|
Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng &&&
Anh Trần Đ́nh Tưởng, con người
mẫu mực và thủy chung
Trời Tokyo hơi mưa, một cơn mưa
nhỏ, như để khóc thương người
đi xa. Bây giờ là 12 giờ khuya, giờ Tokyo, thời
gian giữa ngày 25 và ngày 26. Tôi đang ngồi trong pḥng
làm việc, vừa nghĩ ngợi về anh Tưởng
vừa nh́n quyển luận văn tiến sĩ
của anh trong tủ sách của tôi và nhớ lại
một thời kỳ đă qua. Xin chia sẻ những ḍng chữ sau đây cùng
các anh chi em, để nhớ lại anh Trần Đ́nh Tưởng. Tôi và anh Tưởng có t́nh thân rất đặc
biệt. Anh học trên tôi hai lớp. Khi c̣n học
ở Todai, anh học bên công học bộ, ngành hóa
học. Tôi học về ngành thực phẩm dinh dưỡng,
bên nông học bộ. Hai ṭa nhà gần nhau, chỉ
đi qua cái cầu bắc ngang Nông học bộ và Công
học bộ là tới ngay. Anh và tôi hay gặp nhau luôn,
chủ yếu là nói về chuyện học và
chuyện nghiên cứu. Anh Tưởng là người rất nghiêm túc
trong việc học và đời sống hằng ngày.
Nói về chuyện học, chuyện nghiên cứu bao
giờ anh cũng nói đầu đuôi gọn
ghẻ, và đi vào bản chất của vấn
đề. Ngành chuyên môn của tôi cũng là hóa
học và hóa sinh học, cho nên nói chuyện với
nhau rất dễ cảm thông. Ngành hóa học thời ấy, những năm
1960 và 1970, thông thường về một phản
ứng hóa học: A phản ứng với B sinh ra
C,D,E,F…. Nếu người nghiên cứu định dược
công thức cấu tạo của các chất sinh ra
C,D,E,F …. Sau đó đưa suy luận về cơ
cấu của phản ứng là có thể đăng
paper, được đánh giá và được công
nhận. Tuy nhiên có những chất hóa học sinh ra
không bền (unstable) th́ rất khó định công
thức cấu tạo và cũng rất khó giải thích
về cơ cấu của phản ứng. Trong trường
hợp ấy, người ta thường dùng phương
pháp chuẩn đoán cơ cấu phản ứng
bằng tốc độ phản ứng cùng với
suy luận về cơ cấu phản ứng có
thể xảy ra, tiếng chuyên môn gọi là Chemical
Kinetics. Phưong pháp này rất khó, v́ người nghiên
cứu phải có tŕnh độ về vật lư hóa
học và phải giỏi toán, để suy nghĩ ra
các phương tŕnh cho phản ứng. Ít người dám lao vào ngành này, bởi v́ khá
mạo hiểm, nếu không khéo, sẽ không có
kết quả, và có kết quả đi chăng
nữa, nếu không khéo biện luận sẽ không
được thế giới công nhận, sẽ
trở thành trắng tay. Nhưng anh Tưởng
lại rất ưa thích phương pháp này, có
thể nói say mê th́ đúng hơn. Trên thực
tế, anh rất giỏi vật lư hóa học, và
giỏi toán. Trong pḥng nghiên cứu của anh, tôi c̣n nhớ giáo
sư chỉ đạo của anh là GS Hida, chỉ có
một ḿnh anh lao vào phương pháp này, và sau đó
có thêm một sinh viên Nhật rất ưu tú cũng theo
anh. C̣n tất cả những người khác đi
theo phương pháp quyết định công thức
cấu tạo. V́ nghiên cứu vấn đề quá khó,
phản ứng Ullman Condensation, một phản ứng
rất quan trọng trong hóa học hữu cơ, anh cũng
lao đao hơn một năm trời sau đó mới
có data mới, để viết luận văn TS
của anh, với tựa đề “Mechanism of The
Ullman Cendensation Reaction”, và đă tốt nghiệp TS,
đúng 3 năm sau cao học, một thời gian
rất nhanh cho sinh viên lúc bấy giờ. Trước mắt tôi hiện nay là cuốn
luận văn của anh tặng tôi, đề ngày 15
tháng 6 năm 1972 dày 196 trang đánh máy. Như vậy
là cách đây 34 năm. Về sau này tôi mới được biết rằng thành tích nghiên cứu của anh đóng góp một phần quan trọng trong công tŕnh nghiên cứu của GS Hida. Tôi cũng được biết rằng GS Hida rất quí mến anh và đă đón tiếp anh và chị Ḥa rất niềm nỡ, coi anh như con trai, cách đây trên mười năm khi anh và chị Ḥa trở lại thăm Nhật Bản. Anh Tưởng học trên tôi 2 năm, khi anh là
sinh viên TS năm thứ 3 th́ tôi cũng bắt đầu
vào lớp TS năm thứ nhất. Anh thường sang
Labo tôi hỏi chuyện nghiên cứu, đề
nghị với tôi những phương pháp về
Kinetics cho nghiên cứu của tôi. Biết anh thích vật lư hóa học, khi anh
tốt nghiệp TS, tôi có tặng anh một cuốn sách
tiếng Anh về ngành ấy, nhưng v́ thời gian
trôi qua lâu, hơn 30 năm rồi, tôi cũng không
nhớ là đă biếu anh cuốn sách tên ǵ. Khi tôi may mắn nộp xong luận án của tôi,
anh sang chúc mừng và cho tôi một cuốn sách, cũng
về vật lư hóa học “Advanced Concepts in Physical
Chemistry” của GS E. Kaufman, mà tôi c̣n giữ cho đến
ngày nay. Hôm nay, bồi hồi, giỡ lại cuốn sách
ấy, chữ anh Tưởng viết tặng tôi c̣n
đó, đề ngày 6 tháng 2 năm 1973. Anh viết: “ …. Thân tặng Ông NV Chuyển nhân
dịp hoàn tất luận án. Quyển sách nhỏ này
thu tóm những bài giảng mà ông Chuyển đă có
dịp nghe … hoặc ở Komaba, hoặc ở Rigakubu
…. Mong rằng nó có thể dùng làm tài liệu
hoặc để soạn sách hay nghiên cứu. Kư tên
: Trần Đ́nh Tưởng”. Tôi bồi hồi
nhớ lại ngày anh trao cho tôi quyển sách đúng vào
đầu tháng 2, thành phố Tokyo vẫn c̣n ở
trong mùa đông lạnh lẽo. Thật là t́nh cờ, nhà anh Tưởng và nhà
tôi ở Sài G̣n cũng rất gần nhau, đi
bộ chỉ mất khoảng 5 phút. Và t́nh cờ hơn
nữa, cụ thân sinh ra anh, giáo sư Trần Đ́nh Ư,
người giáo sư tiếng Pháp rất nhiệt tâm
ở trường trung học Chu Văn An lại là thày
dạy học của tôi (và có lẽ của nhiều
anh em chúng ta, những anh em đă học Chu Văn An
khoảng những năm 1960-1970). Và lại t́nh cờ
hơn nữa, em ruột của anh Tưởng,
cậu Trần Đ́nh Đôn lại là bạn học
của tôi. (Anh Đôn hiện nay là bác sĩ y khoa, hành
nghề ở San Jose, mà có lẽ nhiều anh chị em
ở San Jose biết tiếng. Đôn ơi ! buồn quá ! xin
chia buồn với Đôn và gia đ́nh rất nhiều !!!). Tôi và anh Tưởng cũng chia sẻ với
nhau rất nhiều ư nghĩ chung về những
vấn đề đất nước. Anh đối
với tôi là một người anh, một người
bạn và cũng là một người đồng chí
hướng. Những ngày anh và tôi, và một số
anh em khác nữa có những khó khăn, Thầy Ư thường
sang thăm ông cụ tôi (hai cụ cũng gần
bằng tuổi nhau, tôi cũng không nhớ ai hơn
tuổi ai), hai cụ lại hay tới lui, an ủi
lẫn nhau, và lo cho hai cậu con trai ở xa. Anh Tưởng và tôi quen nhau từ ngày tôi sang
Nhật du học vào tháng 4 năm 1963, ở cư xá
Chiba. Anh là một người học rất xuất
sắc, thi đổ đầu trong các kỳ thi
của Ryugakusei. Anh học rất đều, giỏi
về nhiều môn: toán, lư, hóa, sinh ngữ …. đặc
biệt, tiếng Nhật của anh rất chuẩn,
rất chính xác. Không những tiếng Nhật,
tiếng Anh, tiếng Pháp cũng rất khá. Có một
thời, anh muốn đổi sang học ngành Y, nhưng
tiếc rằng thời ấy, sinh viên quốc phí, không
được phép đổi ngành. Ngoài việc học, anh c̣n đọc rất
nhiều sách về nhiều vấn đề khác nhau,
kế cả tiểu thuyết của Nhật và
thế giới. Anh đọc nhiều tiểu
thuyết của các nhà văn cổ điển và các
nhà văn đương thời. Kiến thức của anh về
văn học Việt Nam rất sâu sắc. Trong anh em chúng ta, ít
có người được có kiến thức uyên
bác như anh. Anh nói chuyện trước anh em, bạn bè th́
rất hoạt bát. Nhưng trước mặt phụ
nữ, th́ hay thẹn thùng và hay lúng túng. Chúng tôi cũng
thường trêu anh về điểm này. Đặc
điểm của anh là đỏ cả hai tai khi
phải nói chuyện với phụ nữ Nhật
hoặc các cô Ryugakusei xinh đẹp. Và thấy anh rất lúng túng
ra mặt. Cho nên, theo chỗ chúng tôi biết, cho đến
khi gặp chị Ḥa, đi đến t́nh yêu và hôn
nhân, anh không làm quen với một phụ nữ nào. Có
lẽ đúng như anh viết trong quyển luận văn
TS anh tặng tôi, sau những câu cảm ơn gia đ́nh
cha mẹ, anh có thêm một câu ở ḍng cuối cùng:
(tôi viết lại như cách anh đă viết) Cho
Ḥa
Người con gái vừa là làn gió nhẹ, vừa là cơn bảo lốc. Anh viết mấy ḍng này để tặng
chị Ḥa trong thời gian hai người yêu nhau, tôi
cho rằng anh diễn tả rất đúng tâm t́nh
của anh. Sau khi tốt nghiệp TS ở Công học bộ
Todai, anh sang làm việc ở Seisanken, cũng là một
cơ sở nghiên cứu của Todai, anh và tôi vẫn
gặp nhau luôn. Có mấy lần tôi đến
Seisanken để nhờ anh đo ESR spectrum, có một
lần hai anh em măi nói chuyện, quên mất là đang
đun sôi một ống nghiệm (test tube) cho phản
ứng trong nồi nước sôi. Nồi hết nước,
ống nghiệm nổ tung. May mà anh Tưởng và tôi
không việc ǵ, và hôm ấy, may mắn là chỉ có
hai người chúng tôi trong Labo của anh. Anh Tưởng và tôi cũng đă cùng tổ
chức những lớp học chung, có thêm anh
Nguyễn Châu chuyên về hóa học tổng hợp, cũng
là một người rất giỏi, và một
số anh em trẻ khác. Bao giờ anh cũng đi tiên
phong trong những vấn đề khó, đặc
biệt là khi phải giải thích những phần cơ
bản có liên quan đến vật lư hóa học và
vật lư. Chúng tôi cũng đă cùng đến cư xá
Kokusai để giúp các anh chị em mới sang
Nhật học về hóa học để thi đi trường.
Cho đến ngày nay, mỗi lần sang Cali, gặp
lại các anh chị em trẻ hơn chúng tôi. Các anh
chị vẫn c̣n nhớ về những kỷ
niệm ấy, và vẫn nhắc lại những
kỷ niệm thân thương của cả một
thời xa xưa. Kể từ sau ngày anh Tưởng rời Tokyo sang cư trú tại Úc, tôi chỉ gặp lại anh và chị Ḥa có một lần, cách đây hơn mười năm. Hồi ấy tôi sang dự Hội Nghị Khoa Học về Dinh Dưỡng ở Úc (Adelaide), có được gặp lại anh Trần Việt Hùng ở đó) th́ cùng đúng lúc anh Tưởng và chị Ḥa trở về thăm Nhật Bản. Ngày tôi trở lại Tokyo, lại đúng là ngày anh chị rời Tokyo, nghe anh em cho biết về giờ bay của anh chị, tôi vội vă lên thẳng phi trường Narita và gặp lại anh chị ở đó. Anh Tưởng vui vẻ khoe với tôi " ... ḿnh vừa mua cho bà xă một lô bát dĩa Nhật Bản, bà ấy thích đồ gốm Nhật Bản lắm ..."., rồi chúng tôi ngồi nói chuyện, hết chuyện này sang chuyện khác, cho đến lúc anh chị lên máy bay. Nhưng tưởng sẽ được gặp lại, ngờ đâu đây lại là lần gặp gỡ cuối cùng. Tiếc rằng anh đă ra đi quá sớm.
Một người uyên bác như anh mà có dịp
dạy hóa học cho các em sinh viên trẻ ở VN th́
hay biết bao nhiêu. Thật là đáng tiếc.
Thật là xót xa, một con người mẫu
mực, uyên bác, thủy chung với anh em, với
bạn bè, đă ra đi ở tuổi 62. Hôm nay, hồi tưởng lại những ngày cùng
sống, cùng học, cùng làm việc với anh,
một người bạn, một người trí
thức lớn, một người đáng kính. Vài hàng mạo muội viết về anh, để
chia sẻ cùng các anh chị đang rất buồn v́
không c̣n gặp anh được nữa, anh đă
sang một thế giới khác. Bây giờ đă là gần 2 giờ sáng, giờ
Tokyo. Tôi cũng không ngờ là ḿnh đă măi mê
viết những ḍng không đâu ra đâu liên
tiếp trong hai tiếng đồng hồ. Ngoài trời lại đổ mưa to, như khóc
thương ai. Vĩnh biệt anh Tưởng, cầu chúc anh
linh của anh sớm về nơi an lạc. Tokyo, ngày 26 tháng 9 năm 2004 Mời bấm vào đây để viết cảm tưởng ………………….. Cảm
tưởng (1) Hi Chuyển Cám ơn đă cho xem bài viết của
Chuyển. Bài viết rất thành thực, gây ấn tượng
lớn cho người đọc, và cho người
đọc được biết thêm nhiều điểm
khác nữa về anh Tưởng. Rất tiếc, một người có nhiều tài,
có nhiều khả năng như anh Tưởng,
cả về trí thức khoa học và ngôn ngữ
học, lại chưa có cơ hội đóng góp vào
việc làm giàu hơn nữa cho kho tàng văn hóa
của đất nước ta. Tiếc lắm,
tiếc lắm. Đây có lẽ cũng là ư tưởng
chung của một số anh em, mà nó có thể thể
hiện được một cách gián tiếp qua câu
hỏi tiếc nuối của anh Ḥe hồi năm
1998: “Sao vẫn chưa thấy anh Tưởng về
thăm VN ?”. Cuộc đời quả là đầy mâu
thuẫn, chẳng làm sao biết trước được.
Chỉ biết rằng cuộc đời là hữu
hạn. Và qua anh Tưởng, anh em chúng ḿnh đánh giá
rất cao sự nhiệt t́nh, mà anh Tưởng thường
dùng tiếng Nhật “jounetsu” để nói, trong t́nh
bằng hữu chân t́nh, ḷng say mê học hỏi, ḷng
giúp đỡ người khác để cùng nhau đi
lên. Đó là những điểm rất đẹp ḿnh
cảm nhận được từ anh Tưởng. Trong những ngày này, ḿnh chẳng thấy có ǵ
vui. Một lần nữa cám ơn Chuyển. Chúc anh chị em mạnh khoẻ luôn. Thân, Lai Văn Khiết |