|
Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng &&& Một chiều thu
nhạt nắng. Nguyễn Trọng B́nh (exryu 68) September 24, 2004
Ḷng tôi chợt chùn lại, thật
bất ngờ, bàng hoàng không tả được!!
Một nỗi trống vắng và hụt hẩng loang
rộng trong ḷng…… Không
biết làm ǵ hơn tôi đành liên lạc với anh
em bên Úc nhà ở gần anh Tưởng để
hỏi thăm. Đến chiều th́ nhận được
thư xác nhận. Anh Tưởng đă nhẹ nhàng
ra đi ngày 14 tháng 9 thật b́nh thản.. Anh như
bắt đầu một hành tŕnh viễn du về nhà.
Vâng, anh đă đang trên đường về nhà. Căn
nhà an lạc, vĩnh hằng mà anh thường nghĩ. …………… Bao nhiêu kỷ niệm với anh từ
ngày mới du học đến Nhật bản và quen
biết anh bỗng trở lại như một
cuốn phim sống động. Từ những ngày
đầu du học ở Nhật anh Tưởng là
một trong những Sempai đă giúp tôi và các bạn
đồng niên trong việc học. Anh đă giúp
đỡ rất nhiều môn học, và giúp Kohai xây
dựng những cơ sở căn bản khoa học.
Từ Môn vật lư, môn hoá học đến lượng
tử hoá học và vật lư hoá học là những môn
khó và căn bản để suy nghĩ và lư giải
về các hiện tượng hoá học, vật
chất trong hoá học cũng như vật lư. Trong
lớp của anh, có những khi v́ bận phải
đi làm arubaito nên đến lớp học của
anh muộn. Anh đă không quản ngại ở
lại muộn để chỉ dẫn lại
phần tôi bị thiếu. Anh thấy anh em phải
đi làm để duy tŕ cuộc sống và việc
học anh thường khuyên : “Các cậu không nên tiêu
tiền phung phí để có thể bớt thời
giờ phải đi làm, nên để dành th́ giờ
chú trọng vào việc học”. Từ anh cuộc
sống đơn giản và nghiêm túc như một
tấm gương để anh em chúng tôi theo. Có
những hôm cần hỏi bài tôi ghé lại căn pḥng
aparto bốn chiếu rưỡi của anh ở Hongo,
trước trường Todai. Qua đó được
tham dự bữa cơm chiều thanh đạm
với anh, nhiều khi anh em chia nhau miếng bánh mỳ
và mấy quả trứng rán. Bữa cơm qua mau
để c̣n th́ giờ học. Cuộc đời Du
Học Sinh cứ vậy trôi.... Khi tôi và các bạn tôi bắt đầu
vào khoá tŕnh học Tiến sĩ ở Todai, anh Tưởng
là một trong những anh Sempai thật mừng rỡ
và những năm sau đó, cùng các bạn tôi tốt
nghiệp, chúng tôi thật vui mừng cùng các Sempai
đáng kính v́ những cố gắng của riêng chúng
tôi và của anh Tưởng và các sempai khác đă
đưa đến những thành quả này. ……………. Nhớ lại những chiều thu hoe nắng, khi vạt nắng chiều trải dài trên con đường trong sân trường Todai với đầy lá ginkyo vàng, dọc hai bên là hai hàng cây ginkyo thẳng tắp. Từ xa đă nhận ra dáng đạo mạo của anh Tưởng đeo kính cận, tay xách cặp đi nhanh trong sân trường về ABK chỉ học cho các Kohai. Một h́nh dáng đẹp mà tôi c̣n giữ măi với nhiều nét thân thương. Trong anh chất chứa tác phong một người Sempai khả kính, một người anh bao dung và một người thày tận tụy mong giúp Kohai VN học tập cho tốt hơn. Mấy năm sau này
khi tôi đă định cư ở Mỹ và đă có
gia đ́nh, khi vợ tôi có những thắc mắc
về những điều cơ bản hoá học
trong nguyên tắc vận hành máy phân tích ICP anh Tưởng
dù ở xa cũng đă vui ḷng chỉ dẫn. Anh
đă từ tận Úc viết những bài giảng dài
gửi qua Fax để hướng dẫn cho vợ tôi,
v́ thời ấy E-mail chưa được phổ
biến. Ngay cả vợ tôi, dù không phải là
một exryu cũng đă cảm thấy t́nh cảm của anh Tưởng
thật ấm áp và bao dung trong t́nh anh em và t́nh
cảm của người làm khoa học. Nói về
kỷ niệm của tôi và gia đ́nh tôi với anh Tưởng
th́ nhiều lắm; từ những cái nho nhỏ như
thơ chúc Tết dí dơm của anh cũng như
chuyện uống beer rượu ở nhà tôi khi anh qua
thăm Mỹ cho đến những câu chuyện nghiêm
túc khoa học thời sự như vẫn c̣n sống
trong kư ức của tôi và gia đ́nh tôi. Bẵng một thời gian không
nhận thư của anh Tưởng, tôi chưa
kịp gửi thư thăm hỏi th́ anh đă
vội ra đi ! Mặc dù vẫn biết cuộc
đời là tạm bợ, là vô thường và
mọi chuyện liên hệ với nhau chỉ là do cái
duyên, nhưng nghĩ đến anh ḷng vẫn quặn
đau và không ngăn nổi giọt lệ trào dâng.
Vẫn biết anh có nhắn lại việc tử quy
không nên buồn ủ rũ v́ đó cũng chỉ là
lẽ thường t́nh trong kiếp nhân sinh nhưng
sao ḷng vẫn thấy bàng hoàng, hụt hẩng. Chiều nay thứ Sáu, một số
anh em ở Úc có ghé lại viếng di ảnh của
anh và thắp nén hương nguyện cầu cho anh.
Từ nơi một lục địa Mỹ Châu xa xôi
xin chân thành tưởng nhớ đến anh và xin
gửi lời cầu nguyện vong linh anh sớm siêu
sinh tịnh độ, an vị nơi cực lạc
quốc. Nguyễn Trọng B́nh (exryu 68) September 24, 2004 Mời bấm vào đây để viết cảm tưởng Cảm tưởng (1): Chào nhau Cảm tưởng (2): Đọc bài của anh B́nh thấy hay và cảm động quá. Không ngờ anh B́nh diễn đạt ḷng ḿnh qua ng̣i bút thật sống động. Những kỷ niệm với anh Tưởng lại hiện về với ḿnh. Ḿnh qua Nhật tháng 10 năm 67 v́ qua hơi sớm nên khóa Nhật ngữ trường Kokusai cho năm 68 chưa khai giảng. Lúc đó anh Tưởng mở lớp dạy Nhật ngữ tại Kokusai cho những người qua Nhật sớm trong đó có ḿnh tham dự. Anh vừa dạy Nhật ngữ vừa nói về đời sống của sinh viên VN ở Nhật. Nói đến sự khó khăn của tiếng Nhật, sự cạnh tranh khi phải thi vào những trường lớn và rồi khuyên anh em nên ráng học. Ḿnh chỉ được học tiếng Nhật với anh Tưởng có vài tháng nhưng cũng có những kỷ niệm với anh Tưởng, vẫn nhớ những lời khuyên ráng học của anh. Anh đúng là một
người anh đáng kính. Giờ nghe tin anh đă ra
đi vĩnh viễn thật bàng hoàng. Không mong ǵ hơn
anh t́m được sự an vui nơi miền
cực lạc . |