|
Little Saigon Du Kư
Lê Mỹ Hân
(Nguồn
thuvienvietnam.com - 8/11/2004)
|
|
Chị Lê Mỹ Hân, là
một người Việt Nam đă lập
gia đ́nh với người Nhật và đang
sinh sống ở Nhật Bản. Trong hai bài
"Dźa
quê ăn Tết" và "Đền
tử sĩ Yasukuni", với cách viết thật trong
sáng, tác giả đă tŕnh bày rất chi
tiết và chính xác về những phong
tục tập quán của Nhật qua con
mắt của một con dâu người VN.
Ngoài ra tác giả cũng ghi thêm nhiều
hiện tượng xă hội thay đổi
của Nhật hiện nay mà ít người
viết ra.
Tuần trước, ERCT liên lạc được với chị
Mỹ Hân và chị đă có nhă ư chia sẻ bài viết này.
Với cái nh́n của một người Việt có kinh nghiệm
ở Nhật, chị đă nhận xét và diễn tả Little Sài
G̣n một cách rất độc đáo. Mời các anh chị vào xem.
Mong tiếp tục nhận được nhiều bài viết khác
cùa chị Mỹ Hân. (ERCT)
|
|
Hồi c̣n đi học, tôi vốn dốt
đặc về môn viết văn. Mỗi khi
tới giờ tập làm văn, đọc xong
đề bài là tôi sợ toát cả mồ hôi
hột, ngồi gặm viết đến cả
nửa giờ mà không ghi được một
chữ nào trong vở của ḿnh. Vậy mà
dạo gần đây có vài người lại
khen tôi viết khá lắm. Trong số đó có
cả Đại Cô Cô Linh Bảo, một nữ
sĩ đáng kính mà tôi hân hạnh được
Cô tiếp đón tại tư gia trong dịp
viếng thăm Sài G̣n Nhỏ tháng vừa qua.
Chẳng biết cô khen thật hay chỉ
khuyến khích tinh thần tôi, nhưng cũng làm
tôi xém tí nữa phải vào thẩm mỹ
viện chỉnh lại cái mũi sắp bể
của ḿnh. Hứa với cô tôi sẽ viết
một bài về nước Mỹ, đặc
biệt về Little Saigon nơi cô đang sinh
sống và cũng là nơi tôi lang thang ở
đó gần cả tháng trời khi Mỹ du.
Trở về Tokyo đă gần hai tuần
lễ rồi mà tôi chưa thực hiện
được lời hứa của ḿnh.
Phần v́ quá bận rộn lo dọn dẹp nhà
cửa do ông xă bày bừa, phần th́ không
biết phải bắt đầu viết như
thế nào cho trọn vẹn.... Tôi tính lờ
đi, nhưng mỗi khi gọi điện
thoại hỏi thăm Cô th́ cô lại nhắc
nhở:
- Em viết bài về Sài G̣n Nhỏ chưa,
viết ở mục nào, để cô biết c̣n
vào đọc chớ?
Tôi biết không thể thất hứa
với cô được nên hôm nay dành chút
thời gian vào đây ghi lại ít cảm tưởng
của ḿnh về nước Mỹ, về Little
Saigon, về đời sống của người
Việt Nam ḿnh mà tôi có dịp gặp gỡ nơi
đó.
I
Chồng tôi hăng hái đưa tôi ra phi trường,
coi bộ tôi đi chơi xa chồng tôi...
mừng dữ a! Anh và tôi đi cùng đến
Hawaii rồi ghé sang Mỹ có công việc từ
sở làm, sau đó sẽ đi một ḿnh
trở về Nhật. Có được gần
tháng sống một ḿnh, "quậy tới
bến" cũng không ai biết, th́ sao lại
không mừng cho được. Tôi mong sang
Mỹ sớm nhưng lại không thích Hawaii,
chỉ v́ sang đó chồng tôi đi họp
suốt ngày c̣n tôi ở khách sạn coi
truyền h́nh đến chán con mắt. Tôi mong
đợi ngày đáp chuyến bay sang Cali, v́
sợ đổi chuyến bay nhiều lần nên
tôi mang hành lư theo cũng không nhiều lắm.
Một cái va li lớn, một cái nhỏ hơn
và một giỏ xách tay; cả ba đều
chứa đầy những thứ vặt vănh mà
tôi cắc ca cắc củm để dành mang
sang Mỹ làm quà tặng. Những thứ đó
chẳng đáng là bao nhưng "của ít ḷng
nhiều". Dĩ nhiên tôi có mang theo máy
digital camera để c̣n chụp h́nh lưu
niệm nữa chứ! Ở phi trường tôi
muốn mua vài cái bánh thật ngon (bánh Nhật
ăn lạ miệng mà ngon lắm, tôi ăn hoài
không thấy chán!) mang sang làm quà cho bè bạn và
người thân mà ngại "đồ ăn
sẽ bị quăng vào thùng rác" theo lời
mấy người bạn đă dọa dẫm
tôi về việc này.
Máy bay đang hạ dần độ cao để
chuẩn bị đáp xuống phi trường
quốc tế Los Angeles. Lúc ấy vào khoảng 9
giờ sáng thời tiết rất đẹp,
bầu trời quang đăng. Từ trên cao nh́n
xuống, tôi thấy thành phố thật nên thơ.
Ḷng nôn nao, hồi hộp v́ sắp sửa
được đặt chân xuống nước
Mỹ, nơi được mệnh danh là Thiên
Đường mà trước kia tôi vẫn
từng há hốc mồm khi nghe những người
bạn Việt Kiều kể về cuộc
sống nơi đất Mỹ... để
rồi ngồi mơ màng có một ngày sẽ
được đặt chân lên
mảnh đất "thiên đàng". Ước
mơ thủa xa xưa giờ đă trở thành
hiện thực. Chỉ c̣n ít phút nữa thôi là
tôi được đặt chân ḿnh xuống
đất Mỹ rồi. Cảm ơn Trời
Đất, cảm ơn chồng tôi v́ chính anh
đă mang cho tôi quá nhiều cơ hội để
tôi thực hiện được những ước
mơ của ḿnh.
Phi trường L.A quá rộng, từ lúc máy
bay hạ cánh cho đến khi vào tới
cổng cũng phải mất gần nửa
tiếng đồng hồ. Khi làm thủ tục
tŕnh diện ở Immigration Gate, tôi
được chụp h́nh, lăn tay và hỏi
han vài câu rất nhanh rồi cho qua ngay, không
giống như những ǵ tôi từ nghe bạn
bè hoặc đọc trên báo chí viết về
sự khó khăn khi vào nước Mỹ.
Việc lấy hành lư cũng lẹ làng, ở
ngay cạnh đó, cách chỗ Immigration Gate
chỉ có vài bước. Nhân viên vui vẻ và
lịch sự, mấy anh Mỹ đen mặt tươi
như hoa, cười nhe hàm răng trắng
ởn luôn miệng hỏi hành khách: "Hello, do
you need some help". Khác hẳn những gương
mặt lạnh lùng, đằng đằng sát
khí của nhân viên an ninh cửa khẩu, hay nhân
viên thuế quan của nước CHXHCNVN mà tôi
đă từng gặp mỗi lần trở
lại quê nhà. Việc xét hành lư cũng không
hề có, chẳng ai hỏi han ǵ. Tôi tiếc măi
là không mang được bánh trái ǵ từ
Nhật cho người thân v́ sợ bị xét
hỏi phạt vạ khi mang thực phẩm vào
Mỹ. Chẳng bù cho lúc ở Nhật tôi
được ưu tiên xét hỏi quá kỹ lưỡng.
Chắc có lẽ nhờ gương mặt
dịu hiền của ḿnh nên họ tưởng
lầm tôi là nữ khủng bố. Đôi
giầy cao gót tôi đi mỏng manh như
chiếc lá, vậy mà họ bắt tôi cởi
ra tới ba lần, ngó tới, ngó lui rồi mang
vào máy rọi cẩn thận. Làm như tôi nhét
bom vào đó không bằng! Giỏ sách th́ bị
lục tứ tung, thấy bắt mệt. Vào
đến pḥng chờ tôi tưởng đă thoát
nạn, ai dè trước khi lên máy bay tôi c̣n
bị chận xét thêm hai lần nữa, một
lần được nhân viên phi hành đoàn
bắt đọc họ và tên đầy đủ.
Hết nh́n tôi rồi lại nh́n tấm h́nh
trong passport. Tôi không ngạc nhiên lắm v́
tấm h́nh tôi trong passport nh́n khác hẳn ở
ngoài đời, hồi về Việt Nam tôi cũng
bị nhân viên công an cửa khẩu soi tới
soi lui, họ nghĩ tôi xài đồ dỏm. Qua
khỏi cửa soát vé tôi lại bị ngoắc
thêm lần nữa, lại cởi giầy,
lại lục tung đồ trong giỏ sách.
Cuối cùng rồi tôi cũng được lên
máy bay t́m đến ghế của ḿnh.
Theo chân những hành khách khác, tôi đẩy
xe hành lư ra cổng, ngơ ngác t́m người
thân. Trước khi qua Mỹ tôi đă gọi
điện thoại kêu ông anh ra đón. Mười
mấy năm rồi không một lần gặp
lại, biết anh c̣n nhận ra ḿnh chăng ? Dáo
dác nh́n xung quanh toàn thấy người lạ
hoắc, chẳng thấy anh tôi đâu cả,
bụng đă thấy lo lo. Nếu anh tôi không ra
đón tôi sẽ bối dối không biết
phải làm sao, đất lạ quê người,
biết đường nào mà ṃ.
Từ đằng xa tôi thấy một người
đàn ông đang nh́n tôi cười nhe hàm răng
trắng bóc. Tôi nhận ra anh ngay. Dù thời
gian có làm anh thay đổi nhiều nhưng
nụ cười đó th́ tôi không bao giờ
quên được. Anh tôi gầy guộc đen
thùi, già đi nhiều so với thời c̣n
ở Việt Nam. Tôi im lặng nh́n kỹ anh
rồi phá lên cười :
- Việt Kiều ǵ đâu mà đen thùi lùi
vậy cha, giống mấy bác nông dân quá à
- Cái con nhỏ này tánh nết không thay đổi
ǵ ta, vừa thấy mặt tui là nó đă chê
bai bải. Tui đi lượm lon không đen sao
được sao cô hai?
- Ủa Việt Kiều mà sao lại đi lượm
lon?
- Lượm lon cho Chùa làm công quả đó mà
em.
- Ồ...Em hiểu rồi. Ông bà đang tính
chuyện mai mốt được lên thiên
giới có đúng không nào ?
- Đồ nhiều chuyện. Có mệt
không? Bây giờ tính đi đâu đây ?
- Anh đưa em về khách sạn trước
đă.
- Sao lại về khách sạn, chê nhà anh
chị hả ?
- Không phải vậy. Chồng em đặt khách
sạn cho em từ bên Nhật rồi, anh nói trước
tiên cho ở khách sạn để biết
với người ta. Không ở th́ cũng
bị lấy tiền, với lại em c̣n
hẹn gặp bạn tại đấy. Em
chỉ ở vài ngày thôi, rồi sẽ kêu anh
lại đón em về bên nhà anh chị ít
bữa.
- Ờ, vậy tùy cô.
Khách sạn Ramada nơi tôi đến ngụ
tạm nằm ở khu phố Đại Hàn, h́nh
như do người Việt làm chủ v́ nghe nhân
viên nói toàn tiếng Việt, "đă"
lỗ tai th́ thôi ! Sống ở xứ lạ quê
người, không thường tiếp xúc
với người đồng hương như
tôi th́ mới thấy quư, thấy mê, thấy thèm
nghe tiếng Việt. Khách sạn trông
bề ngoài không đẹp mấy. Pḥng ngủ
th́ tạm được nhưng hệ
thống toilet th́ quá tệ, c̣n máy lạnh th́
ôi thôi....chắc có từ thời Napoleon c̣n
ở truồng. Máy cũ x́, loại một
cục to đùng, mỗi lần bật lên nghe nó
gầm cứ y như là xe tăng T54 của
Việt cộng thủa chiến tranh. May là
khí hậu mát mẻ ít cần đến máy
lạnh, nếu mà nóng như ở Sài g̣n th́
chắc tôi sẽ không ngủ được v́
tiếng ồn ào của nó. Vậy mà giá
cả cũng đâu có rẻ, 70$ một ngày.
Nếu ở Sài G̣n, giá khách sạn này
chỉ khoảng 10$ là cùng. Thiên Đàng ǵ đâu
mà khách sạn thiệt tệ, lại c̣n
mắc như quỷ.
Hôm ấy, sau khi anh tôi về nhà, tôi trùm
mền ngủ một giấc cho đến
tận tối khuya mới tỉnh.
Sáng hôm sau, người bạn tôi tới
đón đi ăn sáng. Lúc này, ngồi trong xe tôi
mới để ư đến phố phường,
đường xá khá sạch sẽ, nhưng nhà
cửa th́ thấp lè tè, thưa thớt. Hai bên
đường chỗ nào cũng thấy
bảng hiệu đề tên bằng Việt
Ngữ, nào là Ánh Hồng, nào là Thúy Loan, nào là
chợ Bến Thành....Tôi ngỡ ḿnh đang
đi trên đường phố Việt Nam. Khác
hẳn những ǵ tôi tưởng tượng
ban đầu với những ṭa cao ốc nguy
nga lộng lẫy, phố phường sầm
uất, người người tấp nập.
Tôi quay qua nói với bạn.
- Trời! Sao ở đây giống vùng nhà quê
quá vây mày ?
- Đại loại là như vậy.
- Cuộc sống ở đây ra sao? Khá không?
- Đủ sống và dư dă một chút.
Nếu đừng làm biếng. Nói chung ḿnh hài
ḷng với cuộc sống bây giờ.
Tôi im lặng nh́n ra phía ngoài
rồi tự cười thầm một ḿnh.
Đúng là cái đồ dở hơi ! Sao
lại đi so sánh Tokyo, một thành phố
lớn và hiện đại vào bậc nhất
thế giới với một thành phố bé tí
teo Litttle Saigon này chứ nhỉ. Nhớ lại
những ngày đầu tiên đặt chân đến
Tokyo, tôi ngơ ngáo tṛn xoe mắt ngắm nh́n
phố phường với một sự thán
phục. Mèn đéc ơi, sao mà đẹp quá xá
quá xà! Đẹp không thể tưởng tượng
nổi. Nhà cao tầng san sát, đường
phố sạch bong. Người đông như
kiến cỏ, cắm đầu cổ lao đi
cứ y như bị ma đuổi, làm tôi choáng
váng mặt mày. Sao mà họ giỏi đi bộ
thật! Tôi chỉ đi có vài ṿng là mệt
muốn đứt hơi, hai chân lê không
nổi. Ở Sài G̣n, bước ra ngoài
đường là leo lên xe honda hay xe honda ôm,
sang hơn th́ đi taxi chứ có phải đi
bộ bước nào đâu mà biết mệt.
Qua đây th́ toàn cuốc bộ, đi bộ
từ ga về nhà, đi bộ ra chợ để
mua đồ ăn. Đi bộ trong mấy cái
DEPATO (siêu thị) đă đủ làm tôi
chết mệt. Bởi vậy mỗi cuối
tuần nghe chồng tôi rủ đi shopping tôi
sợ hết hồn hết vía. Dạo này đă
quen rồi, tôi đi bộ đâu kém ǵ dân
bản xứ. Được cái chợ búa
ở đây rất nhiều, chỗ nào cũng
có, bước ra phố là thấy liền, nên
không phải đi xa cho lắm. C̣n muốn lên
mấy trung tâm phố lớn như Shibuya, Ginza,
Shinyuku th́ có xe điện ngầm. Nói chung
ở mấy thành phố lớn của Nhật,
phương tiện chính để đi lại
của người dân là xe điện ngầm
hoặc đi xe bus. C̣n taxi th́ rất hiếm hoi
v́ giá cả quá mắc. Riêng xe hơi chỉ dân
ở vùng ngoại ô mới xài. Dân Nhật
họ mua xe riêng để làm kiểng, mua xe mang
về garage cho dăi nắng dầm mưa chơi
chứ chẳng mấy khi thấy họ lấy
ra đi. Garage họ làm cũng thiệt ngộ:
Hai, ba tầng. Mỗi garage chứa khoảng 10
chiếc xe. Hồi đầu tôi cứ thắc
mắc không hiểu làm cách nào mà họ có
thể mang xe từ tầng trên xuống
được. Ŕnh ṃ cả tháng trời tôi
mới khám phá ra họ làm hệ thống
tự động có con ṛng rọc chạy lên
chạy xuống. Khi muốn lấy một xe ra,
họ chỉ cần nhấn nút là cả hệ
thống đó chuyển động từ
từ rồi đưa chiếc xe ḿnh muốn
lấy xuống dưới, ḿnh chỉ việc
nhấn nút stop, lái xe ra và đóng cửa,
thế là xong.
Đang miên man suy nghĩ th́ xe dừng lại.
Bạn tôi nh́n tôi cười rồi nói: "Đến
rồi, xuống đi cô Hai".
Cả hai chúng tôi cùng đi vào quán ăn. Quán
tên ǵ th́ tôi không nhớ nữa, chỉ
biết quán náy bán bún chả Hà Nội và
cả chả cá Lă Vọng. Tôi chưa bao
giờ ăn chả cá Lă Vọng nên bạn tôi
kêu một phần cho tôi ăn thử. Trong lúc
chờ đợi món ăn dọn lên, tôi
đưa mắt quan sát. Quán ăn khá rộng,
được trang trí theo đúng kiểu
Việt Nam, từ bàn ghế đến chén bát... Thực khách đa phần là người
Việt. Mọi người nói chuyện với
nhau bằng tiếng Việt, nghe thật vui.
Lâu rồi tôi không có dịp tiếp xúc với
người Việt nên bây giờ ngồi im
lặng lắng nghe xem họ nói chuyện ǵ
với nhau cho đỡ ghiền. Khoảng mười
phút sau thức ăn được dọn lên,
trông thật hấp dẫn. Tôi không khách sáo
đưa đũa gắp liền, nhưng mà
thú thật... chẳng ngon ǵ cả, không hợp
khẩu vị. Tôi thất vọng. Bạn tôi kêu
thêm món bún chả Hà Nội. Món này ăn khá hơn.
Ăn xong, chúng tôi trả tiền rồi
rời khỏi quán. Trên đường trở
ra xe bạn tôi hỏi.
- Bây giờ bồ muốn đi đâu? Hôm
nay thứ Bảy nghỉ làm ḿnh sẽ
đưa bồ đi chơi đến
chiều. Có muốn ra biển không?
- Hai đứa con gái chúng ḿnh ra biển làm ǵ,
để ngó nhau à? Thôi bạn cho ḿnh đi
shopping, ḿnh muốn biết hàng hóa ở đây
giá cả thế nào.
- Ô kê! Chuyện nhỏ.
Chúng tôi ghé qua vài cái chợ quanh khu đó.
Nhiều chợ ra phết! Hàng hóa đủ
thứ đủ loại, giá cả rẻ như
bèo, nhất là hàng thực phẩm và trái cây. Cá,
thịt, tôm, cua, rau quả...thứ ǵ cũng
rẻ. Tôi không thể tưởng tượng
nổi. Tôi chỉ muốn ôm tất cả
về nhà ḿnh. Tôi cứ ước ở
Nhật mà cũng rẻ vậy th́ vợ
chồng tôi giầu to. Có lẽ giá cả
thức ăn ở đây c̣n rẻ hơn
ở Sài G̣n, nghĩ tội nghiệp dân ḿnh, lương
bổng th́ chẳng được bao nhiêu mà
phải mua sắm thứ chi cũng mắc
mỏ. Hèn ǵ ai cũng ước mơ
được đi Mỹ.
Tôi đứng ngẩn ṭ te nh́n hàng thuốc
bổ Vitamin, đủ thứ đủ
loại, loại nào cũng rẻ gấp 4
lần ở Nhật. Từ CQ10, Vitamin E,
Collagen...cho đến fishoil, tôi mua cho một
đống, uống vài năm chưa
hết. Mua để dành mai mốt mang về
Việt Nam làm quà, quí lắm đó, ở
Việt Nam thứ này c̣n mắc hơn ở
Nhật Bản.
Mua sắm xong, chúng tôi chạy xe ṛng ṛng
khắp thành phố và chiều đến th́
chui vào quán ḿ La Cai ăn tối. Món ḿ này ăn
thiệt là ngon, chỉ tội nhiều dầu quá,
dễ ngán.
Ngày hôm sau bạn tôi rủ đi Phước
Lộc Thọ. Ừ th́ đi cho biết, đến
Little Saigon mà không biết Phước Lộc
Thọ th́ quê quá. Hôm đó là Chủ Nhật,
Phước Lộc Thọ xe đông như nêm,
đi ḷng ṿng mấy lượt mà không c̣n
chỗ đậu xe. Cô bạn khuyên tôi nên vào
đó một ḿnh, chừng một tiếng
đồng hồ sau cô sẽ quay lại đón
tôi trước cổng. Trước khi đi cô
c̣n dặn đi dặn lại nhớ canh đồng
hồ đừng ra trễ, để cô
phải chờ.
Một ḿnh tôi lang thang trong Phước
Lộc Thọ, dạo quanh quẩn trên lầu
một, chẳng có ǵ đặc biệt, tôi ṃ
xuống dưới nơi có nhiều quầy bán
đồ ăn . Phước Lộc Thọ
thật giống y chang như Chợ Lớn. Tôi
ngó nghiêng mấy hàng ăn uống và xà ngay vào
chỗ bán cóc, ổi, chùm ruột ngâm để
trong mấy hũ nh́n thật hấp dẫn.
Mấy thứ này không thấy th́ thôi, thấy
rồi th́ không cưỡng lại được.
Tôi mua một hộp bỏ vào bao tính mang về
khách sạn ăn. Đi ngang qua mấy bàn
gần đó , một bà nắm tay kéo
lại rủ rê.
- Em ngồi đây tôi coi cho một quẻ.
Từ sáng tới giờ ế ẩm quá.
Nghe coi bói mắt tôi sáng bừng lên, nhưng
c̣n làm bộ ngần ngừ... v́ không biết
giá cả ra sao. Tôi đánh bạo hỏi.
- Bao nhiêu một quẻ hả bà?
- Tùy cô, cho bao nhiêu cũng được.
Tôi đồng ư để bà
coi cho một quẻ. Bà nói thao thao bất
tuyệt những ǵ đến giờ này tôi
chả c̣n nhớ, chỉ nhớ bà bảo tôi
sắp có số tiền lớn bất ngờ
trong tháng này. Tiền bất ngờ đâu
chẳng thấy chỉ thấy bị hao tốn
thêm th́ có! Tôi trả tiền bà rồi đi ra
ngoài cửa chờ bạn lại đón.
*
**
Mấy ngày hôm sau tôi quanh quẩn ở khách
sạn, chẳng biết đi đâu. Ai cũng
bận rộn kiếm ăn thời gian rảnh
đâu mà đưa tôi đi chơi được. Buồn quá tôi gọi điện thoại kêu
anh tôi lên rước về nhà anh chị ở
ít bữa.
Sau khi trả pḥng, anh tôi mang hành lư ra xe
đưa tôi về nhà ở đường
Mờ Ra. Tưởng xa lắm, hóa ra chỉ cách
khách sạn có dăm ba phút đồng hồ, vèo
một cái đă tới. Xe dừng lại, tôi
mở cửa bước xuống đă thấy
chị tôi cùng hai đứa cháu gái nội
đang đứng chờ ở cửa. Nh́n tôi
chị tươi tắn hẳn lên.
- Trời ơi! Cũng c̣n đẹp gái quá
chứ !
Tôi dang hai tay ra, ngắm lại ḿnh rồi ngước
lên nh́n chị, toét miệng ra cười
- C̣n lấy thêm được chồng
nữa không chị?
- Dư xăng !
Cả hai chị em tôi cùng phá ra cười.
Chị tôi vẫn đẹp gái như xưa,
chỉ khác là mái tóc nay đă có nhiều
sợi bạc. Mười mấy năm qua
rồi, không muốn già cũng chẳng cưỡng
lại được. Đứa bé gái lớn
khoảng bốn tuổi ra nắm tay tôi giật
hỏi:
- Bà ơi, em bé đâu?
- Bà đâu có em bé, bà đi có ḿnh ên à.
Tự nhiên được lên chức "bà"
nghe mà phát khiếp. Tôi mang hành lư vào nhà loay
hoay chưa biết để ở chỗ nào cho
tiện. Chị tôi chỉ vào góc nhà rồi nói.
- Em để tạm đó đi, nhà bừa
bộn quá chưa dọn dẹp kịp. Hồi
hôm, thằng Hai mới dọn về từ
Chicago, đồ đạc c̣n lộn xộn quá
trời, chút rồi tính.
Căn nhà khá rộng, có bốn pḥng ngủ,
một pḥng khách, nhà bếp và thêm cái kho để
chứa đồ. Đằng sau là một khu vườn
nhỏ trồng đủ các loại rau cỏ,
nào rau má, rau đắng, rau mùng tơi, bí
rợ, bí đao...các loại rau thơm, lại
thêm hoa hồng, hoa cúc, hoa thược dược...
ngoài ra c̣n có cả mía và chuối nữa. Nh́n
thật thích ! Khu chị tôi ở lèo tèo chỉ
có mấy nóc nhà. Đúng là xứ Mỹ có khác,
đất rộng người thưa, cái ǵ cũng
to lớn, rộng răi.
Hôm kế tiếp tôi cứ quanh quẩn trong
nhà chẳng đi đâu, buồn tôi lên nét vào
ThưViệnViệtNam.com phá làng phá xóm, c̣n không
th́ chơi với mấy đứa nhỏ. Sang
Mỹ tự nhiên lại trở thành babysitter!
Mấy đứa nhỏ thật dễ thương,
hôm đầu th́ gọi tôi là "bà",
chiều đến th́ chuyển sang gọi
bằng "cô", qua ngày hôm sau th́ ríu rít
gọi bằng "chị" làm tôi khúc khích
cười măi. Con bé em mới hơn ba tuổi,
ngọng líu lô, chạy lạch bạch như
vịt, nhỏ xíu vậy mà ai hỏi ǵ,
chị ấy không bằng ḷng là ngoác miệng
ra "no" liền. Tôi nhớ măi anh tôi hay
cầm cái roi, hễ nó lên tiếng nói
"no" là anh tôi dư dứ trước
mặt nó : - Mày "no" hả? Làm tôi không
nhịn được cười. Nh́n tụi nó
tôi than thở.
- Ước ǵ em cũng có một đứa
con gái như vậy hén, chỉ tiếc là
trời không cho, đành chịu!
- Ở đâu có sẵn cho mà ước?
Thấy tôi cứ quanh quẩn trong nhà chị
tôi bảo.
- Muốn đi đâu th́ kêu anh lấy xe
chở em đi chơi cho biết với người
ta, sao qua đây mà cứ ru rú trong nhà vậy?
Buồn chết!
- Thôi em ở nhà nói chuyện với chị
được rồi, nắng nôi như
vậy, đi chi cho mệt, với lại thành
phố nhỏ xíu xiu này có ǵ để cho em
ngắm đâu. Tokyo đẹp lộng lẫy như
vậy em c̣n làm biếng đi thăm huống
hồ.... Em qua đây trước là thăm anh
chị, sau là muốn xem dân t́nh ḿnh sống bên
này ra sao để c̣n suy tính có nên gởi con em
đi du học ở Mỹ hay mang nó qua Nhật.
Gia đ́nh của anh chị tôi vẫn giữ
đúng cách sống của người Việt,
chẳng có lai căng đi một tí nào.
Mỗi ngày cơm nước xong cả nhà
chúi đầu vào coi phim bộ của Hồng Kông.
Có bữa, ba pḥng chiếu ba bộ khác nhau, tha
hồ ai muốn coi ǵ tùy ư. Giống hệt như
mười mấy năm về trước, cái
thời tôi vẫn thường qua nhà chị coi
ké phim "chưởng".
Tôi đến Sài G̣n Nhỏ đúng vào
thời điểm có ông Út nào đó ở
tiểu bang Texas trúng số độc đắc
tới hơn trăm triệu đô la Mỹ.
Cả thành phố nhốn nháo lên, đi chỗ
nào cũng thấy người ta bàn về
chuyện này. Riêng nhà của anh chị tôi c̣n
vui bạo, từ sáng sớm cho đến
tối khuya điện thoại réo liên tục
chỉ nói đến chuyện ông Út trúng
số. Bàn luận với nhau đủ điều.
Tôi nghe khúc khích cười hoài. Chị tôi c̣n
đ̣i mua vé may bay qua Texas kiếm ông Út để
xin tiền về xây chùa, mà xin th́ đâu có ít,
đ̣i xin một từ triệu tới hai
triệu đô la. Thiệt t́nh! Thằng con trai
lên tiếng cản bị mẹ rủa cho
một tăng. Thấy vậy tôi im re không dám
cản v́ sợ bị vạ lây. Hai chị em
tụi tôi chỉ biết nh́n nhau cười.
Sáng thứ sáu, tôi gọi điện
thoại qua nhà Cô Linh Bảo. Trước khi sang
Mỹ tôi có gửi thư xin phép tới thăm
cô rồi. Tôi chưa bao giờ gặp cô ngoài
đời, chỉ biết cô qua thuvienvietnam.com và
những tác phẩm cô viết. Chuông điện
thoại réo, đầu kia có người
bắt máy, một giọng nói Huế
ấm trầm vang lên.
- A lô, quư nhân nào?
(Câu nói đó Đại Cô Cô vẫn thường
xuyên dùng để hỏi người đối
diện mỗi khi có điện thoại ). Tôi
xin phép kể lể dông dài một chút về cái
biệt danh Đại Cô Cô của nhà văn
Linh Bảo. Chả là trên thuvienvietnam.com, có hai người
lớn tuổi tham gia hàng ngũ T́nh Nguyện Viên.
Một sống ở Gia Nă Đại, thường
được mọi người thân thương
gọi "trùm" Cô Cô Lê Thy. Bọn trẻ
th́ hóm hỉnh gọi Cô Cô Lê Thy là coco...nut, húy
danh Dừa. "Nut" (khùng) cũng phải, bao
nhiêu thời gian rảnh - và cả thời gian
không rảnh - Cô Cô đều dành cho việc chăm
sóc Pḥng Đọc Sách, mười mấy ngàn
sách trong pḥng Thư Viện đều do Cô
phụ trách cùng với nhóm T́nh Nguyện Viên
trẻ giúp một tay lo lắng, đánh máy, tŕnh
bày! Tuy nhiên từ ngày có nhà văn Linh Bảo
tham gia làm T́nh Nguyện Viên chăm lo quán
xuyến khu Tréo Cẳng Ngỗng th́ Cô Dừa
bị xuống chức v́ nhỏ tuổi hơn,
Cô Dừa ở hàng "sáu bó" trong khi nhà văn
Linh Bảo đă hơn "bảy bó rưởi".
Chúng tôi quen gọi Cô Lê Thy là Cô Cô nên tặng
nhà văn Linh Bảo danh hiệu Đại Cô Cô.
Tôi nhận thấy có ba điều rất thú
vị về Đại Cô Cô: Một là câu
hỏi bất hủ "A lô, quư nhân nào?",
hai là Đại Cô Cô chỉ bằng ḷng cho xưng
"Em", ba là ai trên Thư Viện Đại
Cô Cô cũng gọi bằng "cưng".
Đại Cô Cô nói: "Tuổi tôi bây giờ
tha hồ gọi mọi người bằng
"cưng" mà chẳng sợ mang
tiếng").
Lúc ấy, tôi đoán chắc là cô v́ cô
sống độc thân, tôi mau mắn trả
lời.
- Cô ơi, em là Mỹ Hân đây....
Vừa nghe tên Cô vui mừng reo lên.
- Mỹ Hân hả, em qua đây hồi nào? Em
đang ở đâu? Chừng nào em tới thăm
cô?
- Dạ. Em qua đây được vài ngày
rồi, đang ở nhà người quen. Chủ
Nhật này em sẽ tới thăm cô. Cô có
bận ǵ không?
- Được. Mấy giờ em tới,
buổi sáng hay buổi chiều?
- Em chưa biết nữa. Để xem có ai
rảnh chở em qua không đă.
- Ừ, Khi nào đến th́ nhớ báo cho cô
biết, để cô c̣n sửa soạn dung nhan
chứ có khách tới nhà, ḿnh bê bối coi sao
được. À, em gọi điện thoại
cho ông P đi, xem chủ nhật ổng có
rảnh để tiếp ḿnh không th́ cô sẽ
chở em lại thăm văn pḥng Thư
Viện Việt Nam Online luôn thể, mà em có
số điện thoại của ông chưa?
- Dạ, để em t́m trên Thư Viện
rồi em sẽ gọi điện thoại cho cô
sau nhé. Em chào cô.
Sau đó tôi nhấn số gọi cho "mr
P", nhưng điện thoại reo hoài mà không
ai nhấc máy. Gọi đi gọi lại
mấy lần không được, bực ḿnh tôi
gác máy rồi trở vào pḥng ḿnh ngủ
tiếp. Qua đây, thay đổi khí hậu, tôi
bị cảm lạnh. Hồi tối,
vừa sốt, vừa đau họng lại ho
cả đêm nên sáng nay người cứ
ngật ngừ, mệt mỏi, chẳng muốn
ăn uống ǵ.
Tôi nằm đến ba giờ chiều
mới tỉnh dậy, miệng đắng nghét,
khát cháy cổ họng. Tôi ḷ ṃ xuống
bếp t́m nước uống. Nhà vắng hoe,
mấy đứa nhỏ đang ngủ trưa.
Anh tôi lên chùa từ sáng, c̣n chị th́ không
thấy đâu. Nhà này mộ đạo
thấy sợ! Chị tôi ăn chay trường,
sáng nào cũng thức dậy sớm tụng
kinh gơ mơ.
Lúc trước khi hai đứa cháu nội chưa
về sống chung một nhà, chị tối
ngày ở trên chùa làm công quả. Bây giờ th́
chị bận tối mắt tối mũi, có
thời gian rảnh nào đâu, vậy mà chưa
thứ Bảy, Chủ Nhật nào chị bỏ
không đi chùa cúng kiếng.
Uống nước xong, tôi đi ra phía
sau nhà. Nghe tiếng động, ngó ra thấy
chị tôi đang lọ mọ làm vườn. Tôi
mở cửa bước tới, nh́n thấy tôi,
chị hỏi.
- Em ăn cơm chưa? Thấy ngủ ngon quá,
chị không đánh thức. Tối hôm qua
nghe em ho cả đêm, bảo anh lấy thuốc
cho mà uống.
- Em chưa thấy đói, để chút ăn
luôn.
Tôi ngồi xuống bên cạnh chị, giúp
chị lặt đống rau mùng tơi to đùng
trước mặt. Chị bảo để tí
nữa mang đi bán lấy tiền cúng chùa.
Hồi mới qua gia đ́nh chị định
cư ở tiểu bang Texas, vùng đó lạnh
dữ lắm. Chị cũng đi du lịch
nhiều nơi, nhưng khi đến Little Saigon
này, chị chịu liền v́ khí hậu ấm
áp, giá cả lại rẻ và đặc
biệt có rất nhiều người Việt
Nam sống quanh vùng. Anh chị quyết định
dọn về đây ở cho đến nay.
Chị kể, lúc mới qua chị bị
khủng hoảng tinh thần mất mấy năm
đầu, chị nói.
- Em biết đấy, hồi c̣n bên Việt
Nam, chị cũng có của ăn của để.
Tụi Việt Cộng đến đánh tư
sản mấy lần, mà thực chất là
đi ăn cướp, nhưng chị vẫn c̣n
dấu được chút đỉnh. Rồi
khi qua tới đây, coi như là trắng tay.
Phải làm lại từ đầu.
Chị thở dài, mắt nh́n về hướng
xa xăm mơ tưởng về thời vàng
son trong quá khứ.
<xem
tiếp phần 2>
®
"Khi phát hành lại thông tin
từ trang này cần phải có sự đồng
ư của tác giả
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"
.....
ERCT lên mạng ngày
21/8/2006
|