|
Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng
Nhớ anh Trần Đ́nh Tưởng Anh Tưởng, Có phải đây là lần đầu
tôi viết thư cho anh không ?
Nếu tôi không lầm th́ đúng như thế.
Sao lại viết cho anh vào lúc này, anh đâu c̣n
đọc được nữa đâu?
Cái thằng tôi thực là buồn cười!
Biết thế, nhưng tôi vẫn viết, v́ tôi
buồn. Suốt cả đêm nay, tôi không ngủ
được, trong đầu cứ quanh đi
quẩn lại cái điệp khúc của một bài hát
cũ: Anh ra đi không nói
một lời
Người Nhật vẫn có một
truyền thống đẹp, tôi cho là tuyệt đẹp,
đó là cái t́nh giữa khóa đàn anh và khoá đàn
em [Sempai và Kohai]. Nhớ
ngày nào mới qua Tokyo, chân ướt chân ráo, gặp
anh ở pḥng anh Khiết trong cư xá Komaba ... Rồi sau đó bốn người,
trong đó tôi nhỏ nhất, cùng đi băi biển
Enoshima. Chắc không
ai ngờ, nhưng hôm đó cả đám, kể
cả anh Tưởng đạo mạo nhà ḿnh, cùng
đi chọc mấy cô Nhật, được
một ngày thực vui. Anh
có chụp h́nh, bây giờ tôi c̣n giữ.
H́nh màu mà đen thui, nhưng là kỷ niệm, nên
đẹp. Sau đó, anh có cho tôi mượn dĩa
hát của cô Dalidah để thâu băng, dùng cái máy
quay dĩa của anh Mùi. Duyên
với cô Dalidah không được lâu, v́ vài tháng
sau có tên đạo chích nào lẻn vào pḥng tôi
cuỗm mất cuốn băng, không có dịp gặp
anh để được thâu lại.
Măi sau này, có dịp đi Paris, tôi ráng t́m cho
được CD của cô Dalidah, nhưng một bà
Dalidah gia `nua không c̣n hát được như xưa
nữa. Cái ǵ quí mà
đă qua th́ mất, như tuổi thanh xuân của
anh, của tôi, của tất cả chúng ḿnh. Anh có cho tôi mượn “Mâu Thuẫn
Luận” của Mao Trạch Đông.
Đọc thấy rất hay, nhưng lâu quá,
trong đó nói ǵ tôi quên tuốt.
Cũng v́ thấy ông Mao không có ǵ để mà
phục nữa, nên cũng chả buồn t́m đọc
lại, thấy ḿnh cũng quá khích như ông Mao, không
thích ai th́ cái hay của người ta cũng chả
thèm đọc, thật là nghiệp chướng
nặng nề ! Anh thích bài hát ǵ đó, bắt đầu
bằng: Một đàn chim tóc trắng Anh hay bảo tôi hát, nhưng tôi không
thích bài đó, nên không hát được.
Tôi nghĩ, chắc con chim nó cũng chỉ hót
được những ǵ nó thấy ưa thích mà thôi. Rồi tư` đó, không được
gặp anh nữa, trừ những khi tiệc tùng đ́nh
đám có trao đổi với anh vài câu ngắn
ngủi, không có dịp nào gần gũi với anh ... Rồi vật đổi sao dời, tôi
sang Canberra, một thời gian sau nghe anh đang ở
Melbourne. Cứ nghĩ
là anh ở đó th́ một ngày nào có dịp đi
Melbourne lạí sẽ gặp anh. Nhưng anh đi mất rồi,
lặng lẽ. Thật là tiếc.
Thường ngày, tôi vẫn nghĩ:
nếu có một bậc quân vương nào đó
biết dùng anh Tưởng, chắc chắn anh sẽ
làm được nhiều việc to lớn vĩ
đại. Nhưng thôi, đời con người
có hạn định, sớm muộn ǵ rồi ai cũng
đi trọn con đường, tôi muốn nói
trọn một ṿng tử sinh.
Có tiếc thương cho anh là tiếc thương
một quá khứ thanh xuân với nhiều vô tư
của chúng ḿnh, và tiếc thương một tài năng
đă vẫn hoài hoài “vị ngộ”. Thôi anh yên nghỉ.
Xin chép gửi anh một đoạn hay trong
một bài hát cũ, gọi là tiễn đưa nhau: Rồi nằm xuống [TCS:
Cho Một Người Vừa Nằm Xuống] Anh Tưởng ơi, ngày xưa tôi chưa
hát cho anh nghe được, dù là anh đă yêu
cầu ! Phương Canberra 2004-09-21 |