|
Trong nói bỡn có ư tưởng
Tôi nghĩ nói bỡn khác với giễu
cợt, hay nói đùa lảng nhách. Nói bỡn vừa phải khôi hài, lại vừa phải
nhanh trí. V́ thế cho nên phải có khả năng lănh hội thật nhạy bén,
có hiểu biết sâu rộng và có con tim hiểu thấu những dao động trong
ḷng người th́ mới nói bỡn được.
Đúng đây cũng là điều kiện để nẩy
sinh ra những ư tưởng hay ho. Trong sinh hoạt hằng ngày, bất cứ việc
ǵ cũng quan sát kĩ càng, chính xác, cùng với thái độ không bao giờ
quên mày ṃ sáng tạo nhằm đạt đến tiến bộ dựa vào những phán đoán có
được, đó là mẹ đẻ của những ư tưởng hay ho. Nói cho cùng th́ đó là
những ư tưởng chợt bật ra trong mày ṃ sáng tạo đặt nền tảng trên
tinh thần phê phán phong phú và sắc bén. Người có thể nói bỡn sành
sỏi cũng là người có thể nghĩ ra những ư tưởng tuyệt luân.
Bồng bột của tuổi trẻ
Nhớ lại hồi c̣n trẻ ham chơi, tôi
đă gây ra những chuyện khá táo bạo. V́ sự bồng bột của tuổi trẻ, có
lần tôi đă hành xử thô lỗ đến độ rởn tóc gáy đối với một geisha.
Hàng năm vào tháng năm, ở Hamamatsu hồi đó có tổ chức lễ hội thả
diều. Có lần sau khi xong lễ, tôi và một người bạn, hai đứa tôi đă
rủ nhau vào một tiệm ăn, gọi geisha đến để nhậu nhẹt cho vui. Khi
mọi người đều quá chén, cô geisha có nói một câu ǵ đó làm phật ḷng
tụi tôi. Tụi tôi thấy khó chịu nên đă chửi cô geisha là “đồ đàn bà
xấc láo”, rồi ôm cô ta quăng từ lầu hai ra ngoài. Bất ngờ có tiếng
lửa xẹt. Nh́n ra bên ngoài th́ thấy cô geisha đang vướng trên dây
điện, làm điện chạm nên đèn tắt tối thui. Hai đứa tụi tôi hoảng hồn
tỉnh rượu, vội vàng lôi cô geisha xuống.
Trong quán ăn
Đôi khi tôi đi uống rượu một ḿnh
ở những quán ăn không quen, và như thế là tôi có dịp quan sát được
nhiều việc. Quán ăn đầy ấp những thứ có cá tính tỉ dụ như cách trưng
bày, cách phục dịch, cách huấn luyện tiếp viên. Đi vô quán ăn không
phải là đi kiếm đồ ăn ngon mà v́ muốn cảm nhận những thứ đó.
Chỉ cần nh́n cách bưng trà hoặc
cách chào hỏi thôi th́ cũng có thể biết được tiệm này chắc sẽ đông
khách hay không. Có lúc chỉ nh́n cách để đĩa gạt tàn thuốc, tôi đă
nghĩ “À, tiệm này biết nghĩ đến khách nhen.” Tôi rất thích thú khi
phát hiện ra được những điều như vậy. V́ lúc nào tôi cũng có tham
vọng t́m ṭi.
Thực tiễn là ǵ
Theo tôi, thực tiễn là biểu hiện
cách sống của chính ḿnh. Trí tuệ đặt căn bản trên sự tích trữ kinh
nghiệm sống, sẽ làm cho đời sống của người đó có nội dung phong phú,
đầy sáng tạo. Để có được một nền giáo dục thực thụ sống động dựa vào
thực tiễn, điều kiện tiên quyết là cha mẹ phải có tính sáng tạo và
có đầy đủ kinh nghiệm trong cuộc sống. Với cách sống bắt chước, với
cách giáo dục bắt chước, chúng ta sẽ không thể giải quyết được nhiều
vấn đề mà Nhật Bản ngày nay đang trực diện.
Vậy phải làm thế nào đây, đó là
điểm quan trọng nhất. Mỗi người chúng ta, chỉ c̣n có cách là thử can
đảm thay đổi cách sống, nghĩa là thay đổi cách suy nghĩ của ḿnh.
Tôi muốn nhấn mạnh đến sức mạnh vô cùng to lớn của thực tiễn.
Từ rày người lănh
đạo phải như thế nào
Trước đây v́ giáo dục không được
phổ cập như bây giờ nên những người được giáo dục đă tạo thành một
tầng lớp ưu tú trong xă hội được gọi là “elite”, và họ đă giữ vai
tṛ xứng đáng với tên gọi đó. Bây giờ th́ giáo dục lan rộng khắp mọi
nơi, ư thức b́nh đẳng thịnh hành. Trong t́nh trạng như thế này, khó
mà chủ trương và bắt mọi người nh́n nhận ḿnh là người đặc biệt.
Giờ đây không c̣n ai là người đặc
biệt nữa. Trần truồng th́ ai cũng như nhau.
Tỉ dụ như những người kinh doanh
xí nghiệp, người lănh đạo thời nay trước hết cần phải nghĩ ḿnh là
người cùng bọn với tất cả mọi người. Mọi chuyện nếu không bắt đầu
bằng t́nh cảm của kẻ đồng liêu th́ không những không thể nhận được
sự cộng tác của nhiều người, mà cũng không thể phát huy hết năng lực
của ḿnh nữa.
Nhờ đến sức người
Người ta v́ bụng đói nên rốt cuộc
phải t́m cách kiếm ra tiền và cần đến danh vọng. Nói thế chứ, lúc
c̣n trẻ tôi đă nhờ đến sức người. Khi tôi nói như vậy th́ có người
bảo là tôi “thật thà”, nhưng nếu hỏi tại sao tuổi trẻ lại tuyệt
diệu, th́ tôi có thể nói rơ là v́ tuổi trẻ có thể nhờ đến sức người.
Nhưng bây giờ đến tuổi tôi mà c̣n
nói như vậy th́ không được. Lớn tuổi mà cứ nhờ đến sức người th́
công việc sẽ bị bế tắc. Nếu đă đem hết sức ra làm việc th́ kinh
nghiệm cũng sẽ theo đó mà trở nên phong phú và v́ vậy tự ḿnh sẽ nhờ
đến sức ḿnh. Thằng nào mà nói là tao từ giờ chỉ sống nhờ vào sức
ḿnh th́ đúng là thằng nói láo tổ cha. Người trẻ biết nhờ đến sức
người, sẽ lớn mạnh lên.
Không nên thành
người chỉ biết vâng dạ
Tôi muốn nói với những người mới
vào hăng rằng “không nên thành người chỉ biết vâng dạ”.
Nếu người trên nói cái ǵ cũng
nghe theo hết th́ không được. Dẫu đó là chỉ thị của người trên đi
nữa, đúng sai cần phải xem xét. Nhưng tâng bốc mọi người th́ cũng
không được. Dĩ nhiên tuyệt đối không nên làm những việc bị mọi người
phê phán. Dẫu đó là lời nói của người trên đi nữa, nhưng việc cần
phải phản đối mà không chịu phản đối th́ nhất định công ty sẽ không
khá ra nổi.
Người làm kinh doanh cũng vậy,
nếu đặt những người chỉ biết vâng dạ ở xung quanh để tác oai, nếu
công ty bị sụp đổ trong lúc c̣n đang khoái trá th́ ra cái tṛ ǵ
chứ. Hăy đặt niềm tin ở người trẻ, nếu không th́ ngay sự tồn vong
của quốc gia cũng sẽ bị đe dọa.
Hành động diễn tả toàn
nhân cách
Không phải văn chương cũng không
phải tiếng nói là những thứ có thể diễn tả trăm phần ư chí của con
người. Lí do là v́ đôi khi trong chữ viết và trong tiếng nói có sự
dối trá đă được tính toán xen vào. Tùy trường hợp, nếu thấy bất tiện
th́ có thể sửa hoặc bôi luôn cũng được.
Nhưng nếu đó là hành động th́
không thể làm như vậy được. Vả lại, nếu là một người có nhân cách
th́ dĩ nhiên sẽ có tự tin rằng hành động của ḿnh lúc nào cũng diễn
tả toàn nhân cách của ḿnh và hiểu rằng ḿnh phải có trách nhiệm đối
với những hành động đó.
Hành động phải là như vậy. Tôi
tin tưởng ở hành động. Khơi chuyện bằng hành động, tôi công nhận
100% những ǵ hành động diễn tả.
Căn bản của việc làm ăn
Ở bất cứ thời nào, vấn đề không
thể coi thường là đời sống và trí tuệ của quần chúng. Nhất là thời
hiện đại, nếu coi thường những vấn đề này th́ học vấn hay chính trị
đều không thể tồn tại được. Đừng nói chi đến xí nghiệp, không có lí
do ǵ để xí nghiệp có thể vận hành được.
Lấy một thí dụ cho xí nghiệp.
Thường th́ ai cũng tin là nếu chế
tạo được sản phẩm vừa rẻ lại vừa tốt th́ chắc chắn sẽ bán được và
công việc sẽ phát đạt. Nhưng chưa chắc. V́ sao? V́ tỉ dụ như có chế
tạo được cối đá khéo léo và rẻ đến đâu đi nữa th́ đó cũng không phải
là sản phẩm của thời này.
Nghĩa là sản phẩm được chế tạo
phải có vẻ đẹp và nội dung phù hợp với đời sống của người đương
thời.
Căn bản của việc làm ăn, trước
hết là phải biết những đ̣i hỏi của quần chúng đương thời.
Con người thật là tùy tiện
Tôi thường nghĩ con người thật là
tùy tiện. Lên xe hơi đi ra Ginza [].
T́nh cờ có kẻ lơ đăng băng qua trước mặt, chắc người ta sẽ nổi cáo
la lên “Cái thằng này”. Đem xe vô chỗ đậu, đi bộ chưa đầy năm phút,
bất ngờ thấy xe hơi vụt qua trước mắt th́ chắc sẽ tức khí la lên
“Chỗ này mà chạy nhanh thế à”. Thấy bọn xe gắn máy chạy nhanh th́
giận dữ, gọi bọn chúng là “bọn trời đánh”. Người đi xe gắn máy th́
chắc sẽ nghĩ mày chỉ có một ḿnh, sao lại ngồi trên xe hơi to như
vậy. Ai cũng đi xe gắn máy th́ vấn đề đường sá chắc sẽ giải quyết
được ngay. Nói ǵ đến máy bay, lấy thử bằng lái đi. Chắc lúc đó sẽ
nghĩ là cái này tiện quá, mỗi ngày leo lên nó bay ra hăng đi làm.
Đúng, con người thật là tùy tiện.
Hăy kể những câu chuyện ấm
ḷng
Lúc nhỏ, tôi là thằng bé thích
theo ông nội. Đối với thằng bé như tôi, lồng ngực ấm áp của nội tôi
thật là thân thương. Đồi Mikata-ga-hara ở phía bắc thành phố
Hamamatsu, nổi tiếng với trận đánh Mikata-ga-hara ngày xưa giữa liên
quân Oda Nobunaga & Tokugawa Ieyasu []
cùng với quân Koshu của Takeda Shingen. Lịch sử của thời chiến quốc
được lưu truyền trong dân gian thời Minh Trị. Đêm tối, nội tôi
thường kể cho tôi nghe về các trận chiến. V́ chơi mệt, nên trong khi
c̣n đang say mê nghe các vơ tướng, hào kiệt thay nhau lớn giọng xưng
danh, tôi đă ngủ đi lúc nào không biết. Gần đây, những chuyện xưa
này của Nhật Bản đă thành những chuyện có ư nghĩa sâu xa trên sách
và trên ti-vi. Tôi muốn kể cho trẻ nghe nhiều hơn nữa những câu
chuyện ấm ḷng.
Chủ nghĩa duy ư chí càn bậy
Trong thời chiến, có lần có quan
chức của quân đội đến tuần tra công xuởng của tôi. Ông ta ra chỉ thị
bắt tất cả nam công nhân phải quấn vớ ống quyển. Công việc ở hăng
tôi nếu quấn vớ ống quyển mà làm th́ hết sức nguy hiểm nên tôi đă
phản đối. Thế nhưng quan chức quân nhân này ngoan cố nói rằng mệnh
lệnh phải theo. Dẫu ông ta biết đó là điều bất hợp lí, nhưng ông đă
trở thành con ma của duy ư chí, nói tỉnh bơ một câu như điên: “Có
tinh thần Yamato th́ đạn lửa cũng không sợ.” Chủ nghĩa tinh thần càn
bậy đúng là không có thuốc trị.
Trong tổ chức ngày nay, phải luôn
luôn chú ư xem coi có chỗ nào có mệnh lệnh ép buộc người ta một cách
máy móc hay không?
Con mắt nh́n xe
Những người lớn tuổi phê b́nh là
tại sao lại bày ra tṛ đua xe, cái thứ ồn ào đó. Dân thường chỉ cần
xe chạy tốt không bị hư, đâu có cần phải chế những loại xe thắng
cuộc.
Thế nhưng, đối với người trẻ hoặc
những người thích vận tốc th́ khác. Họ thèm muốn được lái những
chiếc xe thắng cuộc. Họ hănh diện v́ “xe của hăng Honda vượt trội về
kĩ thuật nên đă thắng cuộc. Xe tao đang lái là loại xe đó.” Tự ḿnh
hănh diện v́ đă mua được chiếc xe loại đó. Dân thường lần lần có mắt
nh́n, chắc chắn cũng sẽ trở thành như vậy.
Đánh chính diện
Bây giờ không c̣n những chuyện
như thế này, xin đừng nhầm lẫn, khi chúng tôi bắt đầu phát triển
mạnh, có nhiều thế lực chống cự, nhưng chúng tôi đă đánh thẳng vào
những thế lực đó. Nhờ vậy mà chúng tôi tồn tại. Đánh thẳng được là
v́ tôi có tự tin. Nhờ đâu mà có tự tin? V́ gốc của tôi là thợ xe
hơi. V́ tôi là kĩ thuật gia về xe hơi và xe gắn máy nên chính tôi,
tôi biết làm theo cách này hay cách kia th́ tốt hơn, được hơn. Tôi
có tự tin là những dự đoán của ḿnh về xe gắn máy nhất định không
sai, bây giờ đến phiên xe hơi th́ cũng vậy. Cho nên từ xưa đến giờ
chưa có việc ǵ làm cho tôi khó chịu bằng luật “Tokushinhoo” của bộ
Công Thương.
Để vẽ h́nh cây tùng
Chuyện khi mới bắt đầu tập vẽ
tranh, tôi muốn vẽ cây tùng nên đă lật cuốn tập tranh ra. Nhưng khi
bắt đầu việc phác họa, tay tôi hoàn toàn không động đậy được. Thực
tế, cây tùng mọc ra sao, phân nhánh rồi đom lá như thế nào, vỏ cây
có h́nh thù ǵ, kinh ngạc thay, không có điểm nào tôi nắm vững.
Tôi bị sốc nên đă nhảy xuống chạy
ra vườn. Tôi đến gốc cây nh́n lại thật kĩ cây tùng quen thuộc. “À,
phải rồi, nó như thế này đây.” Tôi đành phải vừa gật đầu lănh hội
vừa phác họa từng chi tiết một. Làm như thế, cuối cùng tôi đă có thể
biết được hầu hết thể chất của cây tùng.
Phương pháp học tập duy nhất
Từ hồi c̣n nhỏ, tôi ghét việc học
hành. Từ trường về, lúc nào tôi cũng chỉ say mê sờ mó máy móc. V́
thế cho nên tôi đă học dỡ ẹc. Con người của tôi như thế đó nên để có
được như ngày nay tôi đă bị thất bại liên tục.
Thế nhưng đó là con đường tôi
thích nên chưa có lần nào tôi nghĩ là khổ sở. Mấy lần tôi đă phải đổ
mồ hôi chảy máu mắt, cố gắng hết sức ḿnh trong nỗi tuyệt vọng,
nhưng tôi đă ráng chịu đựng v́ nghĩ đây cũng là quá tŕnh để hoàn
thành công việc của ḿnh. Ngược lại đó là phương pháp học tập duy
nhất của tôi. Tôi đă ghét học ở trường nên không có tri thức căn
bản, tôi đành phải trang bị tri thức cho bản thân ḿnh bằng việc học
tập từ kinh nghiệm thực tế. Có thể nói đó là cách học hợp với đặc
tính thiên bẩm của tôi.
Ti-vi và trẻ nít
Trước đây, trong chương tŕnh đối
thoại trên ti-vi, tôi được hỏi là “Bậc cha mẹ phê phán rằng v́ ti-vi
phát triển nên trẻ nít không c̣n học nữa. Tổng giám đốc nghĩ thế
nào?” Tôi trả lời là “không phải chỉ có trường học mới giáo dục được
trẻ nít. Ti-vi có vai tṛ quan trong trong việc thông báo t́nh h́nh
xă hội, nhờ đó người ta biết được nhiều khía cạnh của dư luận. Xin
đừng nh́n việc học hành bằng một cái khung nhỏ hẹp như thế.”
Cá tính và năng lực của trẻ nít
biểu hiện sống động trong sinh hoạt hằng ngày. Người lớn trước hết
cần phải phát hiện và dẫn dắt cho cá tính và năng lực đó được phát
triển. Xem ti vi hay chơi đùa cả hai đều là học hành.
Lí do tại sao tôi đă thành
công
Nhờ may mắn, tôi đă thành công ở
một chừng mực nào đó. Nhưng tôi không phải là kẻ tôn sùng trời phật
nên tôi đă không tin rằng “thành công là nhờ ơn trời phật”. Nhưng
tôi cũng không nghĩ là v́ ḿnh làm việc cật lực nên đă thành công.
Xí nghiệp của tôi có bốn vạn nhân viên làm việc, nếu kể cả những
công xưởng phụ trợ th́ con số c̣n đông hơn nữa và mọi người đă cố
gắng. Tôi có được ngày hôm nay là nhờ ở công sức của tất cả mọi
người.
Nếu tôi say mê một tôn giáo nào
đó và tôi nghĩ là “ḿnh đă thành công là nhờ ở trời phật” th́ tôi
thật có lỗi đối với những người hâm mộ và những nhân viên từ trước
đến nay vẫn ủng hộ tôi. Chính cố gắng và khổ nhọc của mọi người đă
giúp cho tôi thành công.
Những điều tôi nghĩ
khi đến xóm Kabuki
[]
Trong đám người già cùng độ tuổi
với tôi, tôi nghĩ ḿnh là kẻ ăn chơi hơn họ nhiều đấy. Nào là chơi
geisha, hay bất cứ tṛ chơi nào cũng vậy, tôi cũng đều hết ḿnh. Một
ngày nọ, một người ăn chơi như tôi đi ra Shinjuku, nói trước kết
luận cho mọi người nghe là tôi đă không biết phải chơi cái ǵ đây.
Thứ nhất là ngay như việc ở đó có những tṛ chơi ǵ, tôi cũng không
biết. Thế nhưng nh́n xung quanh th́ thấy bọn trẻ không bị những tṛ
chơi bày ra đây đó làm điên đầu, bọn chúng nắm vững toàn cảnh và
biết chọn cái mà ḿnh đáng bỏ tiền ra chơi.
Người già mà cứ cố bám vào việc
chỉ huy kinh doanh th́ chẳng khác nào như tôi đi tới đi lui không
biết chơi cái ǵ ở xóm Kabuki. Cứ lẩn thẩn th́ có ngày sẽ bị lột
trần.
Hàn x́ tồi
Từ khi đến Tokyo, tôi đă đổi chỗ
ở hàng chục lần. Có lần tôi dời chỗ ở đến một căn nhà mà tôi chỉ đến
xem vào ban ngày nên tối từ hăng về, tôi bị lạc đường và không biết
nhà ḿnh ở đâu. Tôi quần khắp nơi kiếm măi nhưng không thấy nhà ḿnh
ở đâu cả.
Vừa lúc đó, bỗng tôi sực nhớ cửa
nhà đó có một chỗ hàn x́ rất tồi. Tôi đi lại cố t́m ra cái nhà có
cửa hàn x́ và tôi đă t́m ra được. Nhưng v́ không có tự tin nên tôi
đă gơ cửa và hỏi “Có phải đây là nhà của ông Honda hay không?” Tôi
vào ngạch cửa đúng vào lúc vợ tôi ra. Tôi bị vợ rầy quá chừng. Nếu
tôi không để ư đên chỗ hàn x́ tồi th́ có lẽ tôi đă bị lạc suốt đêm.
Những thói quen có được từ công việc, thật là khủng khiếp.
Chế tạo từ cơ sở
Chúng tôi đă chế tạo hộp số tự
động cho xe hơi Honda-1300. Thực ra nếu mua Aishin-warner của Toyota
hay mua pa-tăng th́ nhanh hơn, nhưng nhân viên của hăng tôi đă tự
làm tất cả. Chỉ hộp số tự động không thôi cũng đă có trên 45.000
pa-tăng. Vậy th́ bọn nhân viên chắc phải giơ tay đầu hàng.
Nhưng pa-tăng chỉ cần một phút
trôi qua th́ cũng đă thành cái của quá khứ phải không? Vả lại đó đâu
có phải là cái của thần thánh tạo ra, lại không có lí do ǵ để nói
là làm không được cho nên tất cả đă phân công cùng nhau nghĩ cách
làm. Và đă làm được. Không có công ty nào cố gắng điên khùng như thế
này. Nhưng mọi việc nên làm từ cơ sở, và đó là điều hết sức quan
trọng.
Thông tin và trẻ em
Những ngày gần đây, quyền uy của
người cha đă bị tụt xuống đến mức trầm trọng. Ngày xưa người cha
được con cái kính trọng. Một lí do là con cái có thể tiếp cận được
nhiều tri thức và học được nhiều điều trong cách sống của người cha.
Đối với con cái, những thông tin cha ḿnh có, luôn luôn mới mẻ và
đáng kinh ngạc. Người cha luôn luôn là người đại diện phi thường của
xă hội, đứng sừng sững trước mặt con cái. Thế nhưng, sự phổ cập của
radio và ti vi đă làm cho quan hệ này bị thay đổi, bây giờ, ở một ư
nghĩa nào đó, con cái có nhiều thông tin hơn cả cha mẹ ḿnh.
Điều mà chúng ta cần phải chú ư
là tính chất của những thông tin mà ḿnh nghĩ là con cái đă có. V́
rằng tất cả chỉ là những thứ giống như thật nhưng không phải là
thật.
Khoảnh khắc hạnh phúc
Chuyện sau khi tôi đă chế xe gắn
máy. Để thách đấu với thế giới th́ cần phải biết thế giới cho nên
tôi đă đi đến nước Anh. Nh́n đua xe tôi thấy động cơ của ngọai quốc
đă chạy với sức mạnh gấp gần ba lần động cơ của chúng tôi. Thất vọng
của tôi lúc đó không có bút mực nào tả xiết. Tôi mua tất cả những bộ
phận ưu tú ở bên đó và trở về với dáng vẻ giống với tuyển thủ trong
trận đua. Và tôi quyết tâm nghiên cứu lại từ đầu nên tôi đă lập ra
pḥng nghiên cứu.
Chúng tôi đă quên ăn quên ngủ,
vùi đầu vào việc nghiên cứu. Chúng tôi đă đi đến chỗ không thể làm
được ǵ hơn nữa trong lănh vực cơ khí và chúng tôi đă thách đấu thế
giới lại một lần nữa. Kết quả là chúng tôi đă trở thành vô địch
trong cả ba mục đua. Đối với tôi, đúng đây là khoảnh khắc tôi cảm
thấy ḷng ḿnh đầy tràn hạnh phúc
Nhu cầu là mẹ đẻ của phát
minh
Khi chiến tranh thế giới thứ hai
chấm dứt, hầu hết công ty đều có rất nhiều đất đai với giá vài chục
xu một thước vuông. Trong lúc chiến tranh, nhờ thế lực của quân nhân
những công ty này đă có đủ vật liệu để sản xuất. Thế nhưng, trường
hợp của chúng tôi và Sony chẳng hạn, chúng tôi đă bắt đầu công việc
một hai năm sau khi chiến tranh chấm dứt. Trong túi chúng tôi không
có một đồng xu.
Chỉ có ư tưởng mới có thể làm
được từ “không” ra “có”. Có lần, trong lúc đi quan sát một công
xưởng ở ngoại quốc, tôi đă lén lượm một con vít có lằn xoáy nghiêng
rớt xuống đất. Lúc bấy giờ ở Nhật Bản không có loại vít này. Tôi đă
cho chế tạo loại vít này ở công xưởng của ḿnh và dùng nó vào việc
lắp ráp. Năng suất của công việc tăng lên thấy rơ.
Đúng là nhu cầu là mẹ đẻ của phát
minh. V́ nếu không chế cái mới, hoặc không nặn óc nghĩ ra cách làm
mới th́ không thể kiếm sống được.
|