Giă Biệt anh Chuyển

Tôn Thất Phương (Australia)

 

Anh Chuyển,

 

Thế là anh đi rồi.  Từ hôm được anh em cho biết tin không hay, cũng đă biết là khó khăn, vẫn thầm mong anh được may mắn, nhưng cũng đă chuẩn bị tinh thần …

 

Thế là thôi, anh nhỉ!  Không c̣n phải lo nghĩ Trường Sa c̣n hay mất, không phải dằn vặt những điều “người sao bể rộng sông dài, ta sao co quắp một nơi thế mà”!

 

Xin giă biệt anh, một người anh rất đáng kính mến.  Ngày nào chúng ḿnh gặp lại nhau – bên đó – lại sẽ cùng nhau hàn huyên chuyện cũ; chuyện thưở chúng ḿnh c̣n trẻ, cùng một lứa bên trời lận đận, nhưng cũng có những lúc được cười thật thoải mái với nhau.

 

Thôi anh đi.  Mong anh được an lành nơi anh đến.

 

“Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
“Rọi suốt trăm năm một cơi đi về
“Lời nào của cây, lời nào cỏ lạ
“Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ – ngày qua …
“Vừa tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ
“Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về … chốn xa !

 

Thân mến,

Phương (Canberra)