|
|
Xuân xưa nơi phố nhỏ
Khi những chuỗi đèn màu giăng trên
các cây dọc theo đường phố đă được gỡ xuống, đêm mau về với cái
lạnh buốt da, ở các siêu thị nhộn nhịp của những ngày Tết Tây đă
qua là sắp đến Tết Ta, mọi năm giờ này tôi đă chuẩn bị bay về
VN ăn Tết, nhưng P nói là muốn đi cùng với tôi ra Hà Nội một
chuyến vào tháng 4, nên tôi quyết định năm nay sẽ ăn Tết AL với
bên chồng ở Paris.
Nhiều người bạn cứ hỏi sao tôi
thích về VN vào dịp Tết, họ nói Tết ở Saigon buồn chết được,
đường phố vắng tanh, hàng họ đều đóng cửa, vật giá đắt đỏ hơn,
và c̣n thêm khoảng ĺ x́, quà cáp nữa...Có lẻ tâm trạng của họ
có khác, c̣n tôi không về cảm thấy thiêu thiếu... cái không khí
gia đ́nh, bà con, bạn hữu, và phố chợ, xóm giềng ...
Saigon, mồng một Tết nằm nghe tiếng
chim ríu rít trên cành là biết trời sắp sáng, vọng lại xa xa
tiếng chuông chùa của hồi kinh thứ nhất, trong không khí thoảng
mùi hương nhang quyện hương hoa nguyệt quế trước sân nhà, chúng
tôi dậy sớm chuẩn bị đi lễ ... Buổi sớm Saigon khí trời lành
lạnh, như ấm lại bởi những chiếc áo len đủ màu, mọi người dường
như không có ǵ vội vă, cũng không có tiếng động cơ ồn ào, qua
khỏi chiếc cầu Công Lư ngang qua chùa Vĩnh Nghiêm mới thấy đông
thêm một chút, dọc hai bên đường những đứa trẻ bán nhang đèn,
những tờ tử vi lẻ theo từng năm tuổi, những cây kết hoa lài với
các chữ viết thư pháp Phúc, Lộc,Thọ màu đỏ .. lẫn lộn giữa những
tà áo dài màu sắc tươi mát của các thiếu nữ, thanh nhă của những
bà đứng tuổi...Dù vậy, sáng sớm Saigon vẫn không đông như mọi
ngày, dường như người Saigon cũng có bao nhiêu đó, người ta nói
Saigon là đất tiền đất bạc nên thường ngày muôn phương tụ lại
mưu sinh làm cho nơi đây ồn ào náo nhiệt, ngày đêm vật vă tưởng
chừng như không thở được... ngày Tết ai nấy về quê ăn Tết, trả
Saigon cho người Saigon, người Saigon không có bao nhiêu hết,
đường phố lại êm ả làm tôi nhớ lại những ngày tuổi nhỏ an
b́nh...
Năm ấy tôi c̣n thắt hai bím tóc
trên vai, cậu tôi vẫn gọi là "con hai đuôi", mẹ tôi nói muốn để
tóc dài phải làm cho gọn, tôi cũng thich v́ mỗi lần mở bím th́
tóc tung ra những làn gợn rất tự nhiên. Trước Tết cả tháng mẹ
tôi dẫn chị em tôi đi chọn mua hàng vải ở chợ Saigon, rồi đưa
tới tiệm may gần nhà lấy ni may quần áo mới cho mỗi đứa, năm ấy
tôi được may chiếc áo dài màu đầu tiên ... Nhà chúng tôi là một
trong dăy phố lầu mái ngói độ hơn mươi căn, nghe nói đă xây lâu
lắm, từ thời sau 1945, vật liệu c̣n thiếu nên xây tường trộn cát
nhiều hơn ciment, chủ dăy phố c̣n là chủ hăng đúc lớn phía sau,
phần lớn các căn trên lầu là dành cho gia đ́nh nhân viên văn
pḥng của hăng, v́ phía sau hăng đúc c̣n có một dăy nhà trệt
dành cho gia đ́nh thợ thuyền, nên bọn trẻ chúng tôi quen biết
với nhau từ hồi c̣n chạy nhảy cút bắt trốn t́m, từ đánh đũa,
đánh đáo,đánh cầu, chơi chung như vậy không phân biệt trai gái
giàu nghèo, cho đến khi vào Trung học chúng tôi mới bắt đầu chia
thành nhóm...Những căn nhà dưới đất hướng ra mặt tiền đường phần
lớn đều kinh doanh mua bán như nhà in, nhà thuốc tây, tiệm bán
văn pḥng phẩm,dụng cụ cho học sinh,hay pḥng mạch bác sĩ, pḥng
mạch nha sĩ..., c̣n lại hai căn đầu, hai căn giữa và hai căn
cuối phố liền từ dưới đất trên lầu là nhà của chủ hăng và gia
đ́nh các con. Những ngôi nhà thoáng nh́n không khác biệt nhau
mấy ngoài những màu sơn hai cánh cửa chính và cửa sổ của mỗi
căn, những căn phía dưới nhà nào cũng có ṿng rào bằng với
thành balcon phía trên lầu, làm lề đường như nhỏ lại c̣n chừng
phân nửa, có lẻ v́ ở dưới đất mua bán nên sau những cánh cửa gỗ
xếp, nhà nào cũng làm thêm hai cánh cửa sắt kéo mà lâu ngày tạo
nên một âm thanh khác biệt mỗi khi đóng hay mở cửa đến đổi chỉ
cần nghe thôi cũng biết là tiếng động của nhà nào...
Những ngày cận Tết mới rộn ràng
hơn, nhà nào cũng quét vôi tường sơn cửa lại mới, từ 23 tháng
chạp chủ phố cho người đặt trước balcon mỗi nhà một lồng đèn,
khi trời sụp tối là mở đèn nên cả góc phố như sáng lên một vẻ ấm
áp...Tối nào bọn trẻ cũng tụ nhau ở balcon, mấy anh chị lớn họp
lại ở trước balcon nhà T v́ nhà đó đông anh em nhất, họ vừa cắn
hạt dưa tí tách vừa tṛ chuyện cười vui như hội. C̣n chúng tôi
gồm 10 đứa tuổi từ 14 đến 10 tụ lại trước nhà tôi ngắm nh́n
người đi qua lại hai bên phố tán dóc phê b́nh cũng ồn ào không
kém, đám nhỏ hơn chạy giỡn thoải mái suốt dăy balcon kéo dài từ
đầu đến cuối phố...Những ngày cận Tết về đêm thoáng mát, dưới
phố thiên hạ đi lại dập d́u từ chợ đêm ở cuối đường cho tới nửa
đêm mới thưa hẳn ...
Mẹ tôi dạy học nên năm nào cha mẹ
học tṛ cũng đi lễ Tết, thường là cặp rượu,trà, cặp bánh chưng,
bánh tét,cặp dưa hấu, cặp bưởi, hay hộp bánh kẹo mứt ...tuy vậy
hễ sau tối 23 tháng chạp AL cúng đưa ông Táo về trời, những
ngày kế tiếp học tṛ được nghỉ học ăn Tết, chị em tôi được mẹ
dạy làm mứt dừa, mứt dừa dễ làm nhất, ra chợ đặt sẵn chị bán dừa
mấy trái dừa vừa rám, nghĩa là không non không già lắm, đi 1
ṿng chợ trở lại th́ chị đă lấy cơm dừa ra khỏi vỏ và bào mỏng
sẵn, đem về chỉ việc đong đường, cắt vài cọng lá dứa trộn vào
sên chung với nhau...
Xong làm mứt dừa là mứt rau câu,
c̣n gọi là thạch, tối hôm trước sợi thạch mua về rửa sạch rồi
ngâm với nước lạnh có thả một ṿng hoa nhài, đó là phần mứt
không màu có thoảng mùi hoa, c̣n màu xanh lá dứa, và màu hồng
nhạt lấy maù từ củ dền (betterave) bỏ thêm mùi vanille, đây là
cách làm theo xưa của mẹ tôi không cho màu hóa chất, thạch nấu
với đường cho tan rồi đổ ra từng mâm vuông để nguội, khi thạch
đông sẽ dùng con dao nhỏ có gợn sóng cắt thạch ra từng thanh nhỏ
như ngón tay, đem phơi nắng, tùy theo nắng nhiều hay ít, độ hai
hay ba nắng khi thanh mứt thạch se khô mặt, bẻ hai ra có một độ
dẻo vừa ư là được, thường cứ mỗi lần trở thạch để phơi là chúng
tôi ăn thử, thành ra thạch phơi xong thấy có ít đi v́ khô lại mà
cũng v́ hao hớt nữa, nhưng khi được gói đẹp đẻ trong tấm giấy
kiếng màu trong, màu xanh, màu hồng lại thấy dôi ra thêm nhiều
và bắt mắt..
Chưa hết, tối hôm ấy mẹ tôi lại đổ
đậu xanh ra ngâm, để sáng hôm sau tôi phải dậy sớm để đải vỏ v́
hồi ấy đậu được cà bể làm hai thôi chứ chưa được lấy hết phần vỏ
xanh, đậu đải sạch vỏ rồi đem nấu chín, xay nhuyễn, lại ngâm
nước tẻ nhiều lần, lần sau cùng để vào tấm vải trắng gói lại để
trên một cái rỗ thưa trên dằn một tấm thớt lớn cho ráo hết nước,
lường đường trộn vào đem sên trên lửa nhỏ đến khô, để nguội viên
thành những viên tṛn đem phơi nắng, chúng tôi lại được một dịp
thử trước khi gói những viên kẹo đậu xanh này bằng những tấm
giấy pelure nhiều màu nhàn nhạt...
Sau cùng là mứt quất, c̣n gọi là
trái tắc hay trái hạnh, loại mứt này làm thấy rất nhiều công,
nhưng từ hồi nhỏ tôi đă phụ với mẹ những công đoạn nhỏ rồi nên
lần lần được giao hẳn luôn, làm loại mứt ǵ chị em tôi cũng cùng
làm, có thêm mấy cô bạn hàng xóm nữa, kiểu vừa làm vừa chơi vừa
tṛ chuyện nên không thấy ngán, chừng tới giai đoạn cuối là ngồi
sên mứt th́ mấy nhỏ không chịu ngồi yên để coi, chạy chơi mất
chỉ c̣n ḿnh tôi, ngồi một ḿnh canh nồi mứt tới được tôi thầm
nghĩ là năm tới sẽ không làm thứ mứt này nữa, vậy đó, mà khi
thấy trái quất căng mọng vàng bóng, gói trong tấm giấy kiếng
lịch sự nằm giữa các thứ mứt khác ai nh́n cũng khen khéo th́ năm
sau tôi lại lúc cúc ngồi làm...
Không nói nhưng cũng thành lệ hể
tôi làm bánh mứt, em tôi làm dưa kiệu, tỏi, dưa món,dưa giá chắc
tại tôi ưa ngọt c̣n em tôi thích chua ? Cô bạn hàng xóm th́ phục
chị em tôi lắm nó không nói là tụi tôi khéo mà cho là tụi bây
sướng quá được học làm đủ thứ, ở nhà nó không cho nó mó vô việc
ǵ, th́ cũng giống như nhỏ út nhà tôi thôi, nhỏ hơn 2 chị lớn
gần 10 tuổi, cái ǵ chị em tôi cũng dành làm hết, nó được ngồi
cắt giấy gói, được thử và nếm là giỏi, chỉ ngồi khen làm đẹp,
khen ngon là mấy chị vui lắm rồi..
Đến 28, 29 âm lịch mẹ tôi mua thịt,
cá, mấy trái dừa chuẩn bị kho và làm b́, dưa đầu heo, nấu nướng
các thứ vừa xong là kịp tối, tôi lại theo mẹ đi chợ đêm, hầu như
các chợ đều bán hàng đêm 3 ngày trước Tết, lạ, chợ ngày đă đông
tấp nập, chợ đêm cũng không thua, nhưng đêm th́ các hàng thịt cá
đóng cửa, chỉ có các hàng chạp phô của người Tàu chong đèn buôn
bán, xung quanh chợ dọc theo vĩa hè, ngoài các bạn hàng rau quả
thường ngày mà mấy ngày này gian hàng nào cũng như nở rộng đầy
âm ấp, c̣n có thêm các chủ nhà vườn ở vùng quê lân cận hay
ngoại ô cũng chở hàng tới mở những vựa bán trái cây, chậu hoa
chưng ngày Tết, mẹ tôi t́m gian hàng một chị bán hàng quen thuộc
quê ở ở Tân An năm nào cũng chỉ bán vào dịp Tết để mua vài cặp
bánh tét mặn - chay, hai chậu Vạn Thọ, Huệ trắng đỏ và Cúc đồng
tiền mỗi loại một bó. Kế qua gian hàng trái cây của một bà ở Cai
Lậy mua cam sành, quít, xoài, có khi là dưa hấu...Chừng ấy thứ
mà khi đi th́ thả bộ đến chợ, khi về mẹ tôi phải ngồi xích lô
c̣n tôi xin được về sau lấy cớ đi một ṿng ngắm chợ đêm, ấy chỉ
là một chợ nhỏ gần nhà mà đối với tôi cũng lạ lẫm và nhiều thú
vị lắm...
Sáng sớm 30 âm lịch mẹ tôi đă mua
gà về tiềm với các thứ hạt quả hạt sen, bạch quả, táo Tàu, đậu
phụng...để lát trưa sẽ cúng cơm rước ông bà, ngoài các món ăn ở
nhà làm c̣n có nem,tré, chả, lạp xưởng, bánh chưng bánh
tét...Hôm nay cả nhà tụ lại đông đủ, ba tôi không c̣n bận những
buổi tiệc họp cuối năm nhưng lại xách xe ra chợ hoa Nguyễn Huệ
nói là để mua thêm, chị em tôi lại giúp mẹ làm bếp, hai em trai
tôi đă được căn dặn là không đi đâu chơi trong ngày này, hai đứa
phải đánh bóng lư hương chân đèn, quét dọn nhà cửa, sắp xếp bàn
ăn, xong việc cũng phải ở nhà chờ .. sai vặt.
Năm nào mẹ tôi cũng dặn con dâu bà
ba cạnh nhà nhân về Thủ Đức thăm nhà cô ấy, mua dùm một gốc hoa
mai v́ nhà vườn ở đó mai đẹp cánh to và nhiều nụ...Chậu mai cùng
vạn thọ được đặt chung với cây Ngọc Lan đă trổ nhiều nụ và mấy
cây ớt đầy trái đỏ, sau buổi cơm chiều em trai tôi đem một chiếc
bàn con ra để giữa balcon đặt lên chiếc lư hương với hai chân
đèn, mẹ tôi cắm sẵn một b́nh hoa huệ trắng đỏ, bày thêm một đĩa
trái cây, một đĩa bánh mứt, 1 quả dừa nguyên vỏ xanh tươi và hai
phong pháo đỏ nằm cạnh...tất cả chuẩn bị chờ đón giao thừa,
không riêng chỉ nhà tôi, hàng xóm ai ai cũng bày riêng cho nhà
ḿnh một bàn cúng thiên tương tợ. Lũ trẻ chúng tôi chạy qua lại
lăng xăng các nhà chừng như muốn tranh thủ những giờ tṛ chuyện
cuối trong năm, dưới ḷng đường vắng lặng không một bóng
người,thỉnh thoảng một chiếc xe vụt qua như muốn vội về kịp đón
giao thừa...
Trong cái êm ả của đêm, khi tiếng
chuông đồng hồ thánh thót vọng lại điệu quen, khi những tiếng
pháo nổ lác đác vang lên đâu đó, những khói hương ở các bàn cúng
lần lượt tỏa lan trong đêm quyện cùng hương hoa từ sân các ngôi
nhà, rồi th́ những chuỗi pháo nổ ṛn ră không ngừng giữa một giờ
năm cũ qua năm mới đến, và những đợt pháo hoa từ phía bến tàu
đựoc bắn lên không nở ra từng đóa muôn màu giữa một vùng đêm đen
rộng lớn... Phố phường bổng rộn lên bởi tiếng reo của đám người
xem pháo hoa, tiếng pháo nổ tạch đùng vang dội, lẫn tiếng chuyện
tṛ lao xao, tiếng vọng lại của những người đi lễ nhà thờ về với
những cành lộc trên tay, đêm cuối năm cũ như hồi sinh một lúc
rồi ch́m theo những tiếng động lắng xuống...
Buổi sáng đầu năm mặt đường rải đầy
xác pháo, trước sân nhà những đóa Mai vàng đă kịp khoe màu cùng
Đỗ Quyên, Vạn Thọ, thoảng trong màu sắc mùi hương Ngoc Lan,
Nguyệt Quế, từ máy radio của nhà hàng xóm đă phát ra những bài
hát mừng Xuân, chúng tôi mặc áo mới mừng tuổi ba mẹ năm mới được
nhiều phúc lộc,sống lâu mạnh khỏe ...và được ĺ x́ những tờ tiền
mới tinh trong những phong b́ màu đỏ...Mồng hai mới đón khách
hay xuất hành đi xa, h́nh như nhà nào cũng vậy, tin rằng mồng
một Tết đến nhà sẽ đem cả vận may rủi cho gia chủ, nên ngày đầu
năm thường dành đi lễ chùa hay nhà thờ, hoặc xem hội chợ hoa,
hay xem đại hội nhạc kịch...Mồng ba chợ bắt đầu nhóm tuy chưa
đông đủ, người ta hay mua gà về cúng đưa ông bà, hầu như heo gà
là thức ăn chính trong ngày Tết, tôi nhớ không có thức nào có
thịt ḅ, không biết v́ chữ ḅ nên kiêng kỵ hay v́ con ḅ là con
vật chính trong nông nghiệp nên quư. Thường các cửa tiệm buôn
qua mồng bốn, mồng sáu hoặc ngoài mồng, hay tùy tin theo tử vi
mà lấy ngày mở cửa, lúc này các ban hội múa lân có dịp trổ tài
biểu diễn để xông đất mở cửa hàng lấy hên cho các tiệm nên ngày
nào dưới phố cũng tùng xèng tiếng trống phèng tiếng reo vui của
trẻ nhỏ... đến khi chúng tôi đi học và sinh hoạt phố phường b́nh
thường lại là hết Tết.
Phố nhỏ ấy bây giờ không c̣n nữa,
từ xa không c̣n thấy những mái nhà ngói đỏ liên tiếp hiện ra
giữa khoảng trời xanh mây trắng, hướng về phía nóc nhà thờ khi
chiều xuống ngân nga những hồi chuông đổ, nơi đây đă mọc lên
những căn nhà nhiều tầng cao thấp lởm chởm lấp mất vùng đêm
trăng vằn vặt và những đêm không trăng lấp lánh bọn trẻ chúng
tôi chơi tṛ t́m sao Bắc Đẩu, Ngân Hà... Phố bây giờ đêm không
chỉ sáng bằng ngọn đèn đường vàng vọt mà bằng những ánh sáng của
bảng quảng cáo các cửa hiệu và khách sạn tỏa muôn màu, phố trở
nên mới lạ và những người quen cũ đă phân tán muôn phương không
c̣n ai nữa, gia đ́nh chúng tôi cũng đă dời nhà đi nơi khác, c̣n
tôi hơn 30 năm xa nhà với những mùa Xuân tha hương, dù không là
người thích hoài cổ, nhưng mỗi lần về Tết, có dịp đi ngang qua
đường xưa, trong làn hơi lành lạnh sáng mồng một, khi hai bên
nhà nhà c̣n đóng cửa, tôi như t́m thấy lại bóng dáng Sàigon của
những ngày tuổi nhỏ,có ba mẹ, có anh chị em, bạn bè và những
ngày Xuân an b́nh.
PY( Xuân Đinh Hợi 2007)
®
"Khi phát hành lại thông tin
từ trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"
|
|