|
Thời gian là sinh mạng
của mọi vật
Một ngày chỉ có hai mươi bốn giờ,
chủ đề của thời đại hiện nay là làm thế nào để con người có thể có
được nhiều th́ giờ tự do trong giới hạn đó. Việc phát minh ra sản
phẩm ưu tú, mày ṃ t́m kiếm cách chế tạo, nghiên cứu y học, hay phi
cơ tranh nhau về vận tốc, rốt cuộc cũng v́ lí do này. Đây là thời
đại mà người ta vui ḷng đi phi cơ phản lực ít phục dịch mà giá lại
cao. Khoảng cách giờ đây đă bị đổi chác với thời gian. Bất cứ sáng
kiến hay phát minh nào mà nếu trễ một bước th́ không c̣n là sáng
kiến hay phát minh nữa. Thiếu ǵ những trường hợp như thế này.
V́ vậy dầu chỉ là một chút thời
gian, cũng không thể nào cẩu thả được. Một chút thời gian quyết định
sự thành bại của những giá trị vĩ đại. Cuộc sống hiện đại được lắp
ráp bằng những sự việc liên quan đến thời gian. Ngày nay, thời gian
có giá trị hơn cả vàng bạc, thời gian đă trở thành sinh mạng của mọi
vật.
Mang đồ về nhà đi!
Tôi chủ trương là không nhận bất
cứ thứ “rác rưởi” nào của nhân viên. Có người không biết chuyện đó
thường đem rượu whisky đến nhà tặng tôi, tôi nói “phương châm của
tao là không nhận đồ của ai cả, tụi bây mang đồ về nhà đi”, rồi đuổi
họ về.
Trong hăng của tôi, không có
chuyện phải lo “đem một cái ǵ đó cho người cấp trên”. Nếu vậy th́
sẽ lẫn lộn không biết là anh làm việc cho hăng hay là anh làm việc
cho người cấp trên.
Thật là lạ lùng khi người không
có tiền phải mang đồ tặng cho người có tiền. Nếu phải mang đồ tặng,
th́ ông tổng giám đốc cứ tặng đi. Chuyện dĩ nhiên là phải như vậy.
Một trang sử tự lập
Khi vừa mới lên lớp bốn bậc tiểu
học, tôi đă thử t́m cách sống bằng chính sức ḿnh. Không phải v́ cha
mẹ tôi quá nghiêm khắc đâu. Thật ra chỉ v́ tôi muốn sống thử theo ư
ḿnh mà không bị ai câu thúc. Ư muốn được tự do phóng khoáng như thế
đó của tôi thật hết sức mănh liệt.
Một ngày trong lúc nghỉ hè, tôi
đă ra ngả ba con rạch đổ ra sông Tenryu cất một cái cḥi với vài cây
cột, lấy tranh và tôn lợp lên nóc, lấy phên tre làm vách bao xung
quanh. Trời c̣n sáng th́ không sao, nhưng tối đến tôi bỗng cảm thấy
buồn thiu và hoảng lên. Tôi thèm ánh sáng ở trong nhà đến độ chịu
không nỗi nên tôi đă bỏ chỗ đó chạy tuốt về nhà. Đúng đây là một
trang sử tự lập ngây thơ, dại dột.
Nói về lịch sử
Tôi thường để ư đến chuyện lịch
sử. Từ hồi c̣n trẻ, ở độ tuổi hai mươi, với cách của ḿnh, tôi đă
muốn t́m hiểu ngày xưa người ta có những kĩ thuật nào và sống như
thế nào.
Lịch sử của con người đúng đây là
kí lục về quá khứ. Ở một phương diện nào đó, có thể nói là ít có ai
chỉ nh́n phía trước mà không quay lại nh́n phía sau như tôi. Dẫu tôi
có kể lại chuyện thời ḿnh c̣n là con nít đi nữa, những chuyện đó
đối với tôi không phải chỉ là những kỉ niệm của thời quá khứ, mà đó
là những câu chuyện kể lại những việc tôi đă trải qua để mọi người
biết được hiện tại và cũng để nói về tương lai của ḿnh. Lịch sử là
những thông tin có giá trị rất cao, được truyền đạt qua nhiều h́nh
thức, trong tất cả mọi ḍng chảy của thời đại, sự thật cũng có, dối
trá cũng có, và cả những câu chuyện bất thường hay ngẫu nhiên nữa.
Học vấn và thương mại
Trong thế gian có người dứt khoát
học vấn là học vấn, thương mại là thương mại. Đúng là cũng có thể
nói như thế. Nhưng thương mại mà không lấy học vấn làm gốc th́ giống
như một loại đầu cơ, tôi nghĩ là không làm sao làm thương mại thật
sự được. Kẻ thiếu học vấn như tôi mà nói như thế này th́ đúng là mặt
dày mày dạn, nhưng thế giới công việc mà tôi đă một mực nhảy vô làm
mà lại không có một chút hiểu biết cơ bản nào, đă làm cho tôi thấm
thía được điều đó. Hồi hai mươi chín tuổi, để chế tạo bạc pít-tông
tôi đă đi đến trường trung học chuyên nghiệp Hamamatsu thời đó dự
thính, nhưng tôi học v́ muốn học những bài giảng ở trường liên quan
trực tiếp với công việc của ḿnh. Đối với tôi việc học vấn không
quan trọng bằng việc học được những kiến thức cơ bản đối với công
việc của ḿnh.
Một ḿnh ḿnh th́
không thể sống được
Một ḿnh ḿnh th́ không thể nào
sống được trong cuộc đời này. Tỉ dụ như nh́n vào sinh hoạt ở công ty
th́ sẽ thấy đó là một tập đoàn do nhiều người cùng nhau hợp lại lập
ra. Để cho những công việc phức tạp được tiến hành suôn sẻ, ngoài
quan hệ chiều dọc với sếp, phải có những tiếp xúc chiều ngang chặt
chẽ với những bộ môn khác, và cũng phải nhờ đến sự hiệp lực của
khách hàng. Nghĩa là bất cứ công việc nào cũng có quan hệ giữa người
với nhau.
Người đời cho rằng tôi là kẻ
thành công. Ờ, cũng có thể nói như thế, tùy theo cách nh́n. Thế
nhưng trong đời này, một ḿnh ḿnh th́ không làm được ǵ cả, bất cứ
chuyện ǵ cũng cần phải có kẻ hiệp lực có thể có năng lực bằng hàng
ngàn, hàng vạn lần ḿnh. Nếu coi thường việc đó th́ không thể nào
thành công được.
Cần th́ giờ hơn cần tiền
Cha tôi hết sức nghiêm khắc về
th́ giờ. Theo ông th́ “đất đai hay tiền bạc có được là do thừa kế di
sản của tổ tiên nên mọi người không được phân chia b́nh đẳng. Chỉ có
thời gian, bất cứ ai cũng được thượng đế ban cho b́nh đẳng. Có dùng
thời gian hữu hiệu hay không là việc thuộc về tài trí của mỗi người,
ai khéo léo dùng được thời gian th́ người đó sẽ là người thành công
trong đời này.” Tôi nghĩ là đúng như vậy. Cho nên ngay như bây giờ,
ở bất cứ cuộc họp nào hay với bất cứ giờ hẹn nào, tôi tuyệt đối
không bao giờ đến trễ.
V́ mục tiêu của con người là
trong khoảng thời gian có giới hạn, làm sao thực hiện được những
điều ḿnh mong muốn càng nhiều càng tốt, cho nên tốc độ là điều quan
trọng. Nếu nghĩ như vậy th́ mọi người sẽ thấy rơ rằng trong đời này
thời gian quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều.
Lính già không nên cố gắng
măi
Khi nghĩ về sự thịnh vượng của
Nhật Bản, tôi thấy đúng là người Nhật đă cố gắng nên mới có được như
bây giờ. Nhưng, truy cho cùng th́ người Nhật cố gắng được là nhờ
Nhật đă bại trận, Mac Arthur đến Nhật và giải tán tài phiệt. Nhờ đó
mà những bậc lăo thành chỉ đạo về công nghiệp biến mất, và những
người trẻ như tôi đă có chỗ để phát huy năng lực. Những bậc lăo
thành cứ ngồi măi ở bên trên th́ có lẽ đă không có nước Nhật hiện
tại.
Cho nên, nếu Nhật Bản cứ để những
bậc lăo thành cố gắng măi như thế này, th́ họ sẽ trở thành những cái
phanh lớn trong thế giới tiến bộ không ngừng này. Chỉ có toàn là
người già th́ cái nước Nhật này có lẽ sẽ bị suy sụp trong tương lai
gần.
Ăn chơi v́ muốn ăn chơi
Vai tṛ quan trọng của đàn ông là
công việc, nhưng đàn bà th́ khác. Tôi nhất định không để cho vợ xen
miệng vào công việc của ḿnh. Ăn chơi cũng vậy, lúc nào tôi cũng nói
với vợ là “không được cằn nhằn”. Nhưng, ít khi tôi bày ra lí do cho
chuyện ăn chơi của ḿnh. Bày lí do này nọ cho chuyện ăn chơi th́
đúng là khiếp nhược. Tôi ăn chơi v́ muốn ăn chơi. Tôi ngoại t́nh v́
muốn ngoại t́nh.
Chỉ cần không sao nhăng công
việc, không làm hư gia đ́nh th́ lúc c̣n trẻ có ăn chơi cũng chẳng
sao. Cứ ăn chơi măi th́ sẽ gặp khó khăn trong việc xoay xở tiền bạc
và thời gian, đôi lúc lại c̣n nói dối với bạn bè. Nhiều lúc lại c̣n
bị xung quanh chê trách phải ôm đầu buồn phiền, nhưng nhờ đó mà lần
lần trở thành người lớn phải không chứ?
Tệ hại của tính tự kiêu
Thật t́nh mà nói, những người ở
cấp trên trong công ty hiện nay, có nhiều người có tính tự kiêu quá
mạnh. Trong một công ty hiện đại, những người thật sự giỏi nhất định
không có ở bên trên. Nếu ở bên trên th́ nhất định không c̣n là kẻ
giỏi thật sự nữa rồi.
Người có tính tự kiêu ḱ lạ, chỉ
cố thủ thành tŕ của riêng ḿnh mà không chịu xuống chung chỗ với
quần chúng, th́ sẽ bị quần chúng xa rời, và cho dầu có năng lực đi
nữa, cũng sẽ không thể phát huy hết được. Và như vậy th́ tổ chức hay
công ty sẽ biến thành chỗ tranh giành lợi ích riêng rẽ của những tập
đoàn rời rạc, và không c̣n là chỗ để truy t́m hạnh phúc hay để theo
đuổi những mục tiêu chung. Nên để ư đến việc hiện nay có nhiều công
ty và tổ chức có dấu hiệu cho thấy có những điều đó.
Đánh giá và dùng
đúng chỗ các đặc tính
Điều quan trong nhất trong mọi cơ
cấu, kể cả quốc gia, là đánh giá đúng đặc tính của mỗi thành viên và
dùng đúng chỗ những đặc tính đó. V́ rằng đối với mọi cơ cấu không có
điều ǵ cần thiết ngoài đặc tính của mỗi cá nhân.
Mỗi người tôn trọng lẫn nhau,
cùng nh́n nhận đặc tính của nhau một cách chính đáng, th́ những
chuyện như phe phái, những quan hệ bất nhân sẽ không có chỗ xuất
hiện. Phe phái là sản phẩm của tinh thần tiền cận đại, đánh giá cao
những điều kiện có tính hết sức ngẫu nhiên như bằng cấp, lí lịch,
nơi sanh v.v… mà không đánh giá đặc tính, tức giá trị đích thực của
con người.
Những giao tế giữa người với nhau
mà không có sự tôn trong con người, cũng như không có tinh thần b́nh
đẳng là điều tôi ghét nhất.
Giữa t́nh và lí
Khi đuổi việc em tôi [],
miệng tôi cứ luôn nói không có ǵ nghiêm trọng v́ tôi đă chuẩn bị
tinh thần, nhưng thật t́nh có nhiều chỗ tôi cũng mềm ḷng. Tôi nghĩ
thật là tội nghiệp cho em ḿnh, nhưng ở một khía cạnh nào đó tôi lại
nghĩ làm như vậy là được và đây cũng là việc làm v́ tương lai của
công ty.
Cuộc sống nguyên lai không phải
cái ǵ cũng dứt khoát được. Cho nên ḱ thực tôi nghĩ là, vậy th́ làm
chuyện không dứt khoát được th́ cũng không sao. Tôi đă khắc phục
t́nh người, quyết làm điều trái ngược với ḷng ḿnh, việc khó nhưng
may thay tôi đă làm được. Người không thật sự hiểu t́nh người có lẽ
sẽ không thể trở thành người có hành động theo chủ nghĩa duy lí thật
sự. Để khắc phục sự yếu đuối của ḿnh, tôi đă triệt để hành động
theo chủ nghĩa duy lí.
Người thật sự tự do
Là chủ của đất nước người dân có
quyền lợi, và không cần phải nói, có nhiệm vụ đối với quốc gia. Thời
nào đi nữa, điều kiện căn bản của con người cũng vẫn là phải có ư
thức và tự giác về việc này.
Liên quan đến vấn đề căn bản này
mà bị người khác chỉ trích th́ phải nghĩ rằng đó là điều xấu hổ vào
bậc nhất.
Tôi muốn ḿnh là người tự do với
tư cách là người trong gia đ́nh, trong xă hội, được làm những điều
ḿnh muốn. Không cần chú ư mà những việc ḿnh làm cũng vẫn có thể
cống hiến cho sự phát triển của quốc gia, của xă hội, hoặc tích cực
góp sức tạo ra hạnh phúc cho người thân, bạn bè, lối xóm. Tôi muốn
ḿnh là người tự do, dẫu ở đâu và bất cứ lúc nào, những việc tuy là
làm cho ḿnh, nhưng có ư nghĩa tích cực, không đi ngược lại ḍng
chảy của thời đại, hoặc đi ngược lại những điều mà toàn thể xă hội
mong muốn.
Làm cũng có nhiều cách
Tôi làm việc trong pḥng nghiên
cứu, ḿnh mẩy lấm lem dầu mỡ. Người đời bảo rằng tôi đi tiên phong
chỉ huy. Không phải vậy đâu. Làm ǵ có chuyện tiên phong chỉ huy,
tôi không có làm việc với t́nh cảm bi tráng như vậy đâu. Tôi làm như
vậy tại v́ tôi thích thôi.
Công việc của tổng giám đốc là
phán đoán xem xí nghiệp có được vận hành b́nh thường hay không, và
chỉ cần cảm thấy b́nh thường là được rồi. Ngoài ra nếu có th́ giờ
rănh rỗi, người thích chơi gôn th́ cứ chơi gôn cho thỏa thích.
Trường hợp của tôi, v́ tôi thích sờ mó máy móc nên tôi vô pḥng
nghiên cứu. Chỉ có vậy thôi. Tổng giám đốc đời thứ hai, đời thứ ba
nếu cũng là kĩ thuật gia như tôi th́ cứ làm giống như tôi đi. Nếu
tổng giám đốc được chọn từ lănh vực quản lí tài chánh, th́ cứ lấy
con dấu ra đóng giống như những tổng giám đốc b́nh thường khác. Có
sao đâu. Cách làm của tổng giám đốc có khác nhau th́ cũng là chuyện
b́nh thường thôi.
Không cho đồ dơ ra ngoài
“Tôi không muốn công ty của ḿnh
làm phiền người khác” và tôi đă thúc đẩy việc kinh doanh xí nghiệp
với quyết tâm như trên. Công xưởng chiếm một khoảng đất rất rộng
nhưng tôi đă không cho xây tường bao quanh để mảnh đất này không trở
thành vật chướng mắt đối với những người sinh sống gần đó. Tôi đă
thận trọng xây cất công xưởng, sao cho sáng sủa, không có chỗ tối,
mắt nh́n thấy đẹp. V́ vậy tôi đă cho gắn nhiều đèn chiếu sáng hơn
mức cần thiết trên những đường xá xung quanh công xưởng. Tôi cũng
chú ư từng chút đến vấn đề ô nhiễm môi trường. Khói thải phải thông
qua hệ thống làm sạch lưu huỳnh do hăng chế, nước thải phải thông
qua hệ thống tái sử dụng đặc biệt của hăng. Tôi nhất định giữ phương
châm không cho đồ dơ ra ngoài.
Tất cả đều là những biện pháp
tránh gây ô nhiễm môi trường của Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Honda từ
lúc sáng lập, dạo đó chưa có luật pháp quy định về vấn đề này.
Tùy trường hợp mà
dùng cách nói mập mờ
Trước đây tôi có dịp xem phim
“Lang thang vào cơi chết ở núi Hakkoda [],
tôi cảm thấy lí do gây ra thảm họa là sự lúng túng ở đường dây mệnh
lệnh theo kiểu người Nhật. Mệnh lệnh không rơ ràng đă gây ra thảm
họa đó. Chế độ quản lí kiểu đó ở Nhật có rất nhiều. “Cách nói mập
mờ” có chỗ hay nhưng cũng có chỗ dở, phải tuỳ trường hợp mà dùng,
nếu không th́ sẽ gặp khó khăn.
Đem phán đoán không rơ ràng dùng
làm mệnh lệnh th́ sẽ thất bại. Tây phương người ta nói “Yes” hoặc
“No” rất rơ ràng cho nên nghĩa vụ và quyền lợi hoàn hoàn trùng hợp
với nhau. Ở Nhật th́ khó mà được như vậy. Từ đây chúng ḿnh cần phải
cố gắng học hỏi cách ứng xử khác nhau giữa hệ thống mệnh lệnh và
cách giao tế trong xă hội.
Bằng cấp à, đốt nó đi
Kinh doanh theo chủ nghĩa gia tộc
sẽ làm hỏng hết mọi việc. Kinh doanh phải theo chủ nghĩa năng suất
mới được.
Lúc tôi c̣n là tổng giám đốc công
ty, tôi nói với nhân viên mới vào hăng như thế này. Tụi bây, tốt
nghiệp đại học à, nhưng đại học không có quan hệ ǵ với hăng của tao
hết. Hăng chỉ quan tâm ở chất và lượng mà thôi. Cho nên nếu muốn làm
việc ở đây lâu dài, ờ, bằng cấp, đốt nó đi. Nếu tụi bây nghĩ hăng có
ông tổng giám nói kiểu này th́ không được, tụi bây cứ ôm lấy bằng
cấp bỏ hăng tao đi th́ tốt hơn. Ở Mỹ, dẫu là người xa lạ, nhưng nếu
có năng lực th́ người ta cũng mời ra làm tổng giám đốc. Thời đại này
là thời đại người ta đến sở giới thiệu việc làm để kiếm tổng giám
đốc. Ở điểm này, Nhật Bản c̣n lạc hậu lắm.
Làm, v́ thấy thích thú
Khi có chỗ nào không hiểu, th́
tôi cảm thấy khó chịu sao đâu. Nhưng khi hiểu ra được th́ tôi lại
vui mừng khôn kể, đúng đây là cao hứng chân thật của com tim. Những
người chỉ có mục đích làm ra tiền th́ nhất định không thể nào có dịp
thưởng thức cảm giác này. Chỉ v́ thấy thích thú nên tôi để ư và
nghiên cứu về đèn ma và đĩa bay.
Bây giờ, đại khái tôi có thể làm
ra đèn ma, c̣n về đĩa bay th́ chưa t́m ra được đầu dây mối nhợ nào
cả. Trong đầu tôi, tôi nghĩ hồi tiền chiến đâu có ai thấy đĩa bay
đâu, gần đây người ta mới ồn ào nói về chuyện này. Chỗ khác xa với
thời tiền chiến là bây giờ người ta dùng điện quá nhiều và có cả phi
hành vũ trụ nữa. Không chừng đĩa bay có liên quan đến những việc đó.
Ḷng dũng cảm là ǵ
Không phải v́ mạnh hay v́ gan dạ
mà được coi là có ḷng dũng cảm. Dẫu kết quả dầu chắc sẽ bất lợi cho
ḿnh, nhưng nếu ḿnh nghĩ kết quả đó đúng và thỏa đáng, chính việc
ḿnh nh́n nhận và tán thành điều đó là việc có ḷng dũng cảm.
Người ta, rốt cuộc cũng chỉ là
con vật yếu đuối, có thương có ghét, có ham muốn riêng tư, chạy theo
tư lợi. Cứ ngoan cố không chịu thay đổi th́ làm sao làm được việc.
Con người mà, có như vậy mới được chứ. Nhưng điều quan trọng nhất là
trong đời ḿnh, ở đâu và bất cứ lúc nào ḿnh cũng theo đuổi lí tưởng
làm những việc mọi người có thể vừa ḷng. Lí tưởng như thế đó là
cách nghĩ không thể thiếu trong ư nghĩa của chữ dũng. Ḷng dũng cảm
được biểu hiện qua lí tưởng và mục tiêu của việc làm.
Đá nhích lên thượng nguồn
Sông Tenryu []
chảy qua quê tôi, thường gây lụt lội khi có mưa to. Chúng tôi biết
là đá bị xê dịch khi nước chảy ra. Những ḥn đá không lớn lắm và
cũng không nặng lắm di chuyển từ thượng nguồn xuống th́ sẽ chảy
xuống hạ lưu. Thế nhưng trong số những ḥn đá thật to, mỗi lần nước
chảy ra, một số lại nhích lên phía thượng nguồn. Sức nước mạnh đào
gốc đá từng chút, những tảng đá nặng không bị nước cuốn sẽ nghiêng
dần về phía thượng lưu. Trong những tảng đá nặng, bằng phẳng, có một
số bị chôn vùi xuống lỗ do chính ḿnh đào.
Hồi c̣n là con nít, tôi đă khiến
người lớn quan tâm bằng câu nói “Nước ḱ này mạnh quá há. Đá nó
nhích lên trên nhiều quá.”
Biết cơ năng sẽ biết
được cái đẹp
Khi vẽ tranh, tôi thường bày ra
lí do này nọ. Tỉ dụ như hoa, tại sao hoa có h́nh dáng và màu sắc như
thế đó, tôi nghĩ đến cơ năng của hoa và vẽ. Một vật ở trạng thái tự
nhiên, không có cái ǵ thiếu và cũng không có cái ǵ thừa. Một bộ
phận thật nhỏ mà ḿnh không biết cũng không có một vật ǵ thừa,
trong thế giới tự nhiên tất cả đều có cơ năng đối ứng với từng mục
đích. Hoa nào có cánh và có hột nhẹ th́ cuống nhỏ, hoa nặng th́ có
cuống to.
Tôi không muốn vẽ tranh có chỗ
láo, vả lại tôi thấy vui thích trong việc vừa quan sát này nọ vừa vẽ
ra những bức tranh có lí luận minh chứng theo kiểu kĩ thuật gia.
Biết cơ năng của đối tượng th́ sẽ biết được bản chất cố hữu và vẻ
đẹp mà đối tượng đó có.
Người ta được sống cho
đến khi chết
Người ta được sinh ra th́ có ngày
phải chết. Cho nên tôi nghĩ là hăy sống thành thật với chính ḿnh,
làm những việc ḿnh muốn làm, cứ thế mà sống, héo đi rồi chết, không
quyến luyến ham muốn.
Có sinh th́ có tử, mất sớm nào
phải là đoản mệnh đâu– đây là câu thơ của Đào Uyên Minh tiên sinh.
Dẫu có giải thích theo kiểu tôi
th́ cũng chỉ giống như vậy thôi. Coi chức tổng giám đốc là “sinh”
th́ “sinh” này cũng có giới hạn. Nhưng không c̣n làm tổng giám đốc
không có nghĩa là cuộc đời của người đó đă hết. Người ta được sống
cho đến khi chết, cho nên trong khoảng thời gian đó, cứ làm những
việc mà trước nay chưa làm được như theo đuổi sở thích hay nhận một
chức vụ danh dự nào đó làm công tác xă hội.
Trồng người
Tôi dự định thành lập ở nước
ngoài một trường chuyên môn về kĩ thuật giống như học xá Honda.
Nhưng người ngoại quốc khác với người Nhật, họ triệt để với cách suy
nghĩ “làm việc cho lợi ích của ḿnh” nên dẫu có giải thích “căn bản
của kĩ thuật là lễ nghĩa” đi nữa cũng khó mà làm cho họ hiểu được.
Nhưng mà này, nếu trục trặc xảy
ra, khách không mua hàng của ḿnh th́ làm sao đây hả. Vậy nếu không
chế ra sản phẩm thật tốt th́ làm sao buôn bán được đây chứ. Vừa phải
đưa ra những chiếc xe làm cho khách vui ḷng, rồi cũng cần phải bảo
tŕ nữa chứ. Rốt cuộc, thương mại bắt đầu bằng việc tôn trọng khách
hàng. Cứ theo tuần tự đó mà giải thích th́ nhất định không có ai
không hiểu. Thế này th́ đúng đây là công việc trồng người rồi.
Được “xe ô-tô” nâng đỡ
Tôi có thể tiếp tục công việc đến
bây giờ là cũng nhờ tôi có thể cặm cụi đâm đầu vào chuyện làm xe ô
tô mà tôi say mê từ lúc c̣n là trẻ nít.
Lúc c̣n trẻ, tôi cũng có lầm lở
v́ c̣n trẻ. Đôi lúc tôi cũng mềm ḷng, và lầm đường trước cám dỗ.
Chỉ cần nhầm một bước là tôi có thể đă đến bên bờ vực thẳm của tội
ác
Bước chân loạng quạng lúc phải,
lúc trái nhưng “xe ô tô” đă là cột trụ to lớn nâng đỡ tôi, nên giống
như con lắc đồng hồ rốt cuộc sẽ trở về chỗ cũ khi hết dây thiều,
cuộc đời của tôi đă không bị trật xa đường rày.
|