Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng

 

Anh Trần Đ́nh Tưởng

 

Khi mới sang Nhật du học năm 67, trong ḷng tôi c̣n hoang mang v́ được biết rằng chế độ học ở Nhật rất khó so với các nước khác như Mỹ và Pháp.  Lần đầu tiên tôi gặp các Sempai tại cư xá Đông Du cũ.  Trong đó có anh Trần Đ́nh Tưởng.  Khi tôi hỏi về việc học ở Nhật, câu đầu tiên mà anh Tưởng đă nói với tôi, và câu này đă làm tôi nhớ măi đó là:

“Cậu đừng lo, ông trời sinh ra mọi người như nhau, nếu chúng ta cố gắng học th́ sẽ thành công”. 

Tôi đă có dịp sống ở cư xá Shinsei Gaku Ryo vào năm 67-70.  Cư xá này ngày trước của trường đại học Todai, Sei Mon, nơi anh Tưởng thường lại chơi với các người Nhật, và các Sempai khác.  Tôi có dịp sống chung với anh tại cư xá Itabashi năm 70-73.  Và sau năm 73, chúng tôi vẫn c̣n tiếp xúc với nhau trong t́nh Sempai-Kohai.

Theo tôi anh Tưởng rất ân cần đối với Kohai và rất kính trọng các Sempai học trước anh.  Trong những năm tháng đầu tiên ở Nhật, ai cũng như ai, chúng ta lo lắng về việc học ở năm Nhật Ngữ, việc đi trường, và việc học ở đại học, những năm thứ nhất, thứ hai... 

Ấn tượng mạnh nhất ở tôi về anh Tưởng đó là tấm ḷng cởi mở, sẵn sàng giảng dậy, nếu có sự yêu cầu giúp đỡ từ các Kohai đang học trong ngành của ḿnh. 

Khi tôi c̣n đang học Nhật Ngữ, anh đă nói với tôi rằng:

“Nếu trong cư xá Nhật ồn ào quá, cậu có thể sang Appato pḥng 4 chiếu rưỡi của tôi mà học cho yên tĩnh”.

Hay là:

“Cậu nên học lại các sách Koko của Nhật để sửa soạn học thi vào trường là tốt nhất, nếu cậu không hiểu tôi sẽ giảng cho cậu”

Tôi rất mừng như trút đươc gánh nặng khi nghe thấy các Sempai như anh Tưởng đă nói như thế.  Và vào mỗi buổi chiều, chúng tôi cùng đi bộ ra ga Hongo San Chome để đi đến cư xá Kokusai để học các lớp Hóa Học, Vật Lư luyện thi vào trường do anh phụ trách trong năm Nhật Ngữ.  Và sau năm Nhật ngữ, tôi vẫn c̣n tiếp tục học với anh các môn về Vật Lư, Hóa Học, và Vật-Lư & Hóa-Học (Phisical Chemistry).  Anh không ngần ngại bỏ th́ giờ giảng dạy chúng tôi mỗi tuần ít nhất là 2 đến 3 lần, dưới h́nh thức seminar. 

Và bất cứ lúc nào, giáo sư ở trường giảng về môn Hóa Học, hay Vật Lư Hóa Học mà tôi không thể hiểu nổi, khi tôi đến hỏi anh Tưởng, th́ anh lúc nào cũng nói rằng:

“ Cậu mang quyển sách của cậu lại cho tôi chiều nay, tôi sẽ đọc ban đêm, và chiều mai chúng ta sẽ gặp nhau tại pḥng học của cư xá ABK”

hay là:

“Cậu đến nhà tôi, ăn cơm xong tôi sẽ giảng cho cậu”.

Anh Tưởng rất thông minh, có trí nhớ sắc bén, học rất rộng, đọc sách rất nhiều, giỏi từ văn chương, lịch sử đến khoa học, và rất khiêm tốn.  Cách giảng dạy của anh đă làm tôi nhớ rất nhiều về ngành Hóa Học mà tôi đang theo đuỗị  Khi giảng về những môn Hóa Học nhàm chán, anh thường dẫn chứng những câu chuyện về khoa học mà anh đă đọc từ chuyện “Khoa Học Giả Tưởng”, của tác giả Isaac Imov ra để làm thí dụ.  Cách giảng dậy như thế đă làm cho người học như tôi cảm thấy rất thích thú, và nhớ lâu.  Anh đă nhớ tên của các nhà Vật Lư, Hóa Học nổi tiếng, và các câu chuyện vui mà anh đọc được về các khoa học gia nổi tiếng này. Cách giảng dậy của anh là:

“Các cậu nên cố gắng đọc hết một chương và làm hết bài tập của chương đó, như vậy mới thấy thú vị, và hiểu hết những điều tác giả muốn nêu ra”. 

Cách này đă làm tôi nhớ về môn Hóa Học và Vật Lư rất lâu.  Hiện nay tôi vẫn c̣n giữ 2 quyển sách giáo khoa Hóa Học, và Vật Lư mà chúng tôi đă học với anh, tác giả là Geissman, và Holiday (quyển I và II). Anh cũng đă khuyến khích chúng tôi đọc thêm sách của các giáo sư nói tiếng khác, như Pauling, Gould.

Tôi sang Mỹ năm 81,  và anh chị Tưởng sang Úc chắc cũng khoảng gần năm đó.  Bẵng đi một thời gian dài chúng tôi đă không c̣n có dịp gặp nhau, ăn tối, nói chuyện khoa học thường xuyên như xưa.  Măi cho đến cuối năm 93, anh chị Tưởng, trong chuyến đi du lịch Mỹ thăm họ hàng và gia đ́nh, đă đến chơi với chúng tôi khi tôi ở The Woodland, Texas.  Anh chị đă ở trong apartment với chúng tôi trong những ngày ở Texas, mặc dầu là anh chị có rất nhiều họ hàng đang sống tại Houston.  Anh em gặp nhau bao năm xa cách, biết bao nhiêu chuyện để hàn huyên thâu đêm, suốt sáng.  Cũng trong dịp đó, chúng tôi tiếp tục “độ Nhật” (đi ăn mà không phải trả tiến, đây là danh từ đặc biệt của anh Tưởng và chúng tôi) ở một nhà hàng lớn ở Houston do các người em họ anh Tưởng mời. Trong bữa ăn, chúng tôi vẫn tiếp tục nói những câu chuyện vui như những ngày ở Tokyo.  Rối vài ngày sau, gia đ́nh tôi đă tiễn anh chị Tưởng lên máy bay đi thăm ba người em hiện đang sinh sống ở Masachusett.

Trong bữa cơm đầu tiên đón tiếp anh chi Tưởng đến Texas, tôi đă nói với anh Tưởng rằng:

“Anh Tưởng , Em cám ơn anh về sự giúp đỡ khi em c̣n ở Nhật Bản, t́nh cảm của anh đối với em, em không bao giờ quên”. 

Gia đinh chúng tôi đang dự định sang chơi Úc Châu để thăm các Sempai, ban bè kể cả gia đ́nh anh Tưởng.  Nhưng anh đă ra đi đột ngột, và không ngờ câu nói trên với anh Tưởng đă là lời nói cuối cùng của tôi với anh Trần Đ́nh Tưởng.

Xin tạ ơn Sempai khả kính Trần Đ́nh Tưởng.

Vũ Mạnh Huỳnh

San Diego, California.
Sang Nhật năm 1967.
Tốt nghiệp khóa Tiến Sĩ nghành Nông Nghệ Hóa Học, Đại Học Tokyo năm 1979. 


Mời bấm vào đây để viết cảm tưởng