"Mạnh dạn mà làm"

Nguyên tác "Yaritai koto wo yare" - やりたいことをやれ
của Honda So-ichiro -
本田宗一郎

Chương 1 : Trước hết, phải dám bước tới trước

 

  * Phải dám bước tới trước 
* Làm cái ǵ cũng v́ đồng lương?
* Ngày mai phải hơn hôm nay, tương lai phải tốt hơn bây giờ
* Hàm răng rớt xuống cầu tiêu
* Hai loại biện hộ 
* Ư nghĩa của sự chiến thắng
* Tuổi trẻ và lẽ phải
* Quyết định v́ một tách trà chát
* Không được láng nháng
* Công nội trợ của vợ
* Kiếng không có, chế nó luôn
* Ư thức đồng bạn
  * T́nh yêu và kỹ thuật
* Bắt tay
* Cái hố thật sâu và thật rộng
* Để hiểu được ḷng người
* Quần chúng chỉ là người phán xét 
* Thời gian và con người
* Không khinh khi ai, không để ai khinh khi ḿnh
* Ngay cả trong lănh vực tôi giỏi
* Hăy tạo an tâm cho giới cần lao
* Có cạnh tranh mới có phát triển
* Về lớp trẻ hư
* Kỹ thuật thực hiện hạnh phúc cho con người

 
 

Phải dám bước tới một bước

Con người muốn tiến bộ, trước hết phải dám bước tới một bước. Dù gặp khó khăn, chỉ khi nào bắt tay vào việc, mới biết. Có vấp thất bại là ở bước đầu tiên này. Nhưng theo tôi thất bại đó giúp ta đạt tiến bộ về sau. C̣n cứ chần chừ đứng ỳ một chỗ th́ chẳng làm được tṛ trống ǵ.

Ta có câu “Khỉ leo cây có ngày cũng trợt” ngụ ư răn mọi người đừng có tự măn mà bất cẩn. Tôi không bao giờ tha thứ những thất bại v́ bất cẩn. V́ sao? v́ sự khoan hồng chỉ đáng dành cho các hành động muốn cầu tiến, hướng thượng. Tôi chỉ khích lệ những con khỉ nào muốn thử cách leo cây mới. Dù có bị trợt, bị té tôi cũng cho đó là kinh nghiệm quư báu đáng khuyến khích,  đáng khen.

Làm cái ǵ cũng v́ đồng lương?

Nếu nghĩ người ta làm việc ǵ cũng chỉ v́ đồng lương th́ theo tôi đó là cách suy nghĩ vô cùng sai lầm. Thật ra con người có cái chí khí của nó. Chẳng hạn, khi tôi đội cái nón đỏ dự tṛ chơi thể thao do hăng tổ chức. Bên nón đỏ thắng hay bên nón trắng thắng th́ cũng chỉ là chuyện chơi đùa, có ăn nhằm ǵ đâu. Thế mà khi tôi đội cái nón đỏ lên th́ tôi cố hết sức giật dây đến nỗi ngày hôm sau cái lưng vẫn c̣n đau. Có bao giờ tôi làm việc dữ đến nỗi đau lưng như thế đâu. Đó có phải v́ đồng lương đâu.

Tôi cho rằng người nào chỉ v́ tiền mà làm việc, th́ đó là người đáng thương hại nhất trên đời này. Điều tôi muốn nói là con người phải có chí khí, Chính nhờ có chí khí mà khi gặp khó khăn, nó giúp ta có đủ sức để vượt qua.

Ngày mai phải hơn hôm nay, tương lai phải tốt hơn

Làm việc ǵ cũng phải t́m cách đổi mới và bắt tay vào việc ǵ cũng nên có lối nh́n mới.  Ngay cả bây giờ, đối với tôi, đi thăm nhà máy Honda là cả một niềm vui lớn, v́ lần nào đi tôi cũng nhận ra một số thay đổi, một số điều mới mẻ.

Thấy tôi đi dọc theo dây chuyền lắp ráp, mấy người thợ trẻ bắt chuyện, chỉ cho tôi biết “chỗ này đă đổi thế này, năng suất tăng lên thế này, công việc đỡ mệt hơn trước”. Nét mặt người nào cũng hớn hở. Nhất định họ không phải là loại người bị máy móc nô lệ. Chính họ là những người mang tinh thần muốn biến ngày mai tốt hơn hôm nay, muốn xây dựng một tương lai sáng lạn hơn hiện tại. 

Hàm răng rớt xuống cầu tiêu

Có lần khách nước ngoài đến nhà chơi, cùng nhau ăn uống. Tôi rất mạnh rượu c̣n anh ta th́ yếu, lăn ra ngủ. Tối đó anh tạ ói mửa liên miên. Người giúp việc lấy thau hứng đem đổ xuống cầu tiêu. Sáng hôm sau khách la om x̣m, bị mất hàm răng giả. Khổ một nỗi, đây là loại cầu tiên hầm, ai chịu xuống ṃ th́ mới t́m được.

Đây là dịp để tôi chứng tỏ tôi có gan làm chuyện không ai dám làm. Tôi tự cởi trần, leo xuống ṃ thỉ t́m được ngay, lấy lên rửa sạch, tẩy trùng rồi tự ngậm thử trong miệng ḿnh, không thấy hôi hám ǵ. Tôi nhả ra, rửa lại, tẩy trùng thêm môt lần nữa rồi trao cho khách. Mọi người trố mắt ngạc nhiên, nhưng chuyện ǵ chứ chuyện đó th́ tôi thản nhiên làm được.

Hai loại biện hộ

Trong cuộc sống ai cũng có trong người một công tố viên, một luật sư và một ông chánh án. V́ thế tôi chia hành vi tự biện hộ ra làm 2 loại. Một loại tích cực để biện hộ cho chủ trương ḿnh muốn thực hiện một điều ǵ mới cho cuộc đời tốt đẹp hơn, c̣n một loại biện hộ thứ hai thuộc loại tiêu cực, chỉ để bào chữa một cách nhạt nhẽo về thất bại của ḿnh.

Hàng ngày ngoài xă hội, trong công ty hay cơ quan nhà nước, tràn lan không biết bao nhiêu là chuyện tự bào chữa.  Dèm pha hăng khác, nói xấu nhau cũng là một loại biện hộ cho thất bại của chính ḿnh. Có những cuộc họp mà từ đầu đến cuối người ta nói toàn chuyện bào chữa. Tất cả chỉ là hiện tượng thụt lùi. Theo tôi hành động biện hộ chỉ nên dùng làm phương tiện tranh luận cho chủ trương cầu tiến của mỗi người.

Ư nghĩa của sự chiến thắng

Ở đâu có đua tranh, ở đó có kẻ đứng nhất. Để có thể đứng nhất phải trải qua nhiều giai đoạn. Nhưng thắng hay bại thật sự chỉ thật sự bắt đầu sau khi ta đoạt được vị trí đứng đầu này.

Đúng là nhờ đứng nhất mà ta được tự do thử nghiệm mọi thách thức, thực hiện sáng kiến độc đáo của ḿnh. Nhưng ta chỉ có thể thực sự thành công nếu ta ư thức rơ ràng vai tṛ của người đầu đàn, nếu không th́ những hành động của ta chỉ nhuộm tính kiêu căng.

Người đứng đầu, trên nguyên tắc, được dành cho mọi quyền ưu tiên, v́ thế chỉ khi nào người đứng đầu có đủ nhiệt tâm thực hiện lư tưởng cao cả phục vụ cho đời, th́ sự chiến thắng mới mang ư nghĩa chân chính của nó.

Tuổi trẻ và lẽ phải

Tuổi trẻ được hưởng nhiều đặc ân. Nhưng không phải v́ thế mà muốn làm ǵ th́ làm. Để có được một xă hội đàng hoàng, đương nhiên mọi người phải tuân theo luật lệ, giữ ǵn trật tự chung. Để tự do của mỗi người được tôn trọng, mọi người phải tôn trọng quyền tự do của người khác.

Một khi muốn đ̣i quyền lợi th́ phải thi hành nghĩa vụ của ḿnh. Đó là nguyên tắc cơ bản của chủ nghĩa dân chủ.

Không thể đổ thừa lỗi lầm của ḿnh cho người khác. Bất cứ ở trường hợp nào cũng vậy, phải hành động theo ư chí của ḿnh. Nếu tuổi trẻ tập được thói quen cơ bản này tất sẽ hiểu được tự do có cái giới hạn của nó. Tuổi trẻ mà không tôn trọng lẽ phải th́ có lúc sẽ mọc nanh như một con thú.

Quyết định v́ một tách trà chát

Tôi muốn t́m đất cất nhà máy lớn sản xuất xe máy. Chúng tôi bỏ công đi xem nhiều nơi, nhưng chỗ nào được điều này th́ mất điều kia. Một hôm chúng tôi đến thị trấn X tỉnh Aichi, ông tỉnh trưởng dọn tiệc linh đ́nh đăi đằng chúng tôi ở tiệm ăn sang, c̣n chuyện quan trọng tôi thực t́nh muốn biết th́ họ không hề đả động tới. Tôi xoay sang anh Phó Tổng Giám Đốc nói: “Thôi chết rồi, mục đích của họ khác rồi!”. Hai đứa tôi nh́n nhau chán ngán.

Trong t́nh h́nh như vậy, chúng tôi đến thăm thành phố Suzuka [[1]]. Xong, chúng tôi quyết định chọn tỉnh này ngay. Lư do thật đơn giản, ông tỉnh trưởng chỉ đăi chúng tôi có một tách trà, ngay cả một miếng bánh cũng không có.  

Không được láng nháng

Thời đại này là thời đại mỗi ngày một mới. Kỹ thuật ngày một tiến bộ, sản phẩm mới xuất hiện đó thế mà bị lỗi thời ngay. Có người la ”Dân làm thợ mà không chịu học”. Ngày nay ngay cả dân kỹ sư, nếu không có khả năng nh́n thấy được xu hướng thời đại th́ không thể kinh doanh. Không nên phân biệt thợ với kỹ sư, người bán hàng cũng vậy, ai cũng phải học, cố gắng trau dồi chính ḿnh.

Phải nghe đài phát thanh, theo dơi các chương tŕnh TV, xem xi-nê, đọc sách và giao du rộng răi với mọi hạng người trong xă hội, tất cả đều là những cơ hội tốt để học hỏi. Học hỏi từ mọi người và sẵn sàng chia sẻ kiến thức của ḿnh cho người khác. Nỗ lực ở cả hai chiều có tầm quan trọng ngang nhau. C̣n cứ láng nháng th́ sẽ bị bỏ lại đàng sau.

Công nội trợ của vợ

Không bao giờ tôi đem chuyện làm ăn bàn với vợ. Nhưng khi nào gặp lộn xộn bên lề chuyện làm ăn th́ tôi lại hay hỏi ư kiến vợ. Thí dụ tôi hỏi vợ: “Anh này chơi được không?” Ngoài chuyện kỹ thuật ra, tôi rất dốt. Những lần như thế, vợ tôi có cách nh́n của đàn bà con gái rất hay, tham khảo được.

Vai tṛ của người vợ trong nhà có cái hay của nó. Vợ tôi cả đời bị tôi hành liên miên, đă nhiêu lần khóc hết nước mắt v́ tôi, chịu đựng v́ tôi, nên biết hết mọi chuyện về tôi dù nhỏ đến đâu. Cho nên chuyện ǵ liên quan đến tôi, bả nói đều trúng tẩy hết. Tôi chịu thua và hoàn toàn tin bả.

Kiếng không có, chế nó luôn

Tôi tin là con người ta nếu thực t́nh muốn, th́ chuyện ǵ cũng làm được. Honda hồi mới thành lập, máy móc cũ, máy bị cháy, mua về tháo ra tự sửa lại mà dùng. Để chế bạc pít-tông, làm ǵ có tiền mà mua thiết bị phân tích kim loại, phải tự chế tạo lấy. Không có tiền th́ tự bỏ công, moi óc ra mà làm, tôi đă một mực trung thành làm hết sức ḿnh theo nguyên tắc đó.

Khi xây nhà máy, tôi tự trộn xi-măng làm bê tông lấy. Xây xong, không có kiếng lắp cửa sổ, tôi chế kiếng luôn. Kiếm kiếng bể về đem bỏ vô ḷ nấu cho lỏng ra, chế kiếng, mặt kiếng chỗ lồi chỗ lơm nhưng xài cũng được. Khi chưa có tiền mà chịu moi óc, ráng hết sức làm th́ chuyện ǵ cũng xong thôi.

Ư thức đồng bạn

Theo tôi, nếu ta vẽ đường biểu diễn về số người có tài th́ nó sẽ giống như h́nh ngọn núi Phú Sĩ . Nghĩa là người tài cao th́ ít mà người loàng xoàng th́ nhiều vô số. Nước nào cũng vậy, xă hội nào, xí nghiệp nào cũng vậy.

Làm sao để một quốc gia, một xă hội đừng đánh mất sức sống, duy tŕ được phồn vinh hay để một xí nghiệp có thể phát triển liên tục được măi măi? Đó là phải làm thế nào tạo được một mục đích chung để mọi người dù tài cán khác nhau cũng có thể chia sẻ, cùng nhau góp sức thực hiện mục đích đó. Tôi muốn nhấn mạnh: tinh thần b́nh đẳng, ư thức đồng bạn đóng một vai tṛ vô cùng quan trọng.

T́nh yêu và kỹ thuật

Con người không phải là máy móc, việc ǵ cũng nên nh́n với tấm ḷng của ḿnh th́ mới biết, nếu không th́ mất cả t́nh người.

T́nh người trong một người đă yêu khác với một người chưa hề biết yêu ai một trời một vực. Nó phản ánh trong phong cách của con người đó ở nhiều mặt. Luyến ái là xúc cảm giữa hai con tim nam và nữ. Người đă từng yêu th́ rất nhạy cảm mà yếu tố này rất cần thiết trong công việc. Ngành kỹ thuật từ đầu đến đuôi là một bộ môn duy lư. Thế nhưng các bộ phận cơ khí tuy là vô tri nhưng nếu không có t́nh cảm ân cần nâng niu quư mến th́ kỹ thuật đó khó trở thành một kỹ thuật tốt và được tồn tại lâu dài. Kỹ thuật cũng cần mọc mầm từ trong tim gan con người mà ra.

Bắt tay

Thật ra hồi c̣n tại chức, tôi mong mỏi bắt tay được hết với tất cả nhân viên trong hăng. Nhưng phải chờ đến lúc thôi làm Tổng Giám đốc tôi mới thoả được ước vọng này. Tôi tốn hơn một năm rưỡi mới đi hết 700 chỗ trong nước và tốn hơn nửa năm đáp phi cơ đi mọi nơi trên thế giới mới gặp hết nhân viên làm việc ở nước ngoài.

Tuy là người của hăng nhưng nhiều người chưa bao giờ trực tiếp gặp mặt tôi nhất là nhân viên làm việc ở địa phương hay ở các trạm sửa chữa. Tôi đă đi bắt tay từng người một. Tôi đă chảy nước mắt và bọn nhỏ kia cũng khóc, tôi chẳng nói được một lời nào, xúc động trào nước mắt là v́ thấy sung sướng. Thôi làm chủ hăng, nay tôi mới trở lại được với con người thật của tôi.

Cái hố thật sâu và thật rộng

Thời đại ngày nay không phải là đời Edo [[2]] mà cũng chẳng phải là đời Minh Trị. Dù là kinh doanh hay chính trị, phải lấy cây thước toàn cầu làm tiêu chuẩn. Thời này kinh doanh ba đời mà vẫn c̣n để cha truyền con nối, chính trị mà con vẫn muốn nối ngôi cha, lấy địa bàn của cha để tranh cử nghị sĩ th́ tôi muốn chửi thẳng vào mặt bọn họ, làm như vậy là khinh thị cổ đông quá, là khinh miệt cử tri quá.

Rơ ràng là trên thực tế hiểu lư lẽ là một việc, c̣n thực hành cho được lư lẽ là một việc khác, giữa hai bên có một cái hố thật sâu, thật rộng. Cái hố này sở dĩ có là do những trói buộc về xử thế, tập tục, t́nh nghiă hiểu ngầm qua nhiều thế hệ. Mọi người đều biết nếu muốn tiến bộ th́ phải lấp nó đi, thế mà khi nắm được cái xẻng trong tay th́ lại ngại không chịu xúc đất lấp nó.

Để hiểu được ḷng người

Cho đến nay, các nhà khoa học kỹ thuật chỉ chú trọng đến đối tượng ḿnh muốn nghiên cứu chứ không chịu quan sát t́m hiểu các vấn đề liên hệ đến con người, tôi cho như vậy là không được.

V́ sao? V́ dù làm khoa học hay kỹ thuật đi chăng nữa, rốt cuộc nhiệm vụ cơ bản là phải phục vụ con người. Người làm nghiên cứu về khoa học thuần lư c̣n phải vậy, nói ǵ đến người làm kỹ thuật trong công ty chế tạo các mặt hàng tiêu dùng phục vụ đời sống thường ngày. Khách hàng là con người. Con người biết sướng vui buồn giận thương ghét, có bất măn và có ước mong, nếu không biết những tâm lư đó th́ làm sao chế ra những mặt hàng ăn khách được.

Quần chúng chỉ là người phán xét

Điều tra thị trường chỉ có ích tới một mức độ nào đó, như khi ta muốn lấy ư kiến về một mặt hàng đang có sẵn. Cải thiện theo ư khách cũng chưa chắc đă bán chạy được hàng. Nội chuyện đó cũng khó có ai lường nổi, nói chi tới việc muốn được giúp ư kiến để khai khác một mặt hàng độc đáo, hoàn toàn mới th́ hiệu quả của việc điều tra ư kiến sẽ là con số không. Ư kiến đại chúng không hề là ư kiến sáng tác. Đại chúng không phải là người sáng tác mà chỉ là người b́nh luận. Kỹ thuật gia mới là nhà sáng tác. Không chịu thể hiện óc sáng tạo của ḿnh mà chỉ đi hỏi ư đại chúng th́ kỹ thuật gia đó không c̣n là người sáng tác nữa.

Một món hàng muốn được đại chúng đón nhận bằng cả hai tay, sản phẩm đó phải đem đến cho người mua những thích thú mà chính họ cũng không lường trước nổi. Chỉ nên trông đợi ở đại chúng những lời phẩm b́nh về các mặt hàng đang có sẵn.  

Thời gian và con người

Văn minh nhân loại nh́n trên trục thời gian lúc nào cũng tiến tới chứ không hề thụt lùi. Từ ngàn xưa song song với ước mơ chế cho ra vàng, con người c̣n muốn t́m cho được thuốc trường sinh bất tử. Con người đă cố chịu cực t́m đủ cách để sống cho dai và cho thật thoải mái. Bên cạnh liên hệ giữa thời gian và tuổi tác, con người c̣n phấn đấu làm chủ thời gian để tương đối hoá liên hệ giữa thời gian với không gian

Do nắm được phương tiện điều khiển tốc độ một cách an toàn và thoải mái, con người đă rút ngắn được thời gian di chuyển nên có thể nới rộng không gian hoạt động. Đạt được tiến bộ như vậy là v́ con người đă không ngừng tích cực cố gắng khống chế thời gian.

Không khinh khi ai, không để ai khinh khi ḿnh

Cuộc đời tôi, lúc 38 tuổi hết chiến tranh, 41 tuổi tôi lập Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Honda. Suốt 24 năm sau đó, kỹ nghệ ô-tô đă đi lên cùng nhịp với đà phát triển kinh tế của cả nước. Đến thời kỳ phải đương đầu với cơn sóng quốc tế hóa, nó đă tự biến đổi để thích ứng được với đ̣i hỏi của thời đại mới.

Nay là lúc tôi nên tích cực nhường bước cho thế hệ trẻ, 66 tuổi tôi từ chức. Việc chung lưng đấu cật kinh doanh với anh Phó Tổng Giám Đốc Fujisawa [[3]] đến đây là chấm dứt.

Tôi bản chất là người kỹ thuật, không có điều ǵ đặc biệt để truyền lại cho lớp trẻ. Duy có một điều mà tôi tâm niệm trong suốt 78 năm trời nay là không bao giờ tôi khinh khi ai và không bao giờ để ai khinh khi ḿnh.

Ngay cả trong lănh vực tôi giỏi

Từ lúc c̣n nhỏ đến nay, tôi chưa hề nhúng tay vào lănh vực tôi không rành. Chuyện hăng cũng vậy, anh Fujisawa Takeo là người cộng sự tôi tin tưởng 100% nên tôi giao hết việc bán hàng cho anh ấy. nghe và lấy ư kiến của anh ấy, do đó tôi bỏ hết được đầu óc vào lănh vực tôi rành nhất.

Ngay trong lănh vực tôi rành nhất đó, tôi cũng chỉ thành công có 1% c̣n 99% c̣n lại tôi đă nếm mùi thất bại.

Ngay cả miệt mài trong lănh vực tôi giỏi thế mà có lúc hăng suưt bị sụp, v́ vậy nếu đ̣i làm chuyện không rành th́ đương nhiên bị thất bại là chuyện chắc chắn.

Hăy tạo an tâm cho giới cần lao

Dưới con mắt của người kinh doanh, nước Nhật bây giờ đầy dẫy những chuyện tôi thấy bất măn.

Lư do là v́ có nhiều chuyện bị sai ngay từ gốc. Có nhiều khiá cạnh không thể nói mấy ông thủ tướng, nghị sĩ đă làm tṛn nhiệm vụ của ḿnh đối với dân. Ông thủ tướng dĩ nhiên là ổng làm lớn nhưng nếu ổng không làm đúng bổn phận của ḿnh th́ không đáng kính trọng chút nào.

Có một điều tôi muốn nói nữa, đó là phải thực hiện cải cách thế nào để cho giới cần lao thấy an tâm. Một người suốt đời làm việc lem luốt như tôi, thực t́nh nghĩ như vậy đó.

Để đẩy mạnh được cải cách, điều cốt yếu là không làm tổn thương t́nh cảm và niềm tự hào của giới cần lao.

Có cạnh tranh mới có phát triển

Chuyện ǵ mà được chính phủ bảo trợ th́ hư hết. Rốt cuộc nếu không chịu cực tự làm th́ đổ bể hết. Theo tôi, lối suy nghĩ việc ǵ được bộ Công Thương bảo trợ th́ sẽ phát triển, là một điều sai lầm. Con nít cần bảo bọc là chuyện đă đành, xong đại học rồi mà c̣n đ̣i che chở th́ hay ở chỗ nào?

Được bảo trợ hoài cho nên cứ đi ăn cắp kiểu mẫu người ta, bắt chước làm theo hàng của người ta, làm sao phát huy được óc sáng tạo. Người Nhật mà chịu cạnh tranh tất sẽ chịu làm hết ḿnh. Lâu nay tôi vẫn nghĩ dù có phải cạnh tranh quá trớn với nhau đi chăng nữa th́ cũng phải nên cạnh tranh.

Cứ nh́n ngành ô-tô của Mỹ, bây giờ chỉ c̣n 3 hăng lớn [[4]] chứ hồi xưa có gần 200 hăng. Trong đó chỉ c̣n 3 hăng sống sót nên nay họ mới mạnh như thế.

Về lớp trẻ hư

Trường học bây giờ hay có kỳ thị đối với lớp học tṛ bị gọi là học tṛ hư. Tôi thấy tội nghiệp cho bọn nhỏ ghét chuyện học hành, ngày cứ xuống dốc, thậm chí có đứa bỏ học luôn. Nghĩ lại hồi tôi c̣n là đứa học tṛ hay phá phách, lúc đó môn học c̣n ít, bài vở c̣n dễ thế mà tôi đă ghét không chịu học, bây giờ nội dung phải nhớ chất đống như núi, nghĩ thực tội nghiệp cho bọn học sinh ngày nay.

Hư như thế nào th́ đáng bị gọi là đứa trẻ hư? Trở thành hư th́ đó cũng là một thứ khả năng đấy chứ. Đứa nào tính t́nh càng đơn giản th́ đứa đó càng chịu học. Để đừng làm cho đứa có vẻ hư trở thành đứa hư thật sự, điều quan trọng nhất là chúng ta đừng cố t́nh kỳ thị bọn nó.

Kỹ thuật thực hiện hạnh phúc cho con người

Năm 1980 tôi được tặng mề-đay Holy. Trong lễ nhận huân chương tôi đọc diễn văn với nội dung dưới đây, các điều ấy bây giờ vẫn c̣n nằm trong phương châm của hăng Honda:

Phải có quan điểm v́ xă hội trong khi làm việc.

Cung cấp cho xă hội sản phẩm có chất lượng cao với giá rẻ.

Không sợ thất bại, phải kiên tŕ thách thức các đề tài mới.

Coi trọng việc thực chứng để đáp ứng đưọc nhu cầu của xă hội.

Đó là những điều tôi tâm niệm. Tôi kết thúc bài diễn văn bằng cảm tưởng chân thật như sau: ”Dùng kỹ thuật để thực hiện hạnh phúc cho con người là sứ mệnh của kỹ thuật gia, đó là triết học và là niềm tự hào của tôi.”


 

[1] Suzuka, một thành phố thuộc tỉnh Mie, cách Nagoya khoảng 50km về phía tây nam. Ở đây có ṿng đua ô-tô quốc tế Suzuka lớn nhất của Nhật (Suzuka Circuit) do công ty Honda xây dựng.

[2] Thời Edo (1603-1868) c̣n gọi là thời đại (Mạc phủ) Tokugawa do tướng quân Tokugawa Ieyasu lập ra ở Tokyo (lúc bấy giờ gọi là Edo) sau khi đánh bại tướng quân Toyotomi (Osaka). Tiếp theo đó là thời đại Minh Trị (Meiji).

[3] Fujisawa Takeo: sinh năm 1910, là cánh tay phải của Honda So-ichiro từ 1949, Honda So-ichiro đảm đương chuyện chế tạo sản phẩm c̣n Fujisawa Takeo đảm đương chuyện bán sản phẩm (cả quản trị và tài chính).

[4] GM, Ford và Chrysler

 
 

.........................

 

< Bản bổ sung mới nhất : May 5 2010 >

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả (duyennguyen67@hotmail.com )
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com