Trang đặc biệt

Nhớ anh Nguyễn Văn Sắt (66, Chiba-dai)

Lá thư tiễn bạn

Sat-03.jpg

Anh Sắt là một trong những sinh viên VN đầu tiên tôi gặp khi tôi đặt chân đến Nhật tháng 2 năm 1968. Anh đến đón tôi tại phi trường Haneda với Quả, V.H. Đức, anh Phụng, V.V. Thành va L.T.Cường. Tôi được giới thiệu với anh Sắt qua mot người bạn quen ở Sài G̣n. Rồi may mắn gặp duyên.. tháng tư năm đó , tôi về ở cư xá Chiba Daigaku Ryugakuseiryoo. Pḥng tôi cách pḥng anh một dăy hành lang. Tôi có nhiều cơ hội được tiếp xúc và làm quen với anh Sắt trong những lần lên xe bus di đến đại hoc Chiba hoc, những lúc đánh bóng chuyền và những đêm ngồi nghe anh Đỗ Hưng ở Ibaraki về kể chuyện ma... Sơ muốn chết luôn!. V́ pḥng anh ở gần shokudoo, nên những lúc ăn xong, ngồi tán dóc hết đề tài, bọn này đi vào pḥng anh quấy phá. Anh luôn luôn mở cửa đón tiếp bọn này. Sato-san tương đối ít nói. Người trầm lặng và luôn luôn nở nụ cười trên môi. Trong suốt hai năm ở chung cư xá, tôi chưa thấy lần nào anh tỏ ra giận hay nói mất ḷng ai. Một điều hiếm có so với "đám ryugakusei ngỗ nghịch bọn tôi".
Lần cuối cùng tôi gặp Sato-san cùng với L.T. Cuong ở Toronto năm 2001. Xa bẵng một thời gian khá lâu, khi gặp lại, anh vẫn giữ nu cười năm nào. Và nụ cười ấy vẫn c̣n phảng phất đâu đây...

Nụ cươi c̣n phảng phất đâu đây
Trên mảng tuyết trắng chưa tan
Bên những cành cây sồi
Mùa dông chưa qua c̣n trụi lá.

Nụ cười mang lại niềm vui
T́nh yêu thương cho bạn bè dù quen hay lạ
Nụ cười để quên những nỗi nhọc nhắn
Những khó khăn hàng ngày trong cuộc sống .

Nụ cười của thứ tha
Của sự bao dung, rộng lượng
Nụ cười mang hy vọng
Sức sống nồng nàn trải rộng muôn phương .

Anh ra di hôm nay
Xác thân anh dù xa vắng phố phường
Nhưng nụ cười anh vẫn tồn tại
Hiện tại, mai này và những tháng năm sau .

Trần Trí Năng (Minnesota)
(Lá thư tiễn bạn)