|
Anh Chuyển ơi,
Vây là anh đă đi thật rồi!
Ngày hôm qua mới nghe các anh Dương Quả và Phạm
Mạnh Kha nói anh bị stroke sâu, nhưng cả Tuyền lẫn tôi đều hy vọng
anh sẽ qua khỏi bởi v́ anh không phải là người dễ dàng thua cuộc.
Mấy chục năm nay anh đă chứng tỏ anh là người rất ngoan cường: trong
việc học, nghiên cứu và đóng góp cho khoa học nhân loại, anh là đỉnh
cao của trí tuệ, trong việc xây dựng đất nước, anh đă góp tay trong
công cuộc đấu tranh một cách không mệt mỏi cho một quê hương độc lập,
tự do và thống nhất. Việc ǵ anh cũng làm tới nơi tới chốn. Việc ǵ
anh cũng cho anh em chung vai chung sức. Nhớ ngày xưa, anh vào Todai
trước rồi tôi lẽo đẽo vào sau. Chính anh (và anh Nguyễn Châu) là
người hướng dẫn tôi đủ thứ chuyện, kể cả mấy cái quán cóc chochin
quanh nông học bộ. Năm anh tốt nghiệp tôi được anh nhờ photo mấy bản
luận văn. Tôi đă rất hân hạnh v́ được đọc luận văn “mới ra ḷ” của
anh, và tôi đă mơ có lúc ḿnh cũng có một luận văn ngon lành như vậy.
Chỉ là một luận văn, nhưng anh đă cho tôi cả một sức mạnh, giúp tôi
vượt qua bao nhiêu khó khăn trong bước đường học tập của riêng ḿnh.
Người ta nói nửa chữ cũng là Thầy huống chi anh đă cho tôi cả một tư
duy!
Rồi anh ra trường được mời đi dạy. Và tôi cũng ra
trường, nhưng lại phải đi khỏi Tokyo để tiếp tục rèn luyện tay nghề
cho ḿnh. Tuy không c̣n gần nhau nhưng tôi thấy h́nh như chuyện ǵ
anh làm cũng có tôi lẽo đẽo theo sau học việc, kể cả lúc làm tổng
hội (chúng ta thường nói vậy!), khi anh được bầu làm chủ tịch, tôi
cũng đă làm phó cho anh đấy thôi!
Đúng là cuộc đời của chúng ta không trơn tru như
ḿnh tưởng. Khát vọng được “trở về” chúng ta đă không thực hiện. Tôi
phải sang Úc để thực hiện hoài bảo của ḿnh. Tưởng là không c̣n gặp
anh hoá ra chúng ta lại cùng hội tụ về quê hương! Và lạ thay, nơi
nào anh đi qua tôi cũng thấy ḿnh lại “lẽo đẽo” theo sau như những
ngày xưa thân ái. Hà Nội, Saigon, Huế, Long An, Cần Thơ… bước chân
anh rảo ṃn khắp đất nước, bài học anh đă được truyền đạt khắp nơi.
Tóc anh ngày càng bạc nhưng trí anh ngày càng rạng ngời v́ t́nh yêu
quê hương dân tộc. Anh bao giờ cũng vẫn là người tôi nhớ trước nhất
khi cần quyết định một điều ǵ quan trọng. Khi Tuyền và tôi quyết
định về Việt Nam, anh cũng là một trong những người đầu tiên có
những lời góp ư, khích lệ: về đi thôi!
Người Anh đó bây giờ không c̣n nữa. Anh Chuyển ơi,
anh đă đi thật rồi! Tôi vô cùng đau đớn khi biết từ đây sẽ không c̣n
thấy anh trong cuộc đời, sẽ không được tụm đầu vào nhau để bàn bạc
chuyện khoai sắn cho quê hương. Anh từ tốn nhưng vô cùng cương quyết.
Cuộc đi của anh, h́nh như cũng cương quyết như vậy. Đi mà như nói: “
Làm đi, đừng lộn xộn! Và nhớ không bao giờ bỏ cuộc”.
Phải rồi, chúng ta phải làm cái ǵ đó thật có ích
cho quê hương, không c̣n con đường nào khác.
Nguyễn Quốc Vọng và Vơ Thanh Tuyền xin bái biệt
anh, anh Chuyển ơi! Cầu chúc anh có những ngày tháng thênh thang tự
do tự tại trong bầu trời thương yêu của đất nước.
Xin gởi đến chị Ryoko và các cháu Anh Đào, Ayu,
Cửu Long lời chia buồn sâu sắc nhất. Mong quư vị thân tâm luôn an
lạc.
Hà Nội ngày 18 tháng 6 năm 2008
Nguyễn Quốc Vọng và Vơ Thanh Tuyền
|
|