|
Trang đặc biệt :
Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng
&&&
Chết
: một món quà, một người thầy
Chẳng biết được ngày nào ta phải
CHẾT
Lắm buồn đau , sợ hăi lẫn bàng hoàng
.......
Một kiếp người thật ngắn ngủi
mong manh
Hăy xem nó như một lời cảnh tỉnh
Ai cũng chết ! mẫu số chung đă định
Kiếp phù du trong quy luật vô thường
Cỏi ta bà , cái CHẾT , định nghiệp chung
Nó nhắc nhở ta nên suy nghiệm kỷ
Khi c̣n sống , trăm năm , đừng lăng phí
Một cuộc đời với mục đích
tầm thường
Những hành vi , những suy nghĩ bất lương
Đừng tranh đoạt vật ngoại thân phù
phiếm
Xin hăy sống để tâm tư yên ổn
Khi ra đi nhẹ bước thoát cơi trần
Ḷng từ bi với nhân loại , tha nhân
Đầy hạnh phúc trên cơi trời siêu thoát
Và xin nhớ kiếp sau là giả thật ?
Đúng hay sai , xin chỉ biết hôm nay
Sống với đời , sống trọn vẹn
một ngày
Ḷng tận tụy với t́nh thương trọn
vẹn
Hỡi cái CHẾT , ta biết mi sẽ đến
Nguyễn Thị Bạch Tuyết (65, Todai)
....................
Nguyên bản
Chết là một Món Quà, là một
Đạo Sư
(Death: A Gift, a Teacher)
Karma Lekshe Tsomo
Lệ Tâm dịch
--------------------------------------------------------------------------------
Chết là cái chắc chắn sẽ đến
với mỗi chúng ta, nhưng khi nó đến vẫn
mang cho chúng ta một nỗi bàng hoàng, một sự
đau buồn to lớn... nhưng dù thế nào đi
nữa nó cũng là một sự cảnh tỉnh chúng
ta rằng mạng sống con người thật
ngắn ngủi, không thể đoán trước
được và thật mỏng manh.
Không ai trên cơi đời này mà không có một ngày
phải chết, v́ vậy khi sống hăy làm lợi ích
cho người khác và hăy tạo sự thanh b́nh cho
thế giới xung quanh. Chết là tiếng gọi
chung từ tử thần, là một định
nghiệp chung và là mẫu số chung cho tất cả
chúng ta. Nó nhắc chúng ta về bản chất phù du
của mạng sống ngắn ngủi, nó bắt chúng
ta phải suy nghĩ lại về con người chúng
ta và nó cũng khuyên chúng ta rằng hăy sống có ưnghĩa
hơn, đừng lăng phí thời gian theo những theo
đuổi tầm thường, theo những hành động
vô tích sự, những lời nói sáo rỗng,
những bảo thủ ngu dốt, những sở
hữu vật chất tầm thường... v́
những cái này kết cuộc chỉ gây đau
khổ cho chúng ta.
Như chúng ta mất đi một người thân, th́
đây chính là thăm kịch cho chính ḿnh.Tuy nhiên sự
mất mát đó cũng là một Đạo Sư v́
đă dạy chúng ta rằng hăy sống thương yêu
nhau hơn, tận tụy với nhau hơn và đừng
mong cầu ǵ cho tự ngă cả. Sự mất đi
một người thân nhắc cho chúng ta hăy tốt
bụng, hăy rộng lượng, từ bi và hăy yêu thương,
không những đối với người thân ḿnh v́
điều này rất dễ, mà hăy c̣n đối
với những người đau khổ, sân hận,
bủn xỉn... xung quanh, v́ họ là những người
đang rất cần những tâm hạnh cao thượng
của chúng ta.
Mất đi một người bạn đang tu
tập cũng là một sự đau khổ lớn.
Đặc biệt khi sự mất mát này đến
một cách bất ngờ và đầy thương tâm...
Nhưng đó cũng là một lời dạy đầy
giá trị đối với chúng ta.V́ cái chết
đă cho chúng ta biết rằng khi linh hồn chúng ta
đi ra khỏi thế giới này th́ những sở
hữu, những thành tựu, những danh tốt
tiếng thơm đều trở thành vô dụng;
chỉ có bản chất đạo đức con người
mới c̣n tồn tại, chỉ có tính chính trực,
ḷng tốt, kiên nhẫn, trí tuệ và hy sinh hết ḷng
phục vụ người khác là c̣n măi. Hăy tu
tậﰠnhững phẩm tánh cao thượng này,
th́ cái chết đến sẽ là một sự ra
đi nhẹ nhàng, là một sự hoàn thành lớn, và
không có ǵ để sợ hăi.
Ở Tây Tạng, khi nhiệt độ xuống
thấp, băng tuyết trắng xóa bao phủ,
lạnh như cắt da, người dân Tây Tạng
hiểu rằng mạng sống của họ thật
mỏng manh và liên tục bị hâm dọa dưới
cái giận dữ của thiên nhiên... và rồi từ
nhiều thế kỷ họ đă bắt đầu
tu tập thiền định về cái chết. Tính
tất nhiên của cái chết là đề tài trung tâm
cho những buổi thiền quán đều đặn
ở mỗi buổi sáng và chiều trong đời
sống hàng ngày của họ. Tây Tạng có một câu
châm ngôn:
"Nếu bạn không quán cái chết trong buổi sáng
th́ bạn sẽ bỏ phí ngày đó. Nếu bạn
không quán cái chết trong buổi chiều th́ bạn
sẽ bỏ phí đêm đó."
"If you do not meditate on death in the morning, you will waste the
day. If you do not meditate on death in the evening, you will waste the
night."
Thông thường theo văn hóa phương Tây, người
ta như thế nào đó ít dám nh́n vào thực
tế của cái chết. Khi những con thú trở nên
già, họ không giết chúng mà họ nói" hăy
để cho chúng nó ngủ." Khi tôi làm việc
ở viện dưỡng lăo ở Kuakini, nếu có người
chết, th́ họ nói người đó đă "măn
hạn," giống như măn hạn bằng lái xe
của một tài xế già, về hưu. Và khi "măn
hạn" như thế, chúng tôi cũng không kịp
gởi lời chào vĩnh biệt người
chết, tức khắc tử thi được mang
đến nhà xác để tránh xa cái nh́n và sự
giao tiếp thế giới bên ngoài. Trong cách này, chúng
tôi cũng khỏi phải tiếp cận với cái
thấy về sự chết. Thái độ của chúng
tôi trở nên sợ và phủ nhận: " Tôi là ai?
Không có lư do ǵ để tôi phải suy nghĩ về
cái chết. Tôi vẫn c̣n sống. Chết là một
đề tài bi quan."
Chúng ta có thể thấy cái chết như là một
sự hâm dọa mạng sống và cố để
tránh nó dù rằng từ tâm khăm ḿnh biết chắc
chắn rằng chính ḿnh sẽ đối diện
với tử thần đó vào một ngày không xa.
Đức Phật đă từ bi phơi bày sự
thật của cái chết cho các đệ tử ḿnh.
Trong khổ đế thứ nhất của bốn
khổ đế, ngài đă dạy con người
tất nhiên phải trải qua những đau khổ
của sanh, già, bịnh, chết.... Con người
phải nên đối mặt với những vấn
đề này một cách thật t́nh và hảy nổ
lực t́m ra giải pháp thoát khổ cho chính bản
thân ḿnh. Quán sát về cái chết không phải để
làm phiền muộn chúng ta, mà để giúp chúng ta
nhớ rằng chết là một cái không thể tránh
được và khuyến khích chúng ta sống có ưnghĩa
hơn và trọn vẹn hơn.Nếu chúng ta không quán
cái chết và tính tất nhiên của nó, chúng ta
sẽ không có sự chuẩn bị, chúng ta sẽ
trở nên mất chánh niệm khi cái chết đến,
nhất là đến với người thân trong gia
đ́nh, bạn bè hay chính bản thân chúng ta. V́
vậy hăy chuẩn bị hành trang tâm lư cho một cái
chết thanh b́nh. Nếu chúng ta để đời
sống của chúng ta chạy theo vật chất th́
chúng ta sẽ chết trong lo âu và tiếc nuối. Ngược
lại nếu chúng ta sống hết ḷng phục
vụ mọi người với tấm ḷng từ bi
th́ chúng ta có thể chết với tâm an ổn,
hạnh phúc.
Tóm lại, phương pháp tốt nhất chuẩn
bị cho sự chết là hăy sống một đời
sống tận tụy phục vụ con người
với trọn vẹn ḷng thương yêu của ḿnh,
dù rằng liệu chúng ta có tin là có đời sau hay
không?
Delhi, 26-3-2000
Lệ Tâm
|
|