Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Ðình Tưởng

&&&

Thương tiếc

                                Cảm đề Tiến sĩ Trần Đình Tưởng

                                Tưởng thương Tưởng nhớ Tưởng Hòa Ái,
                                Tưởng mơ Tưởng mộng Tưởng hư không,
                                Tưởng đã đi rồi sao còn đó,
                                Chần chờ Tưởng khuất cuối nẻo không.

Nằm trong quan tài ngủ,
Nhiều người thân bao vây,
Bạn hữu gần xa viếng,
Cuối nẻo đường tha phương.

Trong quan tài suy gẫm,
Kẻ vui thỏa được đi,
Bao nhiêu người lẩm cẩm,
Để lệ thảm sầu bi.

Trong quan tài yên nghỉ,
Khói hương mù mịt bay,
Những vòng hoa phúng điếu,
Hồn người tiên cảnh lai.

Trong quan tài tỉnh tâm,
Dưới lòng đất bình an,
Kẻ tỉnh tức trở về,
Sao mãi buồn băn khoăn?

Sinh sinh, tử tử định
Số trời bất khả thay,
Mọi người ai tránh khỏi,
Sao con buồn chẳng bay?

Đời vô thường tỉnh thức,
Danh lợi mây mù sa
Tiền tài đom đóm sáng,
Đạo thiền gió thoảng qua.

Hỡi trời đất bao la,
Hãy cùng ta khấn nguyện,
Để người bình an nghỉ,
Ở phương trời trùng sa.

Vi Sa
exryu NC.USA