Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng

&&&

 

Thu Lai, thơ Lư Hạ

 
<<  Rất tiếc một người có đức hạnh cao, có tác phong lớn, có rất nhiều khả năng, vừa về khoa học, vừa về ngôn ngữ học, đặc biệt là khả năng tiếng Nhật của anh, mà ít ai trong cộng đồng anh em chúng ḿnh có được, chưa có dịp đóng góp vào sự nghiệp chung của cả nước. Việc đào tạo ra được một người như anh quả là rất hiếm, rất khó, và rất tốn thời gian. Đất nước ta đă mất đi một người tài thật sự. >>
( Trích  bài viết  của anh Lai Văn Khiết cho  trang đặc biệt " Thương tiếc  anh Trần Đ́nh Tưởng " )

 
 
Xin cảm ơn anh Lai Văn Khiết  đă nói lên hộ ư nghĩ trên đây  .
 
Đất nước c̣n cần nhiều hiền tài, để đào tạo được một con người tài giỏi, tài đức vẹn toàn, quả là khó  .. Chúng ta vừa thương tiếc anh, vừa cảm thấy đáng tiếc cho đất nước, đáng tiếc vô cùng.
 
 Tuy được biết anh đă  ra đi với tâm trạng thanh thản  như  thay một chiếc áo mới để đi vào cơi vĩnh hằng,  và chúng ta cũng đă cùng dâng lời cầu nguyện cho anh như vậy ,  nhưng sao vẫn không nguôi đựơc nỗi buồn v́ sự mất mát này.
 
Nhân đọc thơ thấy bài Thu Lai sau đây của Lư Hạ, lại càng xúc động khi nghĩ đến những vị hiền tài chưa có dịp cống hiến cho đời.
 
Bài thơ nói lên nỗi ḷng của một thi tài chưa gặp được tri âm tri kỷ, thi tập của người đành để cho mối  nhấm...Thi sĩ  mong sẽ có kẻ tao nhân mặc khách t́m đến nghe những hồn thiêng đọc thơ ḿnh trước mộ phần, mối ân hận của thi nhân .. một ngh́n năm sau kết  thành một khối ngọc bích trong ḷng đất. 
 
Người dịch đọc bài thơ này đă không cầm được nước mắt  .
 
Quỳnh Chi ( 27/9/2004 )

 

Thu Lai
 
Đồng phong kinh tâm tráng sĩ khổ
Suy đăng lạc vĩ đề hàn tố
Thuỳ khán thanh giản nhất biên  thư
Bất khiển hoa trùng  phấn không đố  
Tư khản kim dạ tràng ứng trực
Vũ lănh huơng hồn  điếu thư khách
Thu phần quỷ xướng bảo gia thi
Hận huyết thiên niên thổ trung bích

Lư Hạ

Thu tới 
 
Gió thu rụng lá ngô đồng
Chợt về khua động nỗi buồn  trong tâm
Đèn khuya leo lét lụn dần
Lặng nghe tiềng dế âm thầm xót thương
Ai người tri kỷ tri âm
Để thơ mối gậm mục cùng tháng năm
Nghĩ thôi ngọc nát vàng tan   
Đêm thu mưa lạnh những hồn yêu thơ 
Tao nhân mặc khách trước mồ
Đọc thơ ta có quỷ ma gọi hồn
Hận ḷng ôm măi ngh́n năm
Máu tim một khối ngọc chôn đáy mồ.  
 
Quỳnh Chi phóng dịch ( 26/9/2004)