|
Trang đặc biệt : Nhớ Anh Trần Đ́nh Tưởng &&& Nhớ
Về Những Ngày Vui Với Anh Tưởng Lai Văn Khiết - Exryu USA
Tôi sang Nhật vào tháng 4 năm 1963. Tôi cùng với một số anh em khác học ngành Khoa Học được đua vào sống tại cư cá Chiba Ryugakuseikaikan, gần ga Inage ở Chiba. Chúng tôi sang, chân ướt chân ráo, được các khóa đàn anh đi trước đón tiếp và chỉ bảo rất tận t́nh. Mùa hè năm đầu
tiên học tiếng Nhật sao mà cực quá!. Học
muốn điên cái đầu luôn!. Điều này
chắc nhiều anh chị em cũng có cùng cảm nghĩ như tôi. Rất may, khóa của anh Tưởng
trong đó có cả các anh Lê Văn Tâm, Đinh Văn Phước,
Vơ Văn Nhuận và Vũ Tất Thắng, anh nào cũng
giỏi tiếng Nhật, nói “rào rào”, giọng
thật là chuẩn, nghe thật là đáng khâm
phục. Mùa hè năm ấy, trong nỗ lực học
tiếng Nhật của tôi, tôi đă được
anh Tâm cho mượn cuốn sách “Brush up your
Japanese”, và anh Tưởng cho mượn cuốn
tập chép bằng tay của Anh từ sách dạy
tiếng Nhật ra nữa. Có lẽ các anh giỏi
tiếng Nhật hơn những khóa khác là v́ các anh
đă thu đua nhau học tập, và theo tôi đó là
một điểm nổi bật nhất của
những người trong khóa của các anh. Dù đă
hơn 40 năm rồi, nhưng tôi vẫn c̣n nhớ
như in nét chữ nho nhỏ, ngoằn ngèo, trong
tập vở tiếng Nhật mà anh Tưởng đă
cho tôi mượn mùa Hè năm đó. Pḥng của anh Tưởng ở cư xá Chiba rất là thoáng và mát . Nó có vẻ rộng hơn những pḥng khác, và tôi vẫn c̣n nhớ măi là nền gạch của pḥng Anh lúc nào cũng bóng loáng. Anh Tưởng có phong cách của một nhà giáo. Lúc nào cũng ăn mặt đàng hoàng, nói năng bặt thiệp, và thêm vào đó là ăn nói rất văn hoa. Hồi mới sang,
anh thuộc típ sinh viên ưa “xài đồ sang”.
Thời đó máy ảnh Canon của Nhật là
nổi tiếng nhất, song anh không dùng máy ảnh
của Nhật, mà dùng máy ảnh Laika của Đức.
Hỏi anh, anh có vẻ hănh diện và bảo Laika
tốt hơn. Để học bằng tape dạy
tiếng Nhật, anh em thương dùng máy tape recorder
của hăng Sony hoặc của Akai. Riêng anh, anh dùng máy
cỡ lớn của Sony, ít ai có. Mấy loại máy nài
chạy mạnh hơn, và cho ra tiếng nghe rơ hơn.
Đấy cảm nghĩ của tôi về Anh Tưởng
thích dùng “đồ sang” là như vậy. Sau này, lúc vào
học tại trường Đông Kinh Thủy Sản Đại
Học (Tokyo Suisan Daigaku), ở gần ga Shinagawa, vào
cuối tuần, thỉnh thoảng tôi cùng anh Đinh
Quốc Tuấn và anh Lê Văn Phong đến chơi
nhà anh Tưởng. Nhà trọ của Anh ở Hongo,
ngay trước Seimon của trường Todai. Kohai
tới, dù bận đến mấy chăng nữa,
Anh cũng ân cần tiếp đón, và chẳng bao
giờ từ chối không gặp cả. Mùa Đông vào
những tháng giêng hồi đó lạnh cắt
ruột. Về đêm, nhiều khi 3 hoặc 4 người
cùng nằm trên tatami để ngủ. Anh chuẩn
bị chăn điện đầy đủ. Anh em
nằm trong chăn, chuyện tṛ linh tinh về
nhiều đề tài, t́nh cảm có mà đứng
đắn cũng có. Anh rất ch́u kohai, trân trọng
những chuyện của kohai, đối xử
rất ngọt ngào, có thái độ che chở,
quảng đại, bao dung, có đóng góp ư kiến tích
cực, và trên hết tất cả là có tư
chất của một người đàn anh lớn.
Những năm ấy, chiến tranh đang trong giai
đoạn leo thang, gieo đau thương và đổ
nát tới mọi miền của đất nước.
Báo chí địa phương hấu như ngày nào cũng
đưa tin chiến sự. Là người đă có
ḷng với quê hương, đất nước, th́
đâu có thể nào như cỏ cây, làm sao mà
chẳng đau ḷng, làm sao mà chẳng thấy nhức
nhối trong người. Cho nên, vào buổi sáng
dậy, trong cái lạnh giá của căn pḥng, Anh thường
nói một cách bóng bẩy : “lạnh từ trong
lạnh ra”. Thỉnh thoảng anh bị nhức đầu,
khó ngủ, nên phải uống thuốc an thần. Anh
nói vậy cho anh em biết, song anh vẫn b́nh thản,
trông qua gương mặt th́ không thể nào biết
được sự bức rứt lúc đó trong người
anh. Những lúc như vậy, bất chợt tôi đă
nh́n vào đôi mắt của anh, qua gọng kính tṛn,
nhỏ, và đến bây giờ tôi vẫn c̣n nhớ
đôi mắt trong sáng, long lanh như ánh sao của
anh. Người xưa thường nói:” con mắt là
cửa sổ của tâm hồn”, có lẽ điều
này rất đúng. Trong thời gian ở đại học, thời trẻ, độc thân, nhiều lúc ai mà chẳng thấy tâm hồn xao xuyến về một h́nh bóng giai nhân. Anh Tưởng cũng thế, nhất là anh lại đọc nhiều tiểu thuyết của Nhật, hơn nhiều anh em khác, và v́ vậy tâm hồn anh như một phím đàn, rất dễ rung động trước bóng dáng của một người phụ nữ, đẹp một cách b́nh dị, hồn nhiên. Tôi không hiểu anh đọc cuốn tiểu thuyết Nhật tựa là ǵ, song anh rất đắc chí mỗi lần nhắc tới nó, qua tên tiếng Việt của anh: “Ḿnh ơi, ngủ đi”. Có lẽ vài
mẩu chuyện tôi kể cùng anh chị trên đây có
thể cho thấy rất rơ bản tính rất
chịu đựng và rất kín đáo của anh,
ngay từ thời anh c̣n là sinh viên. Việc qua đời của anh làm tôi sửng sốt và nuối tiếc vô cùng. Rất tiếc một người có đức hạnh cao, có tác phong lớn, có rất nhiều khả năng, vừa về khoa học, vừa về ngôn ngữ học, đặc biệt là khả năng tiếng Nhật của anh, mà ít ai trong cộng đồng anh em chúng ḿnh có được, chưa có dịp đóng góp vào sự nghiệp chung của cả nước. Việc đào tạo ra được một người như anh quả là rất hiếm, rất khó, và rất tốn thời gian. Đất nước ta đă mất đi một người tài thật sự. Bản thân tôi, tôi rất cám ơn đă có cơ hội được tiếp xúc và biết về anh. Với tôi, anh Tưởng sẽ sống măi trong tôi, và đă là một người đàn anh lớn. Trong t́nh cảm tiếc thương anh Tưởng, tôi xin tạp ghi ra đây một số kỷ niệm tôi đă may mắn có được với anh thời c̣n trẻ để chia xẻ vào nhiều kỷ niệm mà anh chị em chúng ta đă có với anh ở vào giai đoạn thuần t́nh nhất, trong sáng nhất, và đẹp nhất, theo tôi, của một cơi đời. Thân ái Lai Văn Khiết |