộ hạ th́ hỏng cả. Mục đích của chức vụ trưởng pḥng phải là làm sao, cho dù có giảm số bộ hạ, thậm chí bỏ luôn cả pḥng của ḿnh đi nữa, công chuyện vẫn tiến triển như thường, mới được. Trưởng pḥng nào càng thiếu năng lực ấy th́ lại càng ham có nhiều bộ hạ.

Quản lư nhân viên là việc khó nhất đấy. Máy móc th́ chỉ cần thiết trí một lần là hoạt động ngay cho, có hư hỏng cũng dễ sửa chữa. Chứ con người th́ phải nh́n từ trên xuống, nh́n từ dưới lên, nh́n ngang, nh́n dọc, nh́n thật kỹ lưỡng mà đánh giá, mới ḥng quản lư tốt được.


 

Sửa đổi theo lối của ḿnh

Giới kỹ-thuật-gia th́ rất nhiều người ưa lư lẽ. Chuyện ǵ cũng đem lư lẽ vào để giải quyết. Tôi cũng tự phụ là có chút tư chất kỹ-thuật-gia, cho rằng "Đánh gôn  cũng là lư lẽ mà thôi", nên dạo mới chơi gôn, cũng đă sửa ngay gậy đánh gôn theo lối của ḿnh rồi. Chẳng hạn, tôi thấy sức đánh vào trái gôn th́ tỉ lệ với trọng lượng của đầu gậy, nhưng lại tỉ lệ với b́nh phương của tốc độ của cú đánh vào mặt gôn. Thế nên tôi đă gọt bớt đầu gậy bằng gỗ ấy cho bề mặt nhỏ bớt lại. Lúc khác th́ thấy trái gôn của người ta có sức xoáy (spin) nhiều đủ để ngừng lại đúng chỗ, thế mà trái gôn của tôi th́ chẳng có sức xoáy ǵ ráo cả. Để dễ tạo sức xoáy ấy, tôi đă khoét cho sâu thêm các rănh trên mặt gậy đánh gôn bằng sắt. Dù bị các nhà chơi gôn chuyên nghiệp bảo là cấm làm thế.

 

Chỉ có một sự nghiệp duy nhất

Nói về chuyện chọn việc làm th́ con người chỉ có thể có một nghề mà thôi. Một mục tiêu chính của giáo dục là giúp cho con người t́m ra việc làm ḿnh thích và muốn việc ấy trở thành nghề của ḿnh.

Trường hợp của tôi th́ cha mẹ tôi đă không thúc ép dai dẳng bắt phải học lên cao, mà kết cuộc lại tốt cho tôi. Ngay cả lúc tôi vừa xong bậc tiểu-học-thông-thường [[2]] nghe hỏi có định học lên trung học không, tôi đă trả lời là không muốn lên trung học, chỉ muốn xong cấp tiểu-học-cao-đẳng th́ thực tập sửa chữa xe hơi ngay thôi. Nếu là thời bây giờ th́ giống như nghe khuyên bảo "nên học cho xong trung học cấp ba th́ tốt hơn", rồi gắng gượng theo học cho đến năm 18 tuổi, phiền muộn mà phung phí thời gian và sức lực của ḿnh mà thôi.


 

Trí tuệ lũy tích của nhân loại

Người đời có câu nói: "Chỉ có phát kiến chứ không có phát minh đâu". Những phát minh mới nh́n qua tưởng là độc sáng mới mẻ, thật ra th́ đă phát sinh từ trí tuệ và thời gian qua hàng ngàn năm loài người đă tích lũy đâu đó từ xưa đến nay rồi. Như cánh đẩy tới (cánh đuôi) của bom đạn hay phi đạn (rocket) th́ tương tự như cánh đuôi gắn vào mũi tên thời xưa; đó là ví dụ rơ ràng rằng những sáng kiến ở tŕnh độ cao tương đương với kỹ thuật tối tân nhất thời hiện đại, cũng đă phát khởi từ người xưa trong những thời đại xa tắp trong quá khứ rồi. Lại nữa, mộng ước của loài người mong bay lượn được trên không trung như loài chim, th́ lần lượt đă được thực hiện qua nhiều thời đại dưới những h́nh thái khác nhau, nhưng đôi cánh máy bay, nhất là cánh phụ (flap) và chân bánh xe xếp gấp vào được ấy, chính là những phát hiện từ quan sát các loài chim mà ra.

Nghĩ đến trí tuệ thời cổ như thế hiện diện trong kỹ thuật mới ngày nay, th́ khó mà cao giọng tán tụng là phát minh nầy nọ được.

 

Chơi cho lịch mới là chơi

Tôi thuộc loại người chỉ uống rượu khi có khung cảnh thích hợp mà thôi. Như khi vui mừng hay muốn giải sầu, tuy không thích rượu mấy, nhưng tôi cũng đâm ra muốn uống rượu. Chứ lối uống rượu như ch́m đắm trong men rượu th́ tôi ghét, và khinh nữa. Và những kẻ gọi cô đầu (geisha) đến, lúc họ múa hát gắng sức giúp vui cho bàn tiệc, mà lại không thèm chú ư thưởng lăm, th́ cũng không phải là bạn của tôi.

Tôi tin rằng đi t́m thú vui chơi chính là làm sao cho người ta thích ḿnh. Cho dù chỉ vào tiệm ăn nhỏ hay quán nhậu bên đường mà gặm khô cá, đứng uống vài chén rượu đi nữa, cũng có chỗ nào đó phải làm sao cho người ta ưa ḿnh. Để sau đó, có được cảm giác thoả măn rằng "À, ai cũng hài ḷng với ḿnh, đêm nay thật là vui thích quá", th́ sau đó làm việc cũng hăng hái, gắng sức được.


 

Đời người chính là canh bạc

Tôi đặt cược chính cuộc đời của tôi vào một sự nghiệp. Đối với tôi th́ không c̣n canh bạc nào lớn hơn thế nữa, cho nên tất cả những tṛ cá cược ăn thua qua lại của bạn bè tôi đều thấy quá nhỏ.

Về điểm nầy th́ người cùng chí hướng với tôi là ông Fujisawa Takeo cũng suy nghĩ giống hệt tôi. Lần đầu tiên gặp ông, tôi hỏi: "Có chơi cờ bạc ǵ không?" th́ ông trả lời: "Tôi nghĩ chính cuộc đời là canh bạc rồi. Chứ những thứ bài bạc, súc sắc, th́ đáng ǵ", không khác ǵ điều tôi nói. Cả hai đều mang kỳ vọng to lớn, mộng ước xa vời đối với sự nghiệp của ḿnh, nên mới nói được như thế. Chứ nếu ló mặt vào thế giới cờ bạc rồi th́ làm sao mà tạo được thành quả ǵ sau đó.

 

Đặc quyền của tuổi trẻ

Tôi thường bảo những nhân viên trẻ tuổi rằng: "Chỉ được tiếng khen là nhân viên giỏi từ mấy bậc đàn anh chưa hề bước ra khỏi lối suy nghĩ của thế kỷ trước, th́ không thể tiến xa hơn các bậc đàn anh đó được. Hạng người cứ phải ḍm chừng vẻ mặt của thủ-trưởng mà sống co rúm lại, th́ không dùng được trong thời đại tiến bộ nhanh chóng từng ngày từng tháng hiện nay. Đừng sợ đàn anh xét nét, phải dũng cảm xứng đáng với tuổi trẻ, mà lấy kinh nghiệm về mọi việc và mở rộng tầm mắt. Cho dù đi quá trớn hay sai hỏng đến chừng mực nào đó đi nữa, nếu là hành động hướng thượng trong niềm tin là việc làm đúng, th́ vẫn được dung nhận là nhiệt t́nh dư giả của tuổi trẻ. Đấy chính là đặc quyền của tuổi trẻ, đừng phung phí."


 

Mũi thổ thần bằng đá

Nói ǵ đi nữa, tôi đă là một cậu bé nghịch ngợm quá mức. Trong số nhiều tṛ nghịch phá của tôi, có một kỷ niệm không bao giờ quên được. Bên nhà tôi thời ấy có nhà làm đồ đá, họ làm tượng thổ thần bằng đá với cái mũi có h́nh dáng tôi không sao ưa được. Mỗi lần nh́n tượng thổ thần ấy, trong tôi lại cồn cào ư nghĩ rằng giá mà họ khắc đá theo h́nh dạng tôi tưởng tượng ra th́ đẹp biết bao nhiêu.

Thế rồi một ngày nọ, nhân lúc ông chủ nhà ấy rời chỗ làm vào giờ nghỉ trưa, tôi lén lấy búa đục mà đục đẽo chan chát một hồi, không biết trật tay sao đó mà đục rớt luôn cái mũi thổ thần mất. Tinh nghịch như tôi mà lúc đó cũng hoảng hồn trốn chạy, nhưng bị bắt gặp ngay, và bị quát mắng cho một trận đến vang đầu, lọt tṛng mắt ra ngoài.

 

Những lần suưt chết đáng nhớ

Tôi chẳng sợ chết mấy. Từ trước đến nay đă nhiều lần cận kề cái chết rồi nên tôi cho rằng sự chết chẳng phải là thứ ǵ kinh khủng lắm.

Thời trẻ, có lần trong cuộc đua xe hơi, tôi đă tông xe ngay trước khi đến đích, tưởng đă phải từ giă cơi đời nầy rồi. Thời con nít, đă chơi trốn bắt ở bờ sông có đóng nhiều cọc đá, tôi sẩy chân, cọc đá ngă xuống rănh, va đánh rầm vào làm tôi ngă ngửa ra đấy. Rồi sau đó, chơi bóng chày trong trường tiểu học, đứa đánh bóng trước tôi ném bỏ chày trúng ngực tôi khiến tôi bất tỉnh. Nếu cứ thế mà không mở mắt tỉnh lại th́ đă đi đời rồi. Cái chết coi vậy chứ thật là đơn giản.

 

Cấu tạo của năo

Nếu chỉ cần nhớ những điều học được, th́ máy tính điện tử nhớ được tất cả mọi điều. Nhưng nếu cứ nhớ giỏi là được thành tích cao, th́ là điều khôi hài quá.

Rất nhiều kẻ có thành tích tốt ở trường học, đến khi làm việc th́ lại không giỏi, khiến tôi lấy làm lạ, nên đă đến hỏi chuyện ở pḥng y tế. Cấu tạo của năo có đại-năo dùng cho việc suy nghĩ, và tiểu-năo điều khiển thần kinh vận động.  Đến phần năo lo việc ghi nhớ, tức là chỗ đảm trách chức năng ghi nhớ như của máy tính, th́ chỉ chiếm khoảng nhỏ bằng ngón tay cái trong toàn bộ năo mà thôi.

Xem thế th́, chỉ bằng vào việc một phần nhỏ bằng ngón tay cái ấy có thành trưởng hay không, mà phán quyết thành tích ưu tú hay không, th́ thật là hài hước. Vậy mà trường học thời nay vẫn c̣n cho ra những phán định như thế, làm thay đổi cả cuộc đời người ta.

 

Chỗ để học

Tôi không học được những bài học tươi sống ở đâu cho bằng ở những chốn ăn chơi. Những chỗ ấy mới đúng là chỗ tốt để xét đoán người đời.

Các cô đầu không để lộ ra mặt, nhưng quả là họ thích người khách nầy mà ghét người khách kia. Ở những chỗ đó mà ra oai làm phách th́ tồi tệ nhất rồi.  Đàn ông mà lợi dụng tiền kẻ khác để ăn ké, chơi ké cô đầu, th́ cũng là tồi tệ nhất. Nói ǵ đi nữa, chơi bời th́ phải dùng tiền của chính ḿnh mới được. Bởi xài tiền của chính ḿnh là v́ muốn ḿnh được ưa thích chứ ǵ. V́ thế mới vận dụng hết công sức mà nghiên cứu cách nào để được người ta ưa thích ḿnh.

Nói vậy chứ, chẳng phải là tôi bảo tôi đi chơi bời cô đầu là để tu tập làm người hay giao dịch với người khác ở đấy đâu.  Đấy chỉ là lư lẽ tôi thêm vào sau đó thôi, chứ khi muốn đi lắm không nhịn được nữa th́ tôi đi ngay thôi.

 

Thắng cuộc đua

Trường đua xe hơi là chiến trường giữa các hăng sản xuất xe hơi tranh đua nhau về tiến bộ và sự cân chỉnh trong kỹ thuật. Tất cả những mặt tốt, mặt xấu của sản phẩm đều bộc lộ ra trên trường đua.  Đó là chỗ để lănh điểm son, kẻ giỏi nhất chắc chắn sẽ thắng, tương lai sẽ nắm được thị trường thế giới. Thế nào đi nữa, phải thắng mới được.

Dù là xe hơi hay xe gắn máy, nếu muốn thách đố thị trường thế giới, mà chỉ cao giọng rao "Xe của hăng tôi tốt nhất" mà thôi th́ chẳng đi đến đâu cả. Không thắng giải đua quốc tế thành vô địch th́ chẳng ai thừa nhận cho đâu.

Tóm lại, đua xe là phương cách hữu hiệu nhất để cải tiến kỹ thuật và tuyên truyền quảng cáo.


 

Việc ǵ cũng cần làm nghiêm túc

Có thể nói cuộc đời của tôi là sự chồng chất những sức mạnh kỳ tuyệt phát sinh từ những nguy cơ liên tục. Hành động của con người khi bị dồn vào trạng huống nguy cấp, luôn luôn có tính cách nghiêm cẩn. Có lẽ tôi là người thường quát mắng nhân viên hơn mọi người khác, nhưng tôi biện giải với chính ḿnh rằng cũng v́ tôi phải nghiêm cẩn trong mọi việc đó thôi. Chính nhờ sự nghiêm cẩn trong mọi trường hợp, nên cho dù có thất bại, tôi vẫn không tuyệt vọng và vẫn đứng dậy được.

Đối với tôi th́ công việc đang làm lớn hay nhỏ không có ư nghĩa ǵ cả. Công việc của người ta th́ khó mà biết được việc nhỏ có thể phát triển thành việc lớn đến mức như thế nào. Từ quan điểm ấy, làm việc ǵ tôi cũng đ̣i hỏi sự nghiêm túc, cẩn trọng.

 

Bài trừ ư thức giai cấp

Tôi thấy kỳ lạ, không thể lư giải được tại sao lại có từ ngữ "Blue collar" (nhân viên "cổ áo xanh"), "White collar" (nhân viên "cổ áo trắng"), hay tại sao lại có t́nh trạng người ta dùng những từ ngữ ấy như thể chúng có ư nghĩa ǵ quan trọng lắm. Tôi cho rằng cùng là con người cả th́ phân biệt như thế thật chẳng có ư nghĩa ǵ cả.

Ở Âu châu th́ có nhiều nước c̣n có ư thức giai cấp quá mạnh, không ḥng thay đổi nhanh chóng được. Nhưng may là ở Nhật Bản, ư thức giai cấp không mạnh mẽ như ở Âu châu. Nhất là do chiến bại trong Thế chiến Thứ hai, sự phân chia giai cấp trong nước Nhật đă bị phá bỏ; đó là điều may mắn vô cùng cho nước Nhật. Trong những xí nghiệp thời nay, người kinh doanh cần phải vào sâu thêm trong quần chúng mà đạp đổ sai biệt giữa "cổ áo xanh" và "cổ áo trắng" ấy.

 

Tao ngộ với động cơ máy móc 

Con người ai cũng có mộng ước, hy vọng. Nhất là thời trẻ, ḷng cứ nao nức sôi nổi, việc nầy cũng muốn làm, chuyện kia cũng muốn làm. Mà tôi lại là người có nhiều mộng ước gấp bội người khác. Bước chân đầu tiên của tôi trên đường chế tạo máy móc là đâu từ năm 4, 5 tuổi.  Đúng vào thời ấy, gần nhà tôi có nhà máy xay lúa, ở đấy động cơ máy xay chuyển động không ngừng, vang tiếng rầm rầm kinh hồn. Thỉnh thoảng được thấy ông chủ nhà máy điều chỉnh động cơ máy móc ấy, tôi lại ao ước được sờ tay vào máy, đến không chịu nổi. Con trẻ thấy người lớn làm th́ muốn bắt chước ngay, có lẽ thời ấy là khoảng đầu tiên tôi biểu lộ ḷng quan tâm đến động cơ máy móc.

 

Cuộc đời khô khan vô vị nếu không có lời nói đùa

Xưa nay, sinh hoạt của người Nhật Bản bị loại mất đi những lời nói đùa đầy ư hài hước dí dỏm trí tuệ. Người ta quen sống g̣ bó nghẹt thở trong trầm mặc nặng nề, không dám có những biểu hiện thanh thoát.

Con người khác với máy móc là thứ có thể liên tục thi hành một cơ năng nhất định. Con người khi mệt mỏi, chán ngán, tức th́ năng lực suy giảm ngay. V́ thế, con người th́ cần nghỉ ngơi và thư giăn tinh thần. Lời nói đùa chính là lời an ủi, lời cảnh giác, phương tiện thư giăn dưới h́nh thức một tràng cười trong thoáng chốc, một dấu ngắt khoảng trong cuộc đời đơn điệu. Nhờ đó con người được giải phóng khỏi sự căng thẳng, quên được nhọc mệt, tinh thần được thư thái và được tăng thêm sức sống. Cuộc đời cũng do đấy mà giữ được nét vui vẻ, tươi sáng. Nếu không t́m cách cho những lời nói đùa ư nhị được tha hồ nói ra, th́ nụ cười mỉm u ám không thể nào đuổi được khỏi khuôn mặt của chúng ta.

 

Con quay xoay tṛn

Tôi là một kỹ-thuật-gia đă sống hết ḿnh, suốt đời chỉ làm việc ḿnh thích, bộc lộ cá tính hoang-dă không câu nệ thường thức. Tôi có được sự nghiệp ngày hôm nay, trước nhất là nhờ có Fujisawa Takeo đă trở thành cánh tay phải của tôi, phát huy tài năng mà tôi thiếu, trong công việc. Sau đó là nhờ mọi nhân viên đă tin tưởng ở tôi mà tụ họp lại đây. Nếu ví công ty của tôi là một con quay (con vụ) xoay tṛn th́ tôi và Fujisawa Takeo giữ vai tṛ cây trục ở chính giữa, toàn thể nhân viên kết hợp hữu cơ thành h́nh dạng con quay chung quanh đó mà làm cho con quay xoay tṛn đều đặn. Con quay xoay tṛn được như thế là nhờ sức vô h́nh điều khiển bởi người đảm đương thực-vụ kinh doanh hộ tôi là Fujisawa Takeo. Ngày nay, đă đến lúc sức lực của tôi và của Fujisawa Takeo không c̣n thiết yếu nữa. Cây trục mới và đầu năo mới tạo được sự xoay tṛn ấy đang tiếp tục tác động cho con quay xoay tṛn.


 

Tinh thần tiên phong khai phá

Người Nhật Bản dễ gạt bỏ những ǵ tự ḿnh không lư giải được. Cho dù có tính cách lư luận hay hợp với lư lẽ tự nhiên đến mấy đi nữa, đại loại cũng chỉ cho là "không được", "nguy hiểm quá" mà bỏ qua như chuyện đùa mà thôi.

Dùng đầu óc của người kinh doanh cổ hủ mà xét th́ công việc có tính cách tiên phong khai phá mà tôi làm từ trước đến nay, quả có thể là một loại mạo hiểm. Nhưng riêng tôi, tôi không bao giờ làm một việc ǵ mà không thành lập trên cơ sở lư luận vững chắc cả. Lối làm việc của tôi là chỉ bắt tay vào công việc sau khi tự ḿnh đă thuyết phục được chính ḿnh, chứ không phải thuyết phục người nào khác. Tôi cho rằng nhu cầu chẳng phải chỉ là thứ ǵ có ngay từ đầu, mà có thể là thứ được tạo ra từ sáng kiến của hăng chế tạo và phương tiện sản xuất. Trong mắt nh́n của những người không có tinh thần tiên phong khai phá th́ hẳn là không ǵ nguy hiểm hơn thế nữa.

 

Chớ sợ thất bại

Có vẻ người Nhật Bản sợ thất bại quá đấy. Họ nhiễm vào thân cái lối suy nghĩ rằng: cứ ngồi im đừng làm ǵ cả, c̣n khôn ngoan hơn là làm mà thất bại. Không có kiến thức để phân biệt được thất bại là mất hết, với thất bại là đầu mối của tiến bộ. Hễ người nào thất bại th́ bị phê phán hay lạnh lùng chế giễu là "đứa ngu xuẩn", hay "cỡ con ếch mà đ̣i làm con ḅ". Thế nầy th́ không có ǵ lạ rằng đa số người Nhật Bản chịu thụt lùi, co rúm lại trong chủ nghĩa cầu an vô sự.

Thế nhưng, cứ thế nầy th́ không được. Phải làm thế nào để trục xuất lối suy nghĩ yếu hèn đó ra khỏi căn-tính của người Nhật Bản mới được. Bởi chắc chắn rằng người sợ thất bại mà không làm ǵ cả là thứ người tồi tệ nhất.


 

([1]) Kacho: xin dịch là "trưởng pḥng" (tương đương với Branch Manager), cấp quản lư nhân viên và điều hành, ngay trên cấp Kakaricho "trưởng tổ" (Section Manager, hay Foreman) là cấp quản lư thấp nhất, lo việc quản lư tổ sản xuất gồm khoảng 3, 4 nhân viên trong công ty. Cấp quản lư ngay trên Kacho là Bucho "trưởng khối" (Division Manager).

 

[2] tiểu-học-thông-thường: theo sắc lệnh về giáo dục năm Minh Trị thứ 41 (1908), Nhật Bản cưỡng bách giáo dục đến hết cấp tiểu-học-thông-thường 6 năm (Jinjo shogakko), sau đó có thể lựa chọn học thêm cấp tiểu-học-cao-đẳng 2 năm  (Koto shogakko), hay lên trung học (Chugakko).

 

 
 

.........................

 

< Bản bổ sung mới nhất : May 5 2010 >

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả (duyennguyen67@hotmail.com )
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com