"Mạnh dạn mà làm"

Nguyên tác "Yaritai koto wo yare" - やりたいことをやれ
của Honda So-ichiro -
本田宗一郎

Chương 4 : Dám làm

 
  * Hăy làm v́ ḿnh !
* Sản phẩm không biết nói dối !
* Sắc tức thị không, không tức thị sắc
* Thi đua sáng kiến
* Một đứa con và hàng ngàn đứa con
* Thực lực của người Âu Mỹ
* Thiên tài biết quên quá khứ
* Hơn thua trong cạnh tranh
* Cách thức cảm thông
* Đừng tự lừa dối
* Lư thuyết và kiểm chứng
* Nếu tôi làm giáo chủ
* Dùng người
* Cơ hội tiến bộ
* Không được giả dối
* Cách quảng cáo hy hữu
* Ai cũng là triết gia
* Chơi đùa với trẻ con
*Tương lai học vấn
* Phải dùng con chốt cho giỏi
* Cách vẽ của tôi
* Đặc điểm của tuổi trẻ
* Tin cậy là ǵ
* Mô phỏng và sáng tạo

 
 

Hăy làm v́ ḿnh !

Tôi luôn nói với nhân viên là “hăy làm v́ hạnh phúc của ḿnh”. Làm cho ḿnh chớ đừng làm cho công ty. Công ty là thứ yếu. Ai cũng vậy, bản thân ḿnh mới là quan trọng. Có thể nói công ty là phương tiện để giúp cho từng cá nhân nhân viên được hạnh phúc.

Người Nhật đặc biệt nỗ lực làm việc cho công ty của ḿnh chớ ít nghĩ đến cả đất nước hay hạnh phúc cá nhân. Từng cá nhân bị che lấp bởi công ty hay tập thể lớn, họ không thật sự cởi mở, làm việc một cách thích thú. Nếu tất cả nhân viên đều làm việc v́ hạnh phúc của ḿnh th́ tự nhiên công ty sẽ phát triển thôi.

Sản phẩm không biết nói dối !

Sản phẩm rất thật thà. Tư tưởng của nhà sản xuất cũng được thể hiện rơ trên sản phẩm.

Sản phẩm không bao giờ nói dối, mà cũng không biện hộ. Đối với nhà sản xuất, mỗi một sản phẩm tượng trưng cho cả công ty. Xă hội sẽ đánh giá công ty qua sản phẩm đó. Tuyên truyền quá đáng hay biện hộ đều vô ích. Ngôn ngữ hay văn chương có thể có giả dối, nhưng sản phẩm th́ không bao giờ biết nói dối.

Sắc tức thị không, không tức thị sắc

Khi xă hội phát triển chậm th́ vốn là yếu tố quan trọng trong kinh doanh. Vốn mới là yêu cầu căn bản nhất trong kinh doanh. Chẳng hạn các sản phẩm cần thời gian chế tạo dài như tương và nước tương th́ phải ai có vốn lớn mới làm nổi. Chính v́ thế cho nên phần lớn các nhà làm tương và nước tương đều là tay tư sản ở địa phương. Tuy nhiên, thời đại hiện nay, khi những việc ngày xưa cần đến 10 năm, 20 năm, nay có thể làm được trong ṿng chỉ có một năm hay thậm chí nửa năm thôi, th́ sáng kiến trong kinh doanh quan trọng hơn vốn.

Có thể nói tiến bộ nhanh chóng hiện nay đă đảo ngược tầm quan trọng trong kinh doanh của vốn với sáng kiến. Đúng là sắc tức tự không, không tức thị sắc.

Thi đua sáng kiến

Nhật Bản chẳng có tài nguyên ǵ cả mà chỉ có con người. Con người là vốn quư nhất trên thế gian này. Thế nhưng nếu con người chẳng cho được sáng kiến nào th́ cũng chẳng quư báu ǵ. Sống ở một nước đảo, muốn sinh tồn, từng người Nhật phải có nhiệm vụ đưa ra sáng kiến.

Công ty chúng tôi ngày nay được như thế này không phải là nhờ sáng kiến của một ḿnh tôi hay ông phó tổng. Có lẽ trong các công ty trên thế giới này chỉ công ty tôi là có tổ chức thi đua sáng kiến. Có thi đua về thể lực th́ cũng phải có thi đua về trí tuệ chớ. Có điều nếu chỉ treo giải thưởng bằng tiền th́ chỉ giống như đố vui mà thôi. Điều quan trọng là phải biết áp dụng khi thấy sáng kiến hay.

Một đứa con và hàng ngàn đứa con

Thú thật, khi xă hội đồn đăi về con trai của ḿnh, tôi đă có lúc dao động. Tôi rất bướng, nên có lúc đă định cho con vào làm trong công ty, để nó phấn đấu cho mọi người thấy rằng điều họ đồn đăi là tầm bậy.

Tuy nhiên, tôi liền lấy làm xấu hổ khi thấy ḿnh đă suy nghĩ như vậy. Điều đó có thể dễ làm, nhưng giả sử con tôi có trở thành nhà kinh doanh ưu việt đi nữa th́ triết lư lâu nay của tôi sẽ tan như mây khói. Tôi cũng đă nghĩ thế này : con tôi chỉ có một đứa, nhưng nếu xem nhân viên cũng là con của ḿnh th́ tôi có đến hàng ngàn đứa con. Nếu chỉ v́ đó là con mà cho lên thay ḿnh th́ chẳng hóa ra phụ rẫy mấy ngàn đứa con khác hay sao ?  

Thực lực của người Âu Mỹ

Khi lập nhà máy sản xuất xe gắn máy ở Mỹ, tôi mới hiểu rằng nếu người Âu Mỹ ư thức được việc làm của họ th́ rất đáng sợ. Họ có sức vóc. Tuy nhiên họ lại có khuyết điểm là chỉ biết làm phần việc của ḿnh thôi. C̣n phần của người khác th́ thây kệ. Chẳng hạn đang siết con ốc mà hết giờ làm th́ cứ bỏ đó ra về. Sáng hôm sau, người khác tới chỉ làm phần của họ, bỏ nguyên công việc đang dở dang của người hôm trước. Nếu là người Nhật th́ không thể có chuyện đó. Có điều nếu một khi hiểu rơ lư do phải siết con ốc ở đó th́ họ sẽ c̣n nghĩ ra những việc quan trọng hơn nhiều. Đó là điều đáng ngại.

Thiên tài biết quên quá khứ

Tôi rất giỏi quên. Chuyện ǵ đă qua là cho quên luôn. Không như thế th́ trong đầu không thể nảy ra ư tưởng mới. Nói vậy chớ trước kia tôi chỉ là thợ máy thôi. Bây giờ nói đến máy móc là phải có cả điện tử, có cả hóa học, đủ thứ dính vào. Nói cho ngon lành là không bỏ qua quá khứ th́ không có tiến bộ, chớ đầu óc của tôi bây giờ có làm ǵ cũng hoàn toàn mù mịt, chả biết ǵ hết.

Làm bộ biết th́ chỉ là giả dối thôi. Như thế th́ chẳng có ǵ mới được. Đến thế rồi th́ chỉ c̣n cách mạnh dạn rút lui. Cứ bám riết quá khứ của ḿnh th́ chẳng làm được ǵ cả. Phải nói tôi rất có tài quên quá khứ.

Hơn thua trong cạnh tranh

 Buôn bán cũng phải cạnh tranh khốc liệt giống như đua xe. Dù không đổ máu nhưng có thể nói ai cũng nghĩ đó như là một cuộc chiến tranh. Lơ đễnh một tư th́ sẽ bị đánh gục ngay. Tôi có thể khẳng định như thế qua kinh nghiệm bắt buộc phải làm việc nhiều năm trong thế giới đó. Xă hội có thể yên b́nh, nhưng thương mại trong cơ chế tự do cạnh tranh th́ vẫn luôn luôn khốc liệt chớ không thay đổi. Thử tưởng tượng như đua xe, điểm khởi đầu có giống nhau đi nữa, nhưng chạy một lúc rồi th́ sẽ có hơn thua. Có thể do nhiều yếu tố. Chẳng hạn như may rủi. Nhưng phần lớn vấn đề nằm ở chỗ căn bản suy nghĩ về cuộc đua đó. 

Cách thức cảm thông

Ngày xưa đi làm mướn để học nghề mà mong được truyền nghề ngay là sai lầm to lớn. Đợi cho đến lúc có người khác tới thay chỗ ḿnh cũng mất sáu tháng, một năm, trong thời gian đó th́ ḿnh chỉ làm được những việc như giữ em, dọn dẹp mà thôi.

Cơm sáng hay canh tương đều do chị ở dọn sẵn. Muốn được bới cơm nhiều hay thêm được miếng thịt heo trong chén canh, dù đó chỉ là miếng da c̣n cả lông đi nữa th́ phải dậy sớm hơn chị ở để giúp quét dọn. Hồi nhỏ khi đi ở học nghề tôi đă phải chịu cực chịu khổ để hiểu được cuộc đời theo quan niệm của xă hội. Nhờ đó mà có thể cảm thông được với người khác.

Đừng tự lừa dối           

Tôi là chuyên viên kỹ thuật nhưng rất quan tâm nghiên cứu kiểu mẫu, h́nh dáng sản phẩm. Mới đầu, tôi nghĩ cần phải học một cách có hệ thống nên cho rằng thiết kế mẫu mă khó hợp với ḿnh. Nhưng bây giờ nghĩ lại cho cùng th́ vấn đề nằm ở chỗ làm sao để tạo ra được h́nh dáng, màu sắc, đường nét xuất sắc nhất mà ḿnh mong muốn.

Thế là tôi thay đổi tư duy. Tôi tự tin là có thể ḿnh sống trung thực với chính ḿnh hơn bất cứ ai khác. Ḿnh đừng tự lừa dối ḿnh, hăy suy ngẫm lại để t́m cách tạo ra được cái ḿnh thích, chắc chắn cái đó sẽ thành kiểu mẫu mới.

Lư thuyết và kiểm chứng

Tôi vừa tôn trọng lư thuyết vừa tôn trọng kiểm chứng. Khi thiết kế th́ có lư thuyết, nhưng sẽ dùng đủ mọi phương pháp để đạt kết quả tốt nhất như mục đích đề ra.

Kỹ thuật rất lạ. Khi th́ thực hiện dễ dàng đúng như lư thuyết, nhưng có khi lại cho kết quả chẳng ngờ chỉ v́ khác biệt một chút trong quá tŕnh. Có kinh nghiệm lâu năm th́ linh tính sẽ báo “à có cái ǵ đây”. Thế là bắt tay vào kiểm chứng. Khi làm việc ǵ, nếu cách này không được th́ phải làm cách khác. Và đó sẽ trở thành kinh nghiệm mới tiếp tục tích lũy.

Nếu tôi làm giáo chủ

Anh Fujisawa Takeo, phó tổng giám đốc công ty, về hưu cùng với tôi, thời gian đầu có nói với tôi như thế này: anh lư sự rất giỏi, nghe có lư, hấp dẫn người khác. Nên nếu công ty thất bại, tôi sẽ lập tôn giáo mới để cho anh làm giáo chủ, c̣n tôi đi quyên tiền cho. Giả sử lúc đó tôi làm giáo chủ th́ chắc là sẽ theo đuổi triết thuyết duy lư đến cùng, hoàn toàn khác với các tôn giáo hiện có. Không phải để thuyết giảng về những điều lạ lùng khó hiểu của cuộc đời, mà sẽ theo đuổi một loại triết học có tính phổ biến, chấp nhận được, giải quyết vấn đề một cách lô gích, dễ hiểu đối con người hiện nay. Tôi chẳng tin ǵ cả, chính v́ thế mà có thể trở thành một ông giáo chủ mới mẻ không biết chừng.

Dùng người

Kẻ biết dùng người là kẻ có thể cảm thông với người khác. Mà ai cảm thông được lại hay băn khoăn, trăn trở. Kẻ chưa từng băn khoăn th́ không thể biết dùng người. Tôi nghĩ như vậy.

Ngoài ra để dùng người th́ tự ḿnh cần phải thích cái dáng dấp đẹp đẽ, ngon lành. Tức là muốn người ta thích ḿnh, khen ḿnh. Mới nghĩ th́ thấy điều này chẳng là ǵ cả, nhưng đó là một chân lư. Dáng dấp đẹp đẽ giống như thiết kế mẫu mă. Xe mà mẫu mă không đẹp th́ không thể bán được. Dáng đẹp là một trong những yếu tố cơ bản để cho người ta thích ḿnh.

Cơ hội tiến bộ

Tôi … nể vợ. Cho nên có những việc phải nhờ đến vợ. Trong công ty mà có người giỏi th́ tôi cũng nhờ họ giúp ḿnh. Người nào cứ luôn luôn chứng tỏ ḿnh mạnh, ḿnh giỏi th́ không được, chẳng hấp dẫn. Mọi người xung quanh sẽ ngại mà x́u luôn.

Khi tranh luận với con hay nhân viên, bị yếu thế là tôi bực lắm, không thể chấp nhận thua ngay được. Mà sau đó mới nói với người khác là “nó nói đúng”. Rồi chuyện đó thế nào cũng đến tai con ḿnh hay nhân viên ḿnh. Như vậy mới hay. Bởi v́ khi biết được suy nghĩ của ḿnh hay hơn cấp trên th́ họ sẽ tự tin. Và thế là con ḿnh hay nhân viên sẽ tiến bộ.

Không được giả dối

Xe hơi là một sản phẩm có rất nhiều yếu tố đa dạng, phải có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho người lái trong thời gian dài. Cho nên không thể bỏ qua bất cứ một bộ phận hay yếu tố nhỏ nhặt nào dù không thấy được. Chẳng hạn như mức độ tốn xăng, nếu chỉ làm sao cốt cho mấy chiếc xe đưa đi kiểm tra đạt tiêu chuẩn mà thôi th́ không sớm th́ muộn, công ty sẽ xuống dốc, không cách nào cứu văn nổi. Ngoài ra các lănh vực chuyên môn ngày càng chia nhỏ, nên tinh thần ỷ lại vào các lănh vực khác có thể làm cho công ty gặp nguy cơ thất bại. Cần phải có cơ sở triết lư vững và không ngừng nỗ lực để loại bỏ tinh thần ỷ lại đó, phải có tinh thần trách nhiệm và ḷng tự hào về công việc của ḿnh.

Cách quảng cáo hy hữu

Honda chính thức xâm nhập vào thị trường Mỹ từ năm 1959. Lúc đó Mỹ đang lo phát triển ngành ô tô nên lănh vực xe máy bị bế tắc về kinh doanh cũng như về kỹ thuật. Chúng tôi mới nghĩ ra cách quảng cáo xe máy như là một dụng cụ vui chơi, giải trí, bởi v́ thấy rằng muốn bán cho thị trường Mỹ mà cứ nhấn mạnh yếu tố thực dụng như vẫn làm th́ sẽ không thành công. Chúng tôi đă chế tạo các loại xe máy để cho phụ nữ, trẻ con đều chạy được dễ dàng. Chúng tôi đă liên tục quảng cáo trên các tạp chí nổi tiếng như là Times , Life để mong thay đổi ấn tượng của các anh chàng chạy xe bạt mạng. Có vẻ đây là lối quảng cáo mới mẻ chưa từng có ở Mỹ nên xe bán chạy như tôm tươi.

Ai cũng là triết gia

Nói đến triết học th́ người ta thường nghĩ tới các học giả suốt ngày nghĩ ngợi chuyện khó khăn vớ vẩn đâu đâu để tranh căi suông với nhau. Nhưng thật ra trong cuộc sống hàng ngày ai cũng có triết lư của ḿnh.

Tư tưởng kinh doanh, các nguyên tắc cơ bản của công ty cũng là một loại triết học. Các nhà kinh doanh luôn đánh giá, phán đoán theo triết lư của ḿnh. Lănh đạo cũng có triết lư của người lănh đạo. Tinh thần trách nhiệm, chăm sóc, quan tâm đến nhân viên cũng là một triết lư. Trong gia đ́nh th́ có triết lư của người làm cha, làm mẹ để quản lư gia đ́nh, dạy dỗ con cái. Chẳng phải lư thuyết ǵ khó khăn mà là t́m hiểu tâm hồn người khác, suy nghĩ cho vai tṛ của họ.  

Chơi đùa với trẻ con

Ngày nay trẻ con không c̣n tụ tập chơi đùa chung với nhau. Chớ lúc c̣n bé, chúng tôi vẫn tụ tập chơi đùa với nhau. Con trai th́ thích đánh đấm, nên chơi cái ǵ cuối cùng cũng đến tṛ làm lính. Có khi chọi đá vào nhau. Những tṛ chơi mà các bà mẹ cưng con quá đáng như hiện giờ nghe được chắc phải giật nẩy ḿnh. Nhưng trẻ con qua những kinh nghiệm mạo hiểm hàng ngày đó, chúng sẽ phân biệt được cái nào là nguy hiểm thật sự, cái nào thấy nguy hiểm mà thật ra là an toàn.

Trẻ con sẽ ngày một trưởng thành trong môi trường thiên nhiên với những tṛ mạo hiểm rợn tóc gáy đó.

Tương lai học vấn

Tôi phê phán cách giáo dục hiện nay là nhồi nhét kiến thức, nhưng không chủ trương xem thường giáo dục. Có điều, mở rộng phạm vi học tập quá rộng mà lại không đi sâu, bắt trẻ con phải chịu gánh nặng không cần thiết th́ không tốt.

Theo lối học vấn bây giờ th́ học thuật, kỹ thuật ngày càng đi sâu vào chuyên môn . Trước kia nói điện th́ là điện, kim loại th́ là kim loại, đơn giản như thế đă hiểu. C̣n bây giờ trong đó lại chia thành vô số lănh vực nhỏ, có chuyên gia nghiên cứu. V́ thế tôi nghĩ rằng nếu cho học rộng mà không đi sâu th́ không thể theo kịp thời đại.

Phải dùng con chốt cho giỏi

Ông Masuda Kozo, một nhân tài cờ tướng nổi tiếng đă đến thăm trung tâm nghiên cứu của công ty Honda chúng tôi ở thành phố Wako, tỉnh Saitama.

Vừa bước chân vào pḥng khách ông đă lên tiếng : công ty dùng con chốt tài quá. Trong cờ tướng [[1]], khi con chốt thâm nhập sâu vào được lănh địa của đối phương rồi th́ sẽ trở thành con tướng [[2]]. Cho nên không dùng con chốt giỏi th́ không đánh cờ hay được.

Kinh doanh cũng vậy. Có lẽ khi ông Masuda đến thăm, thấy thái độ của người bảo vệ hay các cô tiếp tân rất đàng hoàng nên mới nói như thế. Tôi lấy làm phục, đúng là người tài mới có được cái nh́n như thế, khác với người thường.

Cách vẽ của tôi

Tôi không vẽ tranh trừu tượng. Tôi triệt để vẽ theo lối tả chân thật là sơ đẳng, thật là cụ thể.

Có lẽ v́ ḿnh là kỹ thuật gia nên quen tính rồi. Mẫu vẽ và tranh không bằng nhau là không chịu được. Nếu vẽ nhỏ lại phân nửa th́ phải đúng phân nửa mới được. Không th́ lương tâm nó cắn rứt. Đó là chỗ khác với các họa sĩ có nghệ sĩ tính.

Giống như vẽ các loại tĩnh vật như trái táo trên dĩa, khi vẽ phong cảnh như núi Phú Sĩ hay ven sông Tenryu quê tôi, tôi đều vẽ thật sát với cảnh thật. Phải đi đến tận nơi, vẽ thật kỹ.

Đặc điểm của tuổi trẻ  

Tuổi trẻ nói ngắn gọn là không có quá khứ. Nhờ không có kiến thức nửa vời nên lúc nào cũng có thể ở trong tư thế sẵn sàng tiến tới. Cảm nhận hiện thực bằng trực giác, ngắm nh́n sự vật với đầu óc mới mẻ, không câu nệ. Từ đó có thể đề ra những sáng kiến mới lạ làm người lớn phải giật ḿnh. Đó là đặc điểm lớn nhất của tuổi trẻ.

Tôi nghĩ rằng thanh niên đem hết cả năng lượng của ḿnh ra để lăn xả làm việc ǵ đó là h́nh ảnh đẹp. Trong xă hội có rất nhiều thanh niên c̣n trẻ mà cứ lo để ư, sợ xung quanh, sống thậm thụt, chui rúc. Như thế th́ không khác ǵ người già mang lớp vỏ thanh niên. Nếu đúng là trẻ th́ phải mạnh dạn nói lên tiếng nói, ư kiến của ḿnh, không phải e ngại ǵ người khác.

Tin cậy là ǵ

Con người không ai sống lẻ loi được. Cuộc sống có nhiều mối quan hệ và ḿnh chịu ơn của vô số người khác. Cho nên nếu muốn cuộc sống hạnh phúc hơn, đương nhiên ta không thể xem thường mối quan hệ với mọi người. Cần phải duy tŕ mối quan hệ này cho thật trọn vẹn, trong đó yếu tố tín nghĩa là cốt lơi, đồng thời phải đền đáp lại công ơn của người khác. Tức là phải xây dựng ḷng tin với nhau.

Tôi nghĩ tin cậy là thế này. Thứ nhất là t́nh thương - ḿnh thương người và được người thương. Thứ hai là phải giữ lời hứa. Thứ ba là làm sao để cho người khác có lợi. Tức là trong cuộc sống hàng ngày và qua công việc, ḿnh ráng làm ơn được cho nhiều người. Tất cả tóm lại chỉ có chừng đó.

Mô phỏng và sáng tạo

Có hai yếu tố để tạo ra thời trang. Đó là mô phỏng và óc sáng tạo. Thời trang được dựng lên nhờ óc sáng tạo, tức là tự ḿnh suy nghĩ ra. Sau đó là mang đi tŕnh diễn, bán cho khách hàng. Đây là mô phỏng. Tâm lư của thời trang là thấy ai làm ǵ th́ bắt chước. Sáng tạo là làm ra cái mới, c̣n mô phỏng là tạo ra thời trang.

Đối với các nhà sản xuất th́ đặc tính mô phỏng của quần chúng là rất quư. Tuy nhiên nếu đứng trên lập trường sản xuất hàng hóa th́ không được phép bắt chước, mà phải theo đuổi tinh thần sáng tạo. Nhưng nếu quá xa rời đặc tính mô phỏng của quần chúng th́ quần chúng không thể theo được.


[1]  Cờ tướng của Nhật mặc dù tương tự với cờ tướng Việt Nam và Trung Quốc, nhưng có nhiều đặc điểm rất khác. Chẳng hạn có thể dùng lại quân cờ đă cướp được của đối phương để làm quân cờ của ḿnh.

[2]  Tạm dịch là con tướng, đứng hàng thứ 2 sau vị trí tối cao là ông vua.

 
 

.........................

 

< Bản bổ sung mới nhất : May 5 2010 >

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả (duyennguyen67@hotmail.com )
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com